Nghịch Thiên Thần Đế

Chương 26: Đối Lập

Đăng: 03/07/2026 14:16 2,766 từ 31 lượt đọc

Sau khi nhận được phán quyết, Tử Lập cùng với Liễu Yên và những thí sinh khác được nhận vào ngoại môn, được một đệ tử dẫn đường đến khu vực sinh hoạt mới. Con đường dẫn vào khu ngoại môn không tráng lệ như những gì hắn thấy ở khu vực sát hạch hay đài quan sát. Thay vào đó, nó uốn lượn qua những ngọn đồi thoai thoải, dẫn tới một quần thể kiến trúc đơn giản hơn, với những dãy nhà bằng đá và gỗ xen kẽ.


Điểm dừng chân đầu tiên là một căn phòng nhỏ, nơi các tân đệ tử ngoại môn nhận y phục và vật phẩm cơ bản. Khi Tử Lập bước vào, một đệ tử lớn tuổi hơn, gương mặt có vẻ mệt mỏi, đưa cho hắn một chồng quần áo. Đó là những chiếc áo bào màu xanh biển, với họa tiết đám mây thô sơ được thêu ở cổ áo và tay áo. Chất liệu vải không phải loại thượng hạng, có phần hơi thô ráp.


Cầm chiếc áo trên tay, Tử Lập không khỏi cảm thấy một sự tương phản rõ rệt với những bộ y phục lụa là, tinh xảo của các đệ tử nội môn hay những công tử, tiểu thư quyền quý mà hắn từng thấy. Tuy nhiên, điều này không khiến hắn thất vọng. Ngược lại, khi nhìn vào những chiếc áo xanh biển giản dị ấy, một cảm giác quen thuộc ập đến.


Hắn chợt nhớ về Nguyệt Khê Các. Nhớ về những ngày tháng khi hắn còn là một tên nô bộc, sống trong căn phòng nhỏ đơn sơ, mặc những bộ quần áo giản dị và lao động vất vả. Nơi đó không có linh khí dồi dào, không có pháp bảo thần thông, nhưng lại là nơi hắn được sư phụ Thanh Phong cưu mang, là nơi hắn bắt đầu chạm vào thế giới tu tiên, và cũng là nơi hắn bắt đầu nuôi dưỡng ngọn lửa báo thù.


"Nơi này... thật giống Nguyệt Khê Các năm xưa," Tử Lập thầm nghĩ, lòng tràn ngập hoài niệm. "Những bộ y phục thô sơ này, căn phòng đơn giản này, tất cả đều gợi nhớ về nơi ta bắt đầu. Cuộc đời đúng là một vòng lặp, từ con số không lại trở về con số không, nhưng lần này... ta sẽ không để mình bị chà đạp nữa." Hắn siết chặt chiếc áo trong tay.


"Tử Lập, đây là thẻ thân phận của ngươi và một bản đồ khu ngoại môn," người đệ tử kia lên tiếng, ngắt dòng suy nghĩ của hắn. “Ngươi có thể tự tìm phòng của mình. Mọi quy tắc và thông tin cần thiết đều được ghi rõ trong cẩm nang này. Đừng làm trái quy định tông môn.”


Tử Lập gật đầu nhận lấy. Hắn nhìn tấm thẻ thân phận khắc chữ "Tử Lập" và huy hiệu Vân Thiên Tông, rồi lại nhìn bộ quần áo ngoại môn trên tay. Bước chân đầu tiên vào Vân Thiên Tông đã được đặt ra. Dù chỉ là ngoại môn, nhưng đây là khởi đầu cho hành trình mới. Hắn biết, từ nơi đây, hắn sẽ từng bước vươn lên, tìm kiếm sức mạnh và cơ hội để thực hiện đại nghiệp của mình. Món nợ với Triệu gia... hắn sẽ không bao giờ quên


Sau khi rời khỏi căn phòng nhận đồ, Tử Lập theo bản đồ tìm đến căn phòng được chỉ định cho đệ tử ngoại môn của mình. Đó là một gian phòng nhỏ, giản dị, nhưng đủ để hắn có không gian riêng tư. Sự mệt mỏi từ vòng sát hạch ý chí kéo dài hai canh giờ đã ngấm sâu vào từng thớ thịt. Vừa đặt lưng xuống tấm phản cứng rắn, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu.


Trong mơ, một cảnh tượng quen thuộc hiện ra. Một màu trắng xóa bao la, tinh khiết, nhưng lại bị pha lẫn bởi sự hỗn loạn của màu đen và đỏ đang từ từ, không ngừng ăn mòn màu trắng đó. Một cảm giác lạnh giá thấu xương lan tràn khắp cơ thể hắn, một nỗi sợ hãi quen thuộc như cơn ác mộng mà hắn đã từng trải qua. Hắn nhớ rõ, đêm đầu tiên ở Nguyệt Khê Các, hắn cũng đã mơ thấy điều tương tự.


