Quyển 1: Tam Môn
Chương 3: Một, Ba, Một , Ba
Cốc. Cốc. Cốc
Ba tiếng gõ treo lơ lửng trong căn phòng tôn, lễ phép đến rợn người.
Ethan đứng bất động giữa phòng. Trong đầu anh, ba người đang phản ứng nổ ra cùng một lúc, như ba người giật, ba hướng của cùng một sợi dây.
“Cái gậy của mày đâu Ethan ”, Cain, Quát lớn trong tâm trí
“Cây gậy. Góc trái kế bàn cái bàn . Hai bước quay về sau lưng.” Ethan phản ứng chỉ ra vị trí mình để
“Đứng yên.”, Gray, lạnh tanh. “Cửa tôn mỏng. Nếu thứ ngoài kia muốn vào, nó đã không cần gõ.”
“Hay là…”, Ethan nuốt khan, “…mình hỏi xem ai?”
“Hỏi?” Cain rít lên. “Trên tầng thượng này mà nửa đêm giờ này, sau khi một cái lỗ thủng hình người vừa nhìn chằm chằm vào ngực bọn mình, mày định hỏi xin lỗi ai ở ngoài hả ?”
Cốc. Cốc.Cốc
Ba tiếng nữa. Vẫn nhịp ấy. Kiên nhẫn gõ ở ngoài. Như thể thứ bên ngoài biết bên trong cớ người và biết chắc người bên trong không chạy đi đâu được.
Ethan làm điều anh vẫn làm mỗi khi sợ, anh lắng nghe. Bàn chân trần áp xuống sàn ván, đầu ngón tay chạm khẽ vào vách và [ Tàn Âm ] của căn phòng chảy về phía anh.
Rồi anh lạnh toát sống lưng.
Ký ức cánh cửa đang dần trở nên phai nhạt đi.
Cánh cửa tôn cũ này nhớ ba ngày trước : nhớ bà chủ trọ đập rầm rầm đòi tiền, nhớ thanh niên hằng xóm dẫn bạn giá đi lên ngang qua phòng mình, mới sáng đây chính bản thân mình vừa mới cài chốt khóa cửa bên ngoài
Và cứ mỗi tiếng gõ vang lên, một lớp vân lại biến mất.
Cộc, ngày hai ký ức bay hơi. Cộc, ngày một trống trơn. Tiếng gõ không để lại ký ức, tiếng gõ đang nuốt chửng ký ức. Thứ đứng ngoài kia đang gõ cửa bằng cách xóa dần sự tồn tại của chính cánh cửa.
“Đổi ca.” Gray nói, và lần này không ai cãi. “Thứ này nói chuyện bằng [ Tàng Khuyết ]. Trong nhà mình, người duy nhất biết thứ tiếng đó… là tôi.”
Ethan nhắm mắt. Một nhịp rơi tự do quen thuộc, và khi thân xác mở mắt lại, dáng đứng đã đổi: lưng thẳng hơn, đầu nghiêng nhẹ, tay trái thì vuốt lại kiểu tóc ra sau hết chuẩn bị tinh thần,. Gray bước tới, đặt tay phải lên then cửa.
Qua lòng bàn tay, anh “ Nhìn ” bằng phần giác quan của riêng mình, [ Bản Đồ Trống ], tấm bản đồ vẽ thế giới bằng những chỗ thế giới không có gì. Và ở đó, ngay sau lớp tôn mỏng, nó đứng. Một chỗ khuyết cao một mét bảy lăm, vai hẹp, không thở, không trọng lượng, viền dáng người sắc đến hoàn hảo như được cắt ra khỏi thực tại bằng kéo.
Nó “ Biết ” Gray đang nhìn. Nó mỉm cười nhấc tay.
Và gõ.
Cộc.
Một nhịp. Ngừng.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ba nhịp. Ngừng.
Cộc.
Một nhịp.
Ba nhịp. Ngừng
Cộc. Cộc. Cộc.
Một, Ba, Một. Ba
Vết bớt hình lỗ khóa giữa ngực Ethan bùng lên nóng rát, như có ai áp một nồi nước nóng vào da. Cùng khoảnh khắc ấy, sâu trong [ Nhà Nguyện ] của tâm trí, một âm thanh mà ba năm nay họ chưa từng nghe lại vang lên: tấm vải đen phủ ô kính màu trong góc phần phật rung, như có gió thổi ra từ phía bên kia tấm kính.
“Nhịp này…” giọng Ethan run lên ở đâu đó phía sau. “Cain, anh có nghe không. Nhịp này là...”
“Tao nghe.” Cain đáp. Lần đầu tiên kể từ đầu đêm, giọng hắn không còn vẻ gây gổ. Chỉ còn thấp và căng như dây cung. “Đêm đó. Trước khi mọi thứ cháy. Có thứ gì đó trong bóng tối… đã gõ đúng nhịp này.”
Bên ngoài, khoảng trống hạ tay xuống. Rồi nó làm một việc khiến cả ba nín thở.
Nó áp cả lòng bàn tay lên mặt cửa.
Không có lực đẩy, không có hơi lạnh. Thứ truyền qua lớp tôn vào tay Gray không phải xúc giác, nó là phản ký ức: một thông điệp được viết bằng sự thiếu vắng, như ai đó nói chuyện bằng cách im lặng đúng chỗ. Gray đứng yên dịch từng “ Chữ ”, mồ hôi lăn dọc thái dương của thân xác chung.
Thông điệp chỉ có ba phần.
Một hình ảnh: Lỗ khóa.
Một cảm giác: Thiếu, cơn cồn cào của kẻ bị khoét mất một mảnh, vĩnh viễn lệch tâm, vĩnh viễn nghiêng về phía chỗ trống của chính mình.
