Quyển 1: Tam Môn
Chương 17: Hôm Nay
Từ cái ngày chạm vào mảnh kim loại trong kho Vạn Tri Các, có một thứ trong lồng ngực Ethan không chịu yên trở lại.
Cánh cửa niêm phong, cái cửa cậu đã tự tay đóng kín suốt ba năm để khỏi nhớ cái đêm mưa trên sàn bê tông, từ hôm đó cứ rung lên khe khẽ. Mảnh kim loại mang vết cắt Hư Vô ấy, cái thứ tới từ chính phòng lab đã tạo ra cậu, đã thọc một ngón tay vào vết thương cũ và khơi nó dậy. Cậu không nhớ ra cái đêm đó, cậu vẫn giữ nó sau lớp niêm phong. Nhưng giờ nó ở ngay sau cánh cửa, đẩy, gõ, đòi ra.
Và một cánh cửa đã bị lung lay thì cái gì cũng nặng hơn.
[Tàn Âm] của cậu, vốn vẫn là cái giác quan Bậc Một quen thuộc, mấy hôm nay dội về dày hơn, dai hơn. Không phải vì nó mạnh lên. Mà vì đầu cậu đang mỏi, đang mở, đang không đủ sức khép lại như mọi khi. Cậu chạm cái gì cũng nghe nó kể. Cái nệm kể về những đêm cậu khóc thầm. Cây gậy kể về từng con đường. Cái chén kể. Mọi thứ kể, và cậu không có cách nào bịt tai, vì cái tai đó nằm trong lồng ngực cậu, ngay cạnh cánh cửa đang rung.
Mà cái đầu mỏi không phải thứ duy nhất đè lên cậu.
Có tấm thẻ của Vạn Tri Các trong balo, có thể ấm lên gọi cậu bất cứ lúc nào, kéo cậu trở lại cái kho lạnh đầy hồ sơ, nơi cậu phải gồng từng thớ thịt để không là chính mình. Có sợi dây nợ Vance đã thắt quanh cổ. Có cái bí mật ba Cổng cậu phải giấu từng giây trước mọi ánh mắt. Có bé Sera, đêm nào cũng nắm viên sỏi đếm tới sáng, một món nợ cậu tự nhận mà chưa trả được. Có cái nghèo, cái đói, cái mệt của một thằng quét sân kiếm từng đồng.
Tất cả chồng lên nhau, mỗi ngày một lớp, và cánh cửa bị khơi dậy kia cứ rung, rung, không cho cậu một phút yên.
Cậu vẫn đi. Quét sân. Phân ve chai. Cúi đầu trước Vance khi tấm thẻ gọi. Ghé Sera. Tối tập một nhịp với hai người kia. Nhưng cậu đi như một người vác quá sức mình, mỗi ngày lún xuống thêm một chút.
Hai hôm trước, tấm thẻ lại ấm lên. Cậu lại tới cái kho lạnh, lại phân loại một đống đồ tịch dưới mắt ông Pell, lại cố ý làm sai một món, lại gồng cả buổi để ba cánh Cổng đừng tỏa ra gì cho cái đồng hồ máy quét. Về tới phòng, cậu nằm vật ra, kiệt sức không phải vì việc nặng, mà vì phải giả làm một người khác suốt mấy tiếng đồng hồ. Giả yếu cũng bào mòn người ta, theo cái kiểu không ai nhìn thấy.
"Cậu Wilder bữa nay xanh quá." Emma nói ở cửa hàng tiện lợi, nhíu mày. "Mấy bữa nay cậu như mất ngủ cả tuần. Cậu bệnh hả."
"Dạ con không sao chị." Ethan đáp, gượng cười, dù ngay lúc đó trong đầu cậu là ký ức của ba người lạ chen nhau vì cậu vừa lỡ tay chạm cái kệ.
Anh Leo, từ sau quầy, nhìn cậu một thoáng lâu hơn mức một nhân viên vụng về nên nhìn. Rồi anh ta quay đi, làm rơi một cuộn băng keo.
Tối đó ở bãi bà Victoria, bà nhìn cậu một lúc lâu rồi đặt chén trà vào tay cậu.
"Mày đang vác cái gì nặng lắm." Bà nói khẽ, không hỏi. "Tao thấy. Vai mày trĩu xuống cả tuần nay. Mắt mày, dù không thấy, cũng có cái quầng của thằng không ngủ."
Ethan không giấu bà. Cậu chưa từng giấu được bà.
