Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 10: Thử Thách Sương Mù Và Bài Toán Chia Sẻ Lương Thực

Đăng: 19/08/2026 13:00 939 từ 1 lượt đọc

TING! — một âm thanh cảnh báo vang lên. Tất cả cùng quay lại. Một đường sáng đỏ chạy dọc mép sa bàn.

[CẢNH BÁO] Lực lượng Lính nỏ của Gia tộc De Purpure đã tiến vào phạm vi giao chiến. Môi trường: Sương mù thung lũng.

Một lớp sương trắng đục lập tức phun lên từ những khe cực nhỏ trên mặt sa bàn. Chỉ trong vài giây, toàn bộ khu vực quanh Tòa thành số 2 bị bao phủ bởi một màn sương dày. Những mô hình quân đội phía trong gần như biến mất sau lớp màn trắng.

Elena khẽ rùng mình. "Sương mù..."

Marcus nhìn bảng thông số. "Giảm hai mươi phần trăm tầm nhìn quân bắn xa."

Victor cười khẩy. "Vậy thì pháo của mày đâu rồi, Arthur?"

Arthur không trả lời. Anh đang nhìn những đường địa hình — sương mù không chỉ che khuất quân đội, nó cũng che giấu hướng di chuyển. Đỏ chính là thứ anh cần.

Anh đưa một ngón tay lên. "Bắn loạt đầu tiên."

CẠCH. Một nhóm Lính nỏ giáp da tiến lên — không lao thẳng vào thành, mà dừng lại ở rìa khu rừng phía Nam.

Vút! Mũi tên đầu tiên biến mất vào màn sương. Không ai nhìn thấy nó bay đi đâu. Một giây. Hai giây. Ba giây.

PHẬP! Một mô hình Lính nỏ của Victor đổ xuống.

Victor giật mình. "Chúng nó bắn trúng?"

Arthur vẫn không nói. Vút! Vút! Vút! Ba mũi tên tiếp theo lao vào màn sương. Hai mũi trượt khỏi mục tiêu, một mũi cắm trúng tường thành.

Victor nhìn quân lính của mình rồi cười. "Thấy chưa?" Gã chỉ vào màn sương. "Mày mất lợi thế rồi!"

Arthur khẽ lắc đầu. "Không."

"Cái gì?"

"Tôi chưa bao giờ định dùng chúng để phá thành." Victor khựng lại. Arthur chỉ xuống một con đường nhỏ phía sau Tòa thành số 2. "Tôi muốn kho lương."

Victor nhìn theo, đồng tử co lại. Con đường đó nằm ngoài phạm vi phòng thủ chính, dẫn thẳng tới kho vận chuyển phía sau thành. "Không thể nào..."

Arthur đã tính từ trước. Lính nỏ chỉ là mồi nhử. Pháo kích chỉ là áp lực. Mục tiêu thực sự chưa từng là cổng thành, mà là hậu cần.

Arthur nhấn xuống một ô khác. CẠCH. Một nhóm quân nhỏ tách khỏi đội hình chính, vòng qua khu rừng.

Victor lập tức hiểu ra. "Chặn chúng lại!" Gã vung tay. Những mô hình Kị binh kiếm trong thành bắt đầu chuyển động. Nhưng ngay khi chúng vừa rời khỏi vị trí —

ẦM! Một tiếng nổ mô phỏng vang lên. Mặt sa bàn rung mạnh. Một quả pháo từ pháo đài Valoria bắn xuống tuyến đường. Kị binh của Victor lập tức phải dừng lại. Arthur đã khóa đường.

Victor nghiến răng. "Thằng khốn..." Lần đầu tiên kể từ khi trò chơi bắt đầu, gương mặt gã cảnh sát thực sự xuất hiện vẻ sợ hãi — không phải vì Arthur đang tấn công, mà vì gã nhận ra Arthur đang bóc từng lớp phòng thủ của mình. Không vội vàng. Không phô trương. Không cần đánh thắng toàn bộ quân đội. Chỉ cần lấy đi thứ khiến chúng có thể tiếp tục tồn tại. Lương thực. Tiền. Đường vận chuyển. Từng thứ một.

Ở phía đối diện, Chloe lặng lẽ nhìn Arthur. Cô vẫn còn quỳ trên ghế, hai bàn tay nắm chặt mép bàn. Vừa rồi Arthur đã tha cho cô. Nhưng giờ cô mới hiểu điều đó có nghĩa gì. Anh không còn là người đàn ông từng yêu cô nữa. Anh vẫn có thể nhớ. Vẫn có thể đau. Vẫn có thể trả món nợ cũ. Nhưng anh đã bắt đầu học cách đặt mạng sống của mình lên trên tình cảm. Vã điều đáng sợ nhất là — Chloe biết Arthur sẽ không bao giờ quay trở lại như trước.

RẦM! Một tiếng cơ khí khác vang lên. Cả sáu vị trí quanh bàn đều đồng loạt sáng đỏ. Chiếc loa trên trần phát ra tiếng rè rè, rồi giọng nói vô cảm vang lên.

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Giao tranh tại Tòa thành số 2 đang diễn ra. Gia tộc De Purpure đã phá vỡ tuyến hậu cần phía Đông của Gia tộc Von Chevron. Kho lương số 1: Mất quyền kiểm soát.

Victor tái mặt. Nhưng ngay sau đó, một dòng chữ khác xuất hiện.

[SỰ KIỆN NGẪU NHIÊN ĐANG ĐƯỢC KÍCH HOẠT.]

Không ai nói gì. Ánh sáng đỏ chạy dọc toàn bộ mặt bàn — lần này không chỉ khu vực của Victor, mà là toàn bộ sáu gia tộc.

Arthur từ từ ngẩng đầu. Marcus bỏ tay khỏi gọng kính. Elena ngừng thở. Chloe cứng đờ. Victor nhìn quanh trong hoảng loạn.

Chiếc loa rè lên một tiếng.

[SỰ KIỆN HỆ THỐNG: NẠN ĐÓI TRÊN DIỆN RỘNG.]

Một khoảng im lặng. Rồi giọng nói tiếp tục:

Nguồn lương thực tại khu vực phía Nam bị suy giảm nghiêm trọng. Tất cả người chơi phải chịu chi phí duy trì tăng gấp đôi trong Hiệp 4.

Arthur nhìn xuống số tiền ít ỏi còn lại của mình, đôi mắt từ từ co lại. Nếu chi phí duy trì tăng gấp đôi, không chỉ Victor gặp nguy hiểm. Tất cả đều sẽ bị kéo xuống.

Vã lần đầu tiên, Arthur hiểu ra điều đáng sợ nhất của bàn cờ này. Không cần hệ thống trực tiếp giết họ. Nó chỉ cần khiến sáu người tự tay giết lẫn nhau, cho đến khi người cuối cùng không còn đủ tài nguyên để sống.

0