Nhân Gian Có Màn

Chương 27: Vôi Sôi Đáy Sông

Đăng: 11/09/2026 19:16 3,738 từ 9 lượt đọc

Mũi chiếc thuyền ba dầm số bốn đâm sầm vào bờ cát lầy ven bãi bồi, cày một vệt dài hơn nửa thước qua lớp bùn non ngập nước.

Cú va chạm dữ dội làm toàn bộ lườn thuyền gỗ lim chồm ngược lên khỏi mặt nước rồi giật nảy lại. Khối nước phù sa mùa đông đọng dưới khoang đáy tròng trành dữ dội, dồn hết về mạn hữu rồi hắt lên vách be thuyền đánh oong... oong... chát chúa.

Vương Quang bị lực quán tính quăng quật sang một bên. Bả vai trái của hắn thúc mạnh vào góc be thuyền bằng gỗ nghiến, kéo lê toàn bộ phần thân trên trượt dài trên mặt sàn ván trơn nhẫy rêu nhớt. Cú va đập khiến bàn tay phải tàn phế của hắn quẹt ngang qua đầu một chiếc đinh sắt han rỉ cắm chồi lên ở mép ván sàn.

Một luồng buốt rát xé toạc lớp da thịt mềm nhũn, chạy xộc từ hai ngón tay dập nát dọc theo xương cẳng tay lên tận chân tóc. Mắt Vương Quang tối sầm lại, hai hàm răng cắn chặt vào môi dưới đến mức rách da, ứa máu mặn chát, trong lồng ngực chỉ kịp hắt ra một tiếng rên nghẹn ứ: ực...

Vết toác ở kẽ móng ngón trỏ bị đầu đinh sắt cào rách toạc thêm một đường sâu hoắm. Máu đen đông cứng từ chiều gặp nước sông lạnh buốt lại bắt đầu rỉ ra, hòa vào lớp nước phù sa dưới đáy khoang thành từng vệt đỏ nhờ nhờ, lững lờ dạt về phía bánh lái.

Vương Quang nằm co quắp, hai đầu gối kéo sát tận ngực để chống lại cơn co giật của bắp thịt. Hắn cắn răng, dùng cùi chỏ bên tay trái chống tỳ xuống mặt sàn ván trơn trượt, cố nhấc nửa thân mình lên để mũi và miệng không bị chìm vào vũng nước láng nồng nặc mùi phèn chua. Mỗi cử động nhỏ đều khiến các thớ cơ ở bả vai hắn giật nảy; ngón tay trỏ và ngón giữa bên phải buông thõng, đung đưa vô thức, lớp thịt dập nát bấy nhầy chạm vào ván thuyền buốt nhói theo từng nhịp mạch đập ở cổ tay.

Ở bậc lái sau đuôi thuyền, Trần Tam ngã dúi dụi về phía trước. Đầu gối phải của gã đập mạnh xuống sàn gỗ đánh chát một tiếng khô khốc.

Chiếc dầm bơi bằng gỗ nghiến tuột khỏi bàn tay trái của gã lính thủy, trượt qua mép be thuyền, rơi tõm xuống bờ bùn lầy: bõm. Cán dầm mắc kẹt giữa đám rác rơm rạ mục nát và những cọng lau sậy trôi dạt ven bờ bãi.

Trần Tam không buồn với tay nhặt chiếc dầm. Gã chống bàn tay trái gân guốc xuống sàn thuyền, chật vật quỳ một gối rồi gượng đứng dậy. Cái chân phải bị ngâm nước phù sa lâu năm run rẩy bần bật, khớp xương phát ra những tiếng kêu lục cục dưới sức nặng của thân hình gầy guộc. Gã thở dốc từng hồi phì phò, khói thuốc lào khét lẹt tích tụ trong lồng ngực quyện với hơi sương buốt giá phả ra thành từng luồng khói trắng đục ngầu qua kẽ răng vàng ệch.

Dải vải sô thô ráp quấn quanh cổ tay phải của Trần Tam lúc này đã ướt sũng một mảng lớn.

