Ô Kính Thứ Mười Ba

Quyển 1: Tam Môn

Chương 14: Ba Người Một Nhịp

Đăng: 20/06/2026 22:31 2,019 từ 1 lượt đọc

Tối hôm sau, Ethan đi quét sân ở cửa hàng tiện lợi như đã hẹn với chính mình.

Cộc, xoẹt, xoẹt. Nhịp chổi quen thuộc trong cái se lạnh đầu đêm. Bên trong, chị Elia đang tính sổ, Emma xếp lại kệ hàng, anh Leo lau quầy, chốc chốc lại làm rơi một thứ gì đó rồi luống cuống nhặt. Một buổi tối bình thường tới mức Ethan gần như quên mất rằng dưới một cô nhi viện cách đây mấy con phố có một thứ đang gõ cửa giấc ngủ lũ trẻ.

Rồi có một chuyện nhỏ xảy ra.

Một gã say chân nam đá chân chiêu đẩy cửa vào, miệng lè nhè đòi mua rượu, rồi nổi quạu khi Elia từ chối bán thêm. Gã vung tay, hất đổ một kệ bánh, tiến về phía quầy, về phía Elia.

Và trong khoảnh khắc đó, Ethan, đang đứng ngoài cửa, nghe thấy một thứ khiến cậu khựng lại.

Tiếng chân anh Leo.

Anh Leo vụng về, anh Leo hay làm đổ nước, trong nửa giây đó đã di chuyển. Không vụng. Không luống cuống. Ba bước, gọn, êm, dứt khoát, vòng qua quầy chắn ngay giữa gã say và Elia, trọng tâm hạ thấp, hai tay buông lỏng tự nhiên ở đúng cái thế mà một người biết đánh nhau sẽ đứng. Tiếng bước chân đó không phải của một nhân viên cửa hàng mới vào nghề. Nó là tiếng bước của một người đã làm chuyện này nhiều lần.

Rồi gã say được Emma xoa dịu, lảo đảo bỏ đi. Và ngay khi gã ra khỏi cửa, tiếng chân anh Leo lập tức trở lại vụng về như cũ, anh ta lại va vào cái kệ vừa dựng, lại rối rít xin lỗi.

Ethan đứng ngoài sân, cây chổi ngừng giữa chừng.

"Hai người nghe thấy không." Cậu nói khẽ trong [Nhà Nguyện].

"Nghe." Gray đáp, giọng kẻ giữ sổ đã sắc lại. "Anh Leo vừa di chuyển như một người được huấn luyện. Rồi giấu ngay đi, anh ta diễn vụng về quá."

"Giống mình." Cain nói khẽ. "Giống cái cách mình diễn một thằng mù vô hại."

Im lặng một nhịp trong đầu Ethan. Cậu không biết anh Leo là ai, giấu cái gì, vì sao một người biết đánh nhau lại đi lau quầy ở một cửa hàng tiện lợi nhỏ. Cậu chỉ biết một điều: người ta không diễn vụng về nếu người ta không có gì để giấu.

"Ghi vào sổ." Gray nói. "Leo. Không phải nhân viên thường. Chưa rõ mục đích. Ghi vô sổ để nhớ, đừng chú ý đến anh . Mình cũng đang giấu nghề mà, đâu có quyền soi mói ai."

"Ừ." Ethan quét tiếp, chậm rãi. "Mỗi người một bí mật. Anh ấy chưa đụng tới mình thì mình chưa đụng tới anh ấy. Nhưng mình để mắt."

Cậu quét nốt vòng sân, nhận ly nước nóng từ tay Elia, nghe Emma càm ràm gã say làm đổ cả kệ bánh, nghe anh Leo, giọng lại đầy vẻ lóng ngóng quen thuộc, xin lỗi vì lau quầy chậm. Mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng trong đầu Ethan, một cái tên vừa được đặt vào ngăn "để mắt".

Khuya đó, ba người không về phòng ngủ ngay. Họ ra cái sân sau khu trọ, một khoảnh xi măng vắng, tối, im, nơi không ai dòm tới giờ này. Họ ra đây để tập.

Không phải tập đánh. Tập đổi ca.

"Lần nữa." Gray nói. "Em định vị một tiếng động. Cain ra đòn về phía đó. Tôi gọi nhịp. Càng nhanh càng tốt, càng mượt càng tốt."

Ethan nhặt một viên sỏi, ném vào bóng tối. Tiếng nó chạm tường, nảy, rơi xuống một góc. Cậu khóa lấy điểm đó trong đầu, dựng nó thành mục tiêu, rồi nhường thân.

Vai chùng kéo thẳng. Cain vào, vung tay về phía góc tường.