Trong màn sương mờ mịt của giấc mơ, một thanh niên tóc trắng xuất hiện. Gương mặt người đó mơ hồ, không rõ nét, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi đau và sự bất lực khôn tả. Rồi cảnh tượng kinh hoàng ập đến: tay của người thanh niên đó bị đứt lìa! Máu đỏ tươi bắn ra, nhuộm thẫm cả không gian trắng đen. Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc, một luồng năng lượng kỳ lạ bùng lên, và cánh tay bị đứt lìa đó từ từ hồi phục trở lại, như chưa từng bị tổn thương.


Tử Lập giật mình bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực. Giấc mơ đó... nó rõ ràng đến đáng sợ, và lại giống hệt cơn ác mộng năm xưa.


"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Hắn tự hỏi. Cái màu trắng, đen và đỏ hỗn loạn... cảm giác lạnh giá... và hình ảnh người thanh niên tóc trắng bị đứt tay rồi lại hồi phục... Tất cả đều quá chân thực. Liệu đây có phải là một điềm báo, hay là ký ức bị phong ấn nào đó đang dần hé mở? Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống. Vân Thiên Tông rộng lớn và đầy bí ẩn, liệu có ai có thể giải đáp được giấc mơ kỳ lạ của hắn không?

Tử Lập giật mình mở bừng mắt, cả nửa thân trên bật dậy khỏi giường gỗ. Hắn há miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hai bàn tay vô thức siết chặt lấy mép chăn thô ráp, vò nát đến mức nổi đầy gân xanh.

​Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ cơn ác mộng dường như vẫn bám riết lấy da thịt hắn như những con đỉa đói.

​Màu trắng lóa mắt. Sắc đen u ám. Và màu đỏ rực rỡ của máu.

​Những mảng màu hỗn loạn ấy vẫn không ngừng cuộn trào trong tâm trí. Hình ảnh cánh tay đứt lìa rơi xuống vũng máu rùng rợn đến mức Tử Lập khẽ rùng mình. Hắn cúi gầm mặt, đưa bàn tay trái lên sờ nắn dọc theo cánh tay phải như để xác nhận cơ thể mình vẫn còn nguyên vẹn. Phát hiện áo trong đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn đưa tay vuốt mạnh mặt, hít một hơi thật sâu nén lại sự sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt lồng ngực.

​Lại là giấc mơ đó. Rốt cuộc nó mang điềm báo gì? Thôi bỏ đi, dù mệt mỏi đến đâu, hôm nay cũng là ngày đầu tiên nhập tông. Ta không có tư cách để lãng phí thời gian tự thương hại bản thân.

​Ánh mắt hắn khôi phục lại sự sắc lạnh thường ngày. Tử Lập bước xuống giường, dứt khoát lột bỏ chiếc áo ướt mồ hôi, cầm lấy bộ áo bào màu xanh biển thô ráp khoác lên người. Hắn cẩn thận vắt thẻ thân phận bằng gỗ mộc bên hông thắt lưng, gài giấu cuốn cẩm nang vào vạt áo trong rồi đẩy cửa bước ra ngoài.

​Khu vực ngoại môn lập tức hiện ra trong tầm mắt với một vẻ sầm uất nhưng bụi bặm. Những dãy nhà xây bằng đá tảng và gỗ sồi san sát nhau, mang đậm dấu ấn của thời gian với lớp rêu xanh rì bám trên ngói cũ. Linh khí ở đây tuy đặc hơn phàm trần, nhưng Tử Lập nhăn mặt nhận ra nó vẩn đục mùi khói bếp và mùi mồ hôi thế tục.

​Xung quanh hắn, hàng trăm đệ tử mặc áo bào xanh đang tất bật ngược xuôi. Kẻ vác những bao tải linh mễ nặng trĩu oằn cả lưng, người cặm cụi chẻ củi hỏa linh trong góc sân đến mức phồng rộp hai bàn tay, vài tốp khác thì đang vã mồ hôi vung kiếm chém vào cọc gỗ. Bầu không khí tản mác sự nhọc nhằn của những con kiến thợ.

​Đang rảo bước, Tử Lập chợt khựng lại. Hắn nấp nửa người vào sau một gốc đại thụ rễ cuộn ngoằn ngoèo, thu liễm lại khí tức, lẳng lặng quan sát hai tên đệ tử đang ngồi xổm nhặt rễ cây phơi khô trên chiếc mẹt tre tơi tả cách đó không xa.

