Ta Có Hệ Thống Trường Sinh Nhưng Lại Giỏi Công Nghệ Số.

Chương 13: Bài Tập Nhóm

Đăng: 27/06/2026 19:41 1,445 từ 1 lượt đọc

Nước nóng từ vòi sen xối xuống, cuốn trôi mọi mệt mỏi của ngày dài. Vương Huyên đứng dưới làn nước, mắt nhắm hờ, cảm nhận từng giọt nước chảy dọc vai, xuống lưng, xuống chân rồi tan vào sàn gạch. Hắn đã quen dần với cơ thể này, một cơ thể mười tám tuổi trẻ trung, dù hơi gầy nhưng nhờ năng lực Trường Sinh, từng thớ cơ đang âm thầm trở nên săn chắc hơn mỗi ngày.

Tắm xong, hắn lau khô người, thay bộ đồ ở nhà thoải mái, chiếc áo thun trắng rộng và quần short xám. Mái tóc còn hơi ẩm, hắn dùng khăn vò qua rồi bước xuống nhà.

Mùi thơm của cá kho tộ bay ra từ bếp. Mẹ đã dọn sẵn mâm cơm tối, chỉ chờ hắn xuống là ăn. Bữa tối nay có thêm bố, ông vừa về sau cuộc họp muộn, vẫn còn nguyên áo sơ mi trắng, ngồi ở ghế đầu bàn, tay cầm tờ báo.

Con trai, nay đi học lại thế nào? Bố hỏi, giọng ấm áp.

Tốt ạ. Bạn bè với thầy cô ai cũng hỏi thăm.

Mày mà có bạn bè hỏi thăm là tiến bộ rồi. Bố cười, gấp tờ báo lại. Trước đây cứ như con mèo nhát, ai đến gần cũng trốn.

Vương Huyên chỉ cười trừ. Nguyên chủ quả thực là người như vậy. Nhưng giờ thì khác rồi.

Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng. Mẹ kể chuyện hàng xóm, bố kể chuyện cơ quan, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho con trai. Vương Huyên vừa ăn vừa lắng nghe, thỉnh thoảng góp vài câu khiến cả nhà cười. Hắn nhận ra một điều, những khoảnh khắc giản dị thế này, kiếp trước hắn chưa từng có.

Ăn xong, hắn lại tự động đứng dậy thu dọn.

Để mẹ làm cho. Mẹ lại xua tay.

Con rửa được mà. Bố mẹ ngồi nghỉ đi.

Bố nhìn mẹ, nhướn mày:

Nhà mình có phải đón nhầm con không đấy?

Cả nhà cười vang. Vương Huyên bưng bát đũa vào bếp, xắn tay rửa sạch sẽ từng chiếc một. Tiếng nước chảy, tiếng bát đũa leng keng, những âm thanh quen thuộc mà giờ đây với hắn lại mang một ý nghĩa khác. Đó là âm thanh của một mái ấm thực sự.

Xong xuôi, hắn lau tay, chào bố mẹ rồi trở lên phòng.

Cánh cửa khép lại. Đồng hồ treo tường chỉ 7 giờ tối.

Hắn không bật laptop ngay, mà lấy điện thoại ra, ngồi tựa lưng vào thành giường. Màn hình sáng lên, vẫn là chiếc điện thoại cũ, nhưng giờ đây bên trong nó đã có No.AI thường trực. Hắn gõ nhẹ vào biểu tượng nhỏ ở góc màn hình.

No.AI, tình hình thế nào?

Tiến độ giải mã dữ liệu bảo mật đạt 89 phần trăm. Dữ liệu lịch sử công khai đã được phân tích và lập chỉ mục toàn bộ. Khi chủ nhân cần tra cứu, tôi sẽ phản hồi ngay lập tức.

Tốt. Giờ giúp ta một việc khác.

Chờ lệnh.

Vương Huyên mở ứng dụng nhắn tin của lớp. Trong group chat, mấy đứa trong nhóm bài tập đang thảo luận sôi nổi. Môn Giáo dục học đại cương, thầy giao đề tài: Phân tích các phương pháp giáo dục truyền thống và hiện đại, ưu nhược điểm và khả năng ứng dụng trong giảng dạy Ngữ văn.

Nhóm của hắn gồm năm người: hắn, Minh Khôi, Phương Thảo, Quốc Đạt và Đinh Nguyệt Hằng.

Minh Khôi đã phân công từ chiều: Phương Thảo viết phần mở đầu và tổng quan, Quốc Đạt phụ trách tài liệu tham khảo, Đinh Nguyệt Hằng làm phần phương pháp truyền thống, Minh Khôi làm phần phương pháp hiện đại. Vương Huyên được giao phần tổng hợp và chỉnh sửa cuối cùng.

Ê Vương Huyên, mày mới ốm dậy nên tụi tao giao phần nhẹ nhất cho mày đấy. Minh Khôi đã nói vậy trong group chat.

