Chương 5: Khám Phá Câu Lạc Bộ Trò Chơi Bí Mật
Cơn đau không đến từ bên ngoài. Nó bắt đầu từ sâu trong hộp sọ, âm ỉ và nhức nhối như một chiếc đinh sắt rỉ sét đang bị đóng từng chút vào cuống não.
Arthur mở mắt, nhưng bóng tối vẫn chưa chịu buông tha anh. Tầm nhìn vỡ vụn thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, chao đảo như ánh đèn phản chiếu dưới mặt nước đục. Anh chớp mắt vài lần, mỗi lần mí mắt khép mở lại khiến cơn đau như bị khuấy động thêm. Vị đồng tanh của máu vẫn đọng nơi cuống họng.
Anh nghiêng đầu, ho sặc, tiếng ho nghẹn trong cổ họng khô khốc trầy xước. Lồng ngực anh đau nhói theo từng nhịp thở, phần gáy âm ỉ như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Phải mất một lúc, cơ thể mới dần tiếp nhận lại những tín hiệu cơ bản. Ngón tay cử động được. Cánh tay vẫn còn cảm giác. Đôi chân tuy tê dại nhưng chưa mất hẳn khả năng vận động.
Cảm giác rõ ràng nhất là cái lạnh của kim loại. Lưng anh áp chặt vào một mặt phẳng cứng qua lớp áo khoác sờn rách. Anh cử động vai, cảm nhận những gờ kim loại vuông vức phía sau như đang găm vào xương sống.
Anh đang ngồi trên một chiếc ghế sắt, tựa lưng cao vút, hai tay buông thõng bên hông, chân chạm sàn đá lạnh ngắt.
Anh thử cử động — không xiềng xích, không dây trói. Điều đó không khiến anh nhẹ nhõm. Ngược lại, sự tự do quá mức ấy càng khiến anh cảnh giác hơn. Nếu chúng không cần trói, hoặc chúng hoàn toàn tự tin không ai chạy thoát, hoặc nơi này vốn đã không có lối thoát nào.
Bóng tối dần lùi lại, một thứ ánh sáng vàng vọt tù mù lan ra trong phòng. Những tiếng rên nghẹn và hơi thở dốc vang lên từ nhiều hướng.
"Kính..." Một giọng bên phải anh. "Kính của tôi đâu rồi?"
Marcus Vance đang quỳ rạp dưới sàn đá, hai tay quờ quạng vô vọng, mái tóc vốn vuốt keo gọn gàng giờ rủ xuống trước trán, xơ xác. Cách đó không xa, đôi kính gọng kim loại của gã nằm chơ vơ trên nền đá, một tia sáng mờ chiếu lên tròng kính.
"Julian..." Giọng Chloe run rẩy. "Julian ơi..."
Cô đang co rúm trên một chiếc ghế sắt khác, đôi chân mang giày cao gót co hẳn lên mặt ghế, hai tay ôm chặt ngực như thể chỉ cần buông lỏng, cái lạnh và bóng tối sẽ nuốt chửng cô. Đôi môi từng phủ son đỏ rượu giờ tái nhợt, khô khốc — không còn dấu vết nào của vẻ kiêu kỳ ở Club Black Velvet.
Julian Drake lảo đảo đứng dậy bên cạnh cô, phải bấu cả hai tay vào thành ghế mới giữ được thăng bằng. Bộ suit đắt tiền nhăn nhúm, dính đầy bụi đất. Mặt hắn đỏ gay, thớ cơ trên má giật lên vì phẫn nộ lẫn đau đớn.
Ở góc khác, Elena Thorne chống tay ngồi dậy, một tay ôm trán, tay kia chống xuống sàn đá — rồi rụt lại ngay khi chạm phải một vệt hoen gỉ, như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu.
Victor Kane nằm cách đó không xa, thở hắt ra từng tiếng nặng nề, chậm, trầm, như một con thú bị thương đang cố lấy lại sức. Rồi gã chống tay đứng dậy, đôi boot quân sự nện xuống sàn đá.
Cạch. Âm thanh khô khốc vang giữa phòng.
Arthur vẫn chưa đứng lên. Anh giữ nguyên tư thế, hít thở thật sâu, từng chút xoa dịu cơn đau sau gáy. Đồng thời đôi mắt vốn quen quan sát chi tiết nhỏ bắt đầu di chuyển chậm rãi khắp không gian.
