Vĩnh Hằng Tiên Tộc

Chương 1: Huyền Hoang Giới, Gánh Nặng Lý Gia

Đăng: 01/07/2026 13:49 2,227 từ 2 lượt đọc

CHƯƠNG 1: HUYỀN HOANG GIỚI VÀ GÁNH NẶNG LÝ GIA

Huyền Hoang Giới là một thế giới bao la vô tận, nơi mà linh khí thiên địa luân chuyển, nuôi dưỡng vạn vật, cũng là nguồn gốc sức mạnh của những kẻ tu tiên – những người được coi là "tiên nhân" nắm giữ quyền sinh sát trong tay. Thế giới này được chia thành năm đại vực: Đông Hoang, Tây Mạc, Nam Hải, Bắc Nguyên và Trung Châu. Tại vùng Đông Hoang rộng lớn, Đại Sở Tu Tiên Quốc là một trong những quốc gia tồn tại lâu đời, nơi các tông môn và gia tộc tu tiên phân chia thế lực, tạo thành một mạng lưới quan hệ chằng chịt, tranh đấu không ngừng vì tài nguyên.

Tại Thanh Sơn Quận thuộc biên viễn Đại Sở, nơi linh khí mỏng manh đến mức đáng thương, có một thị trấn nhỏ mang tên Thanh Hà Trấn. Cách thị trấn không xa, nằm lọt thỏm giữa những dãy núi thấp là Lý Gia Thôn.

Lý Gia Thôn không có linh mạch, không có truyền thừa tu tiên, chỉ là một ngôi làng nhỏ bé với hơn 70 nhân khẩu mang họ Lý. Họ sống bằng nghề săn bắn trên dãy núi Thanh Mộc và canh tác trên những mảnh đất cằn cỗi dưới chân núi. Đây là một gia tộc phàm nhân điển hình, một trong hàng vạn "cỏ rác" dưới chân những đại tu sĩ.

Lý Trường Thanh ngồi trên một mỏm đá cao nhìn ra hướng dãy núi Thanh Mộc. Anh năm nay 28 tuổi, vóc dáng cao ráo, gương mặt góc cạnh điểm xuyết nét phong trần của một người mười năm lăn lộn trong rừng rậm. Mười năm trước, anh – một linh hồn đến từ thế giới hiện đại – đã xuyên không tới đây, nhập vào cơ thể của một thiếu niên cùng tên trong một gia tộc đang bên bờ vực đói kém.

Ban đầu, anh cũng từng ôm mộng được như những nhân vật chính trong truyện, thức tỉnh hệ thống, đạp đổ tông môn, trở thành cường giả. Nhưng hiện thực tàn khốc đã gõ vào đầu anh những cú chí mạng. Không có hệ thống, không có kim thủ chỉ, cũng chẳng có kỳ ngộ nào xuất hiện trong suốt một thập kỷ. Anh chỉ là Lý Trường Thanh, một thành viên của dòng họ Lý, ngày ngày cùng cha mình – Lý Viễn Sơn – đi săn thú để kiếm miếng ăn, đêm về cùng mẹ – bà Trần Tú Lan – lo toan chuyện cơm áo gạo tiền cho đại gia đình.

Mười năm đó đã gọt giũa đi cái tâm thế "nhân vật chính" của anh, thay vào đó là sự cẩn trọng, thực tế và một tình yêu gia đình sâu sắc. Anh sợ chết, vì anh biết nếu mình chết đi, gia đình này sẽ sụp đổ. Anh thích ổn định, vì anh hiểu trong thế giới này, sự bình yên là một thứ xa xỉ. Mục tiêu của anh giờ đây chỉ đơn giản là: Giữ cho gia tộc tồn tại, bảo vệ những người mình yêu thương khỏi nanh vuốt của thú dữ và sự bóc lột của những thế lực mạnh hơn.

"Trường Thanh! Ngồi đó làm gì mà thẫn thờ thế?"

Tiếng gọi sang sảng của Mộ Dung Uyển cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Nàng bước tới từ phía ngôi nhà gỗ chính, tay cầm một giỏ lá thuốc vừa hái. Mộ Dung Uyển là vợ anh, một cô gái quê mùa nhưng tháo vát, thông minh và là người duy nhất trong tộc hiểu được những suy nghĩ đôi khi khác lạ của anh. Nàng không có linh căn, cũng chẳng có nhan sắc chim sa cá lặn, nhưng với Lý Trường Thanh, nàng là người quan trọng nhất. Nàng quán xuyến chuyện ăn uống, chi tiêu, giải quyết những xích mích vụn vặt giữa các chi thứ, giúp Lý gia duy trì được sự gắn kết dù cuộc sống luôn thiếu trước hụt sau.

