Chương 1: Tia Sáng Trong Đêm
Tiếng mưa rơi rào rào.
Phong ngồi co ro dưới gầm cầu, nhai nửa cái bánh mì đã cứng ngắc. Nước mưa theo khe bê tông chảy xuống thành từng dòng, ràn rạt như ai đó đang dội từng xô nước từ trên cao. Hắn nghe tiếng mưa, nghe tiếng gió, nghe cả tiếng bánh mì vỡ vụn dưới hàm răng mình.
Hắn đã ở đây vài hôm rồi.
Ngôi nhà ngoài bãi sông, nơi hắn và lão Trần từng sống vừa bị giải tỏa hôm trước. Nghe nói là để phục vụ cho một dự án gì đó. Có mấy người đến, phát cho mỗi nhà một số tiền, rồi máy xúc ầm ầm tiến vào. Hắn không thấy gì cả, nhưng hắn nghe rõ lắm. Tiếng tường đổ. Tiếng ngói vỡ. Tiếng của mười tám năm ký ức bị nghiền nát dưới bánh xích sắt.
Hắn là một tên mù. Bị bỏ lại ngoài bãi sông mười tám năm trước, khóc đến lạc cả giọng. Lão Trần nhặt được hắn đem về nuôi trong cái xóm nghèo tồi tàn ấy. Lão dạy hắn cảm nhận da thịt và gân cốt, dạy hắn cách lắng nghe cơ thể người khác bằng chính đôi tay thay cho mắt của mình, dạy hắn cầm kim châm.
Có lẽ vì mù, nên các giác quan khác của hắn đều nhạy bén hơn người thường. Hắn có thể nghe thấy tiếng thở của một người cách đó ba mét. Có thể ngửi và ghi nhớ mùi hương riêng biệt của từng người. Và đặc biệt nhất là đôi tay hắn. Đôi tay đã châm hàng vạn mũi kim trong suốt mười năm, có thể nhận biết huyệt đạo chính xác đến từng milimet. Ngón tay hắn lướt trên da thịt, tìm đến những điểm ứ tắc mà người sáng mắt có nhìn cũng chẳng thấy.
Đó là nghề của hắn. Cái nghề kiếm cơm, bữa no bữa đói, chẳng giàu có gì nhưng cũng đủ để hắn không phải ăn xin.
Giờ thì ngay cả cái nghề ấy cũng sắp mất rồi.
Bệnh nhân của hắn là dân lao động nghèo, công nhân bốc vác, mấy bà lão bán rau ngoài chợ. Họ sống trong cái xóm ven sông ấy, và giờ họ cũng bị giải tỏa như hắn. Mỗi người một ngả. Chẳng ai còn tìm đến thầy thuốc mù nữa.
"Haiz."
Hắn thở dài, ngửa mặt lên trời. Cơn mưa này không biết còn bao lâu nữa.
Và rồi đột nhiên… hắn thấy.
Đúng vậy. Hắn thấy.
Không phải bằng mắt. Đôi mắt hắn vẫn là hai hốc tối đen, như suốt mười tám năm qua. Nhưng bằng một thứ khác, một giác quan mà hắn chưa từng biết đến, chưa từng đặt tên. Hắn "nhìn" thấy một tia sáng tím chói lòa đang xé toạc bầu trời đêm.
Nó không giống bất kỳ thứ gì hắn từng tưởng tượng về ánh sáng. Nó không ấm áp như người ta vẫn nói. Nó lạnh. Lạnh và dữ dội, như một vết rách trên tấm vải đen của vũ trụ.
Đẹp quá.
Ý nghĩ ấy vụt qua trong tích tắc.
Đó là ánh sáng đầu tiên và cũng là cuối cùng mà hắn nhìn thấy trong cuộc đời này.
Một tia sét đánh trúng người hắn. Cơn đau ập đến khiến hắn không kịp kêu lên. Dòng điện chạy dọc cơ thể , từ đỉnh đầu xuống từng ngón chân, như có hàng vạn mũi kim vừa đâm xuyên qua da thịt. Nhưng điều kỳ lạ là giữa cơn đau hủy diệt ấy hắn không cảm thấy sợ hãi. Hắn cảm thấy như mình đang được... gọi tên. Như thể tia sét ấy không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là một lời triệu hồi, một sự lựa chọn.
Cơ thể hắn như hòa tan vào cái ánh sáng tím ấy. Xương cốt, da thịt, ý thức… tất cả bị cuộn vào một vòng xoáy tối đen, nơi không có không gian, không có thời gian, không có trên dưới, trái phải.
Hắn trôi đi. Trôi qua vô số những mảnh vỡ của hiện thực, những mảnh ký ức không phải của hắn, những gương mặt xa lạ, những tiếng gào thét trong vô vọng.