​"Khốn kiếp thật, lại phải đi hái Huyết Linh Thảo ở mỏm đá sau núi. Chút linh khí tích cóp được từ tối qua cạn sạch vì leo trèo rồi!" Tên đệ tử thân hình béo mập tên Trần Phát bực dọc vung tay ném mạnh một khúc rễ khô vào rổ, bụi đất bay tứ tung.

​Ngồi đối diện gã, đệ tử tên Lý Nguyên vội đưa tay lên môi suỵt một tiếng, đưa mắt lấm lét nhìn quanh rồi lanh lợi đáp:

​"Nhỏ mồm thôi! Kêu ca gì chứ, ít ra hái thảo dược còn đổi được ba điểm cống hiến để tháng sau lĩnh đan dược. Ngươi nhìn đám tân đệ tử ngơ ngác mới vào kìa, chưa quen việc khéo còn bị sai vặt đến ốm liệt giường. May mà chúng ta đã quen rồi."

​Trần Phát xoa xoa cái lưng đau nhức, nghiến răng làu bàu: "Nghĩ mà uất ức. Cùng là người bước qua cổng sơn môn hôm qua, vậy mà công chúa Tố Tâm với cái tên to xác Thanh Thu kia lại được rước thẳng lên nội môn. Đan dược dâng tận miệng, công pháp nhét tận tay. Đúng là người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra!"

​Tử Lập đứng trong góc khuất, ngón tay khẽ gõ nhịp lên thân cây sần sùi.

​Thì ra ở ngoại môn, điểm cống hiến chính là sinh mệnh. Kẻ thâm niên bóc lột kẻ mới đến. Còn đám người Tố Tâm và Thanh Thu đã yên vị ở nội môn. Khởi điểm chênh lệch khổng lồ như vậy, xem ra ta phải tìm cách vơ vét tài nguyên từ chính cái bãi rác này rồi.

​Đúng lúc này, Lý Nguyên đứng lên vươn vai, vô tình bắt gặp Tử Lập đang đi tới. Gã đánh giá bộ áo bào mới tinh cùng khuôn mặt lạ lẫm, khóe môi khẽ nhếch lên, hắng giọng che giấu vẻ càu nhàu ban nãy:

​"Này vị sư đệ, trông lạ mặt quá. Tân đệ tử vừa nhập tông hôm qua phải không?"

​Tử Lập bước ra, thản nhiên chắp tay, giữ một nụ cười nhạt vô hại trên môi: "Đúng vậy. Tại hạ là Tử Lập. Xin hỏi hai vị sư huynh xưng hô thế nào?"

​"Ta là Lý Nguyên, tên béo bệu này là Trần Phát. Chào mừng đệ đến ngoại môn," Lý Nguyên cười xòa xua tay, ra dáng đàn anh. "Mấy ngày đầu phân phó tạp dịch chắc chắn sẽ bị vắt kiệt sức lực, xương cốt rã rời là chuyện thường. Có gì không hiểu cứ tìm bọn ta, biết cái gì ta sẽ chỉ cho. Khuyên đệ một câu, an phận thủ thường thì mới sống lâu được."

​Tử Lập cúi đầu, che giấu tia sáng sắc bén xẹt qua đáy mắt: "Đa tạ hai vị sư huynh nhắc nhở, tiểu đệ xin ghi nhớ."

​Nói rồi, hắn tiếp tục cất bước, vứt lại sau lưng ánh mắt soi mói của Lý Nguyên.

​Cùng lúc đó, tại một không gian hoàn toàn tách biệt.

​Bước qua lớp kết giới mờ ảo, khu nội môn tọa lạc ở trung tâm tông môn hiện ra uy nghi như tiên cảnh. Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành lớp sương mù trắng xóa lơ lửng sát mặt đất. Những thác nước linh lực đổ từ trên cao xuống tạo thành âm thanh róc rách êm tai, tưới mát cho những vườn linh thảo tỏa hương thơm ngát.

​Chỉ có vỏn vẹn hơn năm mươi bóng người được phép qua lại trong khu vực rộng lớn này. Từng bước đi của họ, trong những bộ áo bào đen thêu mây bạc lấp lánh, đều toát lên sự kiêu ngạo tột bậc.

​Tại một biệt viện xa hoa nằm kề bên hồ bích ngọc, Tố Tâm công chúa đang tao nhã ngồi tựa lưng vào nhuyễn kỷ. Xung quanh nàng, bốn thị nữ đang cẩn thận dùng linh hỏa pha trà, mùi hương thanh khiết tỏa ra ngập phòng.

