Ô Kính Thứ Mười Ba

Quyển 1: Tam Môn

Chương 18: Hai Kẻ Giấu Nghề

Đăng: 20/06/2026 22:31 1,977 từ 2 lượt đọc

Sáng nào đầu cũng nặng, Ethan giờ ra góc đường mua một điếu lẻ.

Cậu không hút nhiều. Một điếu, đôi khi hai, đủ để cái chợ trong đầu vặn nhỏ xuống một chút trước khi cậu bước vào một ngày. Cậu không thích cái mùi, không thích cái cách ngón tay mình bắt đầu ám khói, không thích cái việc mình đã cần tới nó chỉ sau mấy ngày. Nhưng cậu cần một cái đầu đủ yên để làm việc, và đây là cái cửa duy nhất cậu tìm được để đóng bớt cái chợ kia lại. Bà cụ bán hàng đêm giờ nhận ra tiếng gậy của cậu, rút sẵn một điếu khi cậu tới gần.

Một cái nạng. Gray vẫn gọi nó vậy mỗi lần. Ethan không cãi.

Đầu đã đủ yên, cậu gõ gậy tới cửa hàng tiện lợi, và bắt đầu để ý một thứ khác. Một thứ không phải của mình. Một thứ ở anh Leo.

Mấy hôm nay, càng nhìn, cậu càng thấy anh Leo không khớp.

Từ cái tối anh ta di chuyển như một người được huấn luyện rồi giấu ngay đi, Ethan đã để anh ta vào ngăn "để mắt". Và khi đã để mắt, cậu nhặt ra thêm những mảnh không khớp khác.

Giờ giấc của anh Leo lạ. Có hôm anh ta tới ca sáng với cái giọng tỉnh táo của người chưa ngủ. Có hôm anh ta xin nghỉ giữa chừng, lấy cớ ốm, rồi biến mất cả đêm. Cái vụng về của anh ta cũng lạ: anh ta làm đổ nước, làm rơi băng keo, va vào kệ, nhưng chưa bao giờ làm đổ một thứ gì thật sự quan trọng, chưa bao giờ vấp vào đúng lúc nguy hiểm. Cái vụng của anh ta là cái vụng có chọn lọc, cái vụng của một người đang cố tỏ ra vụng.

Có một lần, Ethan đưa anh Leo một cái ly, và tay họ chạm nhau một thoáng. [Tàn Âm] dội về từ bàn tay đó, và cái nó kể không phải chuyện của một người quét quầy. Bàn tay đó quen cầm một thứ gì nặng, có cán, ngày này qua ngày khác, chai sạn ở đúng những chỗ mà chỉ tay người cầm vũ khí mới chai. Bàn tay đó từng siết chặt trong đau đớn, từng run lên vì kiệt sức sau một việc nặng, nhiều lần, nhiều năm. Một bàn tay biết đánh nhau, đang giả làm một bàn tay biết lau quầy. Ethan rụt tay lại, giấu cái mình vừa biết, rót tiếp ly nước như không có gì.

"Giống mình y hệt." Cain nói khẽ trong [Nhà Nguyện]. "Mình diễn một thằng mù vô hại. Anh ta diễn một thằng nhân viên lóng ngóng. Cùng một nghề."

"Ừ." Ethan đáp. "Mà mình không biết anh ta giấu cái gì sau cái vụng đó. Mình chỉ biết nó có thật."

"Đừng đào." Gray nhắc, như đã nhắc một lần. "Mình cũng đang giấu. Mình không có quyền soi ai. Để mắt, nhưng đừng đào."

Ethan đồng ý. Nhưng có những thứ cậu không cần đào cũng tự lộ ra. Và vào một buổi sáng, Leo Bị lộ.

Hôm đó anh Leo tới ca muộn, và ngay khi anh ta đẩy cửa vào, Ethan biết có chuyện.

Tiếng bước chân sai. Không phải cái bước lệt bệt vụng về quen thuộc anh ta vẫn diễn. Đây là bước chân của một người đang đau, đang gắng đi cho thẳng mà không nổi, mỗi bước hơi ghìm lại như sợ động vào một vết thương ở sườn. Cái diễn đã rớt mất. Sáng nay anh Leo quá mệt để diễn.

Và khi anh ta đi ngang qua chỗ Ethan đang đứng, ngũ quan nhạy bén của một kẻ mang Lỗ Khóa dội về cho cậu cả một bức tranh mà mắt thường không thấy.

