Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 11: Sự Bùng Nổ Của Các Kỵ Binh Giáp Sắt

Đăng: 19/08/2026 13:00 1,669 từ 1 lượt đọc

Tiếng chuông đồng của hệ thống sa bàn vang lên một hồi dài. Âm thanh u uất chấn động khắp căn phòng bát giác, dội qua những vách đá lạnh ngắt rồi quay trở lại như tiếng vọng từ một hầm mộ khổng lồ.

Hiệp 5 chính thức bắt đầu.

Không một ai lên tiếng. Bầu không khí trong căn phòng lúc này đặc quánh đến mức tưởng như có thể dùng dao cắt ra thành từng mảng. Sau nước đi đầy nhượng bộ của Arthur ở hiệp trước để tha mạng cho Chloe, thế cờ trên mặt sa bàn gỗ sồi đã bị bóp méo hoàn toàn.

Lòng thương hại. Trong một trò chơi sinh tử như thế này, đó vốn là thứ xa xỉ nhất. Và cũng có lẽ là thứ ngu xuẩn nhất. Chỉ một lần mềm lòng, Arthur đã để lại một khoảng trống chết chóc trên tuyến giao thương phía Nam.

Victor là người đầu tiên không chịu nổi sự im lặng ấy. Gã ngồi sập xuống chiếc ghế sắt, thân hình đồ sộ khiến khung ghế phát ra một tiếng keng nặng nề. Khuôn mặt thô ráp đỏ gay vì giận dữ, những đường gân xanh nơi thái dương giật lên từng hồi. Đôi mắt đỏ ngầu liên tục đảo qua lại giữa Arthur và Marcus.

Trên sa bàn, những mô hình binh lính của Victor đang bị dồn vào một góc hiểm. Gã nhìn chúng, rồi nhìn Arthur, rồi lại nhìn Marcus. Hơi thở phì phò thoát qua hai cánh mũi rộng, nặng nề như tiếng thở của một con bò tót đang bị thương.

"Chúng mày..." Giọng Victor khàn đặc. "Chúng mày nghĩ tao mù chắc?"

Không ai trả lời. Victor chống hai khuỷu tay xuống bàn, người hơi chúi về phía trước. "Thằng nhà văn nửa mùa nhường nhịn con điếm ngân hàng, còn thằng luật sư bẩn thỉu thì đứng sau rỉ tai kích động..." Ánh mắt gã trở nên hung dữ. "Chúng mày muốn liên minh để dồn tao vào hố chứ gì?"

Elena lập tức lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh và ngọt ngào như thường lệ, dù hai bàn tay dưới gầm bàn đã siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Victor, anh bình tĩnh lại đi. Đây chỉ là trò chơi tính toán, không ai cố tình—"

"CÂM MIỆNG LẠI, CON BƯỚM ĐÊM!" Victor gầm lên, cánh tay hộ pháp quét ngang mặt bàn.

Choang! Chiếc ly thủy tinh rỗng bị hất văng, rơi xuống nền đá và vỡ tan thành hàng trăm mảnh sắc nhọn. Tiếng thủy tinh vỡ đanh thép dội vào những vách đá lạnh ngắt.

Chloe rú lên một tiếng nhỏ, lập tức co rụt người lại sau lưng ghế, hai vai run lên, mắt mở lớn vì kinh hoàng.

Victor chẳng thèm để ý, nghiến chặt răng, những giọt mồ hôi chảy dọc hai bên má. "Tao không chơi trò trẻ con với chúng mày nữa." Bàn tay gã siết lại thành nắm đấm. "Tao sẽ cho chúng mày biết thế nào là chiến tranh thực sự!"

CẠCH! Victor chộp lấy thẻ bài khắc hình Mũi Tên Vàng Nền Xanh — Gia tộc Von Chevron — rồi găm mạnh xuống khay cảm ứng từ tính. Ngay lập tức, từ sâu dưới lòng đất vọng lên tiếng xích sắt và bánh răng chuyển động. Rè... rầm... cạch...

