Chương 20: Trang Sử Mới Được Viết Từ "Bàn Cờ Ẩn"
Arthur nhắm mắt, thở ra thật chậm. Rồi anh quay người, khập khiễng bước về phía cửa sổ. Vết thương do viên đạn bắn vào vai phải vẫn còn âm ỉ. Mỗi khi anh cử động mạnh, một cơn đau lại kéo căng từ bả vai xuống cánh tay.
Anh đưa tay trái lên, kéo rèm sang một bên. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang sống. Mưa phủ kín những con phố. Người đi đường che ô, vội và bước qua những vũng nước. Xe hơi lướt qua mặt đường ướt, ánh đèn pha kéo thành những vệt sáng dài. Các bảng quảng cáo bất động sản vẫn sáng rực trên những tòa nhà cao tầng.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Không ai biết sáu người từng bước vào tòa lâu đài cổ ấy đã trải qua những gì. Và càng không ai biết năm người trong số họ đã chết như thế nào.
Vụ mất tích đã được giải thích bằng một kết luận đơn giản — một tai nạn chìm du thuyền cá nhân ngoài khơi trong một cơn bão lớn. Hồ sơ khép lại. Tài sản của tập đoàn Julian Drake bị chia cắt. Văn phòng luật của Marcus đóng cửa. Những cái tên từng xuất hiện trên báo chí dần biến mất khỏi các bản tin. Thành phố tiếp tục vận hành. Như thể họ chưa từng tồn tại.
Arthur đứng trước cửa sổ thật lâu. Chỉ có anh biết sự thật. Chỉ có anh biết sáu người đã bị ném vào một trò chơi sinh tử. Chỉ có anh biết những gì đã xảy ra trong căn phòng bát giác. Và càng không ai biết Kẻ bắt cóc thực sự là ai.
Arthur chậm rãi quay lại. Ánh mắt anh dừng trên chiếc bàn làm việc. Bên cạnh những trang giấy viết dở bằng nét chữ nguệch ngoạc của bàn tay trái là một chiếc túi da cũ, vẫn còn bám bụi đất.
Arthur bước đến, ngồi xuống trước bàn. Bàn tay trái mở chiếc túi. Bên trong là những cuộn thư tịch cổ mà anh đã lấy được từ Kẻ bắt cóc trước khi rời khỏi lâu đài. Những văn bản cổ. Những con dấu bằng sáp đỏ. Những tài liệu liên quan đến Valoria và Albion từ một thế kỷ trước. Những thứ mà Kẻ bắt cóc đã giữ lại trong suốt nhiều năm. Những bằng chứng về Sáu Gia tộc.
Arthur lấy một cuộn ra, đặt nó lên bàn thật cẩn thận. Ngón tay trái chạm lên lớp da cừu đã cũ. Trong căn phòng nhỏ, tiếng mưa vẫn đều đều vọng vào cửa kính. Arthur nhìn những dòng chữ cổ trên đó. Một lúc lâu, anh không nói gì. Rồi khóe miệng anh khẽ nhếch lên — không phải một nụ cười vui vẻ, cũng không phải nụ cười của một người vừa chiến thắng. Đó là nụ cười của một kẻ đã mất quá nhiều thứ để có được sự thật.
"Tổ tiên của các người..." Arthur nói rất khẽ, giọng khàn đặc. "...đã dùng xương máu của hàng vạn người để làm giàu." Anh nhìn xuống những văn bản trước mặt. "Các người cũng đã phải dùng chính mạng sống của mình để trả giá." Arthur im lặng vài giây, bàn tay trái siết chặt cuộn thư. "Giờ thì..." Anh ngẩng đầu lên. "...đến lượt tôi đưa tất cả ra ánh sáng."