Vương Huyên mở file tài liệu mà nhóm đã gửi. Phương Thảo đã viết phần mở đầu rất chỉn chu, dài gần hai trang. Đinh Nguyệt Hằng cũng vừa gửi phần của mình, phân tích về phương pháp giáo dục truyền thống, chữ viết gọn gàng trong file Word. Minh Khôi thì mới làm được một nửa, còn đang than thở trong group.

Hắn đọc lướt qua tất cả rồi nhắn:

Tao sẽ tổng hợp và chỉnh sửa. Nhưng tao đề xuất thêm một phần: so sánh với mô hình giáo dục của Liên bang Đông Dương hiện tại. Sẽ hay hơn.

Phương Thảo trả lời ngay:

Ý hay đấy. Nhưng có kịp không? Hạn nộp là thứ ba tuần sau.

Kịp.

Đinh Nguyệt Hằng cũng nhắn:

Cậu cần mình gửi thêm tài liệu về giáo dục truyền thống không? Mình có vài sách tham khảo.

Ừ, gửi qua đi. Cảm ơn.

Ba chấm nhấp nháy một lúc lâu. Rồi một file PDF được gửi qua. Vương Huyên tải về, mở ra xem.

Trong lúc đó, hắn thầm ra lệnh cho No.AI:

Phân tích toàn bộ nội dung nhóm đã viết. Đối chiếu với dữ liệu giáo dục học trong cơ sở dữ liệu đã thu thập. Đề xuất chỉnh sửa và bổ sung.

Đang xử lý. Hoàn tất. Tôi đã xác định 3 điểm cần chỉnh sửa trong phần của Đinh Nguyệt Hằng, 2 lỗi lập luận trong phần của Minh Khôi, và 1 phần bổ sung về giáo dục Liên bang Đông Dương mà nhóm nên đưa vào.

Vương Huyên gật gù, mở laptop lên để thao tác cho nhanh. Ngón tay hắn lướt trên bàn phím, tốc độ nhanh đến chóng mặt nhờ sự hỗ trợ đồng bộ từ No.AI. Từng câu từng chữ được sắp xếp mạch lạc. Hắn không chỉ tổng hợp, hắn còn viết thêm hẳn một phần phân tích mới, so sánh ba mô hình giáo dục: truyền thống Nho học, hiện đại phương Tây, và mô hình kết hợp của Liên bang Đông Dương. Những số liệu, dẫn chứng, trích dẫn được No.AI cung cấp chính xác đến từng trang sách.

Mất khoảng một tiếng, bản tổng hợp hoàn chỉnh.

Hắn gửi lại vào group chat.

Phương Thảo là người xem đầu tiên. Rồi đến Đinh Nguyệt Hằng. Rồi đến Quốc Đạt, người vốn ít nói nhất.

Cái gì đây? Ai viết phần bổ sung này? Đỉnh vãi. Quốc Đạt nhắn.

Vương Huyên viết đấy. Tao bất ngờ luôn. Minh Khôi trả lời, kèm icon há hốc mồm.

Phương Thảo nhắn riêng cho hắn:

Cậu viết phần so sánh hay quá. Mình học được nhiều từ đó.

Đinh Nguyệt Hằng cũng nhắn riêng, chỉ một dòng ngắn:

Hay lắm.

Vương Huyên chỉ mỉm cười, trả lời bằng một icon gật đầu. Rồi hắn tắt máy, đặt điện thoại lên bàn.

Đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, điểm vài vì sao lấp lánh. Tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn.

Hắn đứng dậy, vươn vai, rồi ra ban công nhỏ đứng hóng gió. Gió đêm mát lành lùa vào, mang theo mùi hương của cây cỏ trong vườn nhà. Xa xa, ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà dưới mặt đất.

Trong túi quần, điện thoại rung nhẹ. Thông báo từ No.AI:

Dữ liệu bảo mật đã giải mã hoàn tất 100 phần trăm. Đã lập chỉ mục toàn bộ. Sẵn sàng cho chủ nhân tra cứu.

Vương Huyên cầm điện thoại lên, nhìn dòng thông báo. Trong mắt hắn ánh lên một tia sắc sảo.

Mai sẽ xem. Giờ ngủ đã.

Hắn trở vào phòng, tắt đèn, leo lên giường. Chăn mỏng kéo lên ngang ngực. Ánh trăng len qua khe rèm, vẽ lên tường những vệt sáng bàng bạc.

Một ngày nữa khép lại.

Giảng đường, bạn bè, trà sữa, bài tập nhóm, những điều bình thường của một sinh viên năm nhất. Nhưng đằng sau vẻ bình thường ấy, một hệ thống AI vượt xa mọi công nghệ hiện tại đang âm thầm vận hành. Một kho dữ liệu khổng lồ về lịch sử nhân loại, bao gồm cả những bí mật được mã hóa, đang dần được mở khóa.

Và một sinh viên tưởng chừng bình thường đang từng bước nắm trong tay thứ quyền lực mà không ai trên thế giới này hay biết.

Vương Huyên nhắm mắt, hơi thở đều dần.

Ngày mai, hắn sẽ bắt đầu khám phá những bí mật mà thế giới này đang cất giấu.

0