Rạp Chiếu Phim Kinh Dị

Chương 26: Trở Về

Đăng: 15/09/2026 06:59 1,511 từ 49 lượt đọc

Bước chân lướt nhẹ qua các bậc đá, dừng lại ở góc ngoặt cầu thang.
Hành lang tầng hai vẫn chìm trong luồng sáng vàng úa.
Trừ phòng 203, dãy cửa xám vẫn im lìm. Ánh mắt của Minh khóa chặt vào cánh cửa phòng 202 đang hé mở ở phía đối diện.
Anh hít một hơi thật sâu rồi tiến đến, gõ nhẹ lên mặt gỗ.
“Cốc... Cốc...”
Bên trong không có phản hồi. Anh kiên nhẫn gõ lần thứ hai.
Cánh cửa gỗ chầm chậm hé mở. Dáng người trung niên từ từ hiện ra với mái tóc xơ xác rủ xuống gò má hốc hác và bộ quần áo cũ sờn, lấm tấm bụi. Bà chỉ lướt qua Minh trong tích tắc rồi ghim chặt ánh mắt vào căn phòng đối diện.
Bên trong phòng 203, phần lớn thân thể gã họa sĩ đã bị ăn mòn, chỉ còn đôi con ngươi là hiện rõ.
Nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ ở ngưỡng cửa, thân hình dị dạng đột ngột cứng đờ. Đôi vai gã run lên bần bật, hai bàn tay buông thõng từ từ siết chặt. Gã vội lùi lại một bước, lảng tránh tầm mắt bà rồi co mình chìm dần vào khoảng tối.
Minh lên tiếng, giọng dịu xuống giữa không gian tĩnh lặng:
– Cô muốn gặp Tâm không?
Bờ môi khô nứt của người mẹ rung lên. Bà khựng lại, ánh nhìn dời về phía anh:
– Tâm... sao?
– Vâng. – Minh gật đầu. – Anh ấy đang chờ cô dưới tầng.
Người phụ nữ không đáp ngay. Đôi mắt trũng sâu vẫn nhìn Minh, bất động đến mức khiến anh có cảm giác bà đang cố tìm một kẽ hở trong câu nói ấy.
Một lúc lâu sau, bà mới hỏi:
– Cậu... thật sự gặp nó sao?
Minh gật đầu xác nhận, nhưng người mẹ vẫn im lặng.
Những ngón tay khẳng khiu siết chặt vạt áo, run lên rất nhẹ. Bà nhìn sang phòng 203 một lần nữa rồi dứt khoát tiến qua bậu cửa, tiếp tục bước ra hành lang.
Chiếc ghế nhựa phía sau khẽ xê dịch trên nền gạch.
“Két...”
Bà dừng lại trong thoáng chốc, rồi không quay đầu mà bước tiếp.
Khi đi ngang qua cửa phòng 203, đôi mắt của gã họa sĩ lại lặng lẽ hướng theo bóng lưng bà.
Chỉ đến khi bà và Minh khuất sau góc cầu thang, ánh mắt ấy mới hạ xuống. Cả khối bóng đen dị dạng trong căn phòng lại chìm sâu vào bóng tối.
Lặng lẽ dẫn đường, Minh bước từng bước thật chậm. Người mẹ lẳng lặng theo sau, bóng hai người đổ dài dưới luồng sáng vàng nhạt của dãy đèn neon.
Mới đi được vài bậc, người phụ nữ bỗng bước chậm lại.
Minh ngoảnh lại. Bà vẫn đứng ngập ngừng, ánh mắt hướng về mảng tối hun hút nơi bậu cửa phòng 203.
– Nó... thật sự ở dưới sao? – Giọng bà nhỏ như một hơi thở.
Minh dừng lại, dịu giọng:
– Vâng.
– Thằng Tâm... có biết cô sẽ xuống không?
– Cháu không biết... – Minh ngừng một nhịp. – Nhưng cậu ấy vẫn luôn ở đó chờ cô.
Lặng đi một nhịp, bà thu lại ánh mắt khỏi căn phòng u tối phía sau, rồi kiên quyết bước tiếp xuống.
Vượt qua góc ngoặt cầu thang, tấm biển Tầng 2 không còn xuất hiện ám ảnh nữa. Từng bậc đá trôi qua, nối liền một mạch xuống dưới. Mùi mỡ cháy ngột ngạt lùi dần rồi mất hút, nhường chỗ cho luồng hơi lạnh quen thuộc.
Quầng sáng vàng từ chiếc đèn chùm ở sảnh tầng trệt rọi rõ khu sinh hoạt chung. Bên cạnh bộ sofa, Tâm đứng yên bất động.
Nghe động tĩnh, anh ngẩng đầu. Ánh nhìn vừa chạm phải người đi sau Minh liền khựng lại.
Vẻ bình thản trên gương mặt anh dần thay đổi. Đôi môi khẽ hé nhưng không thốt nên lời. Người mẹ cũng lặng người nhìn con, chân nhích lên một khoảng ngắn rồi ngập ngừng dừng lại.
Một lúc sau, nơi cổ họng bà bật ra tiếng nấc nghẹn:
– Tâm...
Tâm đứng lặng dưới quầng sáng, đôi con ngươi đong đầy nỗi nhớ hướng về phía cầu thang.
Cả sảnh tầng trệt chìm vào im lặng. Nơi quầy gỗ, anh nhân viên lễ tân chậm rãi thả lỏng hai bàn tay đang đặt trên mặt bàn. Ở góc sofa, người đàn ông dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Còn cô gái trẻ đứng cạnh Tâm cong nhẹ khóe môi dịu dàng.