Arthur đặt cuộn thư xuống, kéo một tập giấy trắng lại gần. Chiếc bút máy nằm bên cạnh. Anh cầm nó bằng bàn tay trái. Động tác vụng về, chậm chạp. Mỗi nét chữ đều không còn ngay ngắn như trước. Nhưng anh vẫn viết. Một dòng. Rồi một dòng nữa.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Trong căn phòng trọ chật hẹp, người sống sót duy nhất của ván cờ Battle Line bắt đầu viết lại toàn bộ sự thật. Và lần này, Arthur Pendelton không viết với tư cách một nhà nghiên cứu lịch sử. Anh viết với tư cách người duy nhất đã tận mắt chứng kiến tất cả.
Mỗi chữ được viết xuống đều kéo theo một cơn đau từ bàn tay phải. Mỗi trang giấy lại đưa anh trở về căn phòng bát giác. Nhưng Arthur không dừng lại. Bởi anh biết, nếu anh dừng lại, tất cả những gì đã xảy ra sẽ chỉ còn là một cơn ác mộng không ai tin.
Còn nếu anh viết tiếp — thì năm cái chết dưới lòng lâu đài sẽ không hoàn toàn trở nên vô nghĩa.
Mưa thu trút xuống thành phố thành những dải nước xám xịt và lạnh lẽo. Từng giọt mưa liên tục gõ lên lớp kính cửa sổ phòng làm việc của Arthur.
Bộp... bộp... bộp...
Căn phòng chật hẹp chỉ còn lại mùi trà gừng đã nguội, mùi giấy cũ và mùi mực in mới. Arthur ngồi bất động trên chiếc ghế tựa bọc nỉ đã sờn rách. Trước mặt anh là một tập bản thảo dày cộp. Không — giờ đây, nó đã không còn là bản thảo nữa. Một cuốn sách đã hoàn chỉnh nằm ngay ngắn trên mặt bàn gỗ.
Bên cạnh nó là chiếc túi da cũ kỹ mà Arthur đã mang ra khỏi tòa lâu đài sáu tháng trước. Miệng túi vẫn mở. Từ bên trong lộ ra những cuộn thư tịch bằng da cừu đã ngả màu, mép giấy nhăn nheo và những dấu niêm phong bằng sáp đỏ đã vỡ vụn.
Arthur đưa bàn tay trái chạm lên một con dấu. Ngón tay anh chậm rãi lướt qua lớp sáp đã khô. Đỏ sẫm — một màu đỏ khiến anh bất giác nhớ đến máu.
Cạch... cạch... cạch... Chiếc quạt trần phía trên đầu quay thêm một vòng. Rồi trục quay khựng lại. Một tiếng ma sát khô khốc vang lên. Arthur lập tức đông cứng, bàn tay trái dừng giữa không trung.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng quạt trần biến mất. Thay vào đó — RẦM... Một tiếng bánh răng khổng lồ vọng lên từ sâu dưới lòng đất. RẦM... RẦM... Arthur cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Căn phòng làm việc mờ đi. Bức tường trước mặt biến thành đá xám. Chiếc bàn gỗ nhỏ kéo dài ra, trở thành mặt sa bàn khổng lồ. Anh lại nhìn thấy sáu chiếc ghế sắt. Rồi năm chiếc. Rồi — chỉ còn một.
Arthur nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập. "Đủ rồi..." Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Sáu tháng rồi." Anh cố nuốt xuống, cổ họng khẽ co lại. "Mày đang ở nhà."
Arthur mở mắt. Căn phòng vẫn ở đó. Chiếc quạt trần vẫn quay. Mưa vẫn rơi ngoài cửa kính. Nhưng anh biết rõ mình đang nói dối chính mình. Không có nơi nào thực sự an toàn nữa.
Mỗi khi Arthur nhắm mắt, những người đã chết vẫn trở về. Marcus Vance — khuôn mặt gã nhòe nhoẹt nước mắt khi quỳ dưới chân bàn sa bàn, giọng van xin run rẩy. Elena Thorne — tiếng hét của cô trước khi bóng tối nuốt chửng toàn bộ cơ thể. Victor Kane — gương mặt đỏ ngầu vì điên loạn trước khi chiếc ghế kéo gã xuống vực. Julian Drake — tiếng gào cuối cùng vẫn vang lên trong đầu Arthur mỗi khi đêm xuống.
