Chương 3: Sinh Mệnh Mới, Khát Vọng Tộc Tồn
CHƯƠNG 3: SINH MỆNH MỚI, KHÁT VỌNG TỘC TỒN
Trong căn phòng gỗ nhỏ hẹp, mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện cùng mùi thuốc bắc đắng chát vẫn còn vương vấn trong không khí. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, đổ những bóng dài ma mị lên những vách gỗ loang lổ vết thời gian. Lý Trường Thanh hít một hơi thật sâu, cố trấn áp sự hồi hộp đang khiến tim anh đập như nổi trống trong lồng ngực. Anh đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng kẽo kẹt của bản lề gỗ vang lên đầy cô tịch trong đêm khuya tĩnh mịch.
Bà đỡ – một bà cụ người trong làng với gương mặt đầy nếp nhăn – đang hớt hải dùng nước ấm lau người cho đứa trẻ. Khi nhìn thấy Trường Thanh bước vào, bà cụ khẽ cười, nụ cười móm mém nhưng ấm áp: "Vào đi Trường Thanh, mẹ tròn con vuông rồi. Là một thằng cu đấy, khỏe mạnh lắm!"
Trường Thanh không kịp đáp lời, anh tiến nhanh về phía giường. Mộ Dung Uyển đang nằm đó, hơi thở nàng vẫn còn yếu ớt, khuôn mặt tái nhợt vì mất sức, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực niềm hạnh phúc vô bờ. Nàng thấy anh vào, khẽ mỉm cười: "Chàng xem... con chúng ta..."
Trường Thanh nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, đưa tay đỡ lấy đứa trẻ từ tay bà đỡ. Một sinh linh bé bỏng, đỏ hỏn, nhăn nheo như một quả táo tàu khô, đang nằm cuộn tròn trong tấm tã lót cũ kỹ. Cảm giác ấm áp từ làn da non nớt của đứa trẻ truyền qua đôi tay thô ráp của anh, khiến sống mũi anh cay xè. Đây là con anh, là dòng máu của anh, là kết quả của mười năm anh sống, phấn đấu và yêu thương tại thế giới này.
"Chào con, Lý Huyền."
Anh khẽ thốt lên cái tên mà mình đã suy nghĩ suốt nhiều tháng qua. "Huyền" trong sự sâu thẳm, huyền bí của trời đất, cũng là khát vọng về một tương lai mà Lý gia có thể vươn xa hơn, thoát khỏi cái kiếp phàm nhân nhỏ bé. Đứa trẻ dường như cảm nhận được hơi ấm của cha, nó khẽ cựa quậy, đôi bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy ngón trỏ của anh. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Trường Thanh. Trong khoảnh khắc đó, sự kiên định của một người đàn ông 28 tuổi vốn quen với sóng gió, giờ đây bỗng hóa thành sự dịu dàng nhu hòa như nước.
Bà đỡ và mẹ anh, bà Trần Tú Lan, nhẹ nhàng bước ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho gia đình nhỏ. Trong căn phòng, chỉ còn tiếng thở đều đều của hai mẹ con và tiếng tim đập của chính anh.
"Chàng đặt tên là Huyền sao?" Mộ Dung Uyển yếu ớt hỏi, giọng nói tràn đầy tình cảm.
"Phải, Lý Huyền," Trường Thanh gật đầu, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt con. "Hy vọng nó lớn lên sẽ là một người thông tuệ, mạnh mẽ, có thể đưa gia đình chúng ta đi xa hơn những gì chúng ta đang có."
Mộ Dung Uyển khẽ cười, nàng đưa tay vuốt tóc chồng: "Chỉ cần nó bình an lớn lên, không cần gánh vác quá nhiều áp lực đâu. Cuộc sống phàm nhân tuy vất vả, nhưng cũng có cái an nhiên của nó."
Trường Thanh im lặng. Anh không phản bác lại vợ mình, nhưng trong lòng anh đã sớm có những tính toán riêng. Bình an? Ở cái thế giới mà "cá lớn nuốt cá bé" này, bình an là một thứ xa xỉ. Nếu không có sức mạnh, không có thế lực chống đỡ, thì ngay cả sự bình an cũng chỉ là tạm thời, có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào bởi một tu sĩ cao hứng muốn mở rộng tầm mắt, hoặc một gia tộc lớn hơn cần thêm linh điền.
Anh nhìn đứa trẻ đang say ngủ, tâm trí anh lại nhớ về cảnh tượng mấy năm trước, khi một gia tộc phàm nhân ở làng bên bị yêu thú tấn công. Cảnh tượng tang thương đó, tiếng kêu cứu thảm thiết của những người cùng cảnh ngộ, cho đến tận bây giờ vẫn là nỗi ám ảnh thường trực trong anh. Anh không muốn điều đó xảy ra với Lý gia. Anh không muốn con trai mình phải lớn lên trong sự sợ hãi, phải cúi đầu trước những kẻ mà anh biết rõ chúng chẳng coi phàm nhân ra gì.
Trường Thanh bắt đầu tự hỏi: Nếu mười năm qua, hệ thống không xuất hiện, nếu cả đời này anh vẫn chỉ là một kẻ phàm nhân, liệu anh có thể làm gì để bảo vệ đứa trẻ này? Anh đã học săn bắn, học quản lý, học cách xoay xở với đất đai, nhưng tất cả những thứ đó đều chỉ là cách trì hoãn sự lụi tàn. Anh cần một sự thay đổi tận gốc rễ.
