Nghịch Thiên Thần Đế

Chương 24: Tán Thưởng

Đăng: 03/07/2026 14:16 2,147 từ 31 lượt đọc

Buổi sáng sát hạch "Thử Thạch Bản Lĩnh" cuối cùng cũng khép lại. Nhị trưởng lão đứng giữa khu vực thi, ánh mắt lướt qua những phiến Huyền Cương Thạch chằng chịt vết tích, rồi lại nhìn về phía các thí sinh còn trụ lại. Gương mặt ông ta hiện lên vẻ hài lòng.

"Thời gian đã hết!" Giọng nói của Nhị trưởng lão vang vọng, dứt khoát. "Những thí sinh chưa để lại dấu tích trên Huyền Cương Thạch... các ngươi đã bị loại!"

Không khí trở nên nặng nề. Hơn ba mươi thí sinh còn lại, sau bao nỗ lực vô vọng, cúi đầu ủ rũ chấp nhận kết quả. Một số người cố gắng thêm một chút nữa trong những giây cuối cùng, nhưng vô ích. Họ đành ngậm ngùi rời khỏi khu vực, mang theo sự thất vọng và nuối tiếc.

Chỉ còn lại một nhóm nhỏ thí sinh. Nhị trưởng lão gật đầu hài lòng, sau đó lớn tiếng tuyên bố: "Chúc mừng các ngươi! Vòng sát hạch thứ hai đã kết thúc, và có tổng cộng mười thí sinh đã thành công vượt qua!"

Con số mười khiến nhiều người bất ngờ. Từ hơn năm mươi thí sinh ban đầu, giờ chỉ còn lại một phần nhỏ. Điều đó cho thấy độ khó khủng khiếp của vòng sát hạch này, đồng thời cũng chứng tỏ những người còn trụ lại đều là những nhân tài thực sự.

Trong số mười người đó, nổi bật nhất dĩ nhiên là Tố Tâm công chúa với vết lõm sâu hoắm, chàng thanh niên sợi xích đen Thanh Thu với vết xước dài đầy uy lực, và Triệu Tú với vết chém sắc bén từ pháp khí của hắn. Ngoài ra, còn có vài thí sinh khác, tuy không tạo ra dấu ấn quá rõ rệt nhưng cũng đủ điều kiện để vượt qua. Lâm Tử, nhờ vào mưu trí của mình, cũng là một trong số đó.

Các thí sinh vượt qua được hướng dẫn tập trung lại, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng không giấu được niềm tự hào. Họ đã chứng minh được bản lĩnh của mình trong một thử thách khó khăn.

Một khoảng thời gian sau, khi công tác chuẩn bị cho vòng sát hạch thứ ba đang được tiến hành, sâu bên trong Vân Thiên Tông, tại một tòa đại điện trang nghiêm và cổ kính, ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn pha lê chiếu rọi lên các cột trụ chạm khắc tinh xảo.

Trên vị trí chủ tọa cao nhất, một thân ảnh uy nghi trong áo bào tím thẫm, gương mặt tuy đã điểm sương nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh tú, đang tĩnh tọa. Đây chính là Chưởng môn Vân Thiên Tông, một cường giả bí ẩn và quyền năng.

Dưới người hắn, năm vị trưởng lão mặc áo bào xanh đang ngồi trên những chiếc bồ đoàn, thái độ vô cùng tôn kính đối với vị Chưởng môn. Trong số đó có Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão vừa trông coi sát hạch.

Đại trưởng lão tiến lên một bước, cung kính nâng cao một tờ ghi chép bằng ngọc màu xanh lục, bên trên có khắc tên của 10 thí sinh đã vượt qua vòng hai.

"Khải bẩm Chưởng môn," Đại trưởng lão trầm giọng, "Sát hạch 'Thử Thạch Bản Lĩnh' đã kết thúc. Có mười thí sinh đã thành công vượt qua."

Chưởng môn khẽ mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua tờ ghi chép. "Ồ? Vậy sao? Để ta xem." Hắn phất tay nhẹ, tờ ngọc liền bay lơ lửng đến trước mặt hắn.

Hắn đọc lướt qua danh sách, rồi ánh mắt dừng lại ở vài cái tên.

"Tố Tâm... Nam Quốc công chúa," Chưởng môn nói, giọng điệu mang theo chút ngạc nhiên và tán thưởng. "Thiên tư quả nhiên bất phàm. Nghe nói đã đạt tới Bán Trúc Cơ rồi sao?"

Nhị trưởng lão liền đáp lời: "Bẩm Chưởng môn, chính xác là như vậy. Nàng ta đã tạo ra một vết lõm sâu đến năm centimet trên Huyền Cương Thạch chỉ bằng một chiêu, không hề dùng pháp khí. Tiềm năng của nàng ta vượt xa tưởng tượng của chúng ta ở lứa tuổi này."