"Dạ đầu con không yên tĩnh được, bà ơi." Cậu nói. "Có chuyện cũ con chôn lâu rồi, mấy hôm nay nó cứ trồi lên. Con chạm cái gì cũng nghe, con nghĩ cái gì cũng ra cái cũ. Con mệt mà con không ngủ được. Đầu con như cái chợ không bao giờ đóng cửa."
Bà Victoria im lặng. Rồi bà nói một câu khiến Ethan nhớ mãi.
"Ai sống tới tuổi tao cũng có một cái chợ như vậy trong đầu, nhỏ à. Cái khổ không phải là có nó. Cái khổ là không biết cách đóng cửa nó lại, dù chỉ một lúc, để mà thở." Bà thở dài. "Mỗi người tự tìm một cách. Có người uống. Có người cầu nguyện. Có người ra biển ngồi. Cái cách đó hiếm khi tốt cho mình. Nhưng đôi khi, một người mệt quá thì cần một cái cửa để đóng cái chợ lại, dù phải trả giá. Tao không khuyên mày. Tao chỉ nói cho mày biết: ai cũng vậy thôi."
Đêm đó, Ethan không ngủ được.
Cậu nằm trong phòng trọ tối, và đầu cậu là cái chợ bà Victoria nói, mở toang, ồn ào. Ký ức của cậu, ký ức người khác, cái đêm mưa sàn bê tông chực trồi lên qua cánh cửa đang rung. Cain ghì cậu lại, Gray xếp cho cậu, nhưng cả hai cũng mệt rã, và đêm cứ dài ra, dài ra.
"Em không chịu nổi nữa." Cậu nói khẽ, sau nhiều giờ. Không phải than. Chỉ là kiệt sức. "Em cần đầu em im đi. Chỉ một chút. Em cần một cái cửa để đóng cái chợ này lại, đủ lâu để ngủ."
Cậu ngồi dậy, mặc áo, cầm gậy, đi ra ngoài.
Ở góc đường có một bà cụ bán hàng đêm, mấy thứ lặt vặt cho dân lao động ca khuya. Trà, kẹo, thuốc lá lẻ. Ethan đã đi qua cái sạp đó cả trăm lần mà chưa từng dừng. Đêm nay cậu dừng.
"Bà cho con một điếu." Cậu nói khẽ.
Cậu nghe tiếng rút một điếu thuốc lẻ, tiếng quẹt diêm. Cậu cầm điếu thuốc trong tay, và khựng lại một thoáng. Cậu nghĩ tới mấy người đàn ông ở bãi ve chai, cái cách họ ngồi rít thuốc sau một ngày nặng, vai chùng xuống. Cậu nghĩ tới ba lần cậu đã tự nhủ "chưa phải hôm nay".
Hôm nay, cậu nghĩ. Hôm nay rồi.
Cậu đưa điếu thuốc lên môi, và hút.
Cơn ho ập tới ngay, dữ dội, cay xè, cả ngực co thắt. Lần đầu, thân xác cậu phản đối kịch liệt. Cậu ho tới chảy nước mắt, tay vịn tường. Bà cụ bán hàng cười khẽ, cái cười không ác ý của người đã thấy quá nhiều thằng nhỏ hút điếu đầu tiên.
"Mới hút hả con." Bà nói. "Hít nhẹ thôi. Từ từ."
Ethan hít lại, nhẹ hơn. Khói vào, ở lại một nhịp, rồi ra.
Và cái chợ trong đầu cậu nhỏ lại.
Không phải biến mất. Nó vẫn ở đó. Nhưng nó lùi ra xa, vặn nhỏ lại, như ai vừa hạ âm lượng một cái radio đang mở quá to. Cánh cửa niêm phong vẫn rung, nhưng tiếng rung mờ đi. Lần đầu trong nhiều ngày, đầu Ethan có một khoảng lặng. Một khoảng nhỏ, mong manh, nhưng là khoảng lặng.
Trong [Nhà Nguyện], cả ba người cùng cảm được nó. Vì họ chung một thân, nên khói ngấm vào một người là dịu cả ba. Cain, kẻ lúc nào cũng phải gồng giữ thân, thấy vai chùng xuống. Gray, kẻ lúc nào cũng phải xếp dọn cơn lũ, thấy cơn lũ chậm lại.
"Cái này..." Cain nói khẽ, ngạc nhiên. "Cái này làm dịu thật."
"Ừ." Ethan đáp, tựa tường trong hẻm khuya, điếu thuốc cháy đỏ giữa hai ngón tay. Cậu thấy nhẹ. Và cùng lúc, một nỗi buồn lặng lẽ, một thứ cậu chưa gọi được tên.