Mùi máu. Khô, ám dưới lớp áo, một vết thương được băng vội và giấu kỹ. Mùi mồ hôi của một người vừa qua một đêm vắt kiệt sức tới tận cùng. Và một thứ nữa, mờ nhạt, mà Ethan ghi nhận mà chưa gọi được tên: một làn lạnh rất khẽ vương quanh anh ta, một cái lạnh không thuộc về một nhân viên cửa hàng, một cái lạnh "khác kiểu", giống mà lại không giống cái lạnh cậu từng chạm ở vài nơi khác.

Anh Leo vừa qua một trận. Một trận thật. Và anh ta về đây, lê tấm thân rách, mặc áo nhân viên vào, để tiếp tục diễn một thằng lóng ngóng.

"Trời ơi." Cain nói khẽ. "Anh ta đánh nhau với cái gì cả đêm tới mức đó, rồi sáng ra vẫn đi làm. Người gì mà..."

"Người đang giấu một thứ lớn hơn mình tưởng nhiều." Gray nói, giọng đã cảnh giác hẳn. "Một người tự ép mình tới mức đó để đánh một cái gì đó, rồi giấu, rồi đi quét quầy. Đừng đụng vào, hai người. Cái này sâu hơn một bí mật vặt."

"Cậu Wilder."

Giọng anh Leo, ngay sau lưng cậu. Khẽ. Và lần đầu tiên, không có cái vẻ lóng ngóng quen thuộc trong đó.

Ethan quay lại. Quanh họ, cửa hàng vắng, Elia ra ngoài, Emma trong kho.

"Dạ anh." Ethan đáp, giữ giọng hiền lành như mọi khi.

Anh Leo im lặng một nhịp. Rồi anh ta nói, chậm rãi, và từng chữ như được chọn kỹ. "Em quét sân ở đây mấy tháng rồi. Em mù, mà em đi không bao giờ vấp. Em rót nước không bao giờ tràn. Em biết chính xác ai đang đứng ở đâu trong phòng mà không cần hỏi." Một khoảng lặng. "Anh để ý em lâu rồi, cậu Wilder. Em không phải một thằng mù bình thường."

Trong [Nhà Nguyện], cả ba người đứng hình. Anh ta cũng đã để mắt. Suốt thời gian Ethan quan sát anh Leo, anh Leo cũng đang quan sát cậu.

Ethan có thể chối. Cậu giỏi chối. Nhưng cậu cảm được, qua giọng anh Leo, rằng đây không phải một lời dò xét để tấn công. Nó là một lời thừa nhận. Một người giấu nghề, nhận ra một người giấu nghề khác.

"Anh Leo." Ethan nói khẽ, chọn từng chữ y như anh ta. "Anh tới ca sáng với giọng người chưa ngủ. Anh làm đổ nước mà chưa bao giờ đổ thứ quan trọng. Sáng nay anh đi như người đang giấu một vết thương ở sườn." Cậu ngừng. "Anh cũng không phải một nhân viên bình thường."

Im lặng. Một sự im lặng dài, căng, mà không thù địch.

Rồi anh Leo làm một việc bất ngờ. Anh ta cười. Một tiếng cười khẽ, mệt mỏi, thật.

"Vậy là mình hiểu nhau rồi." Anh ta nói. "Hai thằng cùng đứng trong một cửa hàng tiện lợi, cùng diễn vai khác. Em diễn thằng mù vô hại. Anh diễn thằng lóng ngóng. Ai cũng có lý do của mình." Giọng anh ta trầm xuống. "Anh không hỏi lý do của em. Em đừng hỏi lý do của anh. Được không. Mình cứ là đồng nghiệp. Em quét sân, anh quét quầy. Cái gì sau lớp áo này, mình giữ cho riêng mình."

Ethan thấy lòng nhẹ đi một cách lạ lùng. Vì đó đúng là điều cậu muốn. Một sự đình chiến không lời. Hai kẻ giấu nghề, nhận ra nhau, và chọn không kéo sợi chỉ của nhau ra.

"Được, anh Leo." Cậu đáp. "Em không hỏi. Anh giữ vai anh, em giữ vai em." Cậu ngập ngừng, rồi nói thêm, thật lòng. "Nhưng cái vết ở sườn anh, anh nên đi băng lại cho tử tế. Máu nó còn rỉ. Em ngửi thấy."

