Chương 14: Sự Phối Hợp Khéo Léo Và Lượt Về Của Elena
Arthur vẫn đứng bên bàn. Anh từ từ siết chặt những ngón tay vào mép gỗ sồi, móng tay cắm sâu vào thớ gỗ. Một giọt mồ hôi lạnh hòa với máu từ kẽ móng tay bị gãy, rơi xuống mặt sa bàn.
Tách.
Nó rơi đúng lên vùng đất Albion lạnh lẽo. Arthur nhìn giọt máu nhỏ bé ấy. Anh không nói gì. Nhưng trong lòng anh hiểu rất rõ.
Mình vừa bước qua lằn ranh đỏ cuối cùng của nhân tính.
Tiếng chuông điện tử báo hiệu Hiệp 7 vang lên, từng âm thanh đục ngầu và khô khốc dội vào những bức tường đá xám của căn phòng bát giác.
Không khí đặc quánh mùi chết chóc. Mùi mồ hôi chua loét của những kẻ đang bị dồn đến bờ tuyệt vọng hòa lẫn với mùi sáp nến cháy dở từ chiếc đèn chùm gỉ sét. Từ những khe hở giữa các phiến đá vừa khép lại, một luồng khí lạnh buốt mang theo vị rỉ sắt và mùi thịt thối rữa từ đáy hố sâu len lên, luồn thẳng vào phổi.
Chiếc bàn sa bàn sừng sững giữa căn phòng, trông chẳng khác nào một chiếc thớt hành hình. Chỉ còn bốn chiếc ghế sắt bao quanh chiếc bàn sa bàn sừng sững. Bốn con người còn sống sót ngồi đối mặt với nhau. Khoảng trống hoen gỉ rợn người trên sàn đá nơi chiếc ghế của Marcus vừa bị kéo sụt xuống nằm đó như một bằng chứng câm lặng cho cái chết vừa diễn ra chỉ vài phút trước.
Arthur ngả người vào lưng ghế, hai bàn tay đan chặt vào nhau, cố che đi sự run rẩy nơi các khớp ngón. Đôi mắt trũng sâu dưới quầng thâm xám xịt chậm rãi lướt qua ba người còn lại.
Victor đang thở phì phò, liên tục dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, nhưng chỉ vài giây sau những giọt mồ hôi mới lại túa ra. Đôi mắt đỏ ngầu không rời khỏi xấp tiền đồng sa bàn vừa thu được sau khi nghiền nát lực lượng của Marcus.
Chloe co rúm người trên chiếc ghế mang cờ Nửa Vàng Nửa Đỏ, gương mặt xám ngoét, đôi môi đỏ thẫm nứt nẻ, một vệt máu nhỏ rỉ ra nơi cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nấc. Cô không dám nhìn về phía khoảng trống hoen gỉ nơi chiếc ghế của Marcus vừa biến mất. Mỗi khi dưới sàn vang lên một tiếng bánh răng chuyển động — lạch cạch... — Chloe lại giật bắn người, hai vai co rúm lại, cả sống lưng căng cứng như vừa bị một luồng điện chạy qua.
Còn Elena — người phụ nữ từng luôn giữ được nụ cười ngoại giao mềm mại và vẻ tự tin đĩnh đạc giờ đây chỉ còn là một cái bóng run rẩy. Chiếc mặt nạ PR hoàn hảo đã nứt vỡ. Đôi vai thon dưới lớp áo lụa mỏng run lên từng hồi. Những ngón tay cô vô thức di chuyển các thẻ bài, hết đặt xuống rồi lại nhấc lên, móng tay bấu chặt vào mép khay kim loại đến trắng bệch.
Cái chết của Marcus đã đập tan chút ảo tưởng cuối cùng rằng những lời thương lượng, những liên minh tạm thời hay khả năng thao túng người khác có thể giúp cô sống sót. Elena hiểu — người tiếp theo bị đẩy đến trước miệng hố rất có thể là cô.
