Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 16: Nỗ Lực Cứu Vãn Và Sự Hy Sinh Của Tình Yêu Cũ

Đăng: 19/08/2026 13:00 2,275 từ 1 lượt đọc

Phiến đá trượt khép kín lại. ẦM.

Căn phòng bát giác lại chìm vào im lặng. Một sự im lặng khác hẳn trước đó. Không còn tiếng gào thét của Victor. Không còn tiếng chửi rủa. Không còn tiếng ghế sắt va đập dữ dội vào mặt đá. Chỉ còn tiếng bánh răng khổng lồ dưới lòng đất quay chậm dần.

Cạch... Cạch... Cạch...

Rồi cuối cùng — Tạch. Mọi thái độ hoàn toàn im bặt.

Arthur vẫn ngồi nguyên trên ghế. Anh không nhìn xuống nơi Victor vừa biến mất, cũng không nói một lời. Hai bàn tay anh đặt trên mép bàn sồi, những ngón tay khẽ co lại. Toàn thân Arthur căng cứng như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi, toàn bộ sức lực còn sót lại sẽ lập tức rút khỏi cơ thể.

Anh chậm rãi hít vào. Không khí lạnh và khô tràn qua cuống họng. Arthur nhăn mặt. Cơn khát đã bắt đầu trở thành một thứ đau đớn thực sự — không còn đơn giản là cảm giác muốn uống nước nữa. Mỗi lần nuốt nước bọt, cổ họng anh lại bỏng rát như bị một lớp cát khô cào qua. Môi đã nứt thành những đường nhỏ. Đôi môi vốn nhợt nhạt giờ trắng bệch, ở vài chỗ còn rỉ ra những vệt máu mỏng.

Arthur đưa lưỡi liếm môi. Không có tác dụng. Chẳng còn chút ẩm nào.

Anh ngẩng đầu. Phía đối diện bàn sa bàn, Chloe vẫn đang ngồi bất động, nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi chiếc ghế của Victor vừa biến mất. Hai mắt mở to, không chớp, như thể não bộ cô vẫn chưa thể tiếp nhận được việc chỉ vài phút trước, người đàn ông hung hãn nhất căn phòng còn đang gào thét đòi giết Arthur, vậy mà giờ đây đã biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.

Chloe nuốt khan. Cộp. Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, Arthur vẫn nghe thấy. Cô lập tức đưa tay lên cổ. Cô cũng đang khát.

Arthur nhìn cô. Chloe nhìn lại anh. Hai người không nói gì. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trò chơi bắt đầu, giữa họ không còn Victor, Julian, Marcus hoặc Elena. Không còn liên minh. Không còn phe phái. Không còn những lời hứa hẹn. Không còn những cuộc thương lượng.

Chỉ còn hai con người. Một người ngồi trên chiếc ghế cờ Tím-Vàng Mũi Tên. Một người ngồi trên chiếc ghế cờ Nửa Vàng Nửa Đỏ. Và giữa họ là bàn sa bàn khổng lồ bốn mét.

Chloe cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đầu gối, run rẩy. "Arthur..." Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.

Arthur không trả lời ngay. Anh nhìn cô. Chloe ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô không còn vẻ sắc sảo, quyến rũ như những ngày đầu. Lớp trang điểm đã nhòe gần hết. Tóc rối tung. Chiếc đầm đỏ rượu bám đầy bụi đá. Hai cánh tay gầy đi rõ rệt. Những ngón tay vốn được chăm sóc kỹ lưỡng giờ đây đầy những vết xước nhỏ và bụi bẩn.

Cô nhìn Arthur rất lâu, rồi khẽ hỏi: "Anh... có nghĩ chúng ta sẽ sống được không?"

Arthur im lặng. Câu hỏi ấy quá đơn giản, nhưng lại không có câu trả lời. Anh nhìn lên mặt sa bàn. Những vùng đất từng được sáu người tranh giành giờ đây đã biến thành một đống tàn tích. Những con đường mô phỏng từng chen chúc hàng trăm mô hình binh lính giờ chỉ còn những quân cờ nằm rải rác. Những thành trì từng sáng đèn giờ đây phần lớn đã tắt. Những lá cờ của sáu gia tộc từng xuất hiện khắp mặt bàn giờ chỉ còn lại hai màu — Tím-Vàng và Nửa Vàng Nửa Đỏ.