Máu và dịch nhờ nhờ rỉ ra từ bên trong lớp vải gai, nhỏ tong tỏng xuống mặt sàn gỗ cạnh bàn chân trần nứt nẻ của gã: tách... tách... Mỗi giọt dịch tanh tưởi ấy khi rơi xuống chạm vào lớp nước láng dưới đáy khoang lại phát ra một tiếng xèo rất nhỏ, bốc lên một làn hơi mỏng mang theo mùi tanh nồng của bùn đáy vực.

Trần Tam đứng chôn chân trên bậc lái, đôi mắt ti hí đỏ ngầu dán chặt vào doi cát trước mũi thuyền.

Màn sương đêm sông Đáy sà sát mặt nước bỗng nhiên bị hơi nóng từ lòng bãi bồi thổi bạt ngược lên trời. Cách mũi thuyền chừng mười trượng, gò Mai Rùa hiện ra trơ trọi như một cái mai ba ba khổng lồ bị róc sạch thịt da, phơi ra những mảng đất cát xám ngoét dưới chân rặng đa cổ thụ trơ trụi cành lá.

Toàn bộ bốn chiếc cọc tre tẩm hắc ín to bằng bắp chân do chính tay gã cắm sâu ba thước xuống đất nện chiều qua để niêm phong hố móng... nay đã bị bứng gốc hoàn toàn.

Những thân tre vót nhọn nằm ngả nghiêng, vương vãi khắp mặt cát ướt. Đầu cọc bị áp lực từ lòng đất hất tung, chẻ toạc ra thành từng mảnh dằm xơ xác, lớp hắc ín đen nhánh tróc vảy từng mảng, phơi ra phần cật tre trắng ởn bị nhiệt lượng hun thành màu vàng cháy.

Và từ miệng hố đất sâu trượng rưỡi dưới chân bệ đá tượng thần, từng cuộn khói trắng đục cuồn cuộn bốc lên nghi ngút giữa trời đêm.

Lớp vôi sống đổ xuống chiều qua gặp mạch nước ngầm sông Đáy đùn lên từ các kẽ đá móng miếu, đang sôi sùng sục. Từng mảng bọt vôi trắng xóa trào qua bờ đất, sủi tăm ùng ục như một nồi cháo khổng lồ đặt trên bếp than rực lửa. Hơi nóng phả ra hầm hập, mang theo mùi đá vôi cháy khét lẹt quyện chặt với mùi bùn phù sa thối rữa, xộc thẳng vào mũi làm hai mắt Trần Tam cay xè, nước mắt giàn giụa.

Nhưng điều khiến cơ má gã lính tuần giang giật liên hồi là lớp bọt vôi đang sôi sục kia không hề lấp kín được chiếc tráp sắt.

Áp lực của dòng nước ngầm đen ngòm từ lòng sông đùn lên quá dữ dội, rẽ lớp bọt vôi sôi trắng xóa sang hai bên thành hố, để lộ ra bề mặt chiếc tráp sắt Thủy Cốt nằm sâu dưới đáy móng.

Nắp tráp sắt—nơi chiều qua ba đồng tiền kẽm của Trần Khắc Lượng đã lún sâu vào ba rãnh ngậm—lúc này đã trượt mở ra một khe hẹp rộng hơn một đốt ngón tay.

Từ khe hở kim loại đen ngòm ấy, một dòng nước phù sa màu đen quánh như mực nho rỉ ra liên tục. Dòng nước đen ấy không hòa lẫn vào lớp bọt vôi trắng xóa đang sôi ùng ục, mà theo một rãnh cát thấp dần chảy tràn xuống mặt bãi. Rãnh cát ấy ăn thẳng một đường xiên xẹo qua bờ bùn lầy, dẫn thẳng tới mép nước ngay dưới mũi chiếc thuyền ba dầm số bốn đang mắc cạn.

Nước sông dưới mũi thuyền bắt đầu đổi màu. Lớp phù sa vàng đục mùa đông bị vệt nước đen từ rãnh cát loang vào, chầm chậm quánh lại thành một màng váng dầu đen thẫm, nổi lềnh bềnh quanh mép ván gỗ lim.

Trần Tam nhìn dòng nước đen, rồi đưa mắt nhìn xuống bàn tay phải của chính mình.