Chưởng môn gật đầu, vẻ mặt hài lòng hơn. "Rất tốt. Vân Thiên Tông ta cần những nhân tài như vậy. Chẳng trách Hoàng đế Nam Quốc lại có mặt để đích thân chứng kiến."

Tiếp đó, ánh mắt Chưởng môn lại dừng ở một cái tên khác. "Còn tên này... dùng sợi xích thô sơ, không pháp khí, lại tạo ra vết xước dài một mét. Hắn là ai?"

Đại trưởng lão mỉm cười: "Hắn là một thí sinh đến từ vùng biên giới hẻo lánh, tên là Thanh Thu. Dường như hắn có một thể chất đặc biệt, sức mạnh kinh người. Hắn là một viên ngọc thô chưa được mài giũa, nhưng tiềm năng là vô hạn."

Chưởng môn trầm ngâm một lát. "Thanh Thu... nghe tên đã thấy có duyên với tu đạo. Cả Tố Tâm và hắn, đều là những hạt giống tốt. Cần phải chú ý bồi dưỡng."

Một trưởng lão khác e dè hỏi: "Thưa Chưởng môn, vậy còn những thí sinh khác... như Triệu Tú, hắn dùng pháp khí để vượt qua. Chúng ta có nên xét duyệt kỹ hơn không?"

Chưởng môn khẽ hừ một tiếng. "Bản lĩnh cá nhân mới là gốc rễ của tu đạo. Pháp khí chỉ là vật ngoại thân, có thể trợ lực nhưng không thể thay thế được thực lực. Triệu Tú kia tuy có chỗ dựa, nhưng thiếu đi sự tự thân cầu tiến. Tuy nhiên, hắn vẫn đạt yêu cầu, cứ để hắn tiếp tục. Chỉ là, tương lai của hắn có lẽ sẽ không thể sánh bằng hai người kia."

Ánh mắt Chưởng môn lại lướt qua tên của Lâm Tử, nhưng hắn không dừng lại quá lâu. Đối với hắn, một vết nứt nhỏ bằng mưu trí không quá nổi bật so với hai thiên tài kia, và cũng không bị nghi ngờ gian lận.

"Vậy thì, chuẩn bị cho vòng sát hạch thứ ba đi," Chưởng môn ra lệnh, giọng nói đầy quyền uy. "Vòng này sẽ là thử thách cuối cùng, cũng là vòng quan trọng nhất. Ta muốn đích thân quan sát."

Sau khi rời khỏi khu vực sát hạch, Lâm Tử tìm về căn phòng dành cho thí sinh, nơi hắn có thể tìm thấy chút yên tĩnh trước khi vòng thi buổi chiều bắt đầu. Hắn không vội vã tu luyện hay điều tức, mà chỉ đơn giản ngồi xuống chiếc bồ đoàn, nhắm mắt lại, để dòng suy nghĩ lướt qua trong tâm trí.


Hắn nhớ lại những gì đã diễn ra sáng nay. Màn thể hiện của Tố Tâm công chúa vẫn in đậm trong tâm trí hắn. Vết lõm sâu hoắm trên Huyền Cương Thạch là bằng chứng không thể chối cãi cho thiên phú kinh người của nàng. "Công chúa Nam Quốc... quả nhiên không tầm thường." Lâm Tử thầm nhận định. "Tu vi của nàng ta đã là Bán Trúc Cơ, còn ta đã đạt tới nửa bước Trúc Cơ nhưng vẫn phải cố che giấu thành Luyện Khí tầng 7. Nếu không, cô ta sẽ cực kỳ khó đối phó, bởi nàng ta chưa hề phô bày hết thực lực." Đối với hắn, Tố Tâm không chỉ là một đối thủ đáng gờm mà còn là một ẩn số thú vị.


Rồi hắn nghĩ đến Thanh Thu, chàng trai sợi xích đen. Sức mạnh thuần túy, bùng nổ của hắn cũng khiến Lâm Tử ấn tượng. "Hắn không dựa vào chiêu thức phức tạp hay pháp khí cao cấp, chỉ dùng bản thân để công phá. Loại sức mạnh này... tiềm năng vô hạn," hắn suy ngẫm. Lâm Tử cảm nhận được một luồng khí tức nguyên thủy từ Thanh Thu, cho thấy hắn có thể sở hữu một loại thể chất đặc biệt nào đó.


Cuối cùng là Triệu Tú. Khi nhắc đến cái tên này, hắn lại thêm căm phẫn. "Tên khốn đó đã khiến ta trải qua đau khổ, còn muốn giết ta không thành. Hắn ta chỉ dựa vào pháp khí để vượt qua. Đúng là kẻ tiểu nhân bất tài," Lâm Tử khinh thường. Hắn biết, Triệu Tú sẽ là một mối phiền phức, đặc biệt khi Triệu Minh, cái gai khó nhổ nhất của Triệu gia, vẫn đang ngồi trên tháp quan sát. Nếu thân phận hắn bị lộ, Triệu Minh chắc chắn sẽ không bỏ qua. "Đợi sau khi ta trở thành tiên nhân, món nợ đó từ từ tính với hắn!"