Anh Leo khựng một nhịp, rồi lại cười khẽ. "Ừ. Cảm ơn em. Mũi em thính thật." Anh ta vỗ nhẹ vai Ethan, một cử chỉ của hai người vừa ngầm bắt tay nhau. "Đi làm đi, cậu Wilder. Trước khi chị Emma ra thấy hai thằng đứng tám."

Cả ngày hôm đó, ba người trong đầu Ethan bàn về anh Leo.

"Mình nên sợ anh ta không." Cain hỏi. "Anh ta mạnh. Anh ta giấu một thứ lớn. Anh ta để ý mình."

"Mình nên cẩn thận." Gray đáp. "Nhưng sợ thì chưa. Suy cho cùng, anh ta để ý mình bao lâu nay mà chưa từng động tới mình. Anh ta vừa có cơ hội ép mình lộ, mà anh ta chọn đình chiến. Một người muốn hại mình thì đã không đề nghị cùng giữ bí mật cho nhau." Hắn ngừng. "Anh ta giống mình. Một kẻ đang gánh một thứ nặng, một mình, và phải diễn ra vô hại để sống. Mình không thân với anh ta được, vì cả hai đều giấu. Nhưng mình có thể tin một điều: chừng nào mình không đụng cái anh ta giấu, anh ta sẽ không đụng cái mình giấu."

Ethan gật. Cậu thấy ở anh Leo một thứ kỳ lạ, gần như một sự đồng cảnh. Cả thành phố này đầy những người như vậy, cậu nghĩ. Người nào cũng khoác một cái áo, diễn một cái vai, giấu một vết thương dưới lớp vải. Bà Victoria diễn một bà già nhặt rác mà giấu một quá khứ. Anh Leo diễn một thằng lóng ngóng mà giấu một trận đánh đẫm máu mỗi đêm. Và cậu, cậu diễn một thằng mù vô hại mà giấu ba con người với ba cánh cửa.

Có lẽ đó là cách duy nhất để những kẻ yếu, những kẻ mang một thứ quá lớn, sống được trong một thành phố luôn rình rập: diễn cho thật giống một người bình thường, và để yên cho người bên cạnh cũng diễn vai của họ.

Tối đó, trước khi về, Ethan nghe tiếng anh Leo ở phía sau quầy, đang khẽ rít một hơi thuốc qua cửa sổ thông gió, cố giấu khói. Hai thằng giấu nghề, Ethan nghĩ, hóa ra còn chung một cái nạng.

Cậu không nói gì. Cậu quét nốt vòng sân, nhận ly nước từ tay Elia, chào mọi người, rồi gõ gậy về.

Trên đường về, cái làn lạnh "khác kiểu" vương quanh anh Leo cứ lởn vởn trong đầu cậu. Cậu chưa gọi được tên nó. Nhưng có một góc trong cậu thấy nó quen, quen một cách khó chịu, giống cái lạnh ở một nơi nào đó cậu chưa muốn nghĩ tới. Cậu ghi nó vào sổ, theo cách của Gray, rồi gấp lại. Một mảnh nữa. Để đó. Một ngày nó sẽ ăn khớp.

Cậu tự hỏi, không phải lần đầu, rằng nếu một ngày cái anh Leo giấu và cái cậu giấu va vào nhau, thì sao. Nếu cái trận đẫm máu anh ta đánh mỗi đêm, và con quái dưới móng cô nhi viện cậu đang lo, hóa ra lại là cùng một sợi chỉ. Cậu chưa biết. Cậu mong là không. Nhưng trong cái thành phố nhỏ này, nơi ai cũng giấu một thứ, mấy cái bí mật hiếm khi nằm yên xa nhau mãi. Một ngày nào đó chúng sẽ chạm nhau. Cậu chỉ mong, khi ngày đó tới, anh Leo đứng cùng phía với cậu, chứ không phải phía bên kia.

Và rất xa, dưới móng cô nhi viện đường Marrow, một thứ vẫn gõ. Một đứa bé sáu tuổi vẫn nắm viên sỏi đếm tới sáng. Còn ở một thành phố đầy những kẻ giấu nghề, một thằng mù mang ba người vừa có thêm một sự đình chiến lặng lẽ với một người đàn ông cũng đang gánh quá sức mình, và cả hai, đêm nay, cùng rít một hơi thuốc ở hai góc phố khác nhau, để đóng bớt cái chợ trong đầu mình lại, đủ lâu mà ngủ.

0
Ủng hộ tác giả Mr. Fox Hí mọi người các đạo hữu, các đạo hữu thích cuốn tiểu thuyết của mình , được ủng hộ cho mình ly...