Nhân Gian Có Màn

Chương 29: Đóng Cọc Khóa Bãi

Đăng: 13/09/2026 08:04 1,996 từ 1 lượt đọc

Mũi thuyền tuần giang bọc lá sắt mỏng trôi nặng nề trong lớp sương muối đặc quánh của canh tư. Động cơ duy nhất kéo con thuyền lướt đi không phải là mái chèo khua nước rào rào, mà là sức ì của dòng chảy ép vào mạn gỗ, phát ra một âm thanh sột soạt ghê răng như tiếng móng tay cào trên mặt da thuộc khô. Nó ép một dòng nước đục ngầu, sủi bọt vàng ệch ập thẳng vào lườn chiếc thuyền ba dầm số bốn đang mắc cạn trên doi cát lầy lội.

Khực... xoạt!

Lớp gỗ thông ngâm nước mười năm rên lên một tiếng khô khốc dưới lực va chạm. Cú lắc không làm vỡ be thuyền, nhưng đủ sức hất tung đám rơm rạ mục, mấy mẩu than củi cháy dở và một lớp nước đen ngòm tích tụ dưới sập thuyền từ nhiều ngày trước trào ra. Dòng nước dềnh lên, mang theo mùi hăng hắc của bùn thối và mỡ động vật đọng lại từ khoang chứa, táp trực tiếp vào bắp chân Trần Tam một luồng lạnh buốt thấu xương.

Gã lính tuần giang lảo đảo quỵ hẳn một đầu gối xuống ván thuyền ẩm ướt. Khớp xương bánh chè va vào mấu gỗ nện một cú đơ đớn, nhưng bàn tay gã vẫn bấu chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét cài bên hông. Trên cổ tay gã, lớp da thịt trắng bệch hằn lên một vết sẹo tròn mười năm trước — dấu tích của chiếc then sắt hòm Thủy Cốt từng bập vào da thịt. Vết sẹo ấy đang giật lên từng hồi nhói buốt, da non căng phồng lên như có con giòi bọ nào đó đang cựa quậy ngay bên dưới mạch máu.

"Bỏ sắt xuống."

Giọng nói phát ra từ mũi chiếc thuyền tuần giang không cao, không gắt, phẳng lặng và lạnh tanh như tiếng một viên thư lại đang điểm danh trong sổ đinh vào một buổi sớm mùa đông bận rộn. Nó không mang hơi ấm của con người; nó mang trọng lượng của con dấu và mực tàu.

Ánh đuốc dầu lạc từ mạn thuyền tuần giang rọi thẳng xuống doi cát. Lửa bén vào mỡ cá bốc lên một làn khói đen khét lẹt mùi lưu huỳnh, xộc thẳng vào mũi, át đi phần nào cái tanh nồng của vôi sống đang sôi sục dưới hố móng phía sau lưng gò Mai Rùa. Bốn tên lính tuần mặc áo chẽn đen viền đỏ, đầu đội nón chóp sắt gỉ sét, tay lăm lăm câu trảo cán dài bọc đồng bước xuống mép nước. Đôi ủng da trâu của chúng nện trên lớp sỏi bãi bồi phát ra những tiếng lạo xạo đanh gọn, nặng nề, dứt khoát từng nhịp một.

Đứng đầu là một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi, thân mặc áo bào lục thêu phù hiệu giao xà chìm, lưng thắt đai da bò thuộc đóng đinh đồng sáng loáng. Hai bên cánh chuồn cụp của chiếc mũ ô sa rủ xuống bờ vai hẹp, che khuất nửa đường viền cổ áo. Bên hông hắn lủng lẳng một chiếc ống đồng dài hơn gang tay, đầu ống miết một lớp sáp đỏ niêm phong còn mới nguyên, hễ chuyển động là va vào vỏ kiếm phát ra tiếng lách cách khô khốc.

"Trần Tam. Đinh tịch số bốn mươi hai, thuộc Đốc Vận Sứ Ty bến Đáy," viên quan áo lục giở một cuốn sổ bọc lụa vàng nhạt trên tay, ngón tay cái miết nhẹ lên mép giấy bản giòn tan, mắt không hề hạ xuống nhìn kẻ đang quỳ bẹp dưới bùn: "Phiếu xuất giang đêm nay không có cuống xé lưu tại tàng thư. Giờ Tý lẻ ba khắc rời bến, mang theo một đinh phạm tay có thương tật, trên thuyền không cắm cờ lệnh thủy bộ. Chiếu theo điều mười bốn Hà Đê hình luật, đây là tội tự tiện vượt cọc giới hạn trong đêm sương. Ngươi cãi được không?"

