Ô Kính Thứ Mười Ba

Quyển 1: Tam Môn

Chương 2: Ba Người Cùng Một Đôi Chân

Đăng: 13/06/2026 19:37 2,234 từ 6 lượt đọc

Cộc cộc… Cộc cộc…

Tiếng gậy gỗ gõ xuống vỉa hè ướt, đều đặn như kim giây của một chiếc đồng hồ cũ.

Ethan rời cửa hàng tiện lợi, men theo con phố nhỏ dẫn về khu trọ phía đông. Chiếc balo sau lưng nặng trĩu gồm có bánh mì và rau củ, quai đeo siết vào vai gầy. Người qua đường nếu có liếc nhìn, cũng chỉ thấy một [Người Không Nhìn Thấy] chống gậy dò dẫm trong đêm cùng tiến bước chân, nhưng chắc đến mức kỳ lạ.

Không ai biết rằng, với Ethan, con đường này chưa bao giờ tối.

Đầu gậy chạm xuống mặt đường, trên đó nó có nhớ.

Nó nhớ mỗi buổi sáng . Nhớ đôi giày da của ông bán bún cá dậy lúc bốn giờ sáng hằng ngày, gót trái mòn hơn gót phải. Nhớ vệt dép lê của bà cụ nhặt ve chai, mỗi tối dừng đúng tám giây trước cửa tiệm vàng để nhìn thứ cả đời bà không mua nổi. Tất cả những ký ức ấy bám trên mặt đường như rêu, và mỗi nhịp gậy của Ethan là một lần anh chạm vào chúng , chúng dội ngược lên tay anh, vẽ thành hình, thành khối, thành một thế giới không màu nhưng rõ ràng đến từng viên gạch nứt.

Người ta gọi đó là mù.

Anh gọi đó là nghe đồ vật kể chuyện.

Cột đèn trước hẻm 14 nhớ mỗi buổi tối có những gã say dựa vào nó. Bức tường gạch đỏ nhớ một cuộc chia tay từ rất lâu như ai đó từng áp lưng vào đấy mà khóc, lâu đến nỗi hơi ấm còn hằn lại như vết bỏng. Ethan đi qua, khẽ nghiêng đầu chào bức tường như chào một người quen cũ.

Và rồi, như mọi tối, giọng nói thứ nhất vang lên trong đầu anh. Khàn, khàn, hai hàm răng như đá nghiến vào nhau:

“Mày định chào cái tường tới bao giờ? Về nhanh đi, tao đói lắm rồi.”

“Cả ba chúng ta dùng chung một cái dạ dày,” Ethan đáp thầm, môi không mấp máy. “Cain, anh đói nghĩa là tôi cũng đói. Khỏi nhắc đi tôi đi anh bạn .”

“Vậy thì đi nhanh cái chân lên.”

Giọng thứ hai chen vào : mềm, trơn, như người bán hàng đang gấp một tờ hóa đơn.

“Trước khi đi nhanh, chốt sổ đã. Hôm nay thu vào: bốn hộp bánh mì mai hết hạn , ba bó rau héo vặt mấy chỗ là ăn được, một lốc sữa cận hạn, một quả dưa leo bị khoét lỗ chảy nước, humm chắc ăn được nhờ"

Quy ra tiền chợ: đủ ăn ba ngày, tiết kiệm được khoản đáng kể.

Chi ra: bốn mươi phút quét sân, một lần bị ném bao tải vào chân, và…” giọng ấy ngừng một nhịp, như đầu bút khựng trên trang giấy

“…Một khoản nợ ơn với chị Elia. Loại nợ phiền nhất. Không kỳ hạn, không lãi suất, nhưng đòi bằng thứ khó trả nhất trên đời.”

“Là thứ gì?” Ethan hỏi cho có lệ, vì anh biết thừa câu trả lời.

“Là tử tế đáp lại tử tế. Đắt lắm đấy, với những kẻ như chúng ta.”

Ethan bật cười khẽ trong đêm.