Rồi tất cả sụp đổ.
………………………….
Mùi máu tanh nồng đặc quánh như thể ai đó đã đổ cả biển màu đỏ lên mặt đất.
Tiếng quạ kêu "quạ... quạ..." xé rách bầu trời, rồi lại im bặt, chỉ còn âm thanh của hàng nghìn cánh vỗ loạn xạ khi chúng giật mình bay lên.
Trên một gò xác chất đống, bàn tay nắm chặt rồi buông lỏng. Một cơ thể lóp ngóp bò ra, đẩy những cánh tay chết lên, lăn xuống đám bùn đen ngòm máu.
Hắn thở, phổi phập phồng như ống bễ cũ. Hắn thở không phải vì muốn sống, mà vì cơ thể này tự động hít không khí vào, như một cái máy vừa được cắm điện trở lại.
Nhưng sâu bên trong linh hồn, một cảm giác lạ lùng len lỏi. Như có một luồng điện nhỏ vừa chạy qua, không đau, không nóng, chỉ là một rung động yếu ớt, như tiếng chuông ngân từ rất xa. Nó nằm ở đâu đó trong đầu hắn, hoặc sâu hơn thế, ở một nơi mà hắn không thể gọi tên.
Hắn cảm thấy đầu óc mình như bị nện búa. Ký ức văng tung tóe: một tia sét màu tím, cơn đau điện giật chạy dọc từng thớ thịt, cảm giác trọng lượng cơ thể bị bóp méo, không gian cuộn xoáy như một tấm vải bị ai đó xoắn chặt... rồi... hiện tại.
Hắn cố mở mắt nhưng không thấy gì ngoài bóng tối.
Thứ bóng tối hắn quá quen thuộc đã đồng hành với hắn suốt mười tám năm ở Địa Cầu.
Tim hắn thót lại, một nỗi hoảng loạn nguyên thủy ập đến, không báo trước. Có phải hắn chưa chết? Có phải hắn vẫn đang nằm dưới gầm cầu, mồ hôi lạnh túa ra, cơ thể quen thuộc đến từng centimet?
Nhưng khi đưa tay quờ quạng, hắn chạm vào một thứ khác.Một cánh tay. Đó không phải tay của hắn, nó to hơn, gân guốc hơn và ấm. Ấm một cách ghê rợn, như thể sự sống vừa rời đi chưa lâu.
Hắn rụt tay lại như bị bỏng. Rồi lại đưa ra. Lần này, hắn sờ thấy nền đất. Không phải nền gạch lạnh lẽo hay lớp bê tông dưới gầm cầu. Là bùn. Là máu đang khô dần, sền sệt và tanh. Là thứ gì đó mềm nhũn, có lẽ là thịt. Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.
Hắn nằm yên, thở gấp, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong đầu. Có một dòng ký ức không phải của mình đang chảy vào, từng chút một, như nước rỉ qua vết nứt.
Thân xác này tên Đông Phong, hắn có tu vi Khải Linh cảnh sơ kỳ và là tam đệ tử của Trường Lạc Tông.
Ma thú triều từ Nam Cương tràn xuống. Đại sư huynh đang bị nội thương nên hắn xung phong ra tiền tuyến.
Một con Hạt Vĩ Hổ lao tới.
Cái đuôi mang kịch độc của nó quét ngang mặt hắn. Máu bắn ra, chất độc nhanh chóng lan khắp cơ thể, phá hủy kinh mạch.
Tim hắn ngừng đập và ngã xuống.
Đông Phong run rẩy đưa tay lên mặt mình. Những ngón tay chạm vào vết thương khô cứng trên mặt vì máu cũ, sần sùi như vỏ cây. Hắn sờ dọc theo vết sẹo dài từ trán xuống tận xương gò má.
Đôi mắt...Hắn mở mắt. Rồi nhắm lại. Rồi mở ra. Mở thật to, đến mức cơ mi mắt run lên bần bật. Hắn cố tìm kiếm một tia sáng, một vệt mờ hay bất cứ thứ gì. Nhưng không có gì hết.
Một âm thanh lạ lùng phát ra từ cổ họng hắn. Không phải tiếng khóc. Không phải tiếng cười. Là thứ gì đó ở giữa, như tiếng của một con thú bị thương đang cố gào mà không được.
Hắn lại bị mù. Nhưng khác với lần trước đó, lần này đôi mắt hắn không phải bị che phủ bởi bóng tối bẩm sinh. Đôi mắt của cái gã Đông Phong này chúng đã từng thấy ánh sáng. Hắn có thể cảm nhận được điều đó qua dòng ký ức vụn vỡ. Đôi mắt này đã từng nhìn thấy mặt trời, từng thấy lửa, từng thấy máu và giờ chúng chỉ còn là hai hốc đen.