Họ đang ở trong một căn phòng hình bát giác — lớn hơn Arthur tưởng. Những bức tường ghép từ khối đá xám xịt, vuông vức, thô ráp, xếp sát đến mức gần như không lộ đường nứt hay khe hở nào. Không cửa sổ. Không cánh cửa nào anh có thể thấy. Tường cao vút lên, phủ đầy vệt ố đen của thời gian và hơi ẩm, nối liền với một mái vòm cổ kính chìm trong bóng tối. Cả không gian biệt lập hoàn toàn, như một hầm mộ xây sâu dưới lòng đất.
Ngay giữa phòng là thứ đầu tiên thực sự thu hút mắt Arthur — một chiếc bàn sa bàn khổng lồ bằng gỗ sồi đen, hình tròn, rộng đến mức chiếm trọn khoảng không trung tâm. Một dải dây xích mạ vàng ngăn cách khỏi sự hỗn loạn phía dưới. Mặt bàn được chạm khắc tinh xảo thành bản đồ địa hình thu nhỏ: đồi núi, thung lũng, rừng rậm, đầm lầy — chi tiết đến mức Arthur có cảm giác chỉ cần cúi sát xuống sẽ nhìn thấy cả những con đường nhỏ chạy giữa các mô hình. Rải rác trên mặt sa bàn là những tòa thành thu nhỏ bằng đồng, và chính giữa là một pháo đài lớn hơn hẳn.
Anh ngước lên. Ngay trên sa bàn treo một chiếc đèn chùm khổng lồ bằng sắt đen, xù xì, nặng nề, bám đầy dấu vết gỉ sét. Một sợi xích to gần bằng bắp đùi người kéo thẳng từ thân đèn lên vòm trần tối thẫm. Những bóng đèn dây tóc tỏa xuống ánh sáng vàng nhạt, lạnh lẽo, cắt qua các mô hình trên sa bàn thành những vệt bóng tối chập chùng.
"Cái..." Julian đột ngột lên tiếng, giọng vang khắp phòng. "Cái quái gì thế này?!" Hắn đẩy mạnh chiếc ghế sắt ra sau — KÉT! — rồi lao thẳng về phía bức tường gần nhất. "Có ai ở ngoài không?!"
BỐP! "Mở cửa ra! Chúng mày biết tao là ai không hả?! Bắt cóc Julian Drake này thì chúng mày không sống nổi ở cái thành phố này đâu!"
BỐP! "Mẹ kiếp! Có ai không?!"
"Câm miệng lại đi, Julian." Victor gầm gừ, đứng thẳng người, bàn tay theo bản năng sờ xuống hông rồi sắc mặt tối sầm — khẩu súng đã biến mất. Gã đứng im vài giây, các ngón tay siết lại. "Tường đá này dày ít nhất nửa mét. Có gào rách họng cũng chẳng ai nghe thấy." Gã quay sang những người còn lại. "Tìm xem có cơ chế cửa ẩn hay lối thoát nào không."
Victor bắt đầu đi dọc viền tường, gót boot liên tục nện xuống các phiến đá — kịch... kịch... — âm thanh đục ngầu dội lại. Không có tiếng vọng rỗng. Không dấu hiệu khoảng trống bên dưới. Ít nhất theo những gì nghe được, dưới hoàn toàn là đá đặc.
Chloe chậm rãi bước xuống khỏi ghế, nhưng vừa chạm chân xuống sàn cô gần như mất thăng bằng, quỳ sụp xuống, hai đầu gối chạm nền đá lạnh. Nước mắt tràn ra, làm nhòe lớp trang điểm còn sót.
Cô ngẩng đầu, mắt dừng lại ở Arthur — người duy nhất đến lúc này vẫn chưa lao vào tường, chưa gào thét, chưa thử phá cửa. Anh chỉ quan sát, như thể căn phòng này là một hiện trường.
"Arthur..." Giọng cô nhỏ đi. "Anh có biết đây là đâu không? Anh nghiên cứu nhiều thư tịch cổ mà..." Cô nuốt khan. "Anh có nhận ra kiến trúc này không?"
Arthur không trả lời ngay. Anh chống tay lên thành ghế, từ từ đứng dậy — cơn tê dại lập tức chạy qua hai chân, buộc anh phải đứng yên một lúc mới giữ vững cơ thể. Một luồng gió lạnh không rõ từ đâu lướt qua da thịt anh. Anh hơi cau mày.