Vã Chloe. Arthur siết chặt bàn tay trái. Chloe không hét. Cô chỉ nhìn anh, đôi mắt đã dại đi vì đói khát. Rồi cô đẩy lá bài về phía trước.
"Giết em đi, Arthur..."
Arthur mở mắt thật mạnh. Anh đưa tay trái ôm lấy cổ tay phải. Bộ khung kim loại cố định bên ngoài vẫn lạnh ngắt. Một cơn đau buốt chạy từ những ngón tay đã bị nghiền nát lên tận khuỷu tay. Arthur nghiến răng. Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi buông tay.
Rồi anh mở cuốn sách. Mùi mực mới xộc vào mũi. Ngay trang đầu tiên, tựa đề hiện lên bằng những dòng chữ Gothic đen đậm:
BÀN CỜ ẨN: BẰNG CHỨNG LỊCH SỬ VỀ SÁU GIA TỘC THAO TÚNG CHIẾN TRANH VALORIA – ALBION
Arthur nhìn nó thật lâu. Cuốn sách này là kết quả của sáu tháng. Sáu tháng đối chiếu thư tịch. Sáu tháng đọc lại từng văn bản mà Kẻ bắt cóc đã cất giấu. Sáu tháng viết bằng một bàn tay trái vụng về trong khi bàn tay phải gần như đã trở thành phế vật. Nhưng quan trọng hơn — đó là sáu tháng Arthur cố biến một sự thật không ai có thể tin thành thứ mà cả thế giới buộc phải nhìn vào.
Từng trang sách ghi lại mạng lưới mà sáu gia tộc đã dựng lên từ một thế kỷ trước. De Purpure. Von Saltire. De Bisection. Van Quadrant. Du Pale. Von Chevron. Họ không đứng về riêng Valoria, cũng không thực sự trung thành với Albion. Họ đứng ở giữa — cung cấp tài nguyên, điều khiển các tuyến vận chuyển, thao túng những hợp đồng chiến tranh, kéo dài cuộc chiến giữa hai vương quốc để biến từng trận đánh thành lợi nhuận.
Binh lính chết. Dân thường đói khát. Những thành phố bị thiêu rụi. Còn sáu gia tộc thì lớn mạnh.
Arthur đã viết tất cả. Không thêm vào những lời kết tội cảm tính. Không biến nó thành một câu chuyện trả thù. Anh chỉ đặt những tài liệu lên bàn — những con dấu, những bản ghi chép, những thư tín — và để sự thật tự nói.
Ting. Chiếc máy tính xách tay ở góc bàn phát ra một âm báo. Arthur quay đầu nhìn. Màn hình sáng lên, hộp thư điện tử hiển thị hàng loạt thư chưa đọc. Các nhà xuất bản. Các tờ báo. Những nhà nghiên cứu. Các tổ chức lịch sử. Những lời mời phỏng vấn. Những lời đề nghị hợp tác.
Arthur không có ý định đọc chúng. Nhưng một cái tên nằm trên cùng khiến anh dừng lại. Scholar_X. Một tài khoản mà anh từng quá quen thuộc — gã học giả trên diễn đàn từng công khai chế giễu những nghiên cứu của Arthur.
Arthur nhìn dòng tiêu đề vài giây, rồi mở thư. Bên trong là một lời xin lỗi dài. Gã thừa nhận đã sai. Thừa nhận những tài liệu Arthur công bố đã làm đảo lộn hoàn toàn cách giới học thuật nhìn nhận về cuộc chiến Valoria – Albion. Cuối thư là một lời mời — một buổi thuyết trình danh dự.
Arthur đọc hết. Rồi anh chỉ nhấp chuột. Xóa. Email biến mất.
Arthur ngả người ra sau ghế, khóe miệng khẽ nhếch lên. Danh tiếng. Sự công nhận. Tiền bạc. Đã từng có một thời điểm anh khao khát những thứ đó — khao khát đến mức cảm thấy cả cuộc đời mình chẳng có ý nghĩa gì nếu không thể chứng minh rằng bản thân đúng.
