Nghịch Thiên Thần Đế

Chương 25: Kết Thúc

Đăng: 03/07/2026 14:16 1,789 từ 33 lượt đọc

Hai canh giờ dưới uy áp của một cường giả Nguyên Anh kỳ quả thực là một thử thách khắc nghiệt đến tột cùng. Thời gian trôi qua nặng nề, mỗi hô hấp đều như một nỗ lực phi thường đối với những người còn trụ lại.


Tố Tâm công chúa, dù là người có tu vi cao nhất trong số các thí sinh, vẫn phải chịu đựng áp lực không nhỏ. Gương mặt thanh tú của nàng ngày càng tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Linh lực màu xanh nhạt bao quanh nàng tuy không hề suy yếu, nhưng cơ thể nàng đã hơi run nhẹ. Nàng âm thầm vận chuyển công pháp, cố gắng duy trì sự ổn định của tâm thần và linh lực.


Thanh Thu, với sức mạnh thể chất phi thường, cũng đang phải gồng mình chống đỡ. Những tiếng nghiến răng ken két vang lên đều đặn, cơ bắp hắn căng như thép. Mồ hôi chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh, thấm ướt cả sợi xích đen quấn quanh người. Hắn dựa hoàn toàn vào ý chí chiến đấu và sự bền bỉ của cơ thể để kháng cự lại uy áp vô hình. Đôi chân hắn lún sâu thêm vào mặt đá, chứng tỏ áp lực hắn đang gánh chịu là khủng khiếp.


Triệu Tú, sau khi quỳ gối, đã cố gắng đứng dậy thêm vài lần, nhưng mỗi lần đều vô vọng. Cuối cùng, hắn đành bất lực ngồi bệt xuống đất, thở dốc dữ dội, ánh mắt đầy hối hận và chua xót nhìn những người còn đứng vững. Sau khoảng một canh rưỡi, hắn hoàn toàn mất đi ý thức dưới luồng uy áp ngày càng gia tăng, và được người của Vân Thiên Tông đưa ra ngoài.


Lâm Tử, nhờ vào "Vảy Rồng", là người duy trì được vẻ ngoài ổn định nhất trong số bốn người. Lớp vảy xám tro bao phủ cơ thể hắn như một tầng phòng ngự kiên cố, hấp thụ và phân tán phần lớn uy áp. Tuy nhiên, bên trong, hắn cũng đang phải dồn hết tâm trí và linh lực để duy trì trạng thái này. Từng đợt sóng uy áp dội đến, hắn cảm nhận rõ ràng sự rung chuyển của "Vảy Rồng", và phải liên tục điều chỉnh, củng cố. Hắn tập trung tinh thần, hồi tưởng lại những khổ luyện trong quá khứ, những lần sinh tử chiến đấu, để giữ vững ý chí của mình. Thời gian càng trôi, hắn càng cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi, nhưng đồng thời, ý chí hắn cũng được tôi luyện thêm một phần.


Trên đài quan sát, diễn biến dưới quảng trường được các trưởng lão theo dõi sát sao.


Đại trưởng lão khẽ thở dài khi thấy Triệu Tú gục ngã. “Xem ra ý chí của tiểu tử Triệu gia vẫn còn non nớt.”


Nhị trưởng lão lại tỏ ra hứng thú với Thanh Thu: “Kẻ này thật thú vị. Chỉ dựa vào nhục thân mà có thể chống đỡ đến mức này, tương lai có lẽ sẽ rất mạnh mẽ.”


Ánh mắt của Chưởng môn vẫn chủ yếu đặt trên người Lâm Tử. Sự bình tĩnh và khả năng duy trì phòng ngự của hắn khiến Chưởng môn không khỏi suy nghĩ. “Một Luyện Khí kỳ mà có thể chịu đựng được uy áp của lão Ngũ đến mức này... chiêu thức phòng ngự kia cũng không hề tầm thường. Có lẽ hắn thực sự có tiềm năng.”