​"Tố Tâm sư muội, muội thấy nơi này thế nào?"

​Một giọng nói trong trẻo vang lên. Nguyệt Ly, nữ đệ tử nội môn có dáng vẻ uyển chuyển, nở nụ cười rạng rỡ bước vào sân.

​Tố Tâm đón lấy chén trà từ tay thị nữ, nhấp một ngụm rồi mỉm cười dịu dàng đáp lại: "Nơi này thật sự vượt xa mong đợi của ta, Nguyệt Ly sư tỷ. Linh khí nồng đậm, phong cảnh hữu tình, kinh mạch của ta vừa đả tọa một canh giờ đã thấy thư thái hơn hẳn."

​Chút đặc ân này của tông môn, so với hoàng cung Nam Quốc cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Nhưng quan trọng là tài nguyên bồi dưỡng, ta nhất định phải mượn lực lượng ở đây để nhanh chóng trúc cơ.

​Tố Tâm thầm tính toán trong lòng, bề ngoài vẫn giữ vẻ khiêm nhường.

​"Vậy thì tốt rồi." Nguyệt Ly gật đầu, ân cần ngồi xuống đối diện. "Sư muội cứ an tâm bế quan. Có bất kỳ vấn đề gì về tài nguyên hay công pháp, muội cứ việc hỏi ta. Tông môn vô cùng coi trọng dị bẩm linh căn của muội."

​Xa hơn một chút, tại một ngọn núi đá dành riêng cho việc luyện thể, hơi nóng hầm hập bốc lên ngùn ngụt.

​Thanh Thu đang đứng trần nửa người giữa sân. Cơ bắp cuồn cuộn của hắn bóng nhẫy mồ hôi. Hắn đang điên cuồng vung quyền đánh vào một cọc gỗ ngàn năm bọc sắt.

​Rầm! Rầm!

​Mỗi cú đấm nện xuống đều phát ra âm thanh trầm đục, sắt thép lõm sâu. Trên bàn đá bên cạnh hắn bày sẵn ba bình ngọc chứa Huyết Bồ Đề quý hiếm do đích thân trưởng lão ban tặng.

​Thanh Thu dừng tay, lồng ngực phập phồng. Hắn nhắm mắt, cảm nhận rõ ràng linh khí cuồn cuộn tràn vào phổi, thẩm thấu vào từng thớ cơ bắp đang gào thét đòi năng lượng.

​Tài nguyên dồi dào thế này, nhục thân của ta sẽ sớm đạt đến đại viên mãn. Sức mạnh... ta phải mạnh hơn nữa, mạnh đến mức nghiền nát tất cả những kẻ cản đường!

​Thanh Thu mở bừng đôi mắt, những tia máu đỏ vằn lên đầy cuồng nhiệt. Bàn tay to lớn của hắn chộp lấy một bình ngọc, đổ ụp toàn bộ đan dược vào miệng nhai rôm rốp, rồi gầm lên một tiếng như dã thú, tiếp tục lao vào cọc gỗ.

​Dưới chân núi.

​Tử Lập vừa nhận lấy một cây chổi tre và chiếc xô gỗ mòn vẹt từ tay gã quản sự ngoại môn hách dịch. Hắn đứng trên bậc thềm đá lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn lên những đỉnh núi mờ sương, nơi có ánh sáng của kết giới nội môn đang tỏa sáng lấp lánh như trêu ngươi.

​Một bên là nhung lụa đan dược, một bên là chổi tre nước đục. Dùng tài nguyên đắp lên thiên tài thì có gì đáng tự hào? Bắt đầu từ ngoại môn thì sao chứ? Kẻ nào bò lên được từ vũng bùn này, vẫy vùng sống sót đến cuối cùng, kẻ đó mới là hắc mã.

​Hắn thu hồi ánh mắt, không hề có lấy một tia oán hờn hay tủi thân. Bàn tay hắn siết chặt lấy cán chổi tre đến mức khớp xương trắng bệch, đôi mắt đen láy tĩnh lặng đến đáng sợ.

​"Xoẹt... xoẹt..."

​Tử Lập cúi đầu, dồn lực vào cánh tay, bắt đầu vung chổi quét những chiếc lá rụng trên bậc thềm. Từng nhịp từng nhịp vô cùng vững chãi, quét sạch bụi bặm, và quét luôn cả những chông chênh trong lòng. Con đường của hắn, bắt đầu từ vũng bùn này.

0
Ủng hộ tác giả Vũ Huỳnh Nếu bạn thấy hay hãy ủng hộ mình 1 ly trà đá nhé.