Ô Kính Thứ Mười Ba

Quyển 1: Tam Môn

Chương 16: Lần Gọi Đầu Tiên

Đăng: 20/06/2026 22:31 2,094 từ 1 lượt đọc

Tấm thẻ gọi cậu sau ba ngày.

Không phải bằng chuông, không phải bằng người. Sáng đó, khi Ethan sờ vào balo lấy cuốn sổ, cậu thấy tấm thẻ của Vạn Tri Các ấm lên dưới ngón tay, một thứ hơi ấm nhân tạo, lạnh lùng, và trên mặt thẻ, những ký hiệu nổi đã đổi đi. Cậu không đọc được bằng mắt, nhưng [Tàn Âm] dội về cho cậu một địa chỉ và một giờ. Một cái kho ở rìa khu chợ. Trưa nay.

"Nó gọi rồi." Gray nói trong [Nhà Nguyện], giọng đã sắc lại từ sáng sớm. "Nhanh hơn tôi tưởng. Vance muốn thử mình ngay, coi mình có ngoan không."

"Mình đi." Ethan đáp, không có lựa chọn nào khác. "Nhớ kế hoạch. Mình hữu dụng, nhưng tầm thường. Một cái mũi, không hơn. Tuyệt đối không để lộ Cổng. Và..." cậu ngừng, "thỉnh thoảng mình làm sai một món. Cố ý. Một thằng mù khéo thì vẫn sai chứ. Một thằng không bao giờ sai mới đáng để nó đào sâu."

"Khôn." Cain nói khẽ. "Giả ngu để khỏi chết. Hợp nghề mình."

Cái kho nằm sau một cánh cửa sắt không biển hiệu, nhưng bên trong thì rộng và lạnh, lạnh kiểu máy móc chứ không phải kiểu nhiễm khí. Ethan gõ gậy bước vào, và ngay lập tức cậu phải ghì lại một cơn choáng.

Đồ nhiễm khí. Rất nhiều. Cả một kho.

Với [Tàn Âm] của cậu, bước vào đây như bước vào một dàn hợp xướng của những thứ lạnh. Hàng trăm món đồ, mỗi món rỉ ra một làn khí âm, mỗi món vương một mẩu ký ức hay một mẩu nỗi sợ của ai đó. Cậu phải khép chặt giác quan lại hết mức, chỉ hé ra vừa đủ để làm việc, như người ta nheo mắt trước nắng gắt.

"Thằng mù của Vance." Một giọng nói vang lên, khô khốc, đều đặn, giọng của một người cả đời đếm và ghi. "Tôi là Pell. Tôi là người coi kho này. Vance nói cậu phân được hàng thật hàng giả mà không cần mắt. Tôi không tin lắm. Nhưng Vance ít khi sai về người." Có tiếng giấy sột soạt, tiếng một cây bút máy mở nắp. "Đằng kia có một bàn. Tôi để lên đó ba mươi món. Cậu nói tôi nghe món nào thật, món nào giả, món nào đáng tiền, món nào là rác. Làm xong thì về. Đừng đụng vào gì ngoài mấy món tôi đưa."

Ethan ngồi xuống, và bắt đầu làm cái việc cậu vẫn làm cho bà Victoria, chỉ khác là lần này dưới một ánh mắt đang chấm điểm.

Cậu cầm từng món, để [Tàn Âm] dội về, rồi nói khẽ. Cái này thật, khí âm đặc, là một mảnh vỏ của quái Bậc Hai. Cái này giả, chỉ là sắt thường ngâm cho ám mùi. Cái này thật nhưng rẻ, khí đã bay gần hết. Cái này, cẩn thận, còn sống một chút, đừng để lâu gần người.

Tiếng bút của Pell chạy đều trên giấy. Ông ta không khen, không chê, chỉ ghi. Nhưng Ethan nghe được nhịp bút đổi mỗi khi cậu nói trúng một thứ mà có lẽ chỉ một chuyên gia mới biết, một thoáng ngập ngừng, rồi ghi nhanh hơn. Người đàn ông khô khốc này đang ngạc nhiên, và đang giấu sự ngạc nhiên đó vào cuốn sổ.

Tới món thứ mười hai, Ethan cố ý làm sai.

Một cái vòng kim loại, khí âm rõ ràng là thật, đặc, sạch. Cậu cầm nó, ngừng lâu hơn bình thường, rồi nói, giọng do dự: "Cái này... con không chắc. Hình như giả. Khí nó cứ là lạ."

Tiếng bút Pell ngừng một nhịp. "Hừ." Ông ta nói. "Cũng có cái cậu bí." Rồi ghi xuống. Ethan cảm được, lạ thay, ông ta thả lỏng đi một chút. Một thằng mù sai một món thì dễ tin hơn một thằng mù thần thánh. Cậu đã đoán đúng.

