Chương 5: Sắc Màu Của Thế Giới
Sau trận ác chiến, toàn bộ sức lực dường như đã rời khỏi Đông Phong. Hắn nằm vật ra ngủ ngay trên nền đất. Cũng may cho hắn, không có con vật nào dám bén mảng đến gần lãnh địa của U Ảnh Xà.
Sáng hôm sau, hắn tỉnh dậy từ từ, không phải vì cơn đau, mà vì một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào ý thức. Cảm giác về một thứ gì đó đã thay đổi trong lúc hắn ngủ. Một thứ gì đó trong chính cách hắn nhận thức thế giới.
Hắn mở mắt ra. Trước đây, mở mắt hay nhắm mắt cũng chẳng khác gì nhau. Mọi thứ chỉ là một màu đen tuyệt đối, đồng nhất, không đầu không cuối. Nhưng giờ đây, bóng tối ấy đã vỡ ra thành những mảng màu kỳ lạ. Những vệt sáng mờ ảo lơ lửng trong không gian, những đường viền mảnh như sợi tơ vẽ nên hình hài của vạn vật.
Hắn nằm yên, không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ một chuyển động nhỏ cũng có thể khiến thứ ảo ảnh này tan biến. Nhưng nó không biến mất. Nó vẫn ở đó, rõ ràng và ổn định, như thể đây mới chính là bộ mặt thật của thế giới.
Khu rừng hiện ra trước mắt hắn bằng một thứ ngôn ngữ hoàn toàn mới. Những thân cây cổ thụ không còn là những hình khối vô hình trong bóng đêm, mà là những cột sáng khổng lồ màu xanh lục. Từ rễ cây dưới lòng đất, những mạch năng lượng cuồn cuộn chảy ngược lên, len qua thân gỗ, tỏa ra từng cành lá như một mạng lưới sông ngòi thu nhỏ. Những chiếc lá non trên cao run rẩy theo gió, mỗi chiếc là một đốm sáng xanh nhỏ xíu đang đung đưa.
Dưới mặt đất, hắn có thể "thấy" cả hệ thống rễ cây đan xen vào nhau. Một thế giới ngầm phức tạp và sống động, nơi những dòng năng lượng liên tục trao đổi, vay mượn, bồi đắp cho nhau. Có cây mạnh mẽ, dòng chảy dày và rực rỡ như sông lớn mùa lũ. Có cây yếu ớt, dòng chảy mỏng manh như sợi chỉ sắp đứt, nhưng vẫn đang cố gắng hút từng chút năng lượng từ đất mẹ.
Những bụi dương xỉ và cỏ dại mọc quanh hắn phát ra thứ ánh sáng xanh non mỏng manh, như những ngọn nến nhỏ được thắp lên giữa đêm. Từng chiếc lá, từng cọng cỏ đều có một dòng năng lượng riêng, dù yếu ớt nhưng vẫn đang âm thầm chảy.
Mạch nước mà hắn từng nghe thấy trước khi con rắn tấn công giờ đây hiện lên như một dải lụa màu lam nhạt, mát lạnh, uốn lượn qua khe đá. Từng giọt nước rơi xuống tạo ra những gợn sóng năng lượng lan tỏa, như những vòng tròn trên mặt nước, chồng lên nhau rồi tan biến.
Tất cả đều đang sống. Tất cả đều đang phát sáng.
Hắn từ từ ngồi dậy. Cơ thể vẫn còn đau nhức, vết thương trên vai và đầu gối vẫn chưa lành, nhưng sự tò mò đã lấn át cơn đau. Hắn đưa bàn tay mình lên trước mặt.
Bàn tay hắn phát ra một thứ ánh sáng màu đỏ nhạt, ấm áp, như than hồng còn sót lại trong lò sau một đêm dài. Hắn có thể thấy từng đường gân, từng thớ thịt, không phải bằng hình dáng, mà bằng chính dòng năng lượng đang lưu chuyển bên trong. Dòng chảy ấy yếu ớt, chậm chạp, như một con suối nhỏ giữa mùa khô.
Những vết thương trên cơ thể hiện lên rất rõ trong tầm nhìn này. Vai trái và đầu gối phải có quầng sáng đỏ đậm hơn hẳn những nơi khác, như thể năng lượng đang tập trung về đó để chữa lành. Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất là vết cắn ở cổ chân. Ở đó, lẫn trong màu đỏ ấm áp của cơ thể, là một vệt màu lam nhạt còn sót lại. Tàn dư nọc độc của U Ảnh Xà mà Lôi Chủng vẫn chưa kịp thiêu đốt hết.
