Chương 2: Mười Năm Lặng Lẽ, Một Lời Cầu Nguyện
CHƯƠNG 2: MƯỜI NĂM LẶNG LẼ, MỘT LỜI CẦU NGUYỆN
Đêm dần về khuya, không gian trong ngôi nhà gỗ càng trở nên ngột ngạt. Tiếng rên rỉ của Mộ Dung Uyển khiến trái tim Lý Trường Thanh thắt lại. Anh muốn chạy vào trong nhưng bị bà Trần Tú Lan cản lại.
"Đàn ông con trai không nên vào phòng sinh, đi đi, ra ngoài làm việc gì đó cho khuây khỏa." Bà đẩy vai anh ra ngoài hiên.
Trường Thanh đành thở dài, bước ra ngoài sân. Đêm nay, vầng trăng khuyết bị những đám mây đen che khuất, khiến cả thôn làng chìm trong bóng tối dày đặc. Anh ngồi xuống bậc thềm, nhìn về phía dãy núi Thanh Mộc. Trong mười năm qua, bóng dáng ngọn núi này đã trở thành một phần tâm trí anh. Đó là nơi anh đã đổ bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu máu để kiếm từng miếng ăn cho cả tộc.
Anh nhắm mắt lại, hồi tưởng về mười năm trước. Ngày anh vừa xuyên không đến đây, anh đã từng hoảng loạn, từng tuyệt vọng. Anh đã cố gắng thử mọi cách để "kích hoạt" bàn tay vàng: từ việc quỳ lạy dưới gốc cây cổ thụ, cho đến việc cố gắng luyện tập những chiêu thức trong trí nhớ, hay thậm chí là thử làm những việc nguy hiểm để mong có cơ duyên. Nhưng kết quả luôn là con số không tròn trĩnh.
Thực tế đã dạy anh một bài học cay đắng: Đây không phải là một giấc mơ, cũng không phải một trò chơi có sẵn kịch bản. Đây là một thế giới thực, tàn khốc và lạnh lùng. Không có hệ thống, không có sự ưu ái, anh chỉ là một kẻ phàm nhân bình thường trong một gia đình phàm nhân bình thường.
"Thanh nhi, con đang nghĩ gì vậy?"
Tiếng nói trầm ấm của Lý Viễn Sơn vang lên bên cạnh. Cha anh đã ngồi đó từ lúc nào, tẩu thuốc trên tay vẫn chưa được châm lửa.
Trường Thanh khẽ cười, một nụ cười đầy tự giễu: "Con đang nghĩ về đứa nhỏ trong đó. Liệu nó sinh ra trong gia đình này, có phải là một điều may mắn không cha?"
Lý Viễn Sơn im lặng một lúc, nhìn về phía ngọn núi, chậm rãi nói: "Ta chưa từng coi sự ra đời của một đứa trẻ là điều bất hạnh. Dù cuộc sống có khó khăn, dù chúng ta chỉ là những người phàm phải cúi đầu trước kẻ mạnh, nhưng miễn là có tình thân, gia đình còn ở đó, thì đó đã là phúc phận lớn nhất rồi."
Trường Thanh nhìn cha mình. Ông đã dành cả đời để gánh vác Lý gia trên vai. Đối với ông, gia tộc là tất cả, là mục đích sống duy nhất. Mười năm sống trong gia đình này, Trường Thanh đã học được cách yêu thương những người thân dù họ không hề có linh căn, không hề có phép thuật. Anh nhận ra rằng, việc bảo vệ gia tộc không cần phải có sức mạnh vô địch, mà cần sự bền bỉ, cần sự hy sinh.
"Cha, nếu con có khả năng giúp Lý gia trở nên mạnh hơn, cha có ủng hộ con không?" Trường Thanh hỏi, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự kiên định.
Lý Viễn Sơn hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi mỉm cười, một nụ cười đầy tin tưởng: "Trường Thanh, con đã trưởng thành từ lâu rồi. Ta không biết con định làm gì, nhưng chỉ cần đó là điều tốt cho gia tộc, ta và các trưởng lão sẽ luôn đứng sau ủng hộ con."
Nghe những lời này, lòng Trường Thanh dâng lên một luồng cảm xúc khó tả. Anh không còn là kẻ xuyên không lạc lõng của mười năm trước nữa. Anh đã thực sự thuộc về nơi này, thuộc về Lý gia.
Trường Thanh đứng dậy, đi dạo một vòng quanh thôn. Những ngôi nhà gỗ nằm san sát nhau, trong đó là những con người đang ngon giấc. Họ là anh em, là chú bác, là những người mà anh đã cùng trải qua biết bao nhiêu khó khăn. Nếu anh có sức mạnh, anh sẽ bảo vệ họ. Nếu không có, anh sẽ dùng mọi cách để họ được ấm no.
Anh dừng chân trước bàn thờ tổ tiên của Lý gia, nơi chỉ có vài ba tấm bài vị gỗ đơn sơ. Anh lặng lẽ chắp tay. Anh không cầu nguyện cho chính mình, cũng không cầu nguyện cho sự giàu sang phú quý.
"Tổ tiên phù hộ, con không xin quyền năng vô thượng, không xin trường sinh bất lão. Con chỉ xin cho gia tộc này một tia hy vọng. Dù chỉ là một chút thôi, cũng đủ để chúng con đứng vững trước giông bão."
Lời cầu nguyện của anh trong đêm tối dường như chỉ là tiếng thở dài của gió, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, đó là một lời thề. Anh đã chấp nhận cuộc đời phàm nhân, chấp nhận làm một người cha, một người chồng, một người tộc nhân bình thường. Nếu số phận không cho anh hack, anh sẽ tự mình xây dựng "hack" bằng chính mồ hôi và tâm huyết của mình.
Đúng lúc ấy, từ trong căn phòng gỗ, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên.
Oa! Oa!
Tiếng khóc trong trẻo, mạnh mẽ, như muốn xé toạc màn đêm u tối.
Trường Thanh sững người. Anh cảm thấy một sự rung động lạ lùng trong huyết quản. Anh vội vã quay người, chạy về phía căn phòng. Anh không nhận ra rằng, trong giây phút đó, một sợi dây liên kết vô hình giữa anh và thế giới này đã được thắt chặt hơn bao giờ hết. Sự chấp nhận kiếp sống phàm nhân, sự cam tâm tình nguyện bảo vệ gia tộc, chính là sự khởi đầu của một hành trình vĩ đại.
Anh đứng trước cửa phòng, tay run run chạm vào cánh cửa gỗ. Mộ Dung Uyển đã sinh con. Một chương mới trong cuộc đời anh, và cả trong lịch sử của Lý gia, chính thức bắt đầu từ giây phút này.
"Con đã đến thế giới này rồi, Lý Huyền," anh thầm nghĩ, lòng tràn đầy sự dịu dàng. "Dù cha có phải đánh đổi bất cứ thứ gì, cha cũng sẽ cho con một cuộc đời bình yên, và cho Lý gia một tương lai không còn phải cúi đầu."
Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Ánh đèn dầu trong phòng bỗng vụt tắt rồi lại bừng sáng, như một điềm báo cho sự thay đổi sắp tới. Nhưng Lý Trường Thanh không để tâm. Trong mắt anh lúc này chỉ có vợ mình và sinh linh bé nhỏ kia.
Cuộc đời của một người cha bắt đầu, và khát vọng về một "Vĩnh Hằng Tiên Tộc" cũng âm thầm nảy mầm từ những hạt giống giản đơn nhất.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.