Chương 24: Ân Hận
Rạp Chiếu Phim Kinh Dị
Mục lục
24 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 24/24 chương
Ánh sáng vàng từ ngọn
đèn bàn loang rộng, rọi rõ căn phòng.
Minh nheo mắt. Tiếng
mỡ sôi xèo xèo kinh hoàng ban nãy đã lùi xa, chỉ còn lại dư âm mờ nhạt. Trước mắt
anh, khung cảnh ban đầu lại hiện lên.
Nhưng nơi góc tường,
tấm rèm dày vẫn buông rũ, che khuất khoảng trống phía sau.
Đối diện giá vẽ, dáng
người gầy guộc cúi gập lại. Đứng ngay sau lưng gã, Minh thấy rõ đôi vai rũ xuống
dưới lớp áo phông bết sơn khô. Người ngồi đó không ngoảnh lại, cũng chẳng nhúc
nhích. Căn phòng lặng ngắt. Không tiếng gió qua khe cửa, cả khung bình luận
trên màn hình điện thoại cũng đứng yên, không một dòng chuyển động.
Bàn tay đặt hờ trên đầu
gối hắn thỉnh thoảng khẽ giật. Đôi mắt đăm đăm ghim vào mặt toan, lồng ngực phập
phồng theo nhịp thở. Ngón tay hắn vô thức chạm vào vết sơn đỏ khô cứng trên gờ
gỗ rồi rụt vội về.
Chầm chậm vươn cánh
tay nhấc cây cọ cán dài bên sườn, hắn nhúng cọ vào khay pha màu. Ngọn cọ chấm sắc
lam rồi đè nhẹ xuống mặt vải.
“Sột...”
Đầu cọ miết trên vải
thô nhám. Cổ tay khẳng khiu run lên từng chặp, kéo một đường sơn chệch choạc rồi
khựng lại. Hắn nghiêng đầu ngắm đường sơn vắt ngang, ngọn cọ lại tiếp tục kéo một
nét run rẩy khác.
Trên mặt toan, quầng
nắng trưa hiện lên ấm áp từ sắc vàng chanh và xanh lơ. Ba người bạn vẫn nép sát
vai nhau, nụ cười tươi tắn, chân thực. Bên cạnh là bóng tối u uất phủ xuống từ
tấm rèm xám nơi góc phòng.
Ngọn cọ đang miết dở
bỗng dừng lại. Bàn tay bết sơn buông lơi, để cây cọ trượt khỏi kẽ tay, rơi cạch
xuống khay sắt rồi lăn tròn, dội lên một tiếng khô khốc giữa khoảng lặng.
Ánh mắt hắn rủ xuống,
dừng lại nơi góc ảnh chụp chung ba người đang ló ra dưới xấp hóa đơn cũ bám bụi.
Mấy ngón tay bết sơn
run rẩy nhấc tấm ảnh lên.
Trên mặt giấy ố màu,
ba người bạn mặc áo thun trắng khoác vai nhau cười rạng rỡ giữa khoảng sân trường
lộng gió. Ngón tay run rẩy lướt qua gương mặt Tâm, rồi dừng lại ở nét cười rạng
rỡ của cô bạn.
Hắn ghì chặt tấm ảnh
vào ngực, gập người gục xuống.
Đôi vai run lên từng
chặp dằn xé, nước mắt rơi thấm nhòe gương mặt người bạn cũ trên mặt giấy. Rồi hắn
rã rời nằm sóng soài xuống nền đá mài lạnh ngắt, nghiêng mặt nhìn về chân giá vẽ.
Vệt nắng trên sàn thu
hẹp lại, đổi từ sắc vàng chanh sang xám đục rồi lặn mất trong vài giây. Bóng tấm
rèm buông dài, che khuất những mảng sáng cuối cùng. Kẻ nằm dưới nền gạch bất động,
hai tay ghì chặt bức hình trước ngực.
Minh chớp mắt. Khung
cảnh xung quanh nhòe đi, vách tường gợn sóng rồi co giãn như bị kéo giật về
phía sau.
“U... u... u...”
Tiếng còi cảnh sát vọng
lại từ ngoài phố.
Dưới sàn, mi mắt người
họa sĩ giật nhẹ rồi mở to, nhưng thân thể vẫn nằm sóng soài.
Tiếng còi dồn dập dội
dọc ngõ cụt. Tiếng phanh xe rít ken két trên nền đường, cửa sắt sập mạnh, rồi dồn
dập tiếng bước chân nện rầm rập lên bậc thang đá mài.
- Công an đây! Yêu cầu mở cửa!
Rầm! Rầm! Rầm!
Cú đập dữ dội nện lên
khung gỗ khiến gờ tường rung lên bần bật. Hắn giật nảy người, lảo đảo ngồi dậy,
quay lưng về phía cánh cửa đang bị nện dồn dập.
Minh đứng ngay phía
sau, tim nảy lên tận cổ, ghim chặt ánh mắt vào đôi bàn tay lấm lem sơn dầu đang
run rẩy.
Bàn tay hắn rụt về
phía khay sắt, ngón tay siết chặt chuôi gỗ chiếc bay vẽ.
Tiếng nện cửa bên
ngoài vẫn gắt gỏng:
- Mở cửa! Yêu cầu chấp hành ngay!
Khớp ngón tay hắn trắng
bệch vì siết mạnh. Hắn ngẩng đầu nhìn ba gương mặt vẫn cười rạng rỡ dưới quầng
sáng vàng ấm.
Trong sự tuyệt vọng
cay đắng, hắn vung cao chiếc bay vẽ thép.
“Phập.”
Thân hình người họa
sĩ đổ gục xuống sàn. Dòng máu thẫm từ dưới ngực trào ra, nhanh chóng loang rộng
trên nền nhà láng bóng.
Minh rùng mình thót
tim, tay bấu chặt gậy livestream không dám thở mạnh trước cảnh tượng máu me.
Tiếng nện cửa ngoài
hành lang bắt đầu nhỏ dần.
“Rầm...”
“Rầm...”
“...rầm...”
Tiếng còi cũng lịm
đi.
Mọi thanh âm nhạt dần
rồi chìm hẳn. Cảnh tượng vung cọ, mảng tường vôi và luồng sáng đèn bàn nhòe đi,
tan ra như làn sương mỏng.
Màn hình điện thoại
trên gậy livestream hắt lên quầng sáng xanh leo lét, quét qua bốn bề. Tường vôi
bong tróc từng mảng xám xịt, loang lổ vệt mốc đen cáu bẩn. Nền gạch dưới chân
sém đen, phủ lớp bọt mỡ đóng vảy bốc mùi khét lẹt.
Cách Minh vài bước
chân, người đàn ông phòng 206 đang quỳ súp dưới sàn, hai tay ôm chặt đầu, toàn
thân run lên bần bật.
Ngay dưới chỗ gã quỳ,
lớp mỡ đọng trên vết gạch cháy xém bỗng sôi sục, trào lên những bọt khí bóng nhẫy.
Thứ chất lỏng đặc quánh bò qua các kẽ gạch, rồi trườn ngược lên bả vai, quấn
thành nhiều vòng siết chặt lấy cổ và lồng ngực gã.
Gân cổ gã phồng rộp
lên, mười đầu ngón tay cào loạn xuống nền đá mài nghe ken két. Đôi mắt
gã trợn ngược, hai hàm răng va vào nhau lập cập trong từng nhịp thở khò khè nghẹn
đắng.
Giao diện ảo bừng
sáng:
[NHIỆM VỤ ẨN: Tìm nguồn
gốc của mùi thịt nướng]
[Nhiệm vụ hoàn thành]
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.