Hàm răng Trần Tam va vào nhau cầm cập, phát ra tiếng kêu lắt cắt liên hồi. Gã run lẩy bẩy giơ cánh tay đang nắm chặt tờ giấy nát bươm dính bùn về phía trước:

"Quan lớn... Đàm Thông phán... Đàm Thông phán đích thân giao việc... Chính tay ngài đưa phiếu... bảo tôi đưa người ra bãi Cổ Miễu đắp chân móng... Ngài bảo việc quan khẩn cấp..."

"Đàm Thông phán nào?"

Viên quan áo lục khẽ nghiêng đầu. Ánh lửa đuốc hắt lên mặt hắn một nửa sáng một nửa tối, để lộ khóe miệng mỏng dính, không một chút biểu cảm:

"Nha môn phủ nhận được tờ trình lúc canh ba một khắc. Tàng thư lầu ở bến Đáy bị kẻ gian cạy then cửa sổ, thất thoát một cuốn địa bạ bãi bồi thời Cảnh Hưng và một tập lưu chiếu bản chưa thanh hủy. Tên chép mướn Vương Quang cùng lính tuần Trần Tam cấu kết bỏ trosen, mang theo tang vật xuôi dòng vượt biên giới hạt."

Hắn dừng lại nửa nhịp, lật giòn trang giấy:

"Đàm Thông phán đang ngồi bên lò than đợi các ngươi ở công đường huyện lỵ. Thuyền của nha phủ tới đây chỉ để thu hồi công văn thất lạc, thuận tiện đưa hai cái xác trộm cắp về đối chất trên chiếu hoa."

Từng lời rơi xuống nặng nề như chì đúc, ép chặt lấy lồng ngực người nghe.

Trần Tam rụng thõng tay, chiếc đoản đao rỉ sét rơi cập một tiếng, cắm phập vào bùn nhão. Đàm Thông phán không cần phải tự tay giết người diệt khẩu ở gò Mai Rùa nữa; Đàm đã đi trước một nước cờ sạch sẽ và tàn nhẫn hơn nhiều: biến hai kẻ trốn chạy thành quân trộm cắp công văn mang tang vật tẩu thoát. Giữa một viên Thông phán nắm trọn con dấu triều đình và hai cái bóng rách rưới trên chiếc thuyền không cuống lưu giữa đêm đông, công đường không cần tốn lấy nửa khắc để cân nhắc bên nào nói thật hay nói dối. Luôn luôn là kẻ cầm bút thắng kẻ vấy bùn.

Vương Quang nằm ép mình sát một búi rễ đa cổ thụ nhô lên khỏi mặt cát.

Bàn tay phải của hắn bọc kín trong lớp vải sô rách nát, máu tươi rỉ qua thớ vải đã bắt đầu khô cứng lại thành từng mảng đen sì, dính bết vào da thịt. Dưới lớp áo thô cáu ghét mồ hôi và bùn sông, góc giấy của tờ lưu chiếu bản mười năm trước đang cộm lên sát sườn. Mép giấy cứng quẹt vào sườn hắn buốt rát, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của một thứ tang vật có thể bẻ gãy cổ bất cứ kẻ nào dám chạm vào.

Hắn hiểu. Thuyền tuần tiễu của phủ đường không phải tình cờ rẽ sương đi tuần qua khúc sông này giữa canh tư. Họ đã rình sẵn ở đoạn sông cong từ trước khi chiếc thuyền số bốn rời bến. Đàm Thông phán muốn dìm tờ giấy này xuống đáy hố móng ngập vôi để xóa đứt chân rết của vụ rút ruột quỹ bãi bồi mười năm trước. Còn viên quan áo lục của phủ đường thì chỉ chực chờ khoảnh khắc tờ giấy được đào lên để đưa tay ra chộp lấy.

Kẻ nào nắm được tờ lưu chiếu bản gốc có chấm son của nha Đốc Vận thời Cảnh Hưng, kẻ đó có đủ lưỡi dao để khoét vào cái ghế của Đàm Thông phán, đồng thời nuốt trọn toàn bộ bãi bồi này vào tay phủ lỵ.

"Lột áo nó ra. Lấy tập giấy."

Viên quan áo lục phất nhẹ ống tay áo rộng.

Hai tên lính tuần bước tới, câu trảo bọc đồng chĩa thẳng vào cổ họng Vương Quang. Mũi móc sắt nhọn hoắt phản chiếu ánh lửa đỏ quạch, cách da thịt hắn chưa đầy một tấc.

"Bẩm quan lớn..."