Không cửa sổ. Không khe hở. Nhưng trong căn phòng kín này — lại có gió.
Anh không nói ra điều đó, chỉ chậm rãi bước về phía sa bàn, từng bước không nhanh không chậm. Đến gần mặt bàn, anh đưa bàn tay vẫn hơi run chạm nhẹ vào mái vòm nhọn của một tòa thành bằng đồng — kim loại lạnh ngắt. Anh quan sát kiến trúc, hình dáng tháp, lỗ châu mai, những đoạn tường phòng thủ. Đồng tử anh dần co lại.
"Phong cách Tiền Trung cổ..." anh lẩm bẩm.
Marcus vừa tìm được kính, đeo lên, tầm nhìn trở lại bình thường đúng lúc nghe thấy câu nói. "Cái gì?"
Arthur không đáp ngay. Mắt anh đang nhìn vào những lá cờ nhỏ bằng kim loại cắm quanh sa bàn — một lá nền tím vàng với biểu tượng mũi tên, một lá mang chữ X đen trên nền xám, một lá chia hai mảng vàng đỏ cắt chéo, một lá ô caro xanh vàng, một lá hai mảng vàng hồng, và lá cuối cùng — biểu tượng mũi tên vàng trên nền xanh lục.
Anh đứng bất động. Không khí trong phòng như lạnh hơn.
"Sáu cờ hiệu..." giọng anh khàn đặc. "Sáu gia tộc. Sáu gia tộc cung ứng ngầm trong Chiến tranh Lục địa một trăm năm trước."
Marcus bước lại gần, mắt sắc lẹm lướt qua các lá cờ rồi xuống những quân cờ mô phỏng chủng binh xếp ngay ngắn trên sa bàn. "Sáu gia tộc?" Gã quay đầu, nhìn sáu chiếc ghế sắt bố trí quanh bàn. "Tương ứng với sáu chiếc ghế này?" Gã nhếch môi. "Arthur, đừng nói với tôi rằng anh định giải thích vụ bắt cóc này bằng mấy bài viết giả thuyết âm mưu của anh trên mạng."
"Không." Giọng Arthur bình tĩnh. "Đây không phải một trò dửng dưng vặt vành." Anh chỉ tay xuống mặt bàn. "Nhìn chất liệu gỗ sồi đen này đi. Nhìn mức độ hoàn thiện của các mô hình." Anh dừng lại, mắt hơi hạ xuống. "Vã cả hệ thống cơ khí. Khi chúng ta tỉnh lại, tôi nghe thấy tiếng rít rất nhẹ từ bên dưới sàn."
Marcus không đáp.
"Để xây dựng một nơi như thế này," Arthur nói tiếp, "kẻ đứng sau phải bỏ ra một số tiền khổng lồ. Và phải chuẩn bị trong một thời gian rất dài." Một khoảng lặng. "Hắn không đùa." Anh nhìn từng người. "Và hắn biết rõ chúng ta là ai."
Elena là người đầu tiên cố phá vỡ bầu không khí ấy. "Có khi..." cô cất giọng. "Có khi đây chỉ là một trò chơi thực tế nào đó thôi." Không ai trả lời. Cô cố nở một nụ cười, nhưng bờ môi vẫn run rẩy, bước giật lùi về phía bàn, mắt liên tục đảo quanh các bức tường. "Các anh biết đấy, giới siêu giàu bây giờ có đủ loại trò kỳ quặc. Escape Room công nghệ cao. Trò chơi thực cảnh. Có khi ở đâu đó đang có camera quay phản ứng của chúng ta." Cô cười khẽ, một tiếng cười hoàn toàn không tự nhiên. "Có thể chỉ là trò đùa của một tỷ phú điên nào đó."
Không ai phản bác ngay — bởi lời giải thích ấy, dù gượng ép, vẫn dễ chấp nhận hơn bất cứ điều gì Arthur vừa nói.
"Đúng." Julian lập tức chộp lấy lời của Elena, như một người sắp chết đuối vớ được mảnh gỗ nổi. "Đúng thế!" Hắn bật cười khô khốc, xua tay. "Tao biết ngay mà. Một trò đùa nhảm nhí." Hắn ngẩng đầu, giọng lớn dần, chỉ tay vào khoảng không. "Thằng nào đứng sau trò này thì ra mặt đi! Tao chơi xong cái trò này rồi, tao sẽ cho cả đội luật sư kiện công ty chúng mày phá sản!"