"Victor... anh Victor..." Giọng Elena vang lên yếu ớt, không còn vẻ mềm mại thanh thoát của một nhà ngoại giao, mà khàn đục, run rẩy như giấy nhám cọ vào gỗ.
Victor không ngẩng đầu, vẫn cúi xuống đếm lại những thẻ bài binh chủng. "Gì?" Gã cau mày. "Mày muốn nói cái quái gì nữa?"
Elena cố nhoài người về phía gã, hai mắt mở lớn đầy vẻ cầu khẩn. "Victor, nghe em nói này. Anh biết năng lực truyền thông của em ngoài đời thực mà, đúng không?"
Victor vẫn không đáp.
"Chỉ cần chúng ta ra khỏi đây... em thề sẽ dọn sạch toàn bộ đống hồ sơ bẩn thỉu của anh ở đồn cảnh sát. Vụ bảo kê sới bạc, vụ nhận hối lộ từ tập đoàn của Julian..." Cô nuốt khan. "Em có quan hệ trực tiếp với Thống đốc và các sếp tổng bên những tập đoàn truyền thông lớn. Em sẽ biến anh thành người hùng! Anh muốn thăng chức lên Cảnh sát trưởng quận chứ? Em làm được! Em chắc chắn làm được!" Cô vội vàng nói tiếp: "Chỉ cần hiệp này anh không đánh vào Tòa thành số 7 của em..."
Victor khựng lại, từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt thô bạo lập tức khóa chặt vào Elena. Khóe môi gã giật giật, để lộ hàm răng vàng cáu bẩn. Rồi gã bật cười khẩy.
"Câm miệng đi, con bướm đêm bẩn thỉu!" Giọng gã vang dội khắp phòng đá. "Mày nghĩ tao còn là thằng ngu ngoài đời để tin vào mấy lời hứa hẹn rác rưởi của lũ ngoại giao chúng mày à?" Gã đập mạnh một ngón tay xuống mặt bàn. "Thống đốc? Cảnh sát trưởng? Mẹ kiếp!" Gã chỉ vào sa bàn. "Ở trong cái phòng chết tiệt này, đống quyền lực ngoài kia của mày không đáng một xu lẻ!"
Elena tái mặt. Victor nghiến răng: "Tao chỉ biết một điều. Nếu tao không giết mày trong hiệp này để cướp tài nguyên, tao sẽ không đủ tiền nộp thuế trưng thu lương thực cho hệ thống ở hiệp sau." Gã đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống mặt bàn sồi. BỐP! Những quân cờ nhựa nảy lên chao đảo. "Tao sẽ chết! Tao sẽ rơi xuống cái hố kia như thằng Julian và thằng Marcus!" Gã nhìn thẳng Elena. "Mày hết giá trị lợi dụng rồi!" Giọng gã trở nên lạnh ngắt. "Ngoài đời mày dùng cái lưỡi không xương để dắt mũi thiên hạ. Nhưng ở đây... chỉ có máu và binh lực mới nói chuyện được!"
Mặt Elena trắng bệch. Cô lập tức quay sang Chloe. "Chloe!" Giọng cô lạc đi. "Em giúp chị với! Em giữ phía Nam, em có Chiến binh kiếm to. Chúng ta liên minh cứu nhau! Đừng nghe thằng Victor!"
Chloe từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt cô đỏ hoe vì khóc, nhưng bên trong không còn sự do dự. Cô nhìn Elena một lúc lâu, rồi khẽ lắc đầu.
"Xin lỗi chị, Elena..." Giọng cô mỏng đến gần như không có cảm xúc. "Em cũng muốn sống."
Elena sững người.