Hắn tiếp tục quan sát. Nơi đan điền từng tồn tại trong cơ thể của tên đệ tử Trường Lạc Tông giờ chỉ còn là một khoảng tối đen, một hố sâu không đáy, không phát ra bất kỳ thứ ánh sáng nào. Một sự trống rỗng tuyệt đối, như một khoảng không vô định giữa cơ thể hắn. Nơi đó lẽ ra phải là trung tâm sức mạnh của một tu sĩ, thì nay lại là minh chứng cho thân phận phế nhân của hắn.
Hắn thở dài, rồi đứng dậy, chống gậy bước đi. Hắn cần tìm đường ra khỏi khe núi này, cần thức ăn, cần nước uống. Nhưng giờ đây, hắn không còn phải mò mẫm trong bóng tối hoàn toàn nữa.
Dưới tầm nhìn mới này, việc tìm đường trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Hắn có thể "thấy" những tảng đá lớn phía trước nhờ ánh sáng xám tro trầm lặng của chúng. Thứ ánh sáng ấy không giống với bất kỳ thứ gì hắn từng thấy. Nó không ấm áp như cây cỏ, không lạnh lẽo như nước. Nó là màu của sự trường tồn, của những thứ đã tồn tại hàng triệu năm và sẽ còn tồn tại thêm hàng triệu năm nữa. Từng đường vân đá, từng khe nứt nhỏ đều được viền bằng một đường sáng mờ, như thể chính thời gian đã khắc dấu ấn của mình lên bề mặt.
Hắn có thể tránh những vũng bùn sâu nhờ màu nâu đen khác biệt của chúng. Hắn thấy những cây nấm phát ra thứ ánh sáng vàng cam kỳ dị, hắn đoán chúng có độc.
Trên đường đi, hắn vô tình "nhìn thấy" một con côn trùng nhỏ đang bò trên thân cây. Cơ thể nó phát ra thứ ánh sáng như một đốm lửa đang di chuyển. Xa hơn một chút, một con chim đậu trên cành cao. Lồng ngực nó là một khối năng lượng đỏ rực đang đập nhanh, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Hắn thậm chí có thể "thấy" nhịp tim của nó qua từng đợt năng lượng lan tỏa.
Mỗi sinh vật đều có một màu sắc riêng, một nhịp điệu riêng, một trường năng lượng riêng. Và hắn có thể thấy tất cả.
Rồi hắn nhìn thấy xác con rắn. Nó vẫn nằm cách chỗ hắn ngủ không xa. Nhưng dưới tầm nhìn năng lượng, nó hoàn toàn khác biệt với mọi thứ xung quanh. Nếu như cây cỏ, đất đá, nước suối đều phát ra ánh sáng của riêng mình, thì xác con rắn lại là một khoảng tối đen ngòm. Một thứ hắc quang kỳ lạ, màu sắc của cái chết.
Đây là lần đầu tiên hắn "nhìn thấy" cái chết rõ ràng đến vậy.
Hắn bước đến gần hơn, cúi xuống, chạm vào lớp vảy lạnh. Cảm giác dưới tay vẫn là lớp vảy trơn nhẵn như trước, nhưng trong tầm nhìn năng lượng, giữa chúng là một ranh giới rõ ràng đến lạnh lùng. Ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết.
Hắn quay đi, tiếp tục men theo vách đá. Nhưng trong lòng hắn, một câu hỏi đã hình thành. Nếu mọi thứ trên đời đều có trường năng lượng riêng, vậy còn thứ đã cứu hắn đêm qua? Còn Lôi Chủng?
Hắn dừng lại bên một tảng đá, ngồi xuống nghỉ ngơi. Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào bên trong cơ thể mình. Lần này, hắn không cố gắng kích hoạt gì cả, chỉ đơn giản là lắng nghe, tìm kiếm sự kết nối với Lôi Chủng.
Rất lâu sau, hắn tìm thấy nó. Không phải trong lồng ngực, cũng không phải trong đan điền. Nó nằm ở một nơi sâu hơn, sau đôi mắt, sau ý thức, sau cả những giấc mơ. Một không gian vô tận và tối đen mở ra trong đầu hắn. Và ở trung tâm của không gian ấy, lơ lửng một hạt giống.