Không ai xuất hiện. Không tiếng trả lời. Nhưng chính sự im lặng ấy càng khiến mọi người cố bấu víu vào suy nghĩ rằng đây chỉ là một trò chơi — một sự phủ nhận bản năng bao trùm lấy căn phòng.
Bởi họ là ai? Julian là kẻ thành đạt với tiền bạc và quyền lực. Marcus là luật sư. Chloe làm việc trong ngân hàng. Elena sống bằng các mối quan hệ. Victor là cảnh sát. Mỗi người đều quen với việc mình có một vị trí nhất định trong thế giới bên ngoài. Ý nghĩ rằng cả sáu có thể bị lôi ra khỏi cuộc sống ấy, ném vào một nơi không ai biết tới, hoàn toàn mất quyền kiểm soát — quá phi lý, quá nhục nhã, và quá đáng sợ. Thế nên họ chọn tin vào điều dễ chấp nhận hơn.
Những tiếng cười gượng gạo bắt đầu xuất hiện. Những lời chất vấn, những câu mỉa mai — một nỗ lực tuyệt vọng kéo sự bình thường quay trở lại.
Arthur không tham gia. Anh đứng cạnh sa bàn, im lặng, mắt vẫn quan sát — các lá cờ, sáu chiếc ghế, rồi cuối cùng dừng lại ở phía trên đầu: chiếc đèn chùm bằng sắt.
Anh không nhận ra sự thay đổi ngay. Nó quá chậm — chậm đến mức mắt người gần như không thấy được. Nhưng chiếc đèn đang hạ xuống. Từng chút một. Sợi xích kim loại phía trên phát ra một âm thanh cực nhỏ.
Kẽo...
Rất khẽ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nói chuyện trong phòng. Arthur cau mày, nhìn xuống rồi lại nhìn lên, đồng tử co lại.
Trong khi năm người còn lại vẫn cố thuyết phục bản thân rằng tất cả chỉ là một trò đùa, Arthur nghe thấy một âm thanh khác — từ bên dưới sàn đá. Một tiếng chuyển động trầm thấp, nặng nề, như những bánh răng khổng lồ đang bắt đầu xoay.
Rầm...
Anh đứng bất động, một cảm giác lạnh buốt bò dọc sống lưng. Ở sâu dưới lớp sàn đá xám xịt, hệ thống cơ khí cổ xưa dường như đã bắt đầu chuyển động — những bánh răng bôi đầy dầu đen bóng đang quay, chậm rãi, đều đặn, như thể một cỗ máy nằm im trong bóng tối suốt nhiều năm cuối cùng cũng vừa được đánh thức.
Arthur ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm — nó vẫn tiếp tục hạ xuống, từng milimét. Không một ai khác nhận ra. Và trong căn phòng hình bát giác không cửa ra vào ấy, cú giật đầu tiên của một thứ gì đó vẫn còn đang chờ đợi.
Arthur là người đầu tiên nhận ra sự rung động — không phải vì anh can đảm hơn những người khác, mà vì trong những năm làm nghề theo dõi và điều tra thuê, anh đã học được một thói quen gần như bệnh hoạn: mỗi khi bước vào một nơi xa lạ, anh luôn vô thức ghi nhớ cảm giác của mặt đất dưới chân.
Lúc này, mặt đất đang rung. Rất nhẹ — nhẹ đến mức nếu không ngồi im hoàn toàn, người ta sẽ tưởng đó chỉ là dư chấn còn sót lại của cơn choáng do thuốc mê.
Arthur hạ mắt xuống. Mũi giày da cũ của anh đang đặt trên một phiến đá xám. Mép đá run lên từng nhịp cực nhỏ. Một lần. Rồi thêm một lần nữa.
Cạch.
Anh ngẩng đầu. "Mọi người..."
Anh chưa kịp nói hết câu.
RẦM!
Toàn bộ căn phòng bát giác chấn động. Chiếc ly kim loại Victor vừa tiện tay đặt lên bàn bật nảy lên, lăn đi rồi va vào túi tiền xu.
KENG—!
Âm thanh kim loại vang sắc lạnh. Chloe giật bắn người.
"Cái gì vậy?!"