Dưới lớp vải sô thô ráp, vết sẹo tròn sâu hoắm trên cổ tay gã đang co thắt dữ dội. Từng thớ thịt quanh miệng vết sẹo giật nẩy từng nhịp, nóng rát như bị than củi dí vào da thịt. Cơn đau từ vết sẹo cũ chạy ngược lên bả vai, khiến cả cánh tay phải nẹp gỗ của gã run lên bần bật.

Gã thò bàn tay trái vào túi áo tơi, rút tờ Phiếu điều động xuất giang đã bị vò nát ra.

Tờ giấy bản mỏng dính phất sáp dính đầy mồ hôi tay, mép giấy nham nhở những vết xơ xéo cắt bằng dao trích lục. Nửa vệt dấu son của Giang Hà Đốc Vận Sứ Ty đè lên ba chữ “Vương Văn Quang” đập vào mắt gã dưới ánh sáng lờ nhờ của bãi bồi.

Không có cuống xé góc. Mép giấy phẳng lì.

Ánh mắt Trần Tam đảo liên hồi. Lời của tên chép mướn lúc ở giữa dòng sông lại rít qua tai gã: Không xé cuống lưu lại kho... nghĩa là sổ nhật trình không có dòng nào ghi chiếc thuyền này đã rời bến.

Sáng mai nếu gã chèo chiếc thuyền này quay về, Đàm Thông phán chỉ cần khép sổ trực lại. Một chiếc thuyền đi chui. Một tên lính tự tiện vượt sông trong đêm. Cái tội trộm thuyền công đưa đinh phạm trốn thoát đủ để gã bị chém bay đầu ở bến đò trước giờ ngọ.

Còn nếu ở lại đây... hơi vôi đang sôi réo dưới chân miếu.

Trần Tam nghiến răng trèo trẹo. Đôi mắt đỏ ngầu của gã quét từ tờ giấy sang Vương Quang đang nằm bẹp dí dưới khoang thuyền. Nỗi sợ hãi biến thành sự hung hãn tàn bạo của một con thú bị dồn vào chân tường. Gã giật phắt con dao găm nẹp vỏ gỗ bên hông dắt lại vào thắt lưng, rồi nhảy phóc từ bậc lái xuống đáy khoang thuyền.

Bõm!

Bàn chân trần nứt nẻ của gã giẫm mạnh xuống lớp nước láng làm nước phù sa bắn tung tóe lên mặt Vương Quang. Gã không nói một lời, bàn tay trái thô ráp như gọng kìm sấn tới, túm chặt lấy cổ áo chấn thủ rách nát của Vương Quang, giật mạnh ngược lên.

Xoẹt!

Manh áo thô vốn đã rách toác lúc giờ Thân nay bung ra thành nhiều mảnh. Những búi bông cũ xám ngoét rơi lả tả xuống vũng nước láng.

Cổ áo thít chặt vào yết hầu khiến Vương Quang nghẹn thở, mặt tím tái lại. Bàn tay phải tàn phế của hắn đập mạnh vào thành be thuyền, hai ngón tay gãy cọ xát vào thớ gỗ nhám nhói buốt đến mức hắn chỉ kịp há hốc mồm hớp từng ngụm khí lạnh, không thể thốt ra một tiếng kêu.

Trần Tam ghì chặt vai Vương Quang, lôi tuột hắn qua mép be thuyền.

Uỳnh!

Thân hình Vương Quang rơi sầm xuống bờ cát lầy ven bãi.

Cát ướt và bùn non xộc thẳng vào tai, vào miệng hắn. Cơn đau từ cú ngã làm toàn thân hắn tê dại. Hắn dùng cánh tay trái lành lặn cào bới mặt cát, cố ngóc đầu lên, nhưng gót chân phải của Trần Tam đã bước xuống bùn, lẹp xẹp tiến tới.

Bàn tay trái của gã lính thủy nắm lấy cổ chân trái của Vương Quang, lôi xềnh xệch hắn trên mặt cát ướt, hướng thẳng về phía miệng hố móng đang sôi sục khói vôi.

"Câm mồm mà đi chết đi!" Trần Tam gầm lên qua kẽ răng, giọng the thé vì căng thẳng: "Quan bảo ném mày xuống thì tao ném! Mày xuống đó mà thế mạng cho thằng Lượng! Đừng có lôi tao vào!"