"Khôn." Gray nói khẽ trong đầu. "Nó vừa bớt đi sự nghi ngờ mình một bậc. Cứ vậy như mười cái ít nhất phải sai một cái."

Cậu làm tiếp, và trong lúc làm, cậu dần hiểu ra cái kho này thật ra là gì. Không phải hàng buôn. [Tàn Âm] kể cho cậu nghe sự thật của chúng: cái vòng tay này còn vương hơi ấm của một người đàn bà đã đeo nó nhiều năm; cái hộp gỗ kia từng đựng thư của ai đó; cái radio nọ từng là tài sản quý nhất của một gia đình nghèo. Đây là đồ tịch. Đồ của những con nợ không trả nổi, bị Vạn Tri Các xiết, gom về đây, định giá, rồi bán đi. Cả một kho những mảnh đời bị siết dây tới mức phải buông tay.

Ethan phân loại chúng, từng món một, và cố không nghĩ tới cái ý nghĩ đang bò lên trong đầu: rằng một ngày nào đó, nếu cậu trượt chân, cái balo với hai cuốn sổ của cậu cũng sẽ nằm trên một cái bàn như vầy, để một thằng mù khác phân loại, định giá, rồi bán đi.

Mọi thứ trôi đều, cho tới món thứ hai mươi ba.

Khi tay Ethan vừa chạm vào nó, cả ba người trong [Nhà Nguyện] khựng lại.

Nó là một mảnh kim loại nhỏ, cong, cháy xém một góc. Bề ngoài chẳng có gì. Nhưng cái khí toát ra từ nó không giống bất cứ món nào khác trong kho. Không phải khí âm của một con quái. Không phải nhiễm khí từ một Vết Nứt. Đây là một thứ lạnh rất quen, một cái lạnh có cạnh sắc, gọn, một vết cắt không thuộc về thế giới này.

Hư Vô.

Và kèm theo cái lạnh đó, [Tàn Âm] dội về một mảnh ký ức không phải của cậu, mà như vọng qua khe cửa niêm phong trong lồng ngực cậu: một căn phòng bê tông, một tiếng gõ, một ký hiệu khắc vội lên kim loại, dấu bằng ngang gạch chéo. Không bằng. Số 07.

Mảnh kim loại này tới từ cái nơi đã tạo ra cậu.

Cậu không nhớ cái đêm đó, cậu đã tự niêm phong nó. Nhưng thân xác cậu thì nhớ. Cái lạnh này, cái cạnh sắc gọn của vết cắt Hư Vô này, có lẽ là một trong những thứ đầu tiên cậu chạm tới khi tỉnh dậy ba năm trước, mù lòa, trên một sàn bê tông mục. Cả người cậu run lên một cơn run không kìm được, vừa là sợ, vừa là một thứ nhớ nhà méo mó và kinh khủng, như thể một phần sâu trong cậu muốn cầm lấy mảnh kim loại này, áp vào ngực, và nói: tao đây, tao về rồi.

Tim Ethan đập dội lên một nhịp. Cánh cửa niêm phong rung mạnh. Trong nửa giây đó, cả người cậu chực phản ứng, chực rụt tay, chực để lộ ra rằng món đồ này nghĩa là gì với cậu.

Đừng. Cain quát trong [Nhà Nguyện], và giọng hắn là một sợi xích ghì cứng. Pell đang nhìn. Đừng phản ứng. Tao giữ thân. Em thở đi. Một việc một lúc. Việc bây giờ là cái mặt nạ. Chỉ cái mặt nạ thôi.

Ethan thở. Hắn giữ cho bàn tay cậu không rụt lại, giữ cho gương mặt cậu trơ ra như mọi món khác. Cậu đặt mảnh kim loại xuống, chậm rãi, và nói, giọng đều đều, không một gợn:

"Cái này là thật, nhưng khí chất lạ lẫm, con nghĩ chắc là đồ hiếm. Con không biết của đây là cái gì. Nhưng đáng tiền. Để riêng ra."

"Hừ." Pell ghi. "Cái đó tịch thu từ một vụ cũ. Không ai trong Vạn Tri Các định giá nổi nó. Cậu nói nó đáng tiền là đủ." Rồi, như buột miệng, ông ta lẩm bẩm. "Hàng của mấy ông bên trên. Đồ từ một dự án xưa. Không phải việc của tôi với cậu."

Một dự án xưa. Trong [Nhà Nguyện], ba người ghi câu đó vào sổ bằng nét chữ run.

Ethan làm nốt bảy món còn lại như một cái máy, đầu óc vẫn đang quay cuồng vì cái mảnh kim loại. Khi xong, Pell gấp sổ lại.