Đó là Gray — kẻ giữ sổ cái, kẻ đếm được cả những thứ không ai nghĩ là đếm được.

Còn Cain thì gầm gừ: “Tao chỉ muốn ghi sổ một thứ thôi. Thằng nhân viên mới. Leo. Nó vứt bao đồ ăn xuống đất như vứt xương cho chó. Một vạch. Tao đòi khắc một vạch.”

“Nó mới làm ngày thứ ba, không biết ý tứ thôi,” Ethan nói. “Chị Emma mắng nó giùm mình rồi mà.”

“Tao không quan tâm ý tứ.” Cain im một giây, rồi giọng hắn chợt trầm xuống, mất hẳn vẻ cáu bẳn.

“Nhưng tao quan tâm cái khác. Lúc con nhỏ Emma vung nắm đấm… thằng Leo đỡ được. Bằng một quả dưa hấu thối. Không nhìn, không lùi, cổ tay xoay đúng góc triệt lực. Mày hiểu không, Ethan? Người thường giật mình thì né. Chỉ có kẻ từng bị đánh rất nhiều hoặc kẻ được dạy đánh rất kỹ mới đỡ.”

Cả ba cùng im lặng mất mấy nhịp gậy.

“…Ghi vào mục ‘để ý sau’,” cuối cùng Gray nói. “Chưa đủ dữ kiện. Nhưng đồng ý: nhân viên cửa hàng tiện lợi không cần phản xạ đó để xếp kệ mì gói.”

Ethan thở dài, gõ gậy rẽ vào con dốc nhỏ. Ba năm rồi, ba người sống chung trong một thân xác, và những buổi “ Họp giao ban ” trên đường về luôn diễn ra như thế: Cain muốn khắc vạch nợ, Gray muốn cộng trừ sổ sách, còn anh Ethan, kẻ đứng tên trên tờ giấy tùy thân nhàu nát Ethan Wilder , làm cái việc mệt nhất: giữ cho hai kẻ kia đừng cùng giật một đôi chân về hai hướng.

Luật của họ đơn giản. Chuyện lớn: bỏ phiếu, hai thắng một. Chuyện nhỏ: ai đang “cầm lái” thân xác, người đó quyết. Còn nơi để cãi nhau thì lúc nào cũng sẵn , chỉ cần Ethan nhắm mắt lại (một việc chẳng thay đổi gì với người ngoài), anh sẽ thấy nó: một [ Nhà Nguyện ] nhỏ cũ kỹ trong tâm trí, nơi duy nhất trên đời anh có mắt. Ghế dài bên trái chi chít vạch khắc , sổ nợ của Cain. Bục giảng kê nghiêng , bàn làm việc của Gray, trên đó một cuốn sổ cái không bao giờ đầy. Và những ô kính màu trên cao, mỗi ô giữ một mảnh ký ức, sáng dịu như đèn ngủ.

Có một ô bị phủ vải đen. Cả ba đều tránh nhìn nó.

VÚÚÚÚ — VÚÚÚÚ —

Tiếng còi hụ xé ngang dòng suy nghĩ. Phía bên kia sông, ánh đèn đỏ quét loang loáng lên những nóc nhà.

“Còi báo [ Vết Nứt ],” Gray nói ngay. “Hướng quận chợ cá. Cấp thấp — còi chỉ kêu lên hai lần.”

Người trên phố khựng lại nửa giây, rồi… đi tiếp. Một bà mẹ kéo đứa con của mình bước nhanh hơn chút. Một ông xe ôm ngáp dài, lẩm bẩm “ lại nứt ”. Ở cái thành phố này, chuyện một khe hở nhỏ rách ra giữa thực tại, nhả ra dăm con quái vật cấp [Trừ Khử], đã quen thuộc như tin báo kẹt xe. Đã có người ăn lương để lo việc đó.