Trễ. Nửa nhịp. Cú vung tới sau khi điểm âm thanh đã tắt.

"Lệch." Gray nói. "Cain vào sau khi em rút. Hai người không chồng lên nhau được, nhưng cũng không nối liền được. Có một khoảng trống ở giữa, nửa giây thân xác này không có ai lái."

"Tại tao đợi nó rút xong." Cain gằn.

"Đừng đợi." Ethan nói. "Em không cần rút hẳn rồi anh mới vào. Em định vị xong, em để cái đó lại cho anh, rồi anh vào ngay, trong lúc em còn đang lui. Như... như đưa một thứ qua tay, mình không đợi người kia cầm chắc rồi mới buông, mình buông đúng lúc tay người kia chạm vào."

"Nói thì dễ." Cain bực. "Lỡ tao chưa cầm kịp thì sao. Lỡ tao vào mà cái định vị của em đã tan thì sao. Tao đánh hụt, tao đánh vào khoảng không."

"Thì anh phải tin là em sẽ để nó ở đó cho anh." Ethan nói. "Và em phải tin là anh sẽ tới kịp mà cầm."

Im lặng trong cái sân tối.

Đó, cả ba người cùng nhận ra, mới là cái khó thật sự. Không phải tốc độ. Là lòng tin.

Họ tập tiếp. Lần này tệ hơn.

Có lần Ethan, vì muốn chắc ăn, nán lại giữ cái định vị thêm nửa giây, và Cain, vì sợ vào trễ, lao vào sớm. Hai người cùng giành lấy thân xác trong một khoảnh khắc, và cả người Ethan giật cứng, tay đập vào tường, đau điếng. Một cảm giác kinh khủng, cái cảm giác hai ý chí cùng kéo một cơ thể về hai phía.

"Khoan." Ethan thở dốc, ôm bàn tay vừa đập tường. "Mình dừng. Cái này không ổn. Mình đang làm nhau bị thương."

"Tại mày không chịu buông." Cain gắt.

"Tại anh không chịu đợi đúng nhịp." Ethan gắt lại, lần đầu tiên trong nhiều ngày cậu để giọng mình gắt lên. "Anh cứ sợ trễ nên lao sớm. Anh không tin em sẽ để nó lại."

"Tao không tin được." Cain nói, và trong giọng hắn có một thứ trần trụi hiếm khi lộ ra. "Tao là thằng giữ thân, tao là thằng phải ra đòn, là thằng chịu trận. Nếu tao buông cho người khác lo mà người ta lo không xong, thì thằng lãnh hậu quả là tao, là cái thân này. Mày bảo tao tin. Tin là chuyện của mày. Tao thì phải sống sót."

Câu đó rơi vào giữa ba người, nặng trịch.

Và Ethan, qua cơn đau ở bàn tay, chợt hiểu ra một điều về Cain mà trước giờ cậu chưa thấy rõ.

"Anh sợ." Ethan nói khẽ, không phải trách. "Không phải sợ con quái. Anh sợ phải dựa vào tụi em. Vì anh là cái neo. Anh là sợi xích giữ cả ba đứa mình còn sống. Anh nghĩ nếu anh mà buông, dù chỉ nửa giây, thì mọi thứ sập."

Cain không đáp. Nhưng sự im lặng của hắn là một câu trả lời.

"Anh Cain." Ethan tiếp, dịu. "Anh gánh cả ba đứa mình suốt ba năm. Mỗi lần em chực chìm vào ký ức, anh kéo em lại. Mỗi lần anh Gray chực tan vào hư vô, anh ghì lại. Anh chưa từng được buông, dù một lần. Em hiểu vì sao anh không tin nổi chuyện buông tay." Cậu ngừng. "Nhưng tập đổi ca không phải bắt anh buông cả ba đứa mình. Nó chỉ là buông MỘT nhịp. Một nhịp thôi. Để xem khi anh buông, tụi em có đỡ được không. Nếu tụi em đỡ được một nhịp, thì có khi, từ từ, anh sẽ tin được là anh không phải gánh hết một mình."

Trong [Nhà Nguyện], Gray lên tiếng, và lần này giọng kẻ Hư Vô lạnh lùng cũng dịu đi.

"Tôi với em không yếu như anh tưởng đâu, Cain." Gray nói. "Anh thử buông một nhịp đi. Chỉ một. Tôi với em đỡ. Nếu rớt, thì rớt cùng nhau, còn hơn anh gồng một mình tới gãy."

Họ thử lại. Một lần nữa. Chậm thôi.

Ethan ném viên sỏi. Khóa điểm âm thanh. Và lần này, thay vì giữ chặt, cậu nói khẽ trong đầu, gần như một lời cầu xin: Em để đây. Anh tới đi. Rồi cậu buông.

