Mùi Trà Gừng Và Vị Rỉ Sét

Chương 1: Những Con Số Biết Nói Và Niềm Đam Mê Sử Học

Đăng: 19/08/2026 13:00 1,428 từ 1 lượt đọc

Sức nặng của mười hai mét vuông không gian không nằm ở diện tích, mà ở chỗ nó chứa quá nhiều thứ không thể quy đổi thành tiền mặt.

Arthur Pendelton ngả người ra chiếc ghế xoay đã sờn lớp da nhân tạo. Cơ cấu nhựa bên dưới rên lên một tiếng khô khốc, như thể chính nó cũng đang ở sát giới hạn chịu đựng. Anh không buồn để ý. Mắt anh dán lên trần nhà, nơi những vệt nước mưa mùa trước còn loang lổ thành một tấm bản đồ địa hình của vùng đất chưa từng tồn tại — lớp sơn bong ra từng mảng, để lộ nền xám xịt bên dưới. Căn phòng nhỏ đến mức chỉ cần ngồi yên một lúc, người ta cũng cảm nhận được sự ngột ngạt của nó.

Chiếc quạt tản nhiệt trong máy tính gầm gừ không ngừng, như một con thú già đang cố kéo dài nhịp thở cuối. Luồng khí nóng phả vào đầu gối Arthur, mang theo mùi bụi và mùi kim loại bị nung quá lâu. Ánh sáng xanh lét từ màn hình hắt lên khuôn mặt hốc hác của anh, làm những gờ xương gò má hiện rõ dưới quầng thâm sẫm màu.

Trên màn hình, diễn đàn Lịch sử & Triết học Ứng dụng liên tục nhảy thông báo đỏ.

Anh không cần nhìn kỹ cũng biết chúng là gì. Bài viết anh đăng ba ngày trước — "Sự hoang đường về chiến thắng của Nhà Plantagen-Tudor và thế lực cung ứng thứ ba trong Chiến tranh Lục địa" — đang bị vùi dập không thương tiếc.

Arthur mò tay qua đống giấy tờ trên bàn, tìm được một điếu thuốc rẻ tiền nằm chỏng chơ. Bật lửa lóe sáng. Anh hít một hơi thật sâu, khói đặc quánh tràn vào cổ họng. Rồi anh chỉ ngồi đó, nhìn.

Một bình luận mới đẩy lên đầu trang.

User_Kaiser99: Lại là ông thám tử tư kiêm nghiên cứu sinh nửa mùa Arthur! Lấy đâu ra cái gọi là "Sáu Gia tộc thao túng ngầm" rút máu cả hai Vương quốc? Lịch sử đã ghi rõ Albion đè bẹp Valoria nhờ hạm đội thương buôn. Đừng có thêu dệt thuyết âm mưu để bán mấy cái bản thảo nhảm nhí nữa!

Ngón tay cầm thuốc của Arthur khẽ rung. Ngay bên dưới, một bình luận khác xuất hiện — lần này từ một tài khoản mang tích xanh.

User_Scholar_X (Hội Khảo cổ Xuyên Quốc gia): Không có bằng chứng văn bản cổ, không có dấu phong ấn bằng sáp đỏ, chỉ toàn suy đoán dựa trên biến động giá ngũ cốc thế kỷ trước. Anh Pendelton à, Hội đang cân nhắc gạt tên anh khỏi danh sách cộng tác viên tự do nếu anh tiếp tục xuất bản những luận điểm thiếu cơ sở làm ảnh hưởng uy tín chung.

Arthur không đáp. Anh nghiêng người, tạt tàn thuốc xuống chiếc nắp hộp sắt hoen gỉ. Tro rơi vài xuống mặt bàn. Khóe miệng anh nhếch lên — không phải nụ cười vui, cũng chẳng phải khinh thường, mà cay đắng đến mức lệch hẳn sang một bên.

Bằng chứng?

Anh biết mình đúng. Không phải vì trực giác, mà vì đã nhìn đi nhìn lại những con số ấy không biết bao nhiêu lần: dữ liệu xuất nhập khẩu sắt, số gỗ tùng được vận chuyển, lượng ngũ cốc biến mất khỏi kho dự trữ. Nếu chỉ có hai phe tham chiến, tổng tài nguyên tiêu hao thực tế không thể vượt quá một trăm mươi phần trăm năng lực sản xuất của cả hai lục địa cộng lại. Nhưng các con số đã vượt xa giới hạn đó — đủ lớn để bất kỳ ai chịu ngồi xuống tính toán cũng phải nhận ra vấn đề.

Phải có một kho chứa thứ ba. Một hệ thống trung chuyển nằm ngoài cuộc chiến nhưng hút máu cả hai bên.

