Chương 6: Dấu Chân Trong Rừng Sâu
Ánh bình minh mờ nhạt xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá rừng của dãy Thanh Mộc, để lại những vệt sáng vàng vọt nhảy múa trên nền đất ẩm ướt. Sau một đêm dài tĩnh lặng, không khí buổi sớm nơi rừng sâu mang theo cái se lạnh đặc trưng, làm thức tỉnh những sinh vật đang say ngủ.
Trong ngôi nhà gỗ nhỏ nằm ở rìa Lý Gia Thôn, hơi ấm vẫn còn vương vấn đâu đây. Lý Trường Thanh khẽ bước ra khỏi giường, cẩn thận đắp lại tấm chăn thô cho Mộ Dung Uyển. Nàng đang ngủ rất sâu sau cơn vượt cạn đầy nhọc nhằn. Trong chiếc nôi gỗ đặt cạnh giường, đứa con trai đầu lòng – Lý Huyền – đang ngủ ngon lành, đôi bàn tay bé xíu thỉnh thoảng lại nắm chặt, như đang nắm giữ một tương lai mà chỉ nó mới biết.
Trường Thanh đứng nhìn vợ con hồi lâu, trong lòng trào dâng một cảm giác bình yên đến lạ thường. Nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt anh thay đổi. Sự bình yên ấy dần được thay thế bằng một ánh nhìn kiên định, sâu thẳm như mặt hồ không đáy. Anh biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời nếu anh không tự tay giành lấy quyền kiểm soát tương lai.
Anh lặng lẽ đeo chiếc túi vải thô, cầm theo con dao săn cũ kỹ của cha mình – vật bất ly thân trong mười năm anh sống tại thế giới này – rồi bước ra khỏi nhà. Anh không đánh thức bất kỳ ai, cũng không để lại lời nhắn. Mọi người trong làng vẫn nghĩ anh đi săn như bao ngày thường, chẳng ai biết rằng lần này, Lý Trường Thanh không đi tìm thịt thú rừng, mà đi tìm "tương lai" của chính mình.
Cánh rừng già phía sau làng vốn được coi là vùng đất dữ. Người ta đồn rằng nơi đó có yêu thú, có chướng khí, và có cả những lời nguyền của tổ tiên để lại. Nhưng với Lý Trường Thanh, nỗi sợ hãi đã bị sự thôi thúc từ hệ thống – thứ sức mạnh kỳ bí vừa thức tỉnh trong tâm trí anh – gạt bỏ hoàn toàn.
Càng tiến sâu vào rừng, tiếng chim hót hay tiếng suối chảy bắt đầu nhường chỗ cho sự tĩnh mịch đáng sợ. Những tán cây cổ thụ cao vút che khuất cả ánh mặt trời, khiến không gian dưới mặt đất trở nên âm u. Đây là khu vực mà ngay cả cha anh – một thợ săn dày dạn kinh nghiệm – cũng không bao giờ dám đặt chân tới sâu hơn ba dặm.
Lý Trường Thanh chọn một tảng đá phẳng, phủ đầy rêu phong làm nơi dừng chân. Anh hít một hơi thật sâu, bình ổn nhịp tim, rồi tập trung toàn bộ tinh thần vào "Vĩnh Hằng Tiên Tộc Hệ Thống".
"Hệ thống, phân tích môi trường xung quanh."
Giọng nói của anh trầm thấp, đầy uy quyền.
“Đang quét dữ liệu...”
Một luồng sóng vô hình, mỏng manh nhưng sắc bén như lưỡi dao, từ mi tâm của anh tỏa ra, lan rộng ra xung quanh. Nó giống như một mạng lưới radar, bao trùm lấy từng thớ gỗ, từng tảng đá, từng hơi thở của rừng già. Trong tâm trí Trường Thanh, một bản đồ ba chiều bắt đầu hình thành với độ chính xác kinh ngạc.
Trong tầm mắt anh, những ký tự màu xanh lam nhạt bắt đầu hiển thị trên từng tán cây, tảng đá. Mọi thứ trở nên minh bạch một cách lạ thường:
“Phát hiện thực vật cấp thấp (Dược liệu sơ cấp): 12 cụm.”
“Phát hiện khoáng thạch cấp thấp: 3 điểm.”