Và Cain, lần đầu tiên, không đợi cậu rút hẳn. Hắn tin. Hắn vào đúng cái khoảnh khắc Ethan buông, tay vung ra, trúng đúng điểm tường nơi viên sỏi vừa chạm.

Một nhịp. Mượt. Không trống, không chồng. Ba người, một hơi thở.

Cả ba lặng đi trong cái sân tối, gần như không tin.

"Được rồi." Gray nói khẽ. "Vừa rồi. Được rồi đó."

"Một nhịp." Cain nói, và trong giọng hắn có cái gì đó như kinh ngạc. "Tao buông một nhịp. Tụi mày đỡ được."

"Anh thấy chưa." Ethan mỉm cười trong bóng tối, bàn tay vẫn đau nhưng lòng nhẹ. "Anh không phải gánh hết một mình đâu."

Họ không tập thêm. Một nhịp mượt là đủ cho đêm nay. Tham quá thì hỏng. Họ đã học được rằng tin nhau không tới trong một đêm; nó tới từng nhịp một, như mọi thứ khác trong đời ba người họ.

Cả ba ngồi xuống bệ xi măng trong cái sân tối, để thân xác nghỉ. Một lúc lâu không ai nói gì, chỉ có tiếng dế và tiếng một con chó sủa xa xa.

"Hồi nãy lúc tao buông." Cain lên tiếng trước, giọng cộc lốc nhưng đã mất hẳn cái gắt. "Tao tưởng tao sẽ thấy hụt hẫng. Như rớt khỏi mép vực. Mà không. Tao buông, rồi tao thấy tụi mày đỡ. Lần đầu trong ba năm tao thấy cái thân này đứng vững mà không phải tao gồng."

"Cảm giác đó kỳ ha." Ethan nói khẽ.

"Ừ." Cain đáp. "Kỳ. Tao không quen. Mà không ghét."

Gray, kẻ ít khi nói chuyện không phải tính toán, bật ra một câu lạ. "Ba đứa mình cãi nhau từ chuyện ăn cơm. Vậy mà tối nay đổi được một nhịp mượt. Có khi mình không tệ như mình tưởng."

"Đừng nói nhiều." Cain càu nhàu, nhưng không có gai. "Mai nó lại lệch cho coi."

"Thì mai mình tập lại." Ethan mỉm cười trong bóng tối. "Một nhịp một. Mình có cả một con đường dài để tập mà."

Ba người, trong một thân xác, ngồi yên thêm một lúc trong cái sân khuya, gần như, lần đầu sau lâu lắm, thấy dễ chịu khi ở cùng nhau.

Trên đường vào phòng, Ethan thấy mệt rã, cái mệt của một buổi tối vắt kiệt tinh thần. Cánh cửa niêm phong trong lồng ngực cậu khẽ rung, ký ức chực dâng sau khi cậu phải tập trung quá lâu. Cậu ngồi xuống mép giường, thở.

"Mệt." Cậu nói khẽ.

"Tao biết." Cain đáp, và lạ thay, giọng hắn không còn gắt. "Nhưng đêm nay mình đi được một bước. Một bước thật."

Ethan gật. Đâu đó trong cậu, cái áp lực mỏng lại tích thêm một chút, cái cảm giác đầu óc quá tải cần một thứ gì để làm dịu. Cậu nghĩ tới mấy người đàn ông ở bãi ve chai hay ngồi rít thuốc sau một ngày nặng nhọc, cái cách khói làm vai họ chùng xuống. Cậu chưa từng thử. Nhưng đêm nay, lần đầu, cậu hiểu vì sao người ta tìm tới nó.

Chưa phải hôm nay, cậu tự nhủ. Rồi cậu nằm xuống.

Gray, trước khi cả ba chìm vào giấc ngủ chung, lật cuốn sổ trong trí nhớ, ghi một dòng cuối: Đêm nay đổi được một nhịp mượt. Cain buông được một nhịp. Đó là bậc của tụi mình. Không phải Cổng. Là cái này.

Và rất xa, dưới móng một cô nhi viện trên đường Marrow, một thứ vẫn gõ. Nhưng đêm nay, một đứa bé sáu tuổi lại cầm cự thêm một đêm nữa, viên sỏi nhẵn nắm chặt trong tay.

Ba người họ, ở hai đầu thành phố, cùng đang học một việc giống nhau: cầm cự, từng nhịp một, cho tới khi đủ mạnh.

0
Ủng hộ tác giả Mr. Fox Hí mọi người các đạo hữu, các đạo hữu thích cuốn tiểu thuyết của mình , được ủng hộ cho mình ly...