Victor thò tay vào túi suit. Lần này thứ được kéo ra không phải tiền, mà là một cuộn giấy da niêm phong bằng sáp đỏ — thứ gã đã giấu kín từ đầu ván cờ.

Roẹt! Victor giật phăng lớp sáp, cuộn giấy mở ra. Gã đập mạnh nó xuống mặt bàn sồi. "Kích hoạt Tướng ẩn!" Hắn ngẩng đầu, gầm lên: "Đại thống lĩnh Thiết kị Vương quốc Valoria!"

Chiếc loa ẩn lập tức đáp lại bằng giọng kim khí đều đều, không một chút cảm xúc.

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Xác nhận kích hoạt đặc quyền Tướng ẩn thuộc Gia tộc Von Chevron: Đại thống lĩnh Thiết kị Vương quốc Valoria. Cho phép người chơi bỏ qua phạt di chuyển địa hình đầm lầy đối với lực lượng cơ động nặng trong lượt này và gia tăng 30% chỉ số càn quét thương vong.

Victor nhìn xuống sa bàn, khóe miệng nhếch lên. "Mẹ kiếp..." Gã chộp lấy túi tiền đồng. "Bốn mươi đồng tiền sa bàn!" Toàn bộ số tiền bị trút sạch vào khe thu ngân sách dưới mép bàn. Leng keng! Rào rào! Tiếng những đồng tiền va vào nhau trong guồng máy vang liên hồi, khô khốc và lạnh lùng. "Tao dốc sạch!"

Sau khi Victor dốc sạch 40 xu sa bàn ở đây, gã đã dùng bạo lực ngoài đời ép buộc Elena và Chloe chuyển nhượng khẩn cấp một phần ngân sách sa bàn cho mình dưới danh nghĩa "phí bảo kê ngầm" ngoài đời thực, đồng thời cướp đoạt nốt các trạm thuế thương mại hoang phế của Marcus để nộp thuế duy trì tăng gấp đôi cho hệ thống trong Nạn đói.

Trên mặt sa bàn, những bánh răng cơ khí bắt đầu chuyển động. Tại khu vực bờ Tây sông ngòi, những khe nhỏ trên mặt gỗ sồi đồng loạt mở ra. Từ bên dưới, sáu mô hình Kị binh kiếm giáp nặng từ từ nhô lên, theo sau là mười quân Lính rìu chiến. Ánh kim loại từ lưỡi rìu và giáp ngựa phản chiếu ánh sáng vàng nhợt của chiếc đèn chùm sắt gỉ phía trên, tạo thành những tia sáng lạnh lẽo trên mặt sa bàn.

Victor không hề hướng mũi tấn công về phía Arthur. Mục tiêu của gã là một người khác — Marcus, kẻ đang nắm giữ vùng bờ sông của Gia tộc Von Saltire.

Victor đưa ngón tay thô ráp, đầy mồ hôi chỉ thẳng vào Marcus. "Chết đi, thằng luật sư bẩn thỉu!" Giọng gã vang lên như tiếng gầm. "Tao sẽ nghiền nát mày!"

XOẠT! RẦM! Đội hình của Victor bắt đầu chuyển động. Những mô hình kỵ binh nặng lao qua địa hình sa bàn với tốc độ nhanh hơn hẳn bình thường, phía sau đội hình Lính rìu chiến tràn lên như một dòng thác kim loại.

Trận chiến không còn giống những nước đi chiến thuật thận trọng của những hiệp trước. Nó biến thành một cuộc càn quét — một cuộc thảm sát thực sự trên mặt sa bàn.

