Chương 5: Có Nút Vặn Nhỏ Âm Thanh
Minh lẩm bẩm:
- Doanh thu bán vé chỉ là phụ thôi, giàu sang nằm ở mấy
dòng chỉ số kia kìa.
Gạt chốt, anh ghì vai giữ cánh cửa gỗ Buồng chiếu 01 mở
rộng. Bảy bóng khách nối đuôi nhau lướt qua anh, dạt dần về phía các dãy ghế sẫm
màu phía sau. Hai cô gái ngồi nép sát vào nhau ở hàng chính giữa, mấy thanh
niên còn lại tản mát lên tận hàng cuối. Giữa các vị trí đó, hàng chục chiếc ghế
bọc nỉ đỏ sẫm trống trơn trải dài sừng sững, im lìm dưới làn sáng mù mờ phát ra
từ màn ảnh rộng.
Ngay khi anh chuẩn bị khép cửa, một khung thông báo ảo
dệt ra ngay giữa khoảng không:
[Quà tân thủ 2: Sử dụng một lần nhạc nền: Dark Room.]
[Kích hoạt?]
Anh chớp mắt rồi đồng ý.
Từ các khe vách cách âm, một dải tần số thấp rè rè bất
chợt trỗi lên, mang theo những nốt trầm đục ngầu, u uất. Hơi lạnh buốt bất chợt
tràn ra, dội thẳng vào da thịt anh làm buốt cả hơi thở. Trán anh lập tức rịn đầy
mồ hôi. Anh vội vã giật mạnh núm cửa, dùng vai ghì cánh cửa gỗ dày đóng sập lại.
Cánh cửa cách âm đóng chặt, dập tắt hoàn toàn dải âm rờn
rợn kia, trả lại vẻ im ắng bên ngoài sảnh.
Kim giờ giật cục sang số tám. Vệt sáng xanh lam từ ống
kính máy chiếu phóng qua ô kính nhỏ trên cao, hắt vệt sáng dài cắt đôi khoảng tối
của buồng chiếu. Quay lại quầy bán vé, anh thả sụp người xuống chiếc ghế xoay.
Anh mở vội một đoạn clip hài, vặn âm lượng kịch khung để đè bẹp khoảng không
tĩnh mịch đang thắt chặt quanh sườn. Trên màn hình di động, diễn viên đang cười
múa rộn rã, song cơ mặt anh vẫn đông cứng như tượng sáp. Lòng bàn tay áp chặt
lên ngực trái, cảm nhận rõ rệt từng nhịp đập thổn thức đang nhảy loạn xạ. Với vốn
liếng gan dạ rách nát mà hệ thống hiển thị, anh nhẩm tính khoản thù lao trăm
triệu đầu tiên khéo chỉ vừa đủ mua một cỗ quan tài loại tốt kèm một suất đất hướng
phong thủy ngoài ngoại ô. Chưa kịp đổi đời, có khi anh đã hóa thành oan hồn đứng
gác cửa cho cái rạp này.
Vừa dứt dòng suy nghĩa u ám ấy, một hồi rú sắc lẹm
bùng nổ, xé toạc không gian sảnh tĩnh mịch.
- ÁÁÁÁÁÁÁ!!!
Âm thanh kinh thiên động địa dội thẳng vào màng nhĩ
làm chiếc điện thoại suýt nữa rơi tuột khỏi lòng bàn. Cả người Minh giật nảy,
đôi chân bủn rủn vội vịn chặt lấy mép quầy đá lạnh ngắt để giữ thăng bằng. Giữa
lúc tim anh còn đang nảy lên bần bật, một làn sáng xanh lục chớp nhoáng bùng
lên trước mắt, choán lấy toàn bộ tâm trí.
Giao diện ảo nhấp nháy dòng chữ rực rỡ:
[Tiếng hét +1]
Anh lao đến bên vách gỗ dày, ghé sát tai lên mặt phẳng
rà soát. Cánh cửa vẫn cài chốt khóa chặt, song âm sắc rợn người ấy không dội
qua thớ gỗ, mà cứ như nổ ra ngay giữa hốc tai anh.