Julian đứng phắt dậy. "Lại trò gì nữa đây?"
Victor đã xoay người về phía bức tường gần nhất. "Tất cả tránh xa tường ra!" Gã vừa dứt lời thì tiếng bánh răng dưới lòng đất đột nhiên tăng lên — không còn là rung động mơ hồ nữa.
CẠCH... CẠCH... CẠCH...
Hàng chục, thậm chí hàng trăm bánh răng khổng lồ đang đồng loạt chuyển động dưới lớp đá. Marcus siết chặt thành ghế.
"Không phải hiệu ứng âm thanh."
"Cái gì?"
"Tôi nói đây không phải hiệu ứng âm thanh!" Marcus quát lên. "Có cả một hệ thống cơ khí bên dưới!"
Elena tái mặt. "Làm sao có thể..."
CẠCH! Một đường thẳng mảnh đột ngột xuất hiện trên nền đá ngay sát chân ghế Elena. Cô lập tức nhảy bật sang bên để tránh phiến đá sụt, một mảnh đá sắc nhọn từ vách tường bắn ra sượt qua bả vai cô để lại một vết cắt sâu chảy máu.
"A!"
Đường nứt không mở rộng. Nó chỉ tách ra — chính xác hơn, cả phiến đá hình vuông dưới chân ghế cô đang chậm rãi hạ xuống. Không nhanh, chỉ vài centimet. Nhưng như vậy đã đủ khiến cả sáu người đồng loạt đứng bật dậy.
"Ghế!" Arthur quát lớn. "Tránh khỏi ghế!"
Victor phản ứng nhanh nhất, định đạp văng chiếc ghế sắt của mình sang một bên... Nhưng chiếc ghế của Victor chỉ chấn động mạnh rồi hệ thống cơ khí bên dưới lập tức khóa chặt nó cố định xuống nền đá bằng một tiếng rít lớn trước khi gã kịp tác động lực làm lệch vị trí đặt ghế tiêu chuẩn quanh bàn sồi tròn. Sàn đá trượt mở phía sau lưng ghế, để lộ một khe sâu hoen gỉ nằm sát vách tường bát giác, chứ không hề nuốt chửng chiếc ghế xuống dưới. Sáu sợi xích sắt dày từ chân các chiếc ghế phóng ra khóa chặt cổ chân của sáu người chơi, nhưng sợi xích đủ dài để họ có thể đứng dậy đi lại quanh chiếc bàn sồi tròn 4 mét. Các phiến đá hình vuông ngay phía sau lưng mỗi chiếc ghế đồng loạt trượt mở lộ ra những khoảng tối sâu hoắm, để lộ hệ thống bánh răng cơ khí chạy ngầm bên dưới. Phần sàn đá trực tiếp xung quanh chiếc bàn sồi tròn vẫn giữ nguyên vẹn để làm lối đi an toàn cho người chơi di chuyển, thảo luận. Victor nhìn chằm chằm vào cái hố sau lưng mình. "Chết tiệt..."
Arthur bước đến mép một khe hở. Bên dưới không phải một hầm ngục, không có cọc nhọn, không có bẫy giết người — chỉ có một hệ thống cơ khí phức tạp đến mức khiến da đầu anh tê rần. Những bánh răng khổng lồ, những thanh truyền động, những trục thép đang quay, tất cả giấu kín dưới nền đá.
Marcus đứng cạnh anh, cúi xuống nhìn. Rồi lần đầu tiên kể từ khi bị bắt cóc, sắc mặt gã hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh.
"Arthur..."
"Tôi thấy rồi."
"Không." Marcus lắc đầu. "Anh chưa hiểu ý tôi." Gã chỉ xuống bên dưới.
Arthur nheo mắt. Ở giữa vô số bánh răng và cơ cấu thép là một hệ thống dây dẫn — dây điện, dây tín hiệu, và một hàng ống kim loại chạy dọc theo nền phòng.
Anh lập tức hiểu ra. Cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Đây không phải một căn phòng cổ được cải tạo. Nó là một cỗ máy. Cả căn phòng, cả sa bàn, cả sáu chiếc ghế — tất cả đều là một phần của một hệ thống duy nhất.
Ngay lúc đó, giọng nói lạnh lẽo lại vang lên.
[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Người chơi đã hoàn tất xác nhận vị trí.
Julian ngẩng phắt đầu. "Xác nhận cái gì?"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.