Đến khi đoàn Kị binh kiếm giáp nặng đụng phải tuyến phòng ngự hào sâu đầm lầy bao quanh Tòa thành của Marcus, Victor vẫn không hề có ý định dừng lại. Gã không né tránh. Không rút lui. Cũng không quan tâm đến tổn thất. Ba quân Kị binh tiên phong bị bùn lầy nuốt chao gần như ngay lập tức — bị kéo chìm xuống lớp địa hình nhân tạo, rồi bị hệ thống đánh dấu là đã bị tiêu diệt.

Nhưng Victor vẫn tiếp tục tiến quân. Những mô hình đã bị loại bỏ được sử dụng để lấp dần phần hào sâu — từng lớp, từng lớp. Ba quân Kị binh tiên phong trở thành cái giá phải trả để tạo thành một chiếc cầu cho lực lượng phía sau tràn qua.

Marcus bật dậy, chiếc ghế sắt phía sau phát ra tiếng keng. Kính gọng kim loại suýt trượt khỏi sống mũi. "Điên rồi!" Hai bàn tay gầy gò của gã run lên dữ dội. "Mày điên rồi, Victor!"

Nhưng Victor không dừng lại. Marcus vội vàng chộp lấy ba quân bài. "Lính kiếm hai tay! Mau ra chặn cửa sông!" Gã đẩy mạnh chúng vào khay cảm ứng. "Đốt đuốc phòng thủ!"

Xoạch! Ba mô hình Chiến binh kiếm to hai tay lập tức xuất hiện trên sa bàn, những chiến binh giáp nặng mang áo choàng xám tiến ra, nhanh chóng dàn thành tuyến phòng thủ trước cửa sông.

Nhưng tất cả đã quá muộn. Sức càn quét của Đại thống lĩnh Thiết kị Valoria kết hợp cùng đội hình Lính rìu chiến đã phá vỡ tuyến phòng thủ. Victor không cho Marcus bất kỳ khoảng trống nào để tổ chức lại đội hình.

"Hỏa công!" Gã đập mạnh tay xuống bàn. "Đốt sạch lũ rác rưởi của nó cho tao!"

Hệ thống sa bàn lập tức phản ứng. Xèoooo... Những âm thanh điện tử và cơ khí phát ra liên tục dưới mặt gỗ. Đèn LED ẩn bên dưới đồng loạt chuyển sang màu đỏ. Trong nháy mắt, cả một vùng bờ sông như chìm vào biển lửa. Những tháp canh và công sự của Gia tộc Von Saltire lần lượt bị đánh dấu phá hủy. Đội hình Chiến binh kiếm to của Marcus bị cuốn vào hỏa công, từng mô hình bị hệ thống gạt phăng khỏi mặt bàn. Lạch cạch. Leng keng. Những quân cờ rơi xuống khay loại bỏ.

Chỉ trong chưa đầy mười phút, toàn bộ lực lượng chính quy mà Marcus dày công tích lũy đã biến mất khỏi sa bàn.

TING! TING! Bảng hiển thị kỹ thuật số màu đỏ trước vị trí của Marcus bắt đầu nhấp nháy.

[NGÂN SÁCH CÔNG KHAI: 0] [BINH LỰC CHÍNH QUY: 0] [TÒA THÀNH SỞ HỮU: 0]

Tòa thành cuối cùng của Marcus tại khu vực Con sông đã bị Victor san phẳng hoàn toàn. Không còn quân đội. Không còn thành trì. Không còn ngân sách công khai.

Victor tựa lưng vào ghế, khuôn mặt béo phì đẫm mồ hôi co giật lên vì sung sướng. Rồi gã bật cười. "Hahaha!" Tiếng cười man rợ vang vọng khắp căn phòng bát giác. "Chết đi, thằng luật sư bẩn thỉu!" Gã chỉ tay vào Marcus. "Xuống hố mà hầu thằng Julian đi!" Gã cười lớn hơn. "Mày nghĩ mấy cái trò tính toán, luật lệ bẩn thỉu của mày thắng được nòng súng và nắm đấm của tao ngoài đời à?" Nụ cười trên mặt gã trở nên dữ tợn. "Xuống hố!"

0