"Không biết." Arthur nói.

Chloe khẽ cười, một nụ cười rất yếu. "Anh vẫn trả lời như vậy..."

"Vì tôi không biết."

Chloe cúi xuống. Một lúc lâu sau, cô mới nói: "Victor cũng từng nghĩ mình sẽ sống."

Arthur không đáp.

"Marcus cũng vậy." Giọng Chloe càng lúc càng nhỏ. "Elena cũng vậy..." Cô dừng lại, hai mắt hơi đỏ lên. "Julian thì càng chắc chắn hơn."

Arthur siết nhẹ bàn tay. Không ai nói thêm. Cái tên Julian giống như một lưỡi dao cũ được rút ra khỏi vết thương chưa lành.

Chloe quay mặt sang hướng khác. "Chúng ta... thật sự đã giết nhau."

"Không." Arthur nhìn cô.

Chloe ngẩn ra.

"Trò chơi này khiến chúng ta giết nhau." Arthur nhìn xuống mặt bàn.

Chloe cười khẽ, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng biến mất. "Có khác gì đâu?"

Arthur không trả lời. Bởi vì anh cũng không biết.

Một giọt mồ hôi từ thái dương Chloe chảy xuống. Cô đưa tay lau đi, nhưng bàn tay vừa đưa lên giữa chừng đã run bần bật rồi rơi xuống. Cô nhắm mắt. "Em khát quá..."

Arthur nhìn cô. Anh cũng khát — khát đến mức đầu óc bắt đầu nặng trĩu. Nhưng anh không thể để bản thân nghĩ quá nhiều về nó. Nếu nghĩ đến nước, cơn khát sẽ càng trở nên khủng khiếp.

Anh nhìn về phía hệ thống. Không có bình nước. Không có thức ăn. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy trò chơi sẽ kết thúc sớm. Chỉ có một dòng chữ đỏ lạnh lẽo vẫn hiện trên màn hình.

PLAYER ARTHUR PENDELTON — ĐANG DẪN ĐẦU. PLAYER CHLOE STERLING — NGUY CƠ THẤT BẠI CAO.

Arthur nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn sang Chloe. Anh biết điều đó có nghĩa gì. Hiệp tiếp theo vẫn sẽ phải tiếp tục.

Chloe cũng nhìn thấy. Cô đưa tay lên che miệng, một tiếng nấc khẽ thoát ra. "Không..."

Arthur không nói.

"Không thể nào..." Chloe lắc đầu. "Chúng ta vừa giết Victor." Cô nhìn quanh căn phòng. "Vậy mà vẫn chưa kết thúc sao?"

Arthur cúi xuống. "Chưa."

"Tại sao?"

"Vì chỉ còn hai người."

"Vậy thì sao?"

Arthur chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt anh lạnh đi. "Trò chơi chỉ kết thúc khi còn một người."

Chloe chết lặng. Một khoảng im lặng kéo dài. Rồi cô bật cười — không phải tiếng cười vui vẻ, mà là một tiếng cười khô khốc, tuyệt vọng.

"Vậy là..." Cô đưa hai tay lên ôm lấy đầu. "Vậy là anh phải giết em."

Arthur không trả lời. Chloe nhìn anh qua những khe ngón tay. "Đúng không?"

Arthur vẫn im lặng.

"Arthur." Lần này giọng cô rõ hơn. "Anh phải giết em."

"Nếu hệ thống bắt buộc..." Arthur nhìn thẳng vào mắt cô.

"Không." Chloe lắc đầu. "Đừng nói kiểu đó." Cô buông tay xuống. "Anh biết rõ mà." Hai mắt Chloe bắt đầu đỏ lên. "Cuối cùng chỉ còn một trong hai chúng ta."