Triệu Minh nghiến răng, nắm chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Việc Triệu Tú thất bại đã là một sự sỉ nhục, nhưng việc Lâm Tử vẫn trụ vững càng khiến hắn thêm khó chịu và nghi ngờ. "Kẻ đáng chết này... rốt cuộc hắn đã dùng thủ đoạn gì?" Hắn không tin rằng một kẻ mà hắn từng coi thường lại có thể kiên trì đến vậy.


Thời gian hai canh giờ cuối cùng cũng dần trôi qua. Áp lực từ vị Nguyên Anh lão tổ vẫn duy trì ở mức cao, không hề có dấu hiệu suy giảm.


Khi tiếng chuông báo hiệu hết thời gian vang lên, bốn thân ảnh vẫn đứng vững trên quảng trường: Tố Tâm công chúa, Thanh Thu, Lâm Tử, và nữ tu sĩ kiên nghị kia. Tất cả đều thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong mắt họ ánh lên niềm kiêu hãnh và sự kiên trì.


Vị Nguyên Anh lão tổ thu hồi uy áp, ánh mắt thâm thúy quét qua bốn người. “Rất tốt! Các ngươi... đã vượt qua Vòng Khảo Hạch Ý Chí Cực Khó!”


Giọng nói của ông vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự uy nghiêm và tán thưởng. “Các ngươi đều xứng đáng trở thành đệ tử ngoại môn của Vân Thiên Tông!”


Ông ta dừng lại một chút, rồi ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía ba người Tố Tâm, Thanh Thu và Lâm Tử. “Và trong số các ngươi, ba người... đã thể hiện một ý chí kiên cường hơn cả. Các ngươi sẽ được ưu tiên xem xét để gia nhập hàng ngũ đệ tử nội môn!”


Một sự xôn xao nhẹ nhàng lan tỏa trên đài quan sát. Việc có tới ba người được ưu tiên xét duyệt vào nội môn là một điều hiếm thấy

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc vòng sát hạch vẫn còn văng vẳng trong không khí, nhưng lời tuyên bố của Nguyên Anh Trưởng lão đã thổi bay mọi mệt mỏi trong tâm trí các thí sinh. Ánh mắt họ rực sáng, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức.


Bốn người trụ vững - Tố Tâm công chúa, Thanh Thu, Tử Lập, và nữ tu sĩ kiên nghị tên Liễu Yên - đứng đó, chờ đợi phán quyết cuối cùng.


Nguyên Anh Trưởng lão, ánh mắt thâm thúy lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Tố Tâm và Thanh Thu. Giọng ông ta vang lên, mang theo sự hài lòng và quyết đoán:


"Tố Tâm, con gái Nam Quốc Hoàng đế, và Thanh Thu, người có thể chất phi phàm..." Ông dừng lại một chút, rồi tiếp lời: “Nhờ vào ý chí kiên cường và tiềm năng vượt trội đã thể hiện qua ba vòng sát hạch, đặc biệt là vòng khảo hạch ý chí này, hai ngươi được đặc cách trực tiếp trở thành đệ tử nội môn của Vân Thiên Tông!”


Lời tuyên bố này như một làn sóng chấn động lan truyền. Các đệ tử ngoại môn và khách quan sát trên đài đều xôn xao. Trực tiếp trở thành đệ tử nội môn mà không cần trải qua quá trình xét duyệt phức tạp, đây là một vinh dự cực lớn, chỉ dành cho những thiên tài hiếm có nhất!


Tố Tâm khẽ cúi đầu, vẻ mặt dù tái nhợt nhưng vẫn toát lên sự bình thản, dường như nàng đã dự liệu được kết quả này. Nàng liếc nhìn Thanh Thu bên cạnh, đôi mắt có chút tò mò về chàng trai ít nói này. Thanh Thu thì chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt rực lửa nhưng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn chỉ đơn giản gật đầu, chấp nhận kết quả.