Arthur thở ra một làn khói, để những con số hiện lên trong đầu rõ hơn bất kỳ dòng chữ nào trên màn hình. Lương thực bán cho Albion với giá cắt cổ, sắt thép cung ứng cho Valoria — chiến tranh càng kéo dài, tài nguyên càng cạn, lính càng chết, thành phố càng cháy. Còn phía sau, có những kẻ không cần biết bên nào thắng, bởi dù Albion hay Valoria giành ngai vàng, kẻ hưởng lợi vẫn luôn là những thế lực đã cung cấp cho cả hai bên mọi thứ cần thiết để tiếp tục giết nhau.

Sáu gia tộc ẩn danh. Một mạng lưới tài trợ chiến tranh cho đến khi cả hai vương quốc kiệt quệ.

Nhưng trong thế giới của những kẻ sống bằng bằng cấp, nếu không có một văn bản cổ niêm phong bằng sáp đỏ, mọi suy luận đều có thể bị ném vào sọt rác — cho dù những con số trước mắt vô lý đến đâu.

Arthur ngả lại vào ghế. Nó lại rên lên. Ngoài kia, thế giới vẫn vận hành theo quỹ đạo hoàn toàn khác, nơi những người bạn cũ thời trung học của anh đang tự hào — hoặc vùng vẫy — trong những thực tại rất riêng của họ.

Trong đầu anh bất chợt hiện lên hình bóng của Marcus Vance, gã bạn thân thời cấp ba. Ngày ấy, hai đứa nghèo như nhau, cùng chia sẻ ổ bánh mì không nhân dưới mái hiên trường sau mỗi buổi học. Nhưng Marcus lại là một thực thể hoàn toàn khác: tự ti, nhút nhát, thu mình trong lớp vỏ bọc cô độc. Arthur nhớ rất rõ những buổi chiều Marcus bị nhóm đàn em của Julian Drake chặn ở góc hành lang, bị dồn vào nhà vệ sinh nam hôi hám chỉ để chúng thể hiện uy quyền trước mặt đại ca phú nhị đại của chúng. Arthur lúc ấy, dù coi Marcus là bạn thân, nhưng phần lớn thời gian lại bận rộn dính chặt lấy Chloe Sterling — mối tình đầu cấp ba ngọt ngào của anh. Khi Marcus bị bắt nạt, Arthur đã không đứng ra giúp đỡ gã. Anh sợ mình cũng sẽ bị lôi vào rắc rối, sợ mất đi khoảng thời gian êm đềm bên Chloe. Sự bất lực và thờ ơ ấy đã gieo vào lòng Marcus một hạt mầm căm ghét thầm lặng, một vết thương rỉ máu mà Marcus chưa từng nói ra, chỉ lặng lẽ giấu sâu dưới nụ cười nhút nhát ngày xưa. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người học đại học ở một vùng xa xôi, mối liên kết lỏng lẻo dần đứt gãy hoàn toàn.

Còn Chloe... Arthur nhắm mắt, để ký ức về cô tràn về như một dòng thác lũ ấm áp nhưng đầy đau đớn. Thời cấp ba, hai đứa "dính như sam" đúng nghĩa. Họ vô lo vô nghĩ, tình yêu thuở học trò tinh khiết đến mức không một chút vấy bẩn bởi cơm áo gạo tiền. Những buổi chiều cùng đạp xe dưới bóng cây tùng, chia nhau củ khoai lang luộc, hay những bức thư tay viết vội giấu trong ngăn bàn. Lên đại học, dù học khác trường, họ vẫn duy trì những lá thư tay đều đặn mỗi tuần. Nhưng cuộc sống tự lập ở một thành phố lớn, những hóa đơn tiền phòng, tiền ăn, áp lực từ thực tế đã dần bóp nghẹt sự lãng mạn trong Chloe. Cô bắt đầu viết những dòng thư ngắn hơn, thực dụng hơn. Những câu hỏi về ước mơ thám tử và nghiên cứu lịch sử của Arthur dần bị thay thế bởi sự im lặng đầy mệt mỏi. Chloe bắt đầu ngã vào vòng tay của Julian Drake — gã thiếu gia giàu có cùng trường đại học, người có thể dễ dàng cho cô những thứ mà Arthur cả đời này không dám mơ tới. Trong một khoảng thời gian dài, Chloe đã chơi trò mập mờ nước đôi, vừa nhận thư của Arthur vừa ngồi trên chiếc xe sang của Julian, trước khi chính thức gửi cho Arthur bức thư tuyệt tình lạnh lùng để "chốt đơn" gã phú nhị đại kia.

Arthur thở dài, tàn thuốc rơi xuống mặt bàn gỗ. Sáu con người, mang trong mình dòng máu của sáu gia tộc ngầm thao túng lịch sử, nhưng chính họ cũng đang bị những mâu thuẫn vụn vặt và sự tàn nhẫn của thực tại chia cắt trước khi guồng quay định mệnh kéo họ về chung một điểm.

0