Vương Quang cất giọng, giọng khản đặc và nghẹn ứ bùn đất:

"Không cần lột... Giấy mỏng lắm... Tờ lưu chiếu bản nằm trong nách áo. Nhưng câu trảo của các thầy móc vào... mép giấy dán mỡ trâu từ mười năm trước sẽ toạc làm đôi. Chữ ký nháy của Đàm Thông phán nằm đè đúng lên đường rọc mép."

Đôi mắt viên quan áo lục co rút lại một nhịp. Hắn giơ tay ra hiệu cho lính dừng lại, bước tới sát mép nước, cúi người nhìn chằm chằm vào lớp áo rách bươm của tên chép mướn.

Vương Quang run rẩy dùng tay trái lách vào vạt áo, chậm chạp rút tờ lưu chiếu bản ra. Đầu ngón tay hắn cẩn trọng như đang nâng một lớp vỏ trứng vỡ, chỉ hé ra một góc nhỏ đủ để lộ vết mực son quan phòng thời Cảnh Hưng.

Viên quan áo lục rút từ ống tay áo ra một chiếc kẹp bằng đồng mảnh dẻ, nhẹ nhàng gắp lấy góc giấy, giơ lên soi sát ngọn đuốc. Hắn ngửi nhẹ mùi dầu lạc thoang thoảng còn bám trên nếp gấp cũ, rồi đút gọn tờ giấy vào chiếc ống đồng bên hông, cài then sáp lại chắc chắn.

Đúng lúc đó, từ dưới đáy hố móng sau gò Mai Rùa, một âm thanh trầm đục vang lên.

CỘC.

Mặt nước sát mép thuyền ngừng dập dềnh. Luồng hơi tanh nồng của bùn đáy sông bốc thốc lên. Lớp vôi trắng sủi tăm bỗng đổi sang màu xám ngắt, sụp xuống một lỗ hõm xoáy tít. Chiếc tráp sắt Thủy Cốt dưới đáy hố khẽ cựa mình một cái khô khốc.

Bốn tên lính tuần lùi lại nửa bước, buông câu trảo, rút xích sắt quấn chặt cổ tay.

Viên quan áo lục nhíu mày nhìn xuống hố móng, khóe môi giật nhẹ một đường lạnh lẽo:

"Cọc cũ mà cũng dám dùng."

Hắn nhổm dậy, lạnh lùng vung tay:

"Đóng cọc sắt. Khóa bãi."

Hai tên lính vác cây cọc sắt đen bóng dài bốn thước, đầu đúc hình chim ưng ngậm thẻ đồng, dựng thẳng xuống tâm lỗ xoáy. Một tên giơ vồ gỗ nghiến nặng trịch nện mạnh xuống đuôi cọc.

Thình! Thình!

Mặt đất rung lên bần bật. Tiếng nước xoáy dưới hố nghẹn lại, chuyển thành tiếng gầm ghè đục ngầu rồi lịm hẳn. Vũng bùn lắng xuống, đóng một lớp váng xám xịt. Dưới lòng đất, tiếng va đập của tráp sắt chìm vào câm lặng tuyệt đối.

Viên quan áo lục quay lại nhìn Vương Quang. Hắn không nói một lời, chỉ cúi xuống ném một vật xuống bùn trước mặt tên chép mướn: một thanh gá bằng đồng đen hình móng ngựa gắn ống trượt, mặt trong lót một lớp da trâu mòn vẹt.

"Bàn tay phế rồi, nhưng mắt còn đọc được chữ," hắn cất giọng nhạt thếch: "Khóa cái này vào cổ tay, mày vẫn cầm được bút. Sáng mai, bản án trộm cắp bến Đáy do chính tay mày sao lục lại thành ba bản."

Hắn phất tay:

"Trói lại. Ném lên sàn thuyền."

Lính xốc nách lôi hai kẻ tù nhân lên sàn thuyền. Thuyền rẽ sương rời bờ, trôi về hướng hạ lưu. Qua khe ván, Vương Quang nằm thở dốc, nhìn lại gò Mai Rùa lần cuối.

Dưới ánh đuốc lụi dần, mặt đất phẳng lì. Ngay mép nước, một mảnh ván mục bằng gỗ dâu dạt vào bãi cỏ, trên mặt dính đầy bùn lấm tấm vết triện cũ rạn nứt.

Và ở tận cùng mép sương mờ mịt nơi cành đa, hai bóng người áo giấy trắng toát vẫn đứng bên gốc đa. Một người không nhìn Vương Quang. Người kia cũng không nhìn chiếc thuyền.

Cả hai chỉ nhìn cây cọc sắt đang cắm sâu vào lòng đất.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3