Lý gia hiện tại có 78 người. Cơ cấu rất đơn giản: Cha anh, ông Lý Viễn Sơn, là tộc trưởng đời trước, người có uy tín lớn nhất nhờ kinh nghiệm đi săn lâu năm. Dưới ông là các chi thứ – những người anh em họ hàng đang quần quật trên những mảnh ruộng phàm nhân, hy vọng thu hoạch được đủ gạo để nộp thuế lên Thanh Hà Trấn mỗi kỳ. Thanh Hà Trấn là nơi đóng đô của những kẻ có chút tu vi Luyện Khí tầng thấp, đối với họ, Lý Gia Thôn chỉ là một nguồn cung cấp nhân lực và thực phẩm phàm nhân không hơn không kém.

"Ta đang nghĩ về tương lai của Lý gia," Trường Thanh đáp, đứng dậy phủi bụi trên quần áo, mỉm cười đón lấy giỏ thuốc từ tay vợ. "Con bé trong bụng nàng, có lẽ cũng sắp chào đời rồi nhỉ?"

Mộ Dung Uyển đặt tay lên cái bụng bầu lớn, gương mặt ánh lên vẻ dịu dàng: "Đúng vậy, mấy ngày nay nó đạp dữ lắm. Trường Thanh, chàng có bao giờ mơ về một cuộc sống khác không? Một cuộc sống không phải lo bữa đói bữa no?"

Trường Thanh nhìn nàng, ánh mắt chân thành: "Có chứ, nhưng giờ ta chỉ mơ về việc con chúng ta sinh ra khỏe mạnh, đủ cơm ăn áo mặc, cả tộc ta không bị ai bắt nạt. Với ta, thế là đủ rồi."

Anh nói dối. Anh thực sự vẫn khao khát điều gì đó hơn thế, nhưng anh không muốn gây áp lực lên Mộ Dung Uyển. Trong thâm tâm, anh biết Lý gia đang ở giai đoạn sống còn. Tài nguyên trên núi Thanh Mộc ngày càng khan hiếm, thú dữ ngày càng khó săn, trong khi gánh nặng thuế má của Thanh Hà Trấn mỗi năm một tăng. Nếu cứ tiếp tục thế này, Lý gia sẽ lụi tàn trong vòng vài chục năm nữa, hoặc trở thành nô lệ cho một gia tộc tu tiên nào đó.

Anh đã cố gắng dùng kiến thức ở thế giới cũ để cải thiện cuộc sống cho Lý gia: từ việc làm chuồng trại quy mô, xoay vòng cây trồng, cho đến việc dạy đám trẻ trong tộc kỹ thuật săn bắt hiệu quả hơn. Nhưng tất cả chỉ là giải pháp tạm thời. Thiếu đi cái cốt lõi là sức mạnh tu tiên, gia tộc phàm nhân vẫn chỉ là những hạt bụi chờ ngày bị nghiền nát.

"Chàng đừng lo quá," Mộ Dung Uyển khẽ nắm lấy tay anh, giọng nhỏ nhẹ. "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là một nhà. Chàng là trụ cột của gia đình này, chàng làm gì ta cũng ủng hộ."

Trường Thanh nhìn nàng, lòng trào dâng một cảm giác ấm áp. Mười năm, anh đã thật sự trở thành một phần của nơi này. Anh yêu mảnh đất cằn cỗi này, yêu những con người chất phác này, và yêu cả đứa trẻ chưa chào đời đang nằm trong bụng vợ.

Bất thình lình, một cơn gió lạnh rít qua khe núi, mang theo tiếng gầm rú xa xăm của một con dã thú cấp cao nào đó trong rừng sâu. Trường Thanh siết chặt tay, nhìn về phía dãy núi Thanh Mộc. Dãy núi kia che chở cho họ, nhưng cũng là nơi chứa đựng những hiểm họa khôn lường. Mỗi lần đi săn, anh đều cầu nguyện cho cha và các chú bác được bình an trở về.

"Cha đang đợi trong phòng," Mộ Dung Uyển nhắc nhở. "Hôm nay ông ấy có vẻ lo lắng về đợt nộp thuế sắp tới."

Trường Thanh gật đầu, bước những bước dài về phía ngôi nhà gỗ chính – nơi được coi là "Từ Đường" tạm thời của Lý gia, nơi lưu giữ gia phả và những quyết định quan trọng nhất. Bước vào trong, mùi gỗ mục và khói thuốc bao trùm lấy không gian. Ông Lý Viễn Sơn đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, tay cầm tẩu thuốc, gương mặt lộ rõ những nếp nhăn của thời gian và nỗi ưu tư chồng chất.

"Trường Thanh, con tới rồi à," ông cất tiếng, giọng khàn khàn. "Vương Gia ở Thanh Vân Huyện vừa gửi thông báo, năm nay họ muốn chúng ta nộp thêm 20% linh mễ. Nếu không đủ, họ sẽ thu hồi mảnh ruộng tốt nhất của chúng ta ở phía Bắc."

Trường Thanh khựng lại. 20%? Đó không phải là con số nhỏ. Đó là mạng sống của cả gia tộc! Anh bước tới gần cha, giọng nghiêm nghị: "Cha, đó là mảnh ruộng nuôi sống cả mười miệng ăn của chi thứ ba. Nếu mất đi, họ sẽ sống sao đây?"