Cát sỏi thô ráp và những mảnh dằm tre nẹp cọc gãy chém vào da thịt qua lớp quần vải thô mỏng dính. Vương Quang cắn chặt răng đến mức máu tươi ứa ra nơi kẽ lợi, mặn chát trong khoang miệng. Hắn giãy giụa tuyệt vọng, chiếc gót chân còn lại đạp mạnh vào mặt cát để hãm đà lôi, nhưng sức lực của một kẻ thư lại quanh năm cầm bút, lại đang kiệt sức vì đói rét và đòn roi, làm sao chống lại sức kéo của một tên phu chèo đò sông nước.

Từng tấc cát lầy trượt qua dưới bụng hắn.

Mùi bùn non tanh tưởi nhường chỗ cho mùi hơi vôi nồng nặc, cay xè mắt. Hơi nóng từ miệng hố đất phả thẳng vào mặt Vương Quang, nóng hầm hập như đứng trước cửa lò gạch nung. Càng lại gần miệng hố, rãnh nước đen quánh chảy từ nắp tráp sắt càng hiện rõ mồn một. Dòng nước đen ấy sôi lục bục những bọt khí nhỏ li ti, chảy sát mép sườn hắn, phả ra một thứ mùi rỉ sắt lâu năm tanh tưởi.

Trần Tam lôi Vương Quang đến sát mép miệng hố sâu trượng rưỡi thì dừng lại.

Gã thở dốc từng hồi, ngực phập phồng sau manh áo tơi rách. Bùn non bám chặt lấy hai bắp chân gã đến tận đầu gối. Gã cúi xuống, bàn tay trái túm chặt lấy cạp quần sau lưng Vương Quang, dùng sức nhấc bổng nửa thân trên của tên chép mướn lên, hướng thẳng đầu hắn xuống lớp bọt vôi đang sôi sùng sục dưới đáy hố.

Hơi vôi nóng rát táp thẳng vào mặt Vương Quang làm mi mắt hắn bỏng rát, da mặt căng ra khô khốc.

Dưới đáy hố sâu hoắm, cách mặt cát chừng một trượng, nắp chiếc tráp sắt đen tuyền nằm trơ trọi giữa hai làn bọt vôi sủi trắng xóa. Ba đồng tiền kẽm cắm chết trong ba rãnh ngậm lúc này đã đen sì như ba mẩu than củi. Và qua khe hở nắp tráp rộng hơn một đốt ngón tay, Vương Quang nhìn thấy một góc gáy sách bọc lụa xanh chàm nằm sâu bên trong—cuốn sổ mất bảy trang đầu.

Dòng nước đen như mực nho vẫn từ khe nắp tráp ấy trào ra, chảy men theo rãnh cát dưới chân hai người.

Cơn đau buốt từ bàn tay phải dập nát dường như tê dại đi trước hơi nóng của hố vôi. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Vương Quang không van xin lòng thương hại. Hắn biết rõ bộ mặt của đám lính lệ chốn nha môn: càng quỳ lạy, chúng càng đạp mạnh. Hắn dán chặt mắt vào khuôn mặt hốc hác, giật giật từng thớ thịt của Trần Tam, há miệng khạc ra một ngụm bọt máu lẫn cát bùn, gầm lên bằng chút hơi tàn cuối cùng:

"Đàm... nó gài mày rồi!"

Trần Tam giật bắn mình. Bàn tay đang siết chặt cạp quần Vương Quang hơi khựng lại.

"Mày câm mồm!" Trần Tam quát, gân cổ nổi lên cuồn cuộn: "Mày muốn lừa tao buông tay để mày trốn à?"

"Tờ giấy... không có cuống xé!" Vương Quang gào lên trong hơi thở đứt quãng, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào đồng tử đỏ ngầu của gã lính: "Sáng mai... mày về bến một mình... Đàm nó bảo mày trộm thuyền... lính bắn tên lửa thiêu mày chết cháy!"

"Mày nói láo!" Trần Tam nghiến răng, cơ mặt co rúm lại dữ tợn: "Quan lớn đưa phiếu cho tao, bảo tao ném mày xuống hố xong thì quay về!"

"Mày quay về lấy cái gì làm chứng?" Vương Quang rít qua kẽ răng, từng lời đâm thẳng vào nỗi sợ trần trụi nhất của tên lính: "Tên tao chết dưới đáy hố... nắp tráp không đóng lại... mày là đứa cầm lái... mày chết thay tao!"