Cơn phẫn uất ập đến như một cơn sóng ngầm, cuộn trào từ đáy bụng, dâng lên ngực, nghẹn ứ ở cổ. Hắn muốn hét. Muốn gào vào cái bóng tối vĩnh cửu này, muốn chất vấn ông trời rốt cuộc đã làm gì sai mà phải chịu số phận này.
Kiếp trước, hắn đã chấp nhận rồi. Mười tám năm sống trong bóng tối, hắn đã học cách nghe tiếng bước chân để nhận ra người, học cách dùng gậy dò đường để không đâm vào tường, học cách mỉm cười khi ai đó nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại. Hắn đã sống. Một cuộc sống bình thường trong thế giới của người sáng mắt.
Và rồi một tia sét đã kết thúc tất cả. Hắn tưởng rằng cái chết là sự giải thoát. Hắn tưởng rằng nếu có kiếp sau, ít nhất cũng sẽ được nhìn thấy ánh mặt trời một lần. Nhưng không, bóng tối vẫn ở đây. Trung thành đến tàn nhẫn.
Bóng tối này có mùi máu. Có tiếng quạ kêu. Có hơi thở của những thứ vừa giết chết thân xác này. Đây là thế giới của tu sĩ, nơi mà kẻ yếu bị nghiền nát, nơi mà một kẻ sáng mắt còn khó sống sót, huống hồ là một kẻ mù.
Bàn tay hắn nắm chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu. Cơn đau nhói lên, sắc lạnh, nhưng nó giúp hắn tỉnh táo lại.
Không được chết.
Ý nghĩ ấy vang lên, không phải từ lý trí, mà từ bản năng. Từ chính cơ thể này, vốn đã chết một lần rồi, giờ đây đang gào thét đòi sống.
Không được chết.
Hắn cắn răng, cố gắng ngồi dậy. Mỗi cử động đều đau đớn. Xương sườn có lẽ đã nứt. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn dùng tay quờ quạng xung quanh, tìm thứ gì đó có thể làm điểm tựa.
Ngón tay chạm vào một giống như một thanh gậy gỗ.Hắn nắm lấy nó, siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đây là thế giới mới. Và tao sẽ không chết như một con sâu.
Đông Phong gồng người chống thanh gỗ đứng dậy. Đôi chân run rẩy, nhưng hắn đứng được. Hắn nghiêng đầu, lắng nghe.
Xa xa, tiếng người gọi nhau. Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên vũng nước. Tiếng kim loại va chạm vào nhau ,nhưng không phải tiếng kiếm, mà là tiếng dao găm cạo vào xương.
Hắn nhận ra âm thanh đó. Những kẻ thu dọn chiến trường. Lột da thú. Moi yêu đan.
Hắn lần bước về phía tiếng động. Mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Hắn không biết dưới chân mình là xác người hay bùn lầy. Hắn chỉ biết đi, đi về phía sự sống duy nhất còn tồn tại trong thế giới của người chết này.
Một tốp tu sĩ tuần tra phát hiện ra hắn, một kẻ thất thểu, mặt đầy máu khô, hốc mắt đen sì, tay cầm một đoạn thương gãy.
Có ai đó nhét vào miệng hắn một viên đan dược. Vị đắng lan ra đầu lưỡi, rồi một dòng khí ấm chảy xuống cổ họng, lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đau ở xương sườn dịu đi đôi chút.
Nhưng điều kỳ lạ là trong khoảnh khắc viên đan dược tan ra, hắn cảm nhận được một thứ. Không phải mùi vị. Không phải nhiệt độ. Mà là một luồng năng lượng, như một dòng nước ấm đang chảy qua cơ thể hắn. Hắn "thấy" nó không bằng mắt, mà bằng chính cái cảm giác kỳ lạ lúc nãy. Nó len lỏi qua từng thớ thịt, tìm đến những vết thương, và dừng lại ở đó.
Ảo giác. Hắn tự nhủ. Chắc là ảo giác thôi.
Một bàn tay nắm lấy vai hắn, dìu đi.
Hắn bước theo.
Trong bóng tối, hắn lắng nghe tất cả. Tiếng bước chân của những kẻ xung quanh. Tiếng gió thổi qua bãi chiến trường. Tiếng quạ kêu đã xa dần.
Và trong sâu thẳm, một rung động nhỏ bé như hạt giống vừa cựa mình dưới lòng đất vẫn đang âm ỉ cháy.
Được yêu thích bởi: Tiêu Dao
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.