Khung thông báo ảo xanh lam bỗng lóe sáng, dệt thành
dòng chú thích chạy sát viền giao diện ảo: [Kích hoạt: Giám sát âm thanh Quản
lý - Đồng bộ thính giác trực tiếp.]
Anh nghiến răng, da đầu giật giật liên hồi. Cái hệ thống
oái oăm này không cho phép anh trốn tránh, bắt thính giác anh gánh trọn từng giọng
gào thét thảm thiết của nhóm khách bên trong.
Hơi thở còn chưa kịp ổn định, một loạt âm thanh gầm rú
khác đã dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ, buốt buốt rần rần dọc các dây thần kinh
da đầu:
- ÁÁÁ!!! Cái quái gì thế này!!!
- Mẹ ơi cứu con!!!
[Tiếng hét +1] [Tiếng hét +1] [Tiếng hét: 3]
Dưới áp lực vô hình, anh khòm lưng, dồn sức ghì chặt
lòng bàn tay xuống mặt quầy để giữ cho hai khớp gối không đổ sụp. Dù cánh cửa
khóa chặt, song chuỗi âm thanh hoảng loạn kia hệt như có ma lực, lách qua từng
kẽ tóc, phả làn hơi lạnh ngắt dọc đốt sống gáy anh.
Toàn thân anh run rẩy theo từng nhịp rung bần bật của
lớp vách cách âm sẫm màu. Anh tự ngắt mạnh vào đùi một phát đau điếng, răng
nghiến chặt vào nhau, miệng lẩm bẩm bằng giọng điệu méo xệch:
- Toàn là người sống... Toàn là khách hàng trả tiền
đàng hoàng... Không có ma cỏ gì hết...
Đột nhiên, dải âm u ám truyền qua thính giác bỗng tăng
tốc dồn dập, kéo theo chuỗi gầm rú hỗn loạn, cuồng loạn nổ tung ngay trong não
bộ:
- ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!
- NÓ ĐANG LƯỜM TAO KÌA!!! ÁÁÁÁ!!!
- ÔI MẸ ƠI CỨU CON VỚI!!!
[Tiếng hét: 15]
[Nhiệm vụ tân thủ 2: Khai trương rạp phim] [Tiến độ:
32/100]
Màn hình nhiệm vụ liên tục nhảy vọt. Khóe môi anh vừa
hé lộ một nét cười đắc ý đã vội sượng sùng đông cứng trước giọng rít rợn người
xuyên thẳng vào óc. Toàn thân anh run bắn, khớp gối hoàn toàn rệu rã đổ sụp xuống
nền đá hoa cương lạnh ngắt, phải tì chặt lồng ngực lên mặt quầy gỗ để cơ thể khỏi
quỵ hẳn. Trong khoảng sảnh thênh thang nhạt nhòa ánh đèn vàng, chỉ có một mình
anh đứng chịu trận, hứng trọn chuỗi ré khóc kinh hoàng dội thẳng vào sâu trong
tiềm thức.
Khắp các dây thần kinh thính giác bỗng chốc rung lên bởi
những hồi hít thở dồn dập, đứt quãng đầy hoảng loạn của nhóm khách. Ngay sau
đó, một chuỗi gào tập thể cực đại, chói tai và khản đặc dội thẳng vào não bộ, hệt
như tất cả bọn họ vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng tột độ:
- ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!
[Tiếng hét +1] [Tiếng hét: 45]
Giao diện ảo gợn sóng rồi đứng im ở con số 45 rực rỡ.
Phía dưới làn sáng xanh lam nhấp nháy, anh vẫn quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập
phồng, mồ hôi vã ra như tắm. Anh thào thào bằng giọng điệu run rẩy:
- Công việc này... thực sự không dễ nuốt chút nào.
Tức thì, màn hình ảo trước mặt chớp nháy liên tục, dệt
ra dòng chữ mới:
[Ký chủ...]
Minh thều thào không ra hơi:
- Có gì nói lẹ.
[Có nút vặn nhỏ âm thanh.]
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.