"Được." Ông ta nói, giọng khô nhưng đã bớt ngờ vực. "Cậu khá hơn tôi tưởng. Đúng nhiều hơn tôi nghĩ một thằng mù làm được. Vài món tôi phải kiểm lại, nhưng phần lớn cậu trúng." Tiếng bút gõ nhẹ lên bàn. "Vance trừ cho cậu một phần nợ rồi. Lần sau thẻ ấm thì cậu lại tới. Đừng để nó gọi hai lần."

"Dạ." Ethan cúi đầu, cầm gậy, đứng dậy.

Cậu đi ra cửa, và mỗi bước cậu thấy cái mảnh kim loại sau lưng mình như một thứ nam châm, kéo, gọi. Một mảnh của cái đêm đã tạo ra cậu và lấy đi mắt cậu, nằm đó, trong kho của Vạn Tri Các, được "mấy ông bên trên" giữ như một món hàng chưa định giá nổi.

Vạn Tri Các có đồ từ phòng lab. Vạn Tri Các đang giữ những mảnh của Dự án đã sinh ra cậu.

Vance không dọa suông cái đêm trong hẻm. Hắn thật sự có một sợi chỉ nối tới gốc gác cậu. Hắn chỉ chưa biết sợi chỉ đó dẫn thẳng tới lồng ngực thằng mù đang cúi đầu trước mặt hắn.

Ra tới ngoài nắng, Ethan đứng dựa vào tường một lúc lâu, thở.

"Mình suýt lộ." Cậu nói khẽ.

"Suýt." Gray đáp. "Nhưng không. Cain giữ kịp. Và mình biết thêm một chuyện lớn, dù mình không muốn biết: Vạn Tri Các có hàng từ phòng lab. Nghĩa là nó dính tới Dự án. Nghĩa là cái nợ này, cái sợi dây này, không chỉ là chuyện tiền. Nó nối thẳng vào cái nguy hiểm nhất của đời mình."

"Mình rút lui được không." Cain hỏi, nhưng giọng hắn đã biết câu trả lời.

"Không." Gray nói. "Càng không. Mình mà giãy ra lúc này, nó càng để ý. Mình phải ngoan hơn nữa, tầm thường hơn nữa, để nó đừng bao giờ nối được sợi chỉ trong kho với thằng mù phân hàng cho nó. Mình phải ở trong tầm tay nó, mà tàng hình ngay trước mắt nó. Đó là chỗ an toàn nhất, và nguy hiểm nhất."

Cain im lặng một lúc, rồi nói, giọng hiếm khi trầm như vậy. "Tao ghét cái cảm giác này. Đứng trong tay kẻ thù mà phải cúi đầu cười với nó. Tao thà đánh nhau."

"Tao biết." Ethan đáp khẽ. "Nhưng hồi nãy anh vừa giữ thân cho mình không lộ, đúng cái lúc khó nhất, lúc em chực run tay. Anh đánh kiểu khác hôm nay, anh Cain. Anh đánh bằng cách không đánh. Ghì một cơn bốc đồng lại cũng là một trận, có khi còn khó hơn vung dao. Đó cũng là một thứ anh đang học."

Cain không đáp. Nhưng Ethan cảm được, trong [Nhà Nguyện], sợi xích kia khẽ chùng xuống một chút, như thể vừa được công nhận.

Ethan gật. Cậu thấy mệt rã, cái mệt của một buổi trưa phải gồng từng thớ thịt để không là chính mình. Và cái áp lực mỏng trong đầu cậu lại dày thêm. Cậu nghĩ tới khói thuốc lần nữa, rất nhanh, rồi dẹp đi.

"Về thôi." Cậu nói. "Tối nay ghé Sera. Rồi tập một nhịp. Mình giữ cái nhịp đó. Dù cả thành phố này có siết mình cỡ nào, mình vẫn giữ cái nhịp nhỏ của ba đứa mình. Đó là thứ duy nhất không ai siết được."

Cậu gõ gậy đi về dưới nắng trưa, một con nợ ngoan ngoãn của Vạn Tri Các, một thằng mù khéo phân hàng, một kẻ vừa chạm vào một mảnh của chính cái đêm đã tạo ra mình mà không được phép run tay.

Và rất xa, dưới móng một cô nhi viện, một thứ vẫn gõ, không biết rằng kẻ duy nhất định xuống cứu con mồi của nó hôm nay vừa biết thêm: cái thế giới muốn nuốt cậu không chỉ có một con quái dưới sàn. Nó có cả những căn phòng mát lạnh đầy hồ sơ, những con người mặc vest, và một cái kho đang giữ những mảnh vỡ của đêm cậu ra đời.

Một việc một lúc, cậu tự nhủ. Hôm nay đã đủ nặng rồi.

0
Ủng hộ tác giả Mr. Fox Hí mọi người các đạo hữu, các đạo hữu thích cuốn tiểu thuyết của mình , được ủng hộ cho mình ly...