"Vòng sát hạch thứ ba... chắc chắn sẽ là thử thách cuối cùng và khó nhất," Lâm Tử tự nhủ. Các vòng trước tập trung vào linh căn, rồi thực lực và linh lực cá nhân. Vòng này có thể sẽ kiểm tra tâm cảnh, khả năng ứng biến, kiến thức về trận pháp, hoặc thậm chí là một cuộc đấu pháp thực sự. "Dù là sức chịu đựng hay cái gì khác, ta cũng phải tính cách ứng phó mà không bộc lộ quá nhiều tu vi nửa bước Trúc Cơ của mình. Nếu là sức chịu đựng, ta cần tìm cách khác để vượt qua, không thể dựa vào Băng lực." Hắn hít sâu một hơi. Hắn đã đi đến đây, không thể dừng lại được nữa. Mục tiêu của hắn là gia nhập Vân Thiên Tông, tìm kiếm cơ hội để báo thù, và khám phá những bí ẩn của tu tiên giới. Vòng sát hạch cuối cùng này, hắn nhất định phải vượt qua!


Sau khi suy ngẫm xong, Lâm Tử lấy từ trong túi áo ra một quyển sách đã ngả màu ố vàng, được sư phụ Thanh Phong để lại. Ánh mắt hắn dừng lại ở một trang trong sách, nơi miêu tả một loại thuật phòng thủ kiên cố: "Thủ Thuật Hóa Linh: Vảy Rồng". Thuật này cho phép người thi triển hóa linh khí thành từng lớp vảy rồng kiên cố bao bọc cơ thể, tạo ra sức phòng thủ cực kỳ vững chắc, giúp thân vững vàng trước mọi loại công kích. Đây chính là thứ hắn cần để đối phó với uy áp đè nén của một cường giả Nguyên Anh kỳ.


Chỉ còn vỏn vẹn hai canh giờ nữa là đến sát hạch. Lâm Tử phải nhanh chóng tu luyện chiêu "Vảy Rồng" này. Hắn biết, để có thể chống chọi được uy áp của trưởng lão, hắn ít nhất phải đạt được bảy phần tinh túy của chiêu thức này trước khi sát hạch bắt đầu. Thời gian gấp rút, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.


Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Tử. Hắn nhớ lại cảm giác về khí đỏ thẫm bí ẩn luôn tồn tại trong cơ thể mình, thứ đã giúp hắn vượt qua nhiều nguy hiểm và cũng là nguồn gốc của tu vi nửa bước Trúc Cơ bị che giấu. Hắn đã dành hai năm qua để mày mò tìm hiểu về cơ thể mình, về luồng khí huyết dị thường này. Giờ đây, hắn đã có một chút hiểu biết.


Lâm Tử quyết định liều lĩnh. Hắn khẽ vận chuyển, dẫn dắt một tia khí đỏ thẫm cực nhỏ trong cơ thể, hòa nhập vào dòng linh lực đang được hắn dùng để tu luyện "Vảy Rồng". Ngay lập tức, một cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp kinh mạch, tốc độ vận hành linh lực đột ngột tăng vọt, các tầng nghĩa lý của công pháp "Vảy Rồng" dường như trở nên rõ ràng hơn, dễ hiểu hơn bội phần.


Nhờ có sự trợ giúp của khí đỏ thẫm và kinh nghiệm hai năm nghiên cứu cơ thể, Lâm Tử an tâm và tự tin rằng chỉ sau hai canh giờ nữa, hắn sẽ thành công lĩnh ngộ được ít nhất bảy phần tinh túy của chiêu "Vảy Rồng". Công sức hai năm tìm tòi, chịu đựng đau đớn cũng không phải vô nghĩa.

qua bao năm tháng khổ luyện, ta chắc chắn sẽ trụ vững. Chỉ là, cần phải cẩn thận không để lộ tu vi thật, cũng không được quá nổi bật. Đệ tử nội môn ư? Đó là thứ ta muốn, nhưng không phải bằng cách phô trương hết sức mình ngay lúc này. Cứ từ từ... món nợ với Triệu gia, ta sẽ đòi lại đủ!" Hắn biết, đây là một cơ hội để chứng tỏ giá trị của mình, đồng thời cũng là cơ hội để rèn luyện tâm chí. Hắn phải vượt qua!

0
Ủng hộ tác giả Vũ Huỳnh Nếu bạn thấy hay hãy ủng hộ mình 1 ly trà đá nhé.