Chương 4: Thức Tỉnh Trong Đêm Trường
CHƯƠNG 4: THỨC TỈNH TRONG ĐÊM TRƯỜNG
Chuyến đi săn kết thúc sớm hơn dự định. Dãy núi Thanh Mộc những ngày đầu hạ đầy rẫy những con thú dữ hung hăng, nhưng Lý Trường Thanh cùng cha mình vẫn thu về được một vài con dã thú nhỏ. Tuy nhiên, tâm trí của Trường Thanh không hề đặt trên những con mồi. Sự xuất hiện của Lý Huyền đã thay đổi hoàn toàn nhịp đập trong trái tim anh.
Đêm đó, trong ngôi nhà gỗ nhỏ, không khí tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng lửa tí tách trong lò sưởi. Mộ Dung Uyển đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài mệt mỏi, đứa trẻ trong nôi cũng thở đều đều. Lý Trường Thanh ngồi bên giường, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bé xíu của con trai. Anh nhìn khuôn mặt đang say ngủ ấy, những đường nét thanh tú dường như đang ẩn chứa một tương lai không thể đoán định.
"Huyền nhi, con có biết không? Sự ra đời của con là điều kỳ diệu nhất mà thế gian này ban tặng cho ta," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm tan trong màn đêm.
Ngay khi những lời ấy vừa dứt, một luồng cảm xúc mạnh mẽ – một ý chí bảo vệ, một khao khát được thấy đứa trẻ này trưởng thành, được thấy gia tộc này trường tồn – trào dâng trong lồng ngực anh như một con đập vỡ. Anh không chỉ là người cha, anh là người gánh vác hy vọng của 78 con người, là linh hồn của cả một gia tộc đang lay lắt.
“Đinh!”
Một âm thanh trong trẻo, lạ lẫm nhưng vô cùng sắc lạnh vang lên, không phải từ thế giới bên ngoài, mà trực tiếp đập vào tâm trí anh.
Lý Trường Thanh giật mình, theo phản xạ, anh siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay con trai. Không gian quanh anh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng lại. Một vầng hào quang mờ ảo, dịu nhẹ màu xanh lục bích bỗng từ trong cơ thể đứa trẻ Lý Huyền tỏa ra, rồi tan vào trong không khí, thẩm thấu thẳng vào mi tâm của Trường Thanh.
“Điều kiện kích hoạt đạt đủ: Thành gia – Huyết mạch trực hệ – Ý chí bảo vệ gia tộc.”
“Vĩnh Hằng Tiên Tộc Hệ Thống chính thức thức tỉnh!”
Trường Thanh trợn mắt, hơi thở của anh dồn dập. Anh cố gắng kìm nén tiếng thét ngạc nhiên để không đánh thức vợ con. Anh không hề mơ! Mười năm ròng rã anh đã mong chờ khoảnh khắc này, nhưng khi nó thực sự đến, cảm giác lại bàng hoàng đến lạ lùng.
Trước mắt anh, một giao diện xanh lam hiện lên giữa không trung, những ký tự cổ kính chạy dọc như dòng chảy của thời gian:
“Người chơi: Lý Trường Thanh.”
“Gia tộc: Lý Gia (Quy mô: 78 người).”
“Đánh giá gia tộc: Cấp độ Phàm Nhân (Cần nâng cấp gấp).”
“Tình trạng hệ thống: Đã kích hoạt.”
"Hệ thống..." Trường Thanh lầm bầm, giọng anh run rẩy. "Cuối cùng cũng tới rồi!"
Trong suốt mười năm, anh đã sống một cuộc đời phàm nhân không chút vướng bận vào những ảo tưởng, anh đã chấp nhận sự thật là mình không có bàn tay vàng. Nhưng khi hệ thống thực sự hiện diện, anh hiểu rằng, đây không phải là một trò đùa. Nó là một sự đền đáp cho mười năm kiên trì, mười năm sống, mười năm gánh vác.
“Quà tân thủ đã sẵn sàng: Thiên Nhãn Gia Phả, Thanh Mộc Linh Chủng.”
Trường Thanh hít một hơi thật sâu. Anh chọn ngay: "Thiên Nhãn Gia Phả!"
Một luồng linh quang thanh khiết rót thẳng vào đôi mắt anh. Trường Thanh cảm thấy đôi mắt mình hơi nóng lên, rồi sau đó là một cảm giác mát rượi, thấu suốt vạn vật. Khi anh mở mắt ra, nhìn vào đứa con trai nhỏ đang ngủ, anh nhìn thấy một luồng khí vận màu vàng nhạt bao quanh người đứa trẻ, xen lẫn với đó là những dòng chữ hiển thị chi tiết:
“Lý Huyền (0 tuổi).”
“Linh căn: Không có (Phàm thể).”
“Tư chất: Trung bình.”
“Độ trung thành: Máu mủ tình thâm (Mức tối đa).”
Trường Thanh lặng đi một lúc. Không có linh căn? Anh khẽ nhíu mày, nhưng cảm giác hụt hẫng chỉ thoáng qua. Anh hiểu rằng, hệ thống này không phải là công cụ để anh "làm phép" ra những thiên tài. Nó là công cụ để anh quy hoạch và phát triển. Anh nhìn sang phía người vợ Mộ Dung Uyển đang ngủ say:
“Mộ Dung Uyển (25 tuổi).”
“Linh căn: Không có.”
“Tư chất: Trung bình.”
“Đặc tính: Quản gia tài ba.”
Tiếp đó, anh nhìn về phía bức tường gỗ, nơi anh có thể "nhìn xuyên qua" để thấy cha mình đang nằm trong căn phòng kế bên:
“Lý Viễn Sơn (52 tuổi).”
“Linh căn: Không có.”
“Đặc tính: Thợ săn kinh nghiệm, ý chí kiên định.”
Một sự phấn khích khó tả dâng trào trong lòng Trường Thanh. Thiên Nhãn Gia Phả này không chỉ nhìn thấy thông tin, nó nhìn thấy tiềm năng của con người. Trong một gia tộc, đâu chỉ cần những tu sĩ hô mưa gọi gió? Anh cần những người quản lý như Uyển nhi, những người đi săn dày dạn như cha mình, và những người có cái đầu lạnh để kinh doanh.
Anh hít thở sâu, nén lại sự phấn khích đang gào thét trong lòng. Hệ thống không cho anh sức mạnh ngay lập tức, nhưng nó cho anh "con mắt" để nhìn thấy giá trị của từng người trong gia tộc này. Từ hôm nay, Lý gia sẽ không còn là một đám đông phàm nhân sống lay lắt nữa. Anh sẽ là người cầm lái, biến những mảnh ghép rời rạc này thành một cỗ máy vận hành hoàn hảo, một gia tộc tu tiên thực thụ.
"Đây mới là sự khởi đầu," Trường Thanh nắm chặt tay, ánh mắt anh nhìn về phía ngọn núi Thanh Mộc trong bóng tối. "Ta không cần những thứ từ trên trời rơi xuống. Ta có hệ thống, ta có con người, ta sẽ xây dựng Vĩnh Hằng Tiên Tộc bằng chính đôi tay này."
Đêm càng về khuya, ngôi nhà gỗ nhỏ càng trở nên yên ả, nhưng trong lòng Lý Trường Thanh, một cuộc cách mạng đã thực sự bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.