Mày chết thay tao!

Bốn chữ ấy như một nhát búa nện thẳng vào màng óc Trần Tam.

Sự hoảng loạn bùng lên trong mắt gã lính tuần giang. Gã nhớ lại bàn tay lạnh tanh của Đàm Thông phán lúc giờ Thân, nhớ ánh mắt lướt qua cổ tay bó nẹp của gã, nhớ lời dặn phẳng lì: Trước lúc trời sáng, ta muốn thấy chiếc thuyền ba dầm quay về... chỉ có một mình ngươi bước lên bờ.

Cơn giận dữ điên cuồng trào lên lấn át lý trí. Trần Tam hét lên một tiếng man dại như thú dữ:

"Thế thì tao ném mẹ mày xuống trước! Mày chết rồi tính sau!"

Gã lính thủy gồng toàn bộ sức lực của cánh tay trái, cong lưng, dồn trọng lượng thân hình gầy guộc định quăng mạnh Vương Quang xuống đáy hố vôi đang sôi sùng sục.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc gã vung tay phát lực, mép đất cát ven miệng hố bỗng sụt xuống.

Áp lực của mạch nước ngầm đùn lên từ lòng đất đã làm rỗng ruột bờ cát từ bên dưới. Mảng cát ướt dưới bàn chân phải khập khiễng của Trần Tam bất thần nứt toác ra thành một đường rãnh sâu.

Rắc... rào!

Cát sỏi sạt lở ào ào trút xuống đáy hố móng. Bàn chân phải của Trần Tam hẫng đi một nhịp, gã mất đà, toàn thân nghiêng ngả chực lao đầu xuống chảo vôi sôi.

Cùng lúc đó, cổ tay phải quấn vải sô của Trần Tam đột ngột phát tác.

Vết sẹo tròn sâu hoắm dưới lớp vải gai bỗng co rút dữ dội như có một bàn tay vô hình thò ra từ trong thớ thịt bóp nghẹt lấy gân cốt gã. Cơn đau buốt nhức kinh hoàng chạy xộc ngược từ cổ tay lên tận bả vai, làm các khớp ngón tay trên bàn tay phải của gã co quắp lại thành một nắm đấm cứng ngắc. Cơn co giật dây thần kinh lan sang cả nửa thân trên, khiến bàn tay trái đang nắm cạp quần Vương Quang bỗng nhiên tê dại, mất sạch toàn bộ lực cơ bắp.

Năm ngón tay trái của Trần Tam bật mở ra trong vô thức.

Uỳnh!

Thân hình Vương Quang tuột khỏi tay gã lính, rơi sầm xuống bờ dốc cát sạt lở bên mép hố. Cú rơi làm hắn lăn lông lốc hai vòng xuống bờ cát trũng, toàn bộ lồng ngực đập mạnh vào bờ bùn non cách miệng hố vôi ba thước. Vương Quang ho sặc sụa, vùi mặt vào vũng nước phù sa lạnh ngắt, hai tay bấu chặt lấy một gốc rễ cây đa mục ven bờ cát để hãm đà trượt.

Trần Tam lảo đảo ngã quỵ xuống mặt cát ướt.

Gã dùng đầu gối trái tỳ chặt xuống đất, bàn tay trái vội vã chộp lấy cổ tay phải đang run giật bần bật. Dưới lớp vải sô rách bươm, vết sẹo tròn tấy đỏ lên thành một vòng thịt tím ngắt, nóng rực như than hồng dí vào da thịt. Máu loãng và dịch vàng ứa ra xối xả, thấm đẫm cả ống tay áo tơi, rỉ qua kẽ ngón tay gã rơi tong tỏng xuống rãnh cát dưới chân.

Gã thở hắt ra từng hơi dồn dập, trán vã mồ hôi hột hòa lẫn với nước mưa phùn và bụi vôi cay xè.

Gã trừng mắt nhìn xuống Vương Quang đang nằm bẹp dí dưới bờ dốc, ngực phập phồng dữ dội. Bàn tay trái của gã run rẩy lần xuống thắt lưng, ngón tay chạm vào chuôi đoản đao nẹp vỏ gỗ. Gã nghiến răng, định rút đao bước tới kết liễu tên chép mướn ngay trên mặt cát.