Chloe bắt đầu sụt sịt khóc, cô run rẩy bám lấy cánh tay thô ráp của Victor, cúi đầu làm bộ mặt đầy đáng thương, mong manh: "Anh Victor... Elena dạo này tống tiền em nhiều lắm... Cô ta dọa sẽ tung bằng chứng tín dụng bẩn của ngân hàng em ra... Em thực sự sợ... Anh bảo vệ em nhé?" Sự thảo mai đỉnh cao, đầy tính "trà xanh" của Chloe khiến Victor lập tức nổi lòng ý chí bảo vệ: "Được rồi Chloe, em yên tâm, lượt này tao sẽ nghiền nát cô ta!"
Elena sững sờ rồi rít lên cay độc: "Chloe! Mày đúng là con điếm trà xanh bẩn thỉu nhất tao từng thấy! Mười năm trước mày dính chặt Arthur vì anh ta yêu mày thật lòng, lên đại học mày quen cùng lúc ba bốn gã, mập mờ nước đôi rồi cuối cùng chốt đơn Julian vì chiếc Porsche. Giờ mày lại đem cái bộ dạng giả tạo, thảo mai đó ra để dụ gã cảnh sát bẩn thỉu này giết tao?!"
Chloe cúi mặt khóc ấm ức không cãi lại, càng làm tăng vẻ tội nghiệp trong mắt Victor.
Hai Tướng ẩn cấp cao của Elena vốn trung thành tuyệt đối nhưng trước đó đã bị Victor và Chloe sử dụng tài liệu mật tống tiền ngoài đời để tố cáo lên hai Vương triều, hạ bệ hoàn toàn trước mặt hai Vương quốc, tước đoạt toàn bộ đặc quyền binh lực ngầm của cô. Cô hoàn toàn sạch sẹo nguồn hỗ trợ.
Ngay lúc đó, giọng hệ thống vang lên.
[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Lượt ra bài của Người chơi Victor Kane và Người chơi Chloe Sterling bắt đầu. Đếm ngược 60 giây.
Victor lập tức hành động, không một chút do dự. Gã dốc toàn bộ số tiền đồng vừa thu được, đẩy ba mươi lăm đồng tiền vàng lên khay cảm ứng. Cạch! Cạch. Những thẻ bài Lính rìu ngắn giáp da có trang bị khiên cùng lực lượng bộ binh hạng nặng được đưa vào hệ thống. Gã không vòng vo, không thăm dò, không thương lượng — xua toàn bộ lực lượng lao thẳng về phía Tòa thành số 7, tuyến phòng thủ duy nhất của Elena.
Phía đối diện, Chloe run rẩy đẩy ra mười đồng tiền cuối cùng, điều động toán Chiến binh kiếm to hai tay đánh gọng kìm từ phía sườn, khóa chặt mọi đường rút của lực lượng tình báo Gia tộc Du Pale.
Cạch... cạch... cạch... Những mô hình binh lính tự động chuyển động. Đoàn Lính rìu ngắn của Victor tràn qua thung lũng như một cơn lũ. Những chiếc khiên va vào nhau, những lưỡi rìu nâng lên. Các mô hình tháp canh mỏng manh của Elena lần lượt bị cuốn phăng.
Ở những khu vực khác trên sa bàn, các thương nhân ngầm và mạng lưới NPC nhân sự của Elena lần lượt bị hệ thống phát thông báo tố giác. Tên của từng người biến mất khỏi bảng hiển thị, rồi bị xử tử công khai trên màn hình.
"Không!" Elena ôm chặt lấy đầu. "Dừng lại đi!" Cô nhắm nghiền mắt. "Làm ơn... dừng lại đi!"
Nhưng không gì dừng lại. Arthur vẫn ngồi yên, lặng lẽ quan sát thế trận. Chỉ cần nhìn qua sa bàn, anh đã thấy rõ sự tuyệt vọng của Elena — lực lượng quá mỏng, không có binh chủng hạng nặng để kích hoạt phòng thủ, ba quân bài chỉ còn những toán Lính trống và Lính cung giáp da yếu ớt. Trước đòn phối hợp càn quét trực diện của Victor và đòn đánh gọng kìm từ Chloe, chúng gần như không có khả năng chống đỡ.