Arthur quay mặt đi. Chloe nhìn anh. "Anh có còn nhớ không?"

Arthur khựng lại. "Nhớ gì?"

"Mười năm trước."

Arthur không đáp.

"Căn phòng trọ của anh." Giọng Chloe run lên. "Cái phòng nhỏ xíu đó."

Arthur không đáp.

Arthur nhìn xuống mặt bàn. Ký ức cũ chậm rãi hiện lên — một căn phòng chật hẹp, một chiếc quạt sưởi cũ, một chiếc bàn gỗ đã bong lớp sơn. Những ngày tháng mà cả hai chẳng có gì trong tay. Chloe khi ấy vẫn còn cười rất nhiều — không phải nụ cười xã giao, không phải nụ cười của một người phụ nữ đã quen với những bữa tiệc sang trọng, mà là một nụ cười thật sự. Cô từng ngồi bên cạnh anh, chia đôi một củ khoai lang luộc. Cả hai khi ấy nghèo đến mức chẳng có gì ngoài vài món ăn rẻ tiền. Nhưng họ vẫn nghĩ tương lai sẽ tốt đẹp.

Chloe khẽ nói: "Khi đó em đã nghĩ... chúng ta sẽ ở bên nhau mãi."

Arthur nhắm mắt. "Chloe..."

"Em đã rời đi." Cô tự nói tiếp. "Em chọn Julian."

Arthur không trả lời.

"Em chọn tiền." Một giọt nước mắt chảy xuống má cô. "Em chọn một cuộc sống tốt hơn. Khi em mới lên thành phố đại học, căn phòng trọ dột nát mốc meo, không có hệ thống sưởi, cả ngày chỉ có khoai tây luộc và bánh mì khô. Em đã viết cho anh hàng chục lá thư, nhưng anh chỉ biết gửi lại những bài nghiên cứu lịch sử vô nghĩa! Anh có biết áp lực cơm áo gạo tiền lúc đó khủng khiếp thế nào không? Rồi Julian xuất hiện. Anh ta ném một xấp tiền mặt lên bàn và giải quyết mọi thứ trong một giây. Từ giây phút đó, em biết mình không thể quay lại làm cô bé ngây thơ đạp xe dưới trời mưa với anh được nữa!"

Arthur nhìn cô thật lâu. "Tôi biết mình nghèo. Nhưng tôi đã cố hết sức."

"Em biết." Chloe cúi đầu, một nụ cười buồn hiện lên trên môi. "Em biết." Cô hít vào một hơi. "Nhưng em cũng ghét anh."

Arthur hơi cau mày. "Vì sao?"

"Vì anh khiến em nhớ lại con người mà em từng là."

Arthur không nói được gì.

Chloe nhìn lên anh. "Nếu không gặp lại anh ở đây..." Cô dừng lại. "Có lẽ em sẽ không bao giờ nhớ mình từng là người như thế nào."

Arthur nhìn cô thật lâu. Rồi —

TING! Một tiếng chuông điện tử đột ngột vang lên. Cả hai cùng giật mình. Màn hình trung tâm của sa bàn bật sáng, một dòng chữ đỏ xuất hiện.

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] HIỆP ĐẤU TIẾP THEO SẮP BẮT ĐẦU. PLAYER ARTHUR PENDELTON. PLAYER CHLOE STERLING. CHUẨN BỊ LỰC LƯỢNG. THỜI GIAN CHUẨN BỊ: 60 GIÂY.

Chloe nhìn dòng chữ, khuôn mặt cô trắng bệch. Arthur chậm rãi đưa tay về phía khay bài, những ngón tay chạm vào các quân bài kim loại.

Cạch. Một quân bài được nhấc lên. Rồi quân thứ hai. Rồi quân thứ ba.

Chloe cũng nhìn xuống phần tài nguyên ít ỏi còn lại của mình. Cô không còn nhiều — thực tế, gần như chẳng còn gì. Nhưng cô vẫn đưa tay vào khay, hai bàn tay run rẩy.