Một chiếc xe bọc thép sơn xám lao qua ngã tư, nước bắn tung tóe. Ethan đứng nép vào hiên, đầu gậy khẽ chạm vệt bánh xe còn nóng trên mặt đường và [ Tàn Âm ] của chiếc xe ùa vào tay anh: mùi dầu súng, mùi máu khô giặt không sạch, và mấy chục bàn tay từng bám vào thanh vịn trong thùng xe, bàn tay nào cũng run trước khi đến nơi và nắm chặt trên đường về. Hoặc không về.

“[ Thợ Săn ],” Cain nói, giọng có gì đó giống thèm thuồng. “Người mang Cổng. Kẻ được phép đánh nhau công khai.”

“Và kẻ chết cũng công khai,” Gray tiếp lời, lạnh tanh. “Nhắc lại nguyên tắc số một của nhà ta, phiền hai vị: chúng ta là [ VÔ MÔN ]. Máy quét đọc chúng ta ra ba chữ KHÔNG TÍN HIỆU. Là người thường. Người thường thì cụp đầu, đi về, ăn bánh mì cận hạn, và sống lâu.”

Không ai cãi. Đó là nguyên tắc đã nuôi họ sống ba năm.

Tí tách… tí tách…

Rồi mưa quay lại, đúng như chị Elia đoán. Ban đầu lác đác, sau dày dần, gõ lên mái tôn hai bên đường thành một tràng trống trận.

Và thế giới của Ethan nhòe đi.

Đây là điều không ai biết về anh, kể cả ba chị em ở cửa hàng tiện lợi: mưa là kẻ thù của anh. Mỗi giọt nước rơi xuống là một ký ức mới toanh, sạch bong, vô nghĩa — hàng triệu giọt là hàng triệu tiếng nói cùng đè lên lớp ký ức cũ của mặt đường.

Ethan đi chậm hẳn lại. Gậy gõ dày hơn, vai hơi so. Trong ba kẻ chung một đôi chân, chẳng ai nói gì, nhưng cả ba cùng căng ra như dây đàn — bởi họ đều nhớ một chuyện: ba năm trước, vào một đêm mưa đúng thế này, Ethan Willder mất đi đôi mắt.

Cùng lúc xuất hiện hai người bạn cùng phòng trong tâm trí của mình.

Mười lăm phút sau, anh về đến nơi gọi là nhà: một căn phòng tôn dựng trên tầng thượng của khu trọ năm tầng không thang máy. Sáu mươi bảy bậc thang. Bậc bốn mươi hai nhớ rất nhiều tiếng chửi của bà chủ trọ. Bậc sáu mươi nhớ một lần anh ngã.

Trên cánh cửa phòng, ai đó đã nhét hai tờ giấy.

Ethan rút ra, áp lòng bàn tay lên mặt giấy. [ Tàn Âm ] của mực in còn mới kể cho anh nghe từng con chữ.

Tờ thứ nhất: giấy nhắc tiền trọ. Bà chủ viết tay, chữ to, gạch chân hai lần.

Tờ thứ hai làm cả ba khựng lại.

“THÔNG BÁO CHUYỂN NHƯỢNG KHOẢN NỢ. Khoản viện phí điều trị ngày… tháng… ba năm trước, đứng tên ETHAN WILLDER, nay được bệnh viện chuyển nhượng cho bên thứ ba thu hồi: Thương hội C.S. Đại diện thu hồi sẽ liên hệ trong tuần. Trân trọng.”

“‘Trân trọng’,” Cain nhại lại, từng chữ rít qua kẽ răng. “Bọn đòi nợ thời này còn lịch sự nhỉ.”

“Bệnh viện bán nợ của mình đi,” Gray nói chậm, và lần hiếm hoi trong giọng kẻ giữ sổ có một thoáng gì đó giống bất an. “Người ta chỉ bán một khoản nợ ba năm không đòi nổi… khi có kẻ trả giá cao hơn giá trị của nó. Câu hỏi cho cả nhà: ai lại muốn mua chúng ta?”

Không ai trả lời. Ethan gấp tờ giấy, nhét vào khe ván sàn, rồi làm việc anh vẫn làm mỗi tối để xua những câu hỏi không có đáp án: làm bữa tối.