Nó nhỏ xíu, chỉ bằng đầu ngón tay. Vỏ đã nứt ra một đường, và từ khe nứt ấy, một mầm non mảnh hơn tơ trời đang run rẩy vươn ra. Toàn bộ hạt giống phát ra một thứ ánh sáng màu tím, thứ ánh sáng mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trong thế giới này. Nó không ấm áp như màu đỏ của sinh mệnh con người. Nó không mát lạnh như màu lam của nước. Nó là màu của sấm sét, thứ chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc giao thoa giữa trời và đất. Nó là Lôi Chủng.
Hắn thấy nó đang đập như một trái tim. Mỗi nhịp đập là một lần nó hít vào, rồi thở ra. Nhưng nó không thở không khí. Nó đang cố gắng hút một thứ năng lượng mỏng manh từ môi trường xung quanh. Yếu ớt vô cùng, gần như không đáng kể. Nhưng nó vẫn đang cố gắng. Vẫn đang sống.
Hắn quan sát nó thêm một lúc, rồi một điều kỳ lạ xảy ra. Từ Lôi Chủng, một tia điện cực nhỏ đột ngột phóng ra, chạy dọc xuống chân hắn. Nó tự động, không cần hắn điều khiển. Và khi tia điện ấy chạm vào vệt màu lam nhạt nơi vết cắn ở cổ chân, vệt màu ấy yếu đi một chút, mờ hơn, giống như một vết bẩn bị nước cuốn trôi một cách từ từ.
Hắn mở mắt ra, ngạc nhiên. Thì ra trong lúc hắn quan sát thế giới bên ngoài, Lôi Chủng vẫn luôn âm thầm làm việc. Nó đang liên tục phát ra những tia điện cực nhỏ, rà soát khắp cơ thể hắn như một đội quân tuần tra. Bất cứ nơi nào có năng lượng ngoại lai xâm nhập, những tia điện ấy sẽ tự động tìm đến và thiêu đốt.
Một cơ chế phòng vệ tự nhiên. Một hệ miễn dịch được xây dựng bằng sấm sét.
Hắn đứng dậy, tiếp tục bước đi. Lối ra khỏi khe núi vẫn chưa thấy đâu, nhưng hắn không còn vội vã nữa. Hắn cần thời gian để làm quen với đôi mắt mới này, để hiểu hết những gì nó có thể làm. Và hắn cần thời gian để Lôi Chủng hồi phục, để nó tiếp tục thiêu đốt nốt tàn dư nọc độc trong cơ thể.
Ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len qua những tán cây. Dưới tầm nhìn năng lượng, ánh nắng không phải là một thứ duy nhất, mà là một hỗn hợp phức tạp của vô số màu sắc đan xen vào nhau. Nó không giống bất kỳ thứ gì hắn từng tưởng tượng về ánh sáng mặt trời. Nó rực rỡ hơn, sống động hơn, như một dòng thác năng lượng khổng lồ đang trút xuống từ bầu trời.
Hắn đưa tay ra, để ánh nắng chiếu vào lòng bàn tay. Dưới tầm nhìn năng lượng, bàn tay hắn như được tắm trong một thứ ánh sáng vàng rực, ấm áp đến mức hắn gần như có thể cảm nhận được hơi ấm ấy qua đôi mắt mới của mình.
Một nụ cười mỏng manh thoáng qua trên môi hắn. Hắn không biết ngày mai sẽ ra sao. Hắn không biết phải mất bao lâu mới tìm được đường ra khỏi khu rừng này. Hắn cũng không biết làm sao để Lôi Chủng lớn mạnh hơn, hay làm sao để sử dụng nó một cách chủ động.
Nhưng hắn biết một điều.
Hắn không còn là kẻ mù hoàn toàn trong bóng tối vĩnh cửu nữa. Bên trong hắn, một hạt giống sấm sét vẫn đang đập từng nhịp, vẫn đang thở, vẫn đang âm thầm bảo vệ hắn. Và trước mắt hắn, thế giới đã mở ra theo một cách chưa từng có, với những sắc màu mà chỉ mình hắn nhìn thấy.
Thế giới này, hóa ra, chưa bao giờ là bóng tối cả. Chỉ là trước đây hắn không có đôi mắt phù hợp để nhìn thấy nó.
Bây giờ thì hắn đã có.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.