"Ta biết," Lý Viễn Sơn đặt tẩu thuốc xuống, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào con trai. "Nhưng họ là tu sĩ, chúng ta chỉ là phàm nhân. Trong thế giới này, kẻ mạnh nói gì kẻ yếu cũng phải nghe."

Trường Thanh trầm mặc. Một nỗi uất nghẹn dâng lên trong lòng. Anh không sợ Vương Gia, anh chỉ ghét sự bất lực của chính mình. Nếu anh có tu vi, nếu anh là một tu sĩ, dù chỉ là Luyện Khí sơ kỳ thôi, anh cũng sẽ không phải chịu cảnh này. Nhưng đời người là thế, không có "nếu".

"Con sẽ tìm cách," Trường Thanh nói, giọng trầm xuống đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể cứ mãi cúi đầu như thế này."

"Tìm cách? Con tính sao?" Lý Viễn Sơn thở dài. "Lên núi mạo hiểm sao? Con là trụ cột của cả gia đình, nếu con xảy ra chuyện, Uyển nhi và đứa nhỏ sắp chào đời sẽ thế nào?"

Trường Thanh không trả lời. Anh bước ra hiên nhà, nhìn bóng tối đang dần bao phủ lấy thôn làng. Anh không biết rằng, cuộc đời anh, và vận mệnh của Lý gia, đang đứng trước một khúc quanh định mệnh. Trong bóng tối của đêm hôm đó, một sinh mệnh mới sắp sửa bước vào cuộc đời này – đứa trẻ mang tên Lý Huyền.

Anh đứng đó, ngước nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng, lòng tràn đầy những suy tư. Mười năm qua, anh đã sống một cuộc đời phàm nhân trọn vẹn, đã yêu, đã đau khổ, và đã trưởng thành. Anh không biết rằng, hệ thống mà anh từng mong mỏi không hề biến mất, nó chỉ đang chờ đợi một thời điểm thích hợp để thức tỉnh. Một điều kiện cần mà suốt mười năm qua anh vẫn thiếu: sự gắn kết thực sự với huyết mạch gia tộc này thông qua một người con trai trưởng.

Đêm nay, gió vẫn rít, rừng núi vẫn hoang vu, nhưng bầu không khí trong căn nhà gỗ của Lý gia đã thay đổi. Có một sức ép vô hình nào đó, một dự cảm về sự thay đổi lớn lao sắp sửa ập đến.

"Huyền nhi," anh thầm gọi tên đứa con sắp chào đời. "Nếu con đến với thế giới này, hãy là niềm hy vọng của ta. Dù ta không có hệ thống, không có cơ duyên, cha cũng sẽ dùng đôi tay này, dùng tính mạng này để bảo vệ con, bảo vệ Lý gia."

Anh không hề biết rằng, chính tình yêu thương đó, chính ý chí bảo vệ gia tộc đó, lại là "chìa khóa" cuối cùng để kích hoạt một tương lai mà anh chưa từng dám tưởng tượng tới. Mười năm tích lũy, mười năm sống như một người phàm nhân thực thụ, chính là nền tảng vững chắc nhất để anh trở thành một người lãnh đạo gia tộc thực sự, chứ không phải một kẻ chỉ biết dựa vào hệ thống để phất lên.

Đêm dần trôi, những ngôi sao trên bầu trời Huyền Hoang Giới lấp lánh như những đôi mắt của thần linh, lặng lẽ dõi theo bước chân của một người cha đang chuẩn bị đón nhận vận mệnh của cả gia tộc trên vai mình. Lý Trường Thanh vẫn đứng đó, như một pho tượng đá, bền bỉ, kiên định, đợi chờ ánh bình minh – và đợi chờ khoảnh khắc cuộc đời anh sang trang mới.

Phía sau lưng anh, trong căn phòng nhỏ, Mộ Dung Uyển bắt đầu rên rỉ vì cơn đau chuyển dạ đầu tiên. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì sự tồn vong và vĩnh hằng của một gia tộc, bắt đầu từ tiếng kêu đau đớn ấy.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi của đất, của cây cỏ, và của cả sự hy vọng đang nhen nhóm trong tim. "Bất kể tương lai ra sao," anh tự nhủ, "ta cũng sẽ đưa Lý gia tới đỉnh cao của thế giới này. Dù có phải trả giá bằng cả linh hồn, ta cũng sẽ làm."

Và thế là, chương đầu tiên của một truyền thuyết bắt đầu. Không phải từ những trận chiến rung trời chuyển đất, mà từ một đêm tối bình dị trong một ngôi làng nhỏ bé, nơi một người cha đang chuẩn bị đón đứa con đầu lòng của mình.


0
Ủng hộ tác giả Lão Ưng Tặc Kê Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình một ly cà phê nhé Mình sẽ cố gắng viết thêm nếu đượ...