Người phụ nữ nhích từng bước về phía trước, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đối diện. Đôi bàn tay gầy gộc của bà run rẩy nâng lên giữa khoảng không rồi ngập ngừng dừng lại.
Tâm bước tới, bao bọc lấy tay mẹ. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang.
Bà nhìn con thật lâu, mười ngón tay gầy gò siết chặt lấy bàn tay anh.
Nước mắt đọng lại trên những vệt nhăn nơi gò má gầy giộc rồi lặng lẽ lăn dài. Môi bà run run, giọng nghẹn ngào bật ra giữa khoảng im lìm:
– Tâm...
Anh mỉm cười:
– Mẹ.
Nơi cổ họng người mẹ cuộn lên một tiếng nấc. Bà thì thầm bằng giọng vỗ về âu yếm:
– Mẹ để cơm sẵn rồi...
Tâm siết nhẹ tay bà:
– Vâng, con về rồi đây.
“Tách.”
Một tiếng gõ kim loại vang lên từ góc tường. Minh ngẩng nhìn chiếc đồng hồ treo trên vách, hai chiếc kim vốn chết cứng ở mốc 21:47 từ lúc anh bước chân vào nhà nghỉ, nay dứt khoát nhích một nấc sang vạch 22:48.
Tiếng tích tắc đều đặn quay trở lại giữa khoảng im lặng.
Người mẹ vẫn siết chặt bàn tay con.
Dưới quầng sáng vàng, những ngón tay anh mờ đi, chầm chậm tan ra giữa lòng bàn tay mẹ. Người phụ nữ giật mình siết mạnh các ngón tay, cố giữ lấy.
Tâm lắc đầu, nhìn bà đầy sự dịu dàng. Anh nở nụ cười hiền.
Hình bóng Tâm nhạt dần. Gương mặt, mái tóc, bờ vai... từng đường nét từ từ chìm vào khoảng không vô định.
Người mẹ đứng ngẩn ngơ giữa sảnh, đôi bàn tay khép lại ôm lấy hư vô. Ánh mắt bà không còn quặn thắt đau đớn, chỉ còn lại sự bình yên sau phút giây từ biệt.
Nền gạch dưới chân bắt đầu gợn sóng. Quầy lễ tân cùng những mảng tường loang ra như một bức tranh vữa gặp mưa.
Người đàn ông trung niên khẽ gật đầu. Anh lễ tân cúi người đúng quy chuẩn lần cuối. Cô gái trẻ trao một nụ cười dịu nhẹ. Rồi tất cả mờ dần, nhường chỗ cho luồng sáng trắng lóa bao phủ không gian.
Minh giơ tay che mắt.
Cùng với sự tan rã của ảo cảnh, tiếng tích tắc đồng hồ lịm dần. Mùi mỡ khét và làn hơi buốt lạnh đồng thời tan biến. Khi luồng sáng trắng lóa rút đi, Minh mở mắt ra và cảm nhận một luồng gió đêm lạnh buốt tạt thẳng vào mặt.
Anh đứng chôn chân trên nền đất ẩm phủ đầy cỏ dại.
Xung quanh chỉ còn đống phế tích hoang tàn ngập trong bóng tối với những mảng bê tông nứt vỡ cùng dầm sắt hoen gỉ. Cơn gió đêm lùa qua khung cửa vỡ, buông những tiếng rít khô khốc giữa không gian tịch mịch.
Cách Minh vài bước chân, người phụ nữ vẫn đang đứng đó.
Bà bần thần nhìn mười ngón tay trống rỗng. Cơn gió đêm thổi làm mái tóc điểm bạc rối tung, hơi thở dồn dập quyện thành từng làn mỏng trong cái lạnh thực tại. Giọt lệ còn vương trên gò má sạm gầy của bà vẫn còn nóng hổi.
Minh cúi nhìn chiếc điện thoại gắn trên gậy chống rung. Luồng phát trực tiếp vẫn đang chạy. Màn hình rọi rõ khung cảnh hoang tàn xung quanh anh, khung bình luận cuộn lên liên tục trong hoảng hốt:
“Nhà nghỉ đâu rồi?!”
“Trời ơi, vừa nãy còn trong phòng mà!”
“Đúng là bãi đất trống trên Google Maps rồi!”
Minh nhìn xuống màn hình điện thoại, rồi lại ngước nhìn đống phế tích ngập trong bóng tối trước mặt.
Hàng ngàn khán giả qua màn hình nhỏ đang chứng kiến cùng một thực tại như anh. Chẳng có nhà nghỉ, ánh đèn hay căn phòng nào tồn tại ở nơi này. Đêm nay, anh biết mình không chỉ làm một nhiệm vụ sinh tồn, mà đã thật sự bước qua những bi kịch để lắng nghe lời từ biệt cuối cùng.
Dưới làn gió đêm, Minh đứng im lìm. Ánh sáng từ chiếc điện thoại phản chiếu trong đôi mắt anh, lặng lẽ và sâu thẫm.
Một cành cây khô va vào thanh sắt hoen gỉ, buông một tiếng keng trong trẻo rồi chìm vào không gian lặng thinh.

2

Được yêu thích bởi: 206, NhuocVu