Đêm nay, khi ôm đứa con trai trưởng trong tay, Trường Thanh cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đặt lên đôi vai mình. Đó không chỉ là gánh nặng của một người cha, mà là gánh nặng của một người đặt nền móng. Anh chợt nhận ra rằng, dù hệ thống có xuất hiện hay không, thì quyết tâm của anh đã được định hình từ lâu. Anh sẽ không chấp nhận việc con trai mình phải sống một cuộc đời "phàm nhân" như cha ông nó.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đặt Lý Huyền vào nôi. Đứa trẻ vẫn ngủ ngon lành, đôi lông mày hơi nhíu lại như đang mơ về một giấc mơ xa xôi nào đó. Trường Thanh đứng ở cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Những cơn gió đêm mang theo hơi lạnh từ đỉnh Thanh Mộc Sơn ùa vào phòng. Anh biết, con đường phía trước sẽ cực kỳ gian khổ. Gia tộc 78 người này, dù nhìn có vẻ đông đúc, nhưng thực chất lại cực kỳ mong manh. Tương lai của Lý gia, của Lý Huyền, đều đang nằm trên đôi vai anh.
"Con à," anh thầm thì với bóng tối ngoài kia, "cha không hứa sẽ cho con một cuộc đời nhung lụa, nhưng cha hứa, con sẽ không bao giờ phải chịu kiếp sống của kẻ yếu. Cha sẽ xây dựng một thế giới mà ở đó, cái tên Lý gia sẽ trở thành một biểu tượng, một sự tồn tại mà ngay cả những kẻ tu tiên cũng phải ngước nhìn."
Sự tĩnh lặng của đêm tối làm tôn lên vẻ cương nghị trên khuôn mặt Trường Thanh. Mười năm trước, anh là một linh hồn lạc lối, sợ hãi và hoang mang. Nhưng mười năm sau, nhờ có tình yêu thương dành cho gia tộc, nhờ có sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, và giờ đây là sự hiện diện của Lý Huyền, anh đã trở thành một con người hoàn toàn mới. Anh hiểu rõ giá trị của gia đình, hiểu rõ cái giá của sự tồn tại trong thế giới tu tiên.
Sáng hôm sau, mặt trời bắt đầu hé rạng sau dãy núi. Ánh sáng vàng nhạt của ngày mới tràn vào căn phòng gỗ, chiếu lên khuôn mặt nhỏ bé của Lý Huyền. Đứa trẻ khẽ cựa quậy, đôi mắt nhắm nghiền bỗng hé mở, lộ ra một tia nhìn trong veo, tinh khiết như sương sớm. Trường Thanh đứng cạnh bên, nhìn con trai mình, lòng dâng lên một luồng sinh khí mới.
Trong tâm thức anh, một ý chí sắt đá đang hình thành. Dù cho thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, dù cho con đường tu tiên có hiểm trở tới mức nào, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từ việc khai khẩn một mẫu linh điền, cho đến việc tìm kiếm những cơ duyên dù là nhỏ nhất. Anh sẽ biến Lý gia thành một tổ ấm, một thế lực, và cuối cùng là một "Vĩnh Hằng Tiên Tộc" theo đúng nghĩa đen.
Đứa trẻ khóc lên một tiếng nhỏ, rồi lại ngủ thiếp đi. Trường Thanh nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó, rồi quay sang nhìn Mộ Dung Uyển. Nàng đã thiếp đi vì mệt mỏi, gương mặt vẫn còn vương chút nhợt nhạt nhưng lại mang vẻ an yên hiếm có. Anh bước ra ngoài, để lại không gian yên tĩnh cho vợ con nghỉ ngơi.
Bước chân anh trên sân đất nện nghe thật vững chãi. Anh đi thẳng ra phía sau nhà, nơi cha anh, ông Lý Viễn Sơn, đang chuẩn bị cho một chuyến đi săn mới. Nhìn thấy con trai, ông già khựng lại, hỏi nhỏ: "Thằng bé sao rồi?"
"Nó vẫn ổn, cha," Trường Thanh đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào cha mình. "Cha, lần đi săn này, con muốn con đi cùng."
Lý Viễn Sơn ngạc nhiên: "Con mới có con, sao không ở nhà với vợ con?"
Trường Thanh lắc đầu: "Con cần phải hiểu rõ hơn về dãy núi Thanh Mộc. Con có cảm giác, câu trả lời cho tương lai của chúng ta, nằm ở chính nơi đó."
Ông Viễn Sơn nhìn con trai một hồi lâu, rồi gật đầu: "Được, vậy con chuẩn bị đồ đi. Chúng ta sẽ xuất phát ngay."
Lý Trường Thanh gật đầu, quay lưng trở vào nhà thu dọn hành trang. Anh biết, hôm nay không phải là một ngày đi săn bình thường. Đó là ngày đầu tiên anh chính thức bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thay đổi cho Lý gia. Và ngay lúc đó, anh không hề hay biết rằng, vận mệnh đã bắt đầu chuyển dịch. Một luồng khí vận vô hình, từ đứa trẻ mới chào đời, bắt đầu lan tỏa và bao trùm lấy Lý gia, chờ đợi một khoảnh khắc bùng nổ.
Một sinh mệnh mới, một khát vọng mới, và một hành trình dài vạn dặm vừa chính thức khởi đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.