Cậu mới mười chín tuổi. Cậu vừa hút điếu thuốc đầu tiên trong một con hẻm khuya, một mình, để dỗ một cái đầu quá tải đi ngủ. Và cậu biết, mơ hồ thôi nhưng chắc chắn, rằng đây không phải điếu cuối. Rằng từ đêm nay, cái mùi khói này sẽ đi theo cậu, qua những đêm còn nặng hơn đêm nay, qua những con đường còn dài hơn con đường nó vừa giúp cậu đứng vững. Cậu chưa biết hết cái giá của nó. Nhưng cậu đã bắt đầu trả.
Gray là người gọi tên nó.
"Hai người biết mình vừa làm gì không." Giọng kẻ giữ sổ vang lên, không trách, chỉ là sự thật lạnh lùng quen thuộc. "Mình vừa tìm ra một cái nạng. Nó dịu thật. Nhưng nó là một cái nạng. Hôm nay mình hút một điếu để chịu nổi cái nặng. Ngày mai cái nặng vẫn còn, cánh cửa vẫn rung, và mình sẽ lại cần một điếu. Rồi điếu nữa. Đây không phải thuốc chữa. Đây là một sợi dây khác, mình tự buộc vào cổ mình."
Ethan im lặng, cảm hơi ấm của đốm lửa đỏ cậu không thấy được.
"Em biết." Cậu nói cuối cùng. "Em biết nó là cái nạng. Em biết nó có giá. Em biết một ngày nào đó em sẽ ghét cái mùi này, ghét việc em cần nó." Cậu thở ra một làn khói. "Nhưng tối nay, Gray à, em không còn cách nào khác để đầu em im đủ lâu mà ngủ. Cả tuần nay em vác quá sức. Em chỉ là một con người, dù em là ba người. Em cũng cần một chỗ đặt cái nặng xuống, dù chỉ một lúc."
Gray không nói gì thêm. Vì hắn hiểu. Hắn cũng có cái nạng của hắn, là cuốn sổ, là cái việc ghi mọi thứ ra để khỏi quên. Mỗi người trong ba người họ đều đang tự buộc vào mình một sợi dây để chịu nổi cái mình là. Cain có cơn giận hắn phải ghì. Gray có cuốn sổ. Và giờ Ethan có điếu thuốc.
"Tôi ghi vào sổ." Gray nói khẽ, không còn vẻ trách. "Hôm nay Ethan hút điếu đầu tiên. Vì đầu không yên, vì vác quá sức. Nó dịu được. Nó cũng là một cái giá mới. Để mắt, đừng để nó thành chủ."
Ethan hút hết điếu thuốc, chậm rãi, trong cái yên hiếm hoi nó cho cậu. Rồi cậu dụi nó vào tường, trả tiền bà cụ, và đi về.
Trên đường về, đầu cậu đã đủ yên để nghĩ rõ ràng, lần đầu trong cả ngày. Cậu nghĩ về câu bà Victoria nói. Ai cũng có một cái chợ trong đầu, và ai cũng phải tìm một cái cửa để đóng nó lại, dù cái cửa đó có giá. Cậu đã chọn cái cửa của mình tối nay. Nó lấy đi một mẩu sức khỏe, buộc thêm một sợi dây, nhưng nó trả lại cậu một khoảng lặng để ngủ. Một cuộc đổi chác. Như mọi cuộc đổi chác trong cái đời này của một kẻ yếu: chọn cái giá nào mình chịu được, để đổi lấy cái mình cần nhất ngay lúc đó.
"Đừng quen quá." Cain nói khẽ khi cậu về tới phòng. Nhưng giọng hắn không gắt. "Tao biết mày cần nó tối nay. Mai mình tính tiếp. Một việc một lúc."
"Ừ." Ethan nằm xuống, và lần đầu trong nhiều giờ, đầu cậu đủ yên để buồn ngủ. "Một việc một lúc. Tối nay, việc là ngủ."
Và rất xa, dưới móng cô nhi viện đường Marrow, một thứ vẫn gõ. Một đứa bé sáu tuổi vẫn nắm viên sỏi đếm tới sáng. Còn trong một căn phòng trọ tối, một thằng mù mang ba người, một thằng vẫn còn ở Bậc Một, vẫn còn yếu, vẫn còn cả một con đường dài phía trước, ngủ thiếp đi với mùi khói thuốc vương trên áo và một cái nạng mới vừa bước vào đời mình.
Đường còn dài. Và giờ cậu đã biết, mỗi bước trên con đường đó, cậu sẽ phải trả một thứ gì.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.