Nghịch Thiên Thần Đế

Chương 15: Quyết Tâm

Đăng: 02/07/2026 14:05 1,839 từ 33 lượt đọc

Chỉ là một năng lượng trầm tĩnh, chờ đợi được kích hoạt. Hắn nhìn xuống đôi chân mình, chúng đã lành lặn hoàn toàn, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm và linh hoạt hơn trước. Hắn thử chạy một vài bước, tốc độ nhanh hơn, cảm giác mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, mái tóc đã trở lại màu đen, không còn là dấu ấn trắng xóa của sự bộc phát trước đó. Điều này khiến hắn vừa nhẹ nhõm, vừa có chút bối rối.


Hắn quay lại nhìn đống đổ nát của căn nhà hoang, nơi các thi thể vẫn còn đó, là bằng chứng câm lặng cho cơn thịnh nộ của hắn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra sự hủy diệt mà mình đã gây ra. Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết làm thế nào để kiểm soát thứ sức mạnh này. Từ "Bạch..." vẫn vang vọng trong đầu hắn, không ngừng gợi lên những ký ức mơ hồ. Hắn cần một nơi an toàn để suy nghĩ, để tìm hiểu.

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường mòn phủ sương. Lâm Tử bước đi vô định, cảm giác đói và mệt mỏi dần xâm chiếm. Dù vết thương đã lành, nhưng việc bộc phát năng lượng siêu việt đã rút cạn sức lực của hắn. Hắn không còn vẻ điên loạn như khi tóc hóa bạc, nhưng trong sâu thẳm, một luồng khí lạnh tinh khiết vẫn âm ỉ, chờ chực bùng nổ. Hắn mơ hồ nhớ lại nụ cười lạnh giá của thanh niên tóc bạc trong giấc mơ, và từ "Bạch..." cứ văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở về thứ sức mạnh kinh hoàng tiềm ẩn.


Sau nhiều giờ lang thang, Lâm Tử cuối cùng cũng nhìn thấy một thôn làng nhỏ nằm bên ngoài kinh thành. Cảm giác an toàn mơ hồ kéo hắn lại gần. Dùng số tiền ít ỏi lấy được từ túi tên gầy gò hôm trước, hắn ghé vào một tiệm thuốc nhỏ mua một ít thảo dược để phòng thân, rồi mua thêm vài chiếc bánh và ít thịt khô. Rời khỏi thôn, hắn tìm một gốc cây cổ thụ lớn cách xa khu dân cư, dựa lưng vào đó mà ngồi xuống.


Hắn từ tốn ăn uống, nhưng tâm trí lại không ngừng hỗn loạn. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, hàng trăm câu hỏi cứ xoáy sâu trong đầu: Ai đã giết những tên tu sĩ kia? Liệu có phải là ta không? Tại sao bản thân ta lại có thể làm được điều đó?


Đôi chân tàn phế của ta, tại sao lại lành lặn một cách thần kỳ? Điều gì đã xảy ra với ta?


Mỗi câu hỏi lại dấy lên một nỗi hoang mang, một cảm giác xa lạ về chính bản thân. Hắn cảm thấy mình không còn là Lâm Tử yếu đuối ngày xưa nữa, mà là một thực thể hoàn toàn khác. Khi dòng suy nghĩ miên man đạt đến đỉnh điểm, Lâm Tử bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh mãnh liệt hơn từ sâu bên trong cơ thể. Kinh ngạc hơn, hắn thấy linh lực trong đan điền mình đang bùng nổ, không ngừng luân chuyển và củng cố. Một cảm giác nhẹ bẫng dâng lên, như thể một cánh cửa mới vừa mở ra. Hắn đã đột phá, đạt đến ngưng khí thất trọng!


Sự kiện đột phá này càng làm tăng thêm sự khó hiểu. Hắn không hề tu luyện, vậy mà cảnh giới lại tăng vọt chỉ sau một giấc ngủ băng giá. Điều này đã vượt xa mọi nhận thức của Lâm Tử về tu luyện. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng mới, hy vọng tìm được lời giải đáp.