Và một từ. Không phải âm thanh, một cái hố hình từ ngữ, thả xuống giữa tâm trí ba người:
VỀ.
Rồi, đột ngột như bị ai giật dây, khoảng trống khựng lại. “Đầu” nó ngoặt về hướng tây thành phố, về phía những khu nhà cũ bên kia sông, theo cái cách một con chó nghe thấy tiếng còi mà tai người không nghe được. Nó rời bàn tay khỏi cửa.
BIẾN MẤT
Không bước đi, không tan biến. Chỉ đơn giản là chỗ khuyết ấy được mưa và đêm lấp đầy, như một câu nói bị nuốt nửa chừng.
Gray mở cửa. Hành lang tầng thượng trống trơn, mưa đã ngớt thành bụi nước. Anh cúi xuống nhìn cánh cửa: lớp tôn vẫn nguyên, then vẫn chắc, nhưng khi áp tay lên, cánh cửa không nhớ gì nữa. Ba ngày ký ức bị ăn sạch. Một cánh cửa mới tanh mặc dù nó đã rỉ sét, mắc chứng mất trí, đứng ngơ ngác giữa khung của chính mình.
“Nó để lại danh thiếp đấy,” Gray lẩm bẩm, đóng cửa, cài then. “Theo cách của loài nó. Loài chỉ biết nói chuyện bằng cách lấy đi”
Đêm đó không ai ngủ. Cũng phải thôi, giấc ngủ là của thân xác, còn ba người thì kéo nhau vào [ Nhà Nguyện ].
Cậu trở vào phòng, ngồi xuống mép giường. Và lần đầu tiên kể từ khi tiếng gõ vang lên, cả ba người mới thực sự thở.
Họ không ngủ. Cũng không vào [ Nhà Nguyện ] họp. Họ chỉ ngồi đó, trên mép giường, trong căn phòng mái tôn quen thuộc, để cho cơn sợ lắng xuống.
Ethan lên ca trở lại, tự nhiên, không ai bảo. Cậu với tay lấy hộp sữa cận hạn ban nãy chưa uống hết, nhấp một ngụm. Vị sữa ấm, ngọt nhạt, bình thường đến mức an ủi.
"Mình biết nó là gì không?" Ethan hỏi khẽ. "Cái thứ ngoài kia."
"Không chắc." Gray đáp. "Nhưng mình biết nó giống tôi. Nó biết xóa. Nó nói chuyện bằng khoảng trống. Cái Cổng của tôi, [ Hư Vô ], nó cũng làm thế. Có lẽ ngoài kia có một kẻ mang [ Cổng ]giống tôi. Hoặc một thứ còn hơn thế."
"Và nó muốn mình về." Ethan nói. "Về đâu?"
Không ai trả lời. Vì không ai biết.
"Cái nhịp đó." Cain nói, sau một lúc lâu. Giọng hắn đã bình thường trở lại, nhưng vẫn còn dư âm của một thứ gì đó bị khuấy động. "Một, ba, một, . Tao biết nó, Ethan. Tao không nhớ nổi từ đâu, nhưng nó nằm sẵn trong tao, như một vết sẹo cũ mà mình quên mất là mình có. Mỗi lần nó vang lên, có cái gì đó trong tao đau nhói."
"Tấm vải đen." Gray nói khẽ. "Trong Nhà Nguyện. Nó rung khi nhịp gõ vang lên. Ô kính bị niêm phong ấy, cái ô mình không bao giờ nhìn... nó phản ứng với tiếng gõ này."
Ba người im lặng. Tất cả đều biết ô kính ấy giấu gì. Đêm tầng hầm. Cái đêm ba năm trước, cái đêm họ đã đồng ý khóa lại và không bao giờ mở ra, vì lần thử mở duy nhất đã lấy đi của họ những thứ không lấy lại được.
"Mình có nên mở nó không?" Ethan hỏi. "Để xem cái nhịp đó từ đâu ra?"
"Không phải tối nay." Gray nói ngay, dứt khoát. "Mở ô kính đó có giá. Mình biết giá rồi. Và tối nay mình không đủ sức trả. Đêm nay mình vừa bị một thứ không hiểu nổi gõ cửa. Đừng tự đào thêm hố nữa."
"Đồng ý." Cain nói, hiếm hoi về phe Gray. "Để sau. Khi mình tỉnh táo. Khi mình sẵn sàng."
Ethan gật đầu, đặt hộp sữa xuống.
"Để sau." Cậu nói.
Cậu nằm xuống, kéo chăn. Bên ngoài, mưa đã tạnh hẳn. Thành phố im lìm. Và ở đâu đó bên kia sông, về hướng tây, nơi cái khoảng trống vừa quay đầu về, có một thứ gì đó đang đợi, kiên nhẫn, như nó đã đợi rất lâu rồi.
Nhưng đó là chuyện của ngày mai, hoặc của một ngày nào đó.
Tối nay, ba người chỉ nằm im trong căn phòng tôn, nghe tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên, và để cho nỗi sợ từ từ tan vào giấc ngủ.
Cánh cửa mới, cánh cửa không còn ký ức, đứng lặng lẽ trong khung của nó, canh cho ba người một giấc ngủ không trọn vẹn.
Sáng mai, khi tỉnh dậy, họ sẽ phải nghĩ xem nên làm gì với tất cả những điều này.
Nhưng sáng mai vẫn còn xa. Và đêm nay, dù có một thứ vừa gõ cửa bằng cách xóa đi quá khứ, thì trong căn phòng nhỏ này, vẫn còn ba người nằm cạnh nhau trong cùng một thân xác, và không ai phải đối mặt với bóng tối một mình.
Có lẽ, tối nay, như thế là đủ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.