Arthur nhìn thấy động tác ấy. Anh không nói gì. Chloe cũng không nói gì. Bởi cả hai đều hiểu — khoảnh khắc vừa rồi giữa họ có thể là lần cuối cùng họ còn được nói chuyện như hai người từng quen biết.

Sau sáu người bước vào căn phòng này... giờ chỉ còn hai. Và hệ thống không quan tâm họ từng yêu nhau. Không quan tâm họ từng là bạn. Không quan tâm họ từng cứu giúp nhau. Không quan tâm những gì xảy ra ngoài kia. Nó chỉ cần một người cuối cùng đứng lại.

59... Con số trên màn hình bắt đầu giảm. 58...

Arthur nhìn xuống sa bàn. Chloe cũng nhìn xuống sa bàn. 57...

Hai bàn tay cùng lúc bắt đầu di chuyển những quân cờ cuối cùng.

Và hiệp đấu cuối cùng của hai người — chính thức bắt đầu.

Hiệp đấu sinh tử cuối cùng diễn ra trong sự im lặng buốt giá. Chloe Sterling không còn đủ tài nguyên và binh lực để chống cự. Đoàn Lính nỏ giáp da của Arthur dễ dàng tiến công, bắn hạ những toán phòng thủ đơn sơ cuối cùng và san phẳng Tòa thành số 5 của cô.

TING! TING! TING!

[GIỌNG NÓI HỆ THỐNG] Tòa thành số 5 của Gia tộc De Bisection đã bị phá hủy. Người chơi Chloe Sterling: THẤT BẠI TUYỆT ĐỐI.

CRẮC!

Những vòng thép từ thành ghế phóng ra, khóa chặt hai cổ chân và hai cổ tay của Chloe vào tay vịn. Chloe không giãy giụa. Cô chỉ ngẩng đầu nhìn Arthur, đôi mắt dại đi vì kiệt quệ và đói khát bỗng xuất hiện một nụ cười thanh thản, nhẹ nhõm đến lạ lùng.

"Giải thoát rồi, Arthur..." Cô thì thầm rất khẽ.

RẦM... RẦM...

Phiến đá dưới chân ghế cô trượt mở, lộ ra khoảng tối đen sâu hoắm. Chiếc ghế sắt nặng nề lập tức rơi tự do, kéo theo cô xuống hố sâu.

"CHLOE—!"

Trong một khoảnh khắc điên cuồng vượt ngoài mọi tính toán lý trí, Arthur gào lên. Bản năng và tình cảm quá khứ bùng nổ, anh nhoài người lao rướn nửa thân ra khỏi mặt bàn sồi, cánh tay phải vươn dài hết cỡ, chộp lấy bàn tay gầy guộc của Chloe ngay trước khi cô chìm hoàn toàn vào khoảng tối.

Anh đã nắm được tay cô. Nhưng sức nặng của chiếc ghế sắt khổng lồ cực kỳ nặng nề đang rơi tự do quá khủng khiếp. Nó giật mạnh toàn bộ cơ thể Arthur chúi xuống.

RẮC! XOẠT! CRẮC!

Sức kéo khổng lồ kéo tuột cánh tay phải của Arthur vào thẳng cơ cấu bánh răng thép và xích sắt truyền động đang quay điên cuồng ngay dưới mép sàn đá. Những bánh răng cơ khí hoen gỉ nghiến chặt, nghiền nát khớp cổ tay và các ngón tay phải của anh với những tiếng gãy vỡ của xương thịt rùng rợn.

"AAAAAAAGHHHHHHHHHH—!"

Cơn đau thấu xương tủy khiến Arthur thét lên một tiếng rợn người. Tay anh mất cảm giác hoàn toàn, tuột khỏi tay Chloe. Chloe biến mất dưới lòng hố sâu thẳm. Còn Arthur ngã vật ra sàn đá, ôm chặt lấy bàn tay phải nát bấy, máu tươi tuôn ra xối xả. Cơn đau cực độ nhanh chóng ép đại não anh quá tải, và bóng tối lập tức nuốt chửng lấy anh.

0