Chương 25: Nó Muốn Nuốt Chửng Tất Cả
Rạp Chiếu Phim Kinh Dị
Mục lục
25 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 25/25 chương
Bảng thông báo hệ thống
mờ dần rồi tan biến.
Trước mắt Minh, người
đàn ông kia vẫn quỳ bất động. Những dải dịch đen siết chặt lấy cổ và lồng ngực
gã, trong khi khối mỡ đùn cao bên cạnh đã tạo thành một bóng người đen ngòm, phả
luồng hơi hầm hập.
Gót chân Minh giật
lùi, va sầm vào nẹp cửa. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi trượt nhẹ trên báng gậy
livestream. Mùi mỡ khét nồng vẫn xộc thẳng vào mũi, khiến anh thấy nghẹn thở giữa
bầu không khí đặc quánh.
Minh nín thở, cất giọng
khàn đục:
– Anh... là người họa
sĩ?
Mái đầu rối bù chầm
chậm ngẩng lên. Đôi con ngươi dại đi ghim thẳng vào anh, lồng ngực bị siết chặt
phập phồng từng nhịp thở khò khè đứt quãng:
– Đúng vậy.
Minh nuốt khan. Ánh mắt
anh trượt sang mảng chất lỏng sẫm màu đang co bóp sát đó:
– Còn nó?
Gã nhìn về mảng tối
bít bùng, đáp bằng giọng thản nhiên:
– Cũng là tôi.
Minh sững người, sống
lưng buốt lạnh. Ánh mắt anh đảo liên tục giữa người đàn ông đang bị mỡ đen siết
chặt và khối mỡ quánh đang cựa quậy ngay bên cạnh.
Một bên vẫn mang vóc
dáng của người họa sĩ từng sống, từng cầm cọ, từng có những người bạn mà hắn
trân trọng. Bên còn lại không còn giữ được hình dáng của một con người, chỉ còn
là mảng tối bị đẩy đến tận cùng của tội lỗi.
Tuy mang hai diện mạo
khác nhau, nhưng nguồn gốc của chúng... vẫn chỉ thuộc về một con người.
Trên màn hình điện
thoại, khung chat bùng nổ những dòng chữ trắng cuộn lên liên tục:
“Gì rối ren vậy?”
“Gì vậy? Rốt cuộc ai
mới là hung thủ?”
“Gã quỳ dưới sàn hay
cái khối đen hôi thối kia mới là người họa sĩ?”
“Cái khối đen kia
đang bò tới kìa!”
“Chủ thớt ơi coi chừng!”
“Tôi bắt đầu không hiểu
rồi...”
“Loạn quá rồi! Chủ
phòng hỏi rõ lại xem nào!”
“Sợ quá thớt ơi, chạy
ra khỏi phòng đó đi!”
Giữa dải chữ hỗn loạn,
một tài khoản ẩn danh bất ngờ gửi lên câu ngắn gọn:
“À, tôi hiểu rồi.”
Dòng chữ lướt qua rồi
mất hút. Khung chat lập tức nháo nhào:
“Hiểu gì?”
“Nói đi bạn ơi!”
“Sao hiểu rồi lại im thế?”
“Giải thích đi chứ!”
“Đang lúc quan trọng mà!”
Khung chat rộ lên dồn
dập với vô số câu hỏi. Mùi mỡ cháy, vết gạch sém đen dưới sàn, chiếc bay vẽ
dính máu, bức tranh ba người bạn... những ký ức vừa chứng kiến lần lượt hiện
lên trong đầu Minh.
Cái chết tai nạn của
Tâm, quyết định che giấu vì nỗi sợ mất đi cơ hội triển lãm, và cô gái xuất hiện
rồi bị giết để bịt đầu mối...
Căn phòng này chứa đầy
dấu vết tội lỗi, đối lập hoàn toàn với nơi chỉ còn bức tranh, ba người bạn và
quãng thời gian đẹp đẽ trước khi mọi thứ sụp đổ.
Hai căn phòng khác biệt
nhưng đều sinh ra từ một con người.
Ánh mắt Minh đanh lại.
Những manh mối rời rạc từ đầu đến giờ cuối cùng cũng đã khớp vào cùng một điểm.
Anh nhìn thẳng kẻ quỳ dưới sàn, cất giọng rành rọt:
– Những gì diễn ra
trong phòng 203 này... là hình hài được sinh ra từ phần chấp niệm đen sau khi
anh phi tang họ.
Mái đầu rối bù khẽ ngẩng
lên. Đôi tròng mắt gã dại đi, hai hàm răng run lên bần bật không thốt nổi một lời.
Minh nói tiếp, giọng
đanh lại:
– Nơi này vốn sinh ra
từ phần chấp niệm bị nhuộm đen bởi tội lỗi... Còn phòng 206 ngoài kia là phần
chấp niệm vẫn muốn níu giữ những gì đẹp đẽ nhất của anh.