Lâm Tử tiếp tục cuộc hành trình của mình, hướng về phía những ngọn núi hùng vĩ phía tây. Hắn cần một nơi tuyệt đối an toàn để suy nghĩ, để tập trung vào những bí ẩn đang xoay quanh bản thân. Sau một ngày đêm đi bộ không ngừng nghỉ, hắn tìm thấy một hang động hẻo lánh ẩn mình trong vách núi dựng đứng, được che phủ bởi lớp cây leo dày đặc. Đây sẽ là nơi ẩn náu lý tưởng.

Bên trong hang động, không khí ẩm lạnh và tĩnh mịch bao trùm. Lâm Tử đốt một đống lửa nhỏ để xua đi hơi lạnh, rồi ngồi xuống. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí lạnh tinh khiết đang chảy trong huyết quản, thứ năng lượng đã giúp hắn đột phá ngưng khí thất trọng mà không cần tu luyện. Hắn đưa tay ra, tập trung ý niệm. Khí lạnh lập tức từ lòng bàn tay hắn thoát ra, ngưng tụ thành một viên băng nhỏ, trong suốt, rồi tan biến trong không khí. Hắn thử lại, lần này lớn hơn một chút. Cứ thế, Lâm Tử dành toàn bộ thời gian của mình để khám phá. Hắn phát hiện ra rằng, mỗi khi tập trung, khí lạnh sẽ ngưng tụ, tạo thành những hình thù băng giá khác nhau – từ những mũi tên sắc nhọn đến những tấm khiên phòng ngự tạm thời. Sức mạnh này dường như vô tận, chỉ chờ đợi hắn điều khiển.

Nhớ lại những kẻ truy đuổi bí ẩn mà hắn đã gặp ở thôn làng, Lâm Tử hiểu rằng cuộc sống của hắn sẽ không bao giờ bình yên nữa. Hắn cần sức mạnh, không chỉ để sống sót mà còn để tìm ra sự thật về bản thân và gia đình. Trong khoảnh khắc đó, một ý chí kiên định nảy nở trong lòng hắn. Hắn sẽ tu luyện, bằng mọi giá. Hắn biết về Vân Thiên Tông, một trong những tông môn lớn mạnh nhất, nơi tụ hội những thiên tài tu luyện.

"Ta sẽ tu luyện ở đây, và sau hai năm nữa, ta sẽ tham gia thi tuyển vào Vân Thiên Tông!" Lâm Tử thì thầm, ánh mắt quyết tâm lóe lên trong bóng tối hang động. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn biết mình phải làm gì.

Hai năm trôi qua nhanh như chớp mắt trong tĩnh mịch của hang động. Lâm Tử, giờ đã là một thanh niên mười tám tuổi, cơ thể cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn ẩn dưới bộ quần áo rách rưới. Mái tóc đen tuy có hơi xù xòa nhưng khuôn mặt hắn đã bộc lộ những đường nét tuấn tú. Nếu được ăn mặc chỉnh tề, hắn chắc chắn không hề thua kém các công tử quyền quý. Lâm Tử đã hoàn toàn hòa mình vào cuộc sống cô độc giữa núi rừng. Hắn tuân thủ nghiêm ngặt lịch trình mà mình tự đặt ra: ban ngày đi săn thú để duy trì thể lực và kiếm thức ăn, từng bước thích nghi với môi trường khắc nghiệt. Những con thú rừng, ban đầu còn khiến hắn e dè, giờ đây đã trở thành mục tiêu quen thuộc cho những pha di chuyển nhanh nhẹn và khả năng ứng biến của hắn.