Nhưng bây giờ, anh đã có tất cả những gì mình từng muốn. Và đổi lại, Arthur không còn biết mình thực sự muốn gì nữa.
Anh đứng dậy, bước đi vẫn hơi khập khiễng. Vai phải vẫn đau. Bàn tay phải vẫn bất động trong bộ nẹp. Arthur đi đến trước cửa sổ. Bên ngoài, hoàng hôn đang dần buông xuống. Bầu trời phía trên thành phố nhuộm thành một màu tím sẫm pha lẫn những vệt vàng nhạt.
Arthur nhìn màu sắc ấy. Tím. Vàng. Màu của De Purpure. Màu cờ của chính gia tộc anh.
Dưới đường, dòng người vẫn tiếp tục đi lại. Họ chạy dưới mưa. Họ gọi điện. Họ tranh cãi. Họ cười. Họ trở về nhà. Cuộc sống vẫn tiếp tục với những chuyện nhỏ nhặt của nó. Không ai biết rằng, dưới những lớp bê tông, những con đường và những tòa nhà hiện đại, lịch sử từng được xây dựng bằng những cuộc chiến mà không phải lúc nào cũng bắt đầu vì lý tưởng. Không ai biết có những gia tộc đã kiếm lợi từ hàng vạn cái chết. Và càng không ai biết rằng sáu tháng trước, trong một căn phòng bát giác dưới lòng một tòa lâu đài cổ, sáu hậu duệ của những gia tộc ấy đã bị buộc phải giết lẫn nhau.
Arthur đưa bàn tay trái chạm lên mặt kính. Hình ảnh phản chiếu của anh hiện ra — một gương mặt gầy rộc, đôi mắt trũng sâu, một vết sẹo chạy qua vai, một cánh tay phải tàn phế.
Arthur nhìn thật lâu. Anh đã thắng. Anh là người sống sót cuối cùng của Battle Line. Anh đã thoát khỏi tòa lâu đài. Anh đã mang những tài liệu ra ngoài. Anh đã đưa sự thật về sáu gia tộc ra ánh sáng.
Có lẽ, nếu nhìn từ bên ngoài, Arthur Pendelton đã đạt được tất cả. Nhưng người đàn ông phản chiếu trên mặt kính không còn giống người đã bước vào Club Black Velvet sáu tháng trước nữa.
Gã Arthur nghèo khó. Gã từng thất bại. Từng nợ nần. Từng tuyệt vọng vì sự nghiệp không được ai công nhận. Từng đau khổ vì Chloe. Từng tin rằng nếu có đủ tiền, đủ danh tiếng, đủ thành công, thì cuộc đời mình có thể trở nên tốt đẹp hơn.
Con người ấy đã không còn nữa. Có một phần của Arthur đã chết trong căn phòng bát giác. Có lẽ nó chết vào lúc Julian rơi xuống hố. Có lẽ là khi Marcus quỳ xuống van xin. Có lẽ là khi Arthur nhìn Victor biến mất vào bóng tối. Hoặc có lẽ — nó chết vào khoảnh khắc anh di chuyển quân lính cuối cùng vào tòa thành của Chloe.
Arthur khẽ nhắm mắt. Bên ngoài cửa kính, mưa vẫn rơi. Thành phố vẫn chuyển động. Cuốn sách trên bàn đã được xuất bản. Sự thật cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng.
Arthur Pendelton đã sống sót. Nhưng giữa căn phòng nhỏ yên tĩnh ấy, anh hiểu một điều mà không một bài báo nào có thể viết ra.
Anh không phải là người duy nhất bước ra khỏi căn phòng bát giác. Bởi vì một phần của căn phòng ấy — một phần của những tiếng bánh răng, những hố sâu, những tiếng gào thét và mùi máu — đã bước ra ngoài cùng anh.
Vã nó sẽ không bao giờ rời đi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.