Tiếp đó, ánh mắt Nguyên Anh Trưởng lão chuyển sang Tử Lập và Liễu Yên.


"Còn ngươi, Tử Lập, và ngươi, Liễu Yên..." Ông ta nói tiếp, giọng điệu có phần bớt trang trọng hơn nhưng vẫn đầy uy nghiêm. “Các ngươi cũng đã thể hiện ý chí phi phàm, xứng đáng được gia nhập Vân Thiên Tông. Hai ngươi sẽ trở thành đệ tử ngoại môn!”


Tử Lập (Lâm Tử) nghe thấy kết quả, trong lòng không khỏi thoáng qua một chút thất vọng sâu sắc. Hắn đã cố gắng hết sức, đã sử dụng cả "Vảy Rồng" và phải kìm nén tu vi thật của mình.


"Thế mà vẫn chỉ là ngoại môn sao? Hai năm khổ luyện, cả cái chết suýt nữa đoạt mạng mình, lẽ nào chỉ đáng được như vậy?" Hắn tự hỏi trong đầu. Nhưng rồi, ánh mắt hắn nhanh chóng trở lại vẻ kiên định. "Không! Gia nhập được tông môn đã là một bước tiến lớn rồi. Mục tiêu của ta là nội môn, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian. Ta sẽ tự mình chứng minh giá trị, từng bước một. Triệu gia... cứ chờ đấy!" Hắn hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại bản thân.


Nữ tu sĩ Liễu Yên thì không giấu được vẻ vui mừng khôn xiết. Nàng đã dồn hết tâm huyết cho cuộc sát hạch này, và việc được nhận vào ngoại môn đã là một thành công lớn đối với nàng.


Nguyên Anh Trưởng lão phất tay, một luồng linh lực ôn hòa bao phủ lấy bốn người.


“Bây giờ, các ngươi có thể tạm thời nghỉ ngơi. Sẽ có người dẫn dắt các đệ tử ngoại môn đến khu vực sinh hoạt riêng. Còn Tố Tâm và Thanh Thu, các ngươi sẽ được đưa đến khu vực nội môn ngay sau đây.”


Tố Tâm khẽ nhướng mày nhìn Tử Lập, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tò mò. Nàng cảm nhận được một sự bí ẩn khó tả từ Tử Lập trong suốt vòng sát hạch. Hắn không hề nổi bật bằng sức mạnh bùng nổ như Thanh Thu, nhưng lại có thể trụ vững một cách kiên định dưới uy áp của lão Ngũ. "Ngươi tên là Tử Lập phải không?" Nàng hỏi, giọng nói thanh thoát. “Ngươi cũng khá đấy.”


Tử Lập khẽ gật đầu, đáp lại một cách bình thản: "Đa tạ công chúa đã quá khen." Hắn không muốn gây chú ý thêm, đặc biệt là với Tố Tâm, người mà hắn biết có địa vị và nhãn lực phi thường.


Thanh Thu, vốn ít nói, chỉ liếc nhìn Tử Lập một cái, ánh mắt có chút đánh giá. Hắn không nói gì, nhưng dường như trong tâm trí hắn đã ghi nhớ cái tên "Tử Lập" này.


Ba người đứng cạnh nhau một lúc, mỗi người mang theo suy nghĩ riêng. Tố Tâm và Thanh Thu, những thiên tài được đặc cách vào nội môn, mang theo sự tự tin và kỳ vọng. Tử Lập, mặc dù chỉ là đệ tử ngoại môn, nhưng trong tâm trí hắn đã có một kế hoạch rõ ràng để từng bước đạt được mục tiêu của mình. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã đặt được chân vào cánh cửa tu tiên, đó là điều quan trọng nhất.

0
Ủng hộ tác giả Vũ Huỳnh Nếu bạn thấy hay hãy ủng hộ mình 1 ly trà đá nhé.