“Phát hiện sự hiện diện của yêu thú cấp thấp: 1 con (Lợn Rừng Đen – Giai đoạn Luyện Khí sơ kỳ).”
Trường Thanh sững sờ. Đôi mắt anh mở to, cảm giác như thế giới này vừa được lột bỏ một lớp mặt nạ. Thiên Nhãn Gia Phả không chỉ nhìn thấy người, nó còn là một "máy quét địa hình" cực mạnh! Mười năm nay, anh và cha đã bỏ lỡ không biết bao nhiêu dược liệu, bao nhiêu khoáng thạch chỉ vì thiếu đi sự hỗ trợ của hệ thống này. Họ như những kẻ mù quáng đi tìm kho báu trong bóng tối, trong khi kho báu nằm ngay dưới chân họ.
Anh xoay người, nhìn vào con lợn rừng đang lủi thủi kiếm ăn cách đó không xa. Trong thế giới phàm nhân, con vật này là nỗi kinh hoàng của dân làng vì lớp da dày cứng như thép và cặp răng nanh sắc bén. Nhưng dưới ánh mắt của Trường Thanh, hệ thống đã hiển thị mọi thông số:
“Yêu thú Luyện Khí sơ kỳ. Điểm yếu: Nhãn cầu trái. Hướng di chuyển dự kiến: Tây Nam.”
"Ra là vậy," Trường Thanh nắm chặt con dao săn, ánh mắt sáng rực. "Hệ thống không tặng ta vũ khí, cũng không cho ta thần công, nhưng nó cho ta khả năng quan sát tuyệt đối. Trong một cuộc chiến, kẻ nhìn thấu được điểm yếu của đối phương chính là kẻ thắng cuộc."
Anh quyết định thử sức. Đây là lần đầu tiên anh đối mặt với một sinh vật mang linh khí. Đối với một người phàm trước đây, đối đầu với một yêu thú là hành động tự sát. Nhưng giờ đây, mọi chuyển động của con lợn rừng đều trở nên chậm chạp một cách bất thường trong mắt anh.
Khi con lợn rừng vểnh tai lên, nó hơi nghiêng đầu sang bên trái. Một khung hình nhỏ màu đỏ xuất hiện trong tâm trí Trường Thanh: “Thời cơ xuất hiện: 0.5 giây.”
Trường Thanh không do dự. Anh bật người như một con báo. Mọi động tác của anh đã được hệ thống tối ưu hóa qua hàng ngàn lần mô phỏng trong tâm trí. Con dao săn trong tay anh lướt qua không khí với một đường cung chuẩn xác tuyệt đối, không một chút dư thừa.
Phập!
Một tia máu phun ra, con lợn rừng chưa kịp phát ra một tiếng gầm nào đã đổ gục xuống đất, đôi mắt mở trừng trừng đầy kinh ngạc.
“Đinh! Hạ gục thành công yêu thú sơ cấp. Nhận: 2 Gia Tộc Điểm.”
Trường Thanh đứng đó, hơi thở có chút dồn dập, nhìn xác con yêu thú dưới chân. Anh đã làm được! Anh không cần tu vi cao thâm, không cần tiên thuật, anh chỉ cần sự thấu hiểu. Cảm giác này thật lạ, thật phấn khích. Nó là cảm giác của kẻ làm chủ trò chơi, chứ không phải kẻ bị trò chơi điều khiển.
Anh không dừng lại ở đó. Tiếp tục theo sự chỉ dẫn của Thiên Nhãn, anh tiến sâu vào khu vực cấm mà người làng vẫn thường đồn đại. Càng vào sâu, linh khí càng dày đặc hơn một chút. Ở đó, anh tìm thấy một thung lũng nhỏ, bị bao quanh bởi những vách đá thẳng đứng, nơi những bụi cây dại mọc um tùm như một bức màn tự nhiên.
Dưới ánh mắt của Thiên Nhãn, anh nhìn thấy một luồng linh khí màu xanh nhạt lờ mờ đang tụ lại nơi đây. Nó như một hơi thở yếu ớt từ mặt đất, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt.
“Phát hiện: Nhất giai hạ phẩm linh địa. Tiềm năng cải tạo: Cao.”