Một ổ bánh mì kẹp thịt phần Cain chọn, “thịt là thịt, khỏi bàn”.

Một hộp sữa còn hai ngày nữa hết hạn phần Gray, “Còn hạn sự dụng ,thì giá trị tiêu thụ vẫn còn”.

Một ổ bánh ngọt chị Elia giấu dưới đáy bao phần Ethan, vì nó còn ấm mùi tử tế.

Ba khẩu phần. Một cái miệng. Bữa tối của nhà Gray diễn ra như thế, dưới tiếng mưa gõ mái tôn, và trong khoảnh khắc ấy, căn phòng tồi tàn này gần giống một mái nhà hơn bất cứ nơi nào khác trên đời.

Ăn xong bữa tối, Ethan mở cửa, đứng dưới mái hiên tôn hứng chút gió đêm, cùng với những âm thanh trong cơn mưa va chạm với mái tôn nhà.

Lộp độp, lộp độp

Giữa hàng ngàn giọt , đang đổ để viết nên nhưng ký ức thành phố nơi, nhưng cuối con hẻm dưới có một đang lẽ ra phải có tiếng mưa nhưng đột ngột im bặt

Như một khoảng trống vô hình đáng lẽ không nên tồn tại.

Mưa không tài vào vị trí đó. Không phải vì có vật cản trên đầu đang che mưa , mà vì những giọt rơi đến ranh giới ấy thì thôi tồn tại, lặng lẽ, ngoan ngoãn, như chưa có cơn mưa nào diễn ra . Không ký ức nào bám trên nó. Không [ Tàn Âm ] . Không gì cả. Với đôi tay đọc thế giới của Ethan, nó không phải một vật đứng trong hẻm.

Nó là một chỗ khuyết của thế giới, được cắt theo dáng người.

“Ethan.” Giọng Gray thấp xuống, từng chữ rành rọt. “Đừng nhúc nhích. Tôi đang [ NHÌN ] nó bằng phần của bạn. Và nó cũng đang nhìn chúng ta.”

Cái khoảng trống chầm chậm ngẩng lên. Nó không có mắt. Không có mặt. Nhưng cả ba kẻ trong một thân xác đều cảm nhận rõ ràng đến buốt sống lưng: nó đang nhìn đúng vào họ , xuyên qua màn mưa, xuyên qua năm tầng lầu, nhìn vào một điểm duy nhất giữa lồng ngực Ethan.

Nơi đó, dưới lớp áo ướt, vết bớt cũ hình lỗ khóa bỗng nóng ran lên.

Rồi khoảng trống nghiêng đầu , một cử chỉ gần như lễ phép và tan vào mưa. Không bước đi. Chỉ đơn giản là biến mất.

Mưa lập tức ùa vào lấp đầy chỗ nó vừa đứng, ríu rít như chưa có gì xảy ra. Chỉ còn trên bức tường cuối hẻm, chỗ ngang tầm vai người, sót lại một dấu bàn tay, không phải vết bẩn, mà ngược lại: một mảng gạch sạch trơn, bị lau trắng mọi ký ức, nổi bật giữa bức tường già nua như một tiếng hét câm.

Ethan đứng bất động hồi lâu. Cain không gầm gừ. Gray không tính toán. Ba kẻ ồn ào nhất thế giới cùng nín lặng trong một cái đầu.

Anh lùi vào phòng, cài then. Nghĩ thế nào, lại tháo ra, cài lại lần nữa.

Và đúng lúc anh vừa quay lưng khỏi cánh cửa.

Cộc. Cộc.

Hai tiếng gõ vang lên. Khô. Gọn. Lễ phép.

Cây gậy gỗ của anh đang dựng yên ở góc phòng.

Còn trên cái tầng thượng lộng gió này, ngoài anh ra… vốn dĩ không còn ai để mà gõ.

0
Ủng hộ tác giả Mr. Fox Hí mọi người các đạo hữu, các đạo hữu thích cuốn tiểu thuyết của mình , được ủng hộ cho mình ly...