Anh dừng lại một nhịp,
ánh mắt ghim chặt kẻ đối diện:
– Khao khát được triển
lãm tranh lúc ban đầu không xấu. Nhưng sau cú ngã của Tâm, anh chọn che giấu
thay vì cứu giúp. Rồi khi cô bạn gái bị ra tay để bịt đầu mối... phần chấp niệm
ấy đã hoàn toàn biến chất. Anh đã tự tay phá hủy tất cả.
Gã họa sĩ không đáp.
Bàn tay buông bên người
run nhẹ. Những đầu ngón tay co quắp rồi lại thả lỏng, như thể ngay cả cơ thể
cũng không biết phải bấu víu vào đâu. Gã cúi thấp đầu, nhìn xuống lớp dịch đen
đang trườn qua sàn.
Một lúc lâu, đôi môi
khô nứt mới khẽ động đậy, nhưng cuối cùng vẫn không phát ra tiếng.
Minh nhìn sự im lặng ấy,
rồi đưa mắt xuống khối dịch đang không ngừng dâng lên.
– Bây giờ, phần chấp
niệm đen tối ấy quay lại cuộn lấy chính bản thể của anh.
Đôi mắt đờ đẫn chớp
nhẹ. Khóe môi bợt sáp giật giật, méo xệch thành một nụ cười nhợt nhạt. Gã nhìn
Minh hồi lâu, như muốn xác nhận xem người trước mặt có thật sự nhìn thấy được
những điều mà bấy lâu nay chẳng một ai biết.
Lồng ngực bị siết chặt
vẫn phập phồng khó nhọc. Nhưng trong ánh mắt ấy, lần đầu tiên không còn hoàn
toàn là sự hoảng loạn.
Có một thoáng nhẹ
nhõm lóe lên, nhưng rồi nhanh chóng tan biến.
– Anh thông minh đấy…
Gã khựng lại. Đồng tử
đột ngột giãn to, cơ mặt giật liên hồi:
– Nhưng anh thiếu một
điều.
Căn phòng chìm vào một
khoảng lặng nghẹt thở. Minh đanh mặt:
– Thiếu gì?
– Nó không chỉ nuốt
chửng tôi... – Giọng gã giật lên đứt quãng, nghẹn ứ. – ...mà nó muốn nuốt chửng
tất cả! Tôi không còn kiểm soát nổi nó nữa rồi!
Minh sững người.
Nuốt chửng... tất cả?
Ánh mắt anh lập tức
quay về khối dịch đen đang cuộn trào dưới sàn. Ban đầu, thứ đó chỉ quấn lấy gã
họa sĩ. Nhưng nếu lời hắn nói là thật... vậy mục tiêu của nó chưa chắc chỉ có một
mình hắn.
Hình bóng của Tâm và
cô gái nơi khu sinh hoạt chung vụt qua trong đầu anh. Thứ mỡ đen này muốn xóa sạch
tất cả những gì còn lưu lại!
“Xèo... ùng ục...”
Mảng mỡ đen dưới sàn
cuộn trào dữ dội. Mười đầu ngón tay gã họa sĩ co giật khi từng đợt dịch sẫm trườn
lên liếm lấy gót chân. Gã buông thõng hai tay, chầm chậm nhắm mắt lại.
Khối chất lỏng đặc
quánh tràn qua cổ, dìm trọn gã họa sĩ vào mảng tối đen ngòm. Thứ mùi hôi khét
kia bộc phát, nuốt trọn chút hương sơn dầu cuối cùng.
Ngay khi gã họa sĩ bị
khối chất lỏng nuốt trọn, Minh xoay phắt người lao ra khỏi phòng.
Bóng dáng Tâm và cô bạn
gái vụt hiện qua tâm trí Minh. Sảnh tầng trệt chính là nơi duy nhất có thể tìm
thấy dấu vết của họ, cũng là lối thoát trước khi căn phòng 203 bị mỡ đen nuốt
trọn!
Nhờ đôi Giày Siêu Êm
triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân và trợ lực chuyển động, Minh vội vã lao xuống
dãy cầu thang cũ.
Từng nấc đá vụt qua
dưới chân. Nhưng khi khựng lại ở góc ngoặt tiếp theo, bước chân anh đóng đinh
xuống sàn. Dãy đèn trần vẫn hắt luồng sáng vàng úa xuống những cánh cửa xám cáu
bẩn. Tấm biển mica trên tường đập vào mắt hai chữ trêu ngươi: Tầng 2.
Phía cuối hành lang,
cửa phòng 203 vẫn hé mở, tràn ra từng đợt mùi hôi khét cũ.
Đường xuống lại bị
khóa chặt trong vòng lặp như lúc nãy! Nhắm chặt mắt lại, anh hít một hơi thật
sâu, nén luồng khí lạnh vào lồng ngực đang phập phồng.
Minh tập trung xâu
chuỗi lại toàn bộ sự việc từ lúc mới bước chân vào nhà nghỉ này. Rồi anh mở bừng
đôi mắt. Không một nhịp chần chừ, anh xoay phắt người, lao ngược lên cầu thang.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.