Ban đêm, hắn thiền định. Lâm Tử ngồi xếp bằng trên phiến đá lạnh lẽo, hít thở sâu, tập trung mọi giác quan vào luồng khí lạnh tinh khiết đang cuộn chảy trong đan điền. Hắn dần học cách điều khiển nó, từ việc ngưng tụ những viên băng nhỏ đến việc tạo ra những luồng khí lạnh sắc bén. Mỗi lần thiền định là một cuộc đấu tranh với bản thân, cố gắng kìm nén sự tàn phá tiềm ẩn của sức mạnh, biến nó thành công cụ hữu ích. Hắn thử nghiệm khả năng của mình bằng cách đóng băng những dòng suối nhỏ, tạo ra những lớp băng dày đặc trên vách đá, hoặc thậm chí là sử dụng băng để làm chậm chuyển động của những con thú rừng khi đi săn.

Sự kiên trì và thiên phú bẩm sinh của Lâm Tử đã mang lại kết quả đáng kinh ngạc. Trong vòng hai năm, tu vi của hắn đã có những bước nhảy vọt phi thường. Dù không có bất kỳ công pháp tu luyện chính thống nào, hắn vẫn cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình không ngừng tăng trưởng, giống như một dòng sông băng ngày càng cuồn cuộn và mạnh mẽ hơn. Đến cuối năm thứ hai, Lâm Tử mở mắt, một luồng khí lạnh thoát ra nhẹ nhàng từ cơ thể hắn, nhưng đủ để khiến không khí xung quanh trở nên se lạnh. Hắn đã chính thức đạt tới Ngưng Khí Cửu trọng.

Chỉ còn ba mươi ngày nữa là đến ngày Vân Thiên Tông sơ tuyển. Trong lúc đang ngồi thiền định, Lâm Tử bỗng cảm nhận được một luồng khí tức ma quái, âm lãnh lan tỏa khắp khu rừng. Luồng khí tức này khác biệt hoàn toàn với linh khí quen thuộc, khiến hắn phải cảnh giác tối đa. Hắn lập tức mở mắt, lén lút theo sau nguồn khí tức đó.

Hắn ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, cách xa kẻ đó một khoảng an toàn. Thân hình kẻ này toàn thân mặc áo đen kịt, sau lưng có thêu một chữ "Sát" đỏ rực, và đeo một chiếc mặt nạ trắng bí ẩn. "Kẻ này thật đáng nghi," Lâm Tử thầm nghĩ, "ta phải thật cẩn trọng xem sao."

Hắn nín thở quan sát. Kẻ áo đen giơ tay, một luồng hắc khí cuộn ra, dễ dàng tóm gọn một con ma thú quý hiếm đang ẩn mình trong rừng sâu. Con thú này có sức mạnh không dưới mười tu sĩ ngưng khí liên thủ, vậy mà kẻ áo đen chỉ dùng vài thủ thuật pháp thuật đơn giản đã khống chế được nó. Điều này khiến Lâm Tử giật mình. Sau khi bắt được con ma thú, kẻ áo đen dùng một loại phép thuật cổ quái nào đó, hút ra linh hồn của ma thú vào một viên ngọc đen rồi lập tức bay vút lên, biến mất về hướng khác.

Lâm Tử suy tư hồi lâu, rồi ngẫm nghĩ: "Tên đó có thể bay được, vậy thì bản lĩnh chắc chắn phải trên Trúc Cơ kỳ. Với sức mạnh hiện tại, ta không thể đối phó được, ta phải tiếp tục tu luyện." Bản thân Lâm Tử cũng từng tò mò, ngây thơ giúp đỡ người khác, nhưng những thứ hắn nhận lại chỉ là đau khổ và hành hạ. Chỉ có Tử Yên cô nương là người duy nhất đối xử tốt với hắn. Nghĩ đến những chuyện đau lòng trong quá khứ, hắn vội vàng trở về hang động, nhắm mắt chợp mắt, tâm trí đã kiên định hơn bao giờ hết vào con đường tu luyện phía trước.



0
Ủng hộ tác giả Vũ Huỳnh Nếu bạn thấy hay hãy ủng hộ mình 1 ly trà đá nhé.