Tim Trường Thanh đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một linh địa! Đây chính là thứ mà anh cần, là mảnh đất màu mỡ để thực hiện kế hoạch trồng trọt mà anh đã ấp ủ suốt mười năm qua.
Anh cẩn thận lấy hạt giống "Thanh Mộc Linh Chủng" ra khỏi kho hệ thống. Hạt giống nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay anh, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, khiến đầu óc anh trở nên vô cùng tỉnh táo.
"Đây là hy vọng đầu tiên, là hạt giống của vĩnh hằng," anh tự nhủ, giọng nói đầy xúc động.
Anh quỳ xuống, gạt lớp lá khô và tầng đất cứng bên trên, cẩn thận gieo hạt giống xuống lớp đất ẩm ướt của linh địa. Ngay khi hạt giống chạm vào đất, hệ thống lại vang lên:
“Người chơi đã gieo Thanh Mộc Linh Chủng. Linh địa đang dần được cải tạo. Tốc độ chuyển hóa linh khí: 1% mỗi ngày.”
Trường Thanh quỳ lặng người đi. Anh nhìn mảnh đất, lòng đầy những suy tư. Mười năm sống lặng lẽ, mười năm chịu đựng sự khinh miệt của thế giới, mười năm nỗ lực trong tuyệt vọng... Giờ đây, anh không còn là một kẻ đi săn vô danh nữa. Anh là người đang gieo mầm cho một thế lực vĩnh hằng, một gia tộc sẽ khiến cả Huyền Hoang Giới phải thay đổi cái nhìn.
Anh đứng dậy, nhìn về hướng ngôi làng, nơi vợ con anh đang chờ đợi. Anh biết mình không thể ở đây quá lâu. Anh cần trở về, cần sắp xếp gia tộc, cần chuẩn bị cho một kế hoạch di cư âm thầm vào khu vực này. Đây sẽ là căn cứ bí mật, là nơi Lý gia sẽ bắt đầu con đường tu tiên từ con số không.
"Chờ đấy," anh nói với mảnh đất mới khai phá, như đang nói với tương lai của chính mình, "sớm thôi, ta sẽ mang cả Lý gia đến đây. Chúng ta sẽ cùng nhau bám rễ vào mảnh đất này, để những mầm non của gia tộc ta vươn mình lên trời cao."
Trên đường trở về, mỗi bước chân của Trường Thanh đều vững vàng hơn. Anh không còn là người thanh niên hay ưu tư, đầy sợ hãi của ngày trước. Dấu chân anh để lại trong rừng sâu mỗi lúc một đậm nét. Anh đã kiểm chứng được năng lực của hệ thống: nó không phải là một món quà ban tặng sức mạnh vô điều kiện, mà là một công cụ, một bàn cờ chiến lược để anh làm chủ môi trường, làm chủ cơ hội và quan trọng nhất – làm chủ vận mệnh của chính gia tộc mình.
Khi bóng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Trường Thanh đã đứng trước cổng thôn. Anh nhìn ngôi làng nhỏ bé, nhìn những khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh, lòng trào dâng một sự kiên định chưa từng có.
Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu. Những hiểm nguy từ Vương Gia, từ những thế lực tu tiên bên ngoài vẫn còn đó, nhưng anh đã không còn là kẻ đơn độc. Anh có hệ thống, anh có sự thấu hiểu về con người, và quan trọng nhất, anh có một mục tiêu cao cả hơn cả sự sinh tồn: Sự vĩnh hằng của một gia tộc.
Lý Trường Thanh khẽ mỉm cười, nụ cười của một kẻ vừa tìm ra chìa khóa mở cánh cửa lớn của cuộc đời. Mỗi bước đi của anh từ đây, sẽ không còn là những bước đi vô định trong bóng tối, mà là những viên gạch vững chắc xây nên ngôi nhà vĩnh hằng mang tên Lý gia.
Đêm nay, anh sẽ họp bàn cùng gia đình. Đêm nay, những quyết định quan trọng nhất sẽ được đưa ra. Anh đã sẵn sàng. Gia tộc Lý gia cũng đã sẵn sàng. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Vĩnh Hằng Tiên Tộc, đã chính thức được đặt viên đá đầu tiên trong lòng đại ngàn Thanh Mộc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.