Ting! Ting! Ting! Ba tiếng chuông sắc lạnh vang lên. Trận chiến kết thúc.
[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Trận chiến tại Tòa thành số 7 kết thúc. Người chơi Elena Thorne — Gia tộc Du Pale: Toàn bộ lực lượng quân sự bị tiêu diệt sạch sẽ. Hệ thống mạng lưới ngầm — NPC Thương nhân biên giới — bị tố giác và tịch thu tài sản. Số dư ngân sách công khai: 0. Mạng lưới ngầm hỗ trợ: SẠCH SẸO.
Một khoảng lặng.
XÁC NHẬN THẤT BẠI TUYỆT ĐỐI.
Cần phòng bát giác đột ngột im phăng phắc. Elena đứng chết trân. Cô không gào thét. Không vùng vẫy. Không khóc lóc điên cuồng như Marcus. Dường như nỗi sợ hãi đã đi quá xa, vượt khỏi giới hạn mà cơ thể con người có thể phản ứng.
Hai đầu gối cô từ từ khuỵu xuống. Elena quỵ trên chiếc ghế sắt lạnh ngắt, hai tay đưa lên che kín mặt. Bả vai cô rung lên, những tiếng nấc nghẹn bị ép chặt trong cổ họng, không thành tiếng.
"Các người..." Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. "Tất cả các người... đều là ác quỷ..."
CRẮC! Elena giật mình. Hai vòng thép dày từ thành ghế bật ra với tốc độ cực nhanh. CLẠCH! Chúng khóa chặt hai cổ chân cô. Elena giật nảy người. Những thanh thép tiếp tục bật ra từ phía tựa lưng. CLẠCH! Hai cổ tay bị khóa cứng vào tay vịn.
Elena không vùng vẫy. Cô chỉ nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài hai bên má, cuốn lớp trang điểm đỏ hồng của Gia tộc Du Pale thành những vệt nhòe nhoẹt. Môi cô khẽ run. "Tạm biệt..." Cô thì thầm. "...thế giới dối trá..."
RẦM... RẦM... RẦM... Bánh răng khổng lồ dưới sàn bắt đầu chuyển động. Phiến đá ngay dưới chiếc ghế Elena từ từ tách sang hai bên. Một khoảng tối thăm thẳm mở ra. Mùi tử khí từ bên dưới lập tức tràn lên.
Elena mở mắt. Chỉ trong khoảnh khắc, cô nhìn thấy khoảng không đen ngòm ngay dưới chân mình.
XOẠT! Cơ chế bẫy giật mạnh chiếc ghế lùi về phía sau mười xentimét. Rồi thả rơi.
"AAAAAAAAAAA—!" Tiếng thét của Elena xé toạc căn phòng. Chiếc ghế và cơ thể cô biến mất xuống lòng đất. Tiếng thét vọng qua những vách đá, kéo dài trong vài giây ngắn ngủi... rồi —
PHẬP! CRẮC! Âm thanh khô khốc của cọc sắt xuyên qua da thịt và xương vỡ vọng lên từ đáy hố. Phiến đá trượt trở lại. ẦM. Mặt sàn đóng kín. Không còn gì.
Căn phòng bát giác lại chìm vào im lặng. Giờ đây chỉ còn ba người. Arthur Pendelton. Victor Kane. Chloe Sterling. Ba người ngồi ở ba phía của bàn sa bàn. Giữa họ là những mô hình quân cờ rải rác, những vùng lãnh địa đang dần bị nhuộm đỏ, và ba chiếc ghế sắt vẫn còn nguyên vẹn.
Không ai nói một lời. Ba ánh mắt chậm rãi tìm đến nhau. Không còn Marcus. Không còn Elena. Không còn bất kỳ liên minh nào có thể tin tưởng.
Chỉ còn lại ba kẻ sống sót. Và cuộc chiến tay ba sinh tử khốc liệt nhất của ván cờ Battle Line vừa chính thức bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.