Nhưng lưỡi đao vừa rút khỏi bao được nửa đốt ngón tay thì dưới đáy hố móng bỗng vang lên một tiếng động khô khốc:

CỘC!

Tiếng đinh sắt gõ vào thành kim loại dày.

Âm thanh nặng trịch, đanh dứt khoát vang lên giữa đêm khuya vắng lặng, xé toạc tiếng sủi bọt ùng ục của lớp vôi sống.

Toàn bộ bãi bồi Gò Mai Rùa bỗng nhiên chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc.

Lớp bọt vôi đang sôi sùng sục quanh miệng hố bỗng nhiên khựng lại một nhịp như bị đóng băng. Luồng hơi nóng ngùn ngụt bốc lên từ lòng đất đột ngột bị một luồng khí lạnh từ đáy vực thốc ngược lên dập tắt. Khói vôi trắng xóa tản nhanh sang hai bên rồi lịm dần, để lại một khoảng không gian lạnh ngắt, nồng nặc mùi bùn thối rữa và mùi sắt rỉ trăm năm phả thẳng lên mặt hai người.

Trần Tam đứng chết trân tại chỗ, lưỡi dao găm trong tay khựng lại giữa chừng.

Vương Quang nằm bẹp dưới lớp bùn lầy, hai tai lùng bùng, tim đập thình thịch vào lồng ngực. Hắn nín thở, không dám cựa quậy dù chỉ một ngón tay.

Không một tiếng gió rít. Không một tiếng sóng vỗ.

Keng...

Một tiếng rít kim loại rờn rợn phát ra từ rãnh sắt bên hữu nắp tráp Thủy Cốt.

CỘC.

Tiếng gõ thứ hai vang lên, trầm đục và dứt khoát hơn tiếng trước.

Dưới đáy hố móng sâu hoắm, một trong ba đồng tiền kẽm cắm chết ở rãnh sắt bên hữu—đồng tiền có vết mẻ hình tam giác—bỗng khẽ cựa mình. Bề mặt đồng tiền cọ vào thành rãnh sắt phát ra một tia lửa nhỏ li ti màu xanh lét dưới đáy tối.

Nó hơi nghiêng đi chừng nửa phân, để lộ một khe sáng mỏng dính màu gỉ đồng dưới ánh sương đêm.

Dòng nước đen quánh như mực nho từ khe nắp tráp bỗng ngưng trào ra ngoài. Vệt nước đen loang trên rãnh cát dưới chân hai người khựng lại, không chảy tiếp nữa, mà đọng thành một vũng bùn đen thẫm nằm im lìm ngay sát mũi chiếc thuyền ba dầm số bốn đang mắc cạn.

Trần Tam nhìn đồng tiền kẽm vừa nghiêng góc dưới đáy hố, rồi nhìn xuống cổ tay phải đang rỉ máu của chính mình.

Dải vải sô trên tay gã lúc này đã rách toạc. Miệng vết sẹo tròn sâu hoắm bên dưới thịt da đang co thắt theo đúng nhịp nghiêng của đồng tiền kẽm, rát buốt như bị kim châm vào tủy.

Trần Tam run rẩy lùi lại một bước.

Gã thò bàn tay trái vào túi áo tơi, rút tờ Phiếu điều động xuất giang nhàu nát ra. Dưới ánh sáng mờ đục của trời đêm, gã nhìn dòng chữ viết tên chính mình ở cột người cầm lái, rồi nhìn nửa con dấu son đỏ quạnh không có cuống lưu.

Gã nhìn sang Vương Quang đang nằm co quắp trong bùn, bàn tay phải dập nát be bét máu.

Rồi gã nhìn chiếc tráp sắt dưới đáy hố đang hé nắp, nơi một đồng tiền kẽm vừa bật tiếng kêu.

Trần Tam từ từ buông thõng cánh tay cầm dao xuống. Lưỡi đoản đao trượt vào vỏ phát ra một tiếng cạch khô khốc. Gã lùi thêm một bước nữa ra xa mép hố đất sạt lở, chiếc chân khập khiễng run bần bật, đứng chôn chân giữa bờ cát lạnh buốt, không dám bước tới gần hố vôi thêm một phân nào nữa.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3