Thiên Hà Vấn Đạo

Chương 1: Dị Tượng Sinh Thiên Kiêu – Cuộc Gặp Gỡ Trong Hang Tối

Đăng: 01/07/2026 08:14 1,419 từ 2 lượt đọc

"Thiên phú quyết định ngươi bắt đầu ở đâu, nhưng ý chí quyết định ngươi có thể đi đến đâu."

Mười năm trước, tại Hồng Lĩnh Đại Lục thuộc Thanh Vân Giới, một dị tượng kinh thiên động địa đã bóp nghẹt bầu không khí của cả vạn dặm Phạm gia.

Đêm đó, vạn dải ngân hà bỗng nhiên đảo chuyển, tinh tú rực cháy. Từ chín tầng trời sâu thẳm, ánh sao tụ lại thành một con cự long quang minh khổng lồ, thân dài vạn trượng, móng vuốt xé rách màn đêm, gầm vang một tiếng chấn động cả đại lục rồi lao thẳng xuống phòng sinh của phu nhân Gia chủ. Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời, bóng tối ngàn năm bỗng chốc bị quét sạch, trời đêm bừng sáng rực rỡ như ban ngày.

Đại lão của các siêu cấp tông môn đứng từ đỉnh núi tuyết vạn dặm nhìn lại, tay bóp nát cả chén ngọc, kinh hãi thất thanh: – Phạm gia sinh ra kỳ lân nhi! Đứa trẻ này sinh ra đã có thiên địa cộng minh, dị tượng ngập trời chắc chắn là Chân Tiên giáng thế, sở hữu Thiên linh căn vạn năm có một!

Đứa trẻ mang theo hào quang nghịch thiên ấy, được đặt tên là Phạm Thiên Hà — mang theo tham vọng xé rách hư không, vươn tới đỉnh cao vũ trụ của cả một gia tộc cổ xưa.

Mười năm trôi qua, vị "Thiên kiêu dị tượng" năm nào đã sớm lộ ra phong mang khiến người khác phải ngoái nhìn. Ở tuổi lên mười, Phạm Thiên Hà sở hữu một vóc dáng cao ráo, tuấn lãng vượt xa đồng lứa. Gương mặt hắn đẹp như một pho tượng ngọc được gọt giũa tỉ mỉ: đôi lông mày kiếm sắc sảo hơi xếch ngược đầy ngạo nghễ, sống mũi cao thẳng, và đặc biệt là đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng như chứa đựng cả bầu trời sao đêm dị tượng năm nào.

Thế nhưng, trái ngược với những thiên tài luôn mang tâm tính kiêu ngạo, hống hách, Thiên Hà lại trầm ổn và chín chắn đến lạ kỳ. Hắn khắc cốt ghi tâm lời dạy đầu đời của cha — Gia chủ Phạm Quang Tâm: “Người tu tiên có thể mất tu vi, có thể mất pháp bảo, nhưng tuyệt đối không được mất lòng người”. Được nuôi dưỡng bởi lòng nhân từ của người mẹ y tu Lâm Nguyệt Dao, trong huyết quản của hắn là sự dung hòa hoàn hảo giữa một ý chí sắt đá và một trái tim bao dung.

Mỗi bình minh, khi vạn vật còn chìm trong sương độc lạnh giá, bóng dáng thiếu niên gấm trắng đã đứng đón gió trên đỉnh núi đá sắc nhọn, miệt mài rèn luyện thân thể đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn chưa bao giờ lười biếng dù chỉ một ngày, âm thầm tích lũy, chờ đợi năm mười hai tuổi để chính thức thức tỉnh linh căn, bước vào tiên lộ.

Trong một lần một mình tiến sâu vào Khu Rừng Hắc Ám — cấm địa sau núi để rèn luyện sức bền, khứu giác nhạy bén của Thiên Hà bỗng khựng lại. Giữa mùi ẩm mốc của lá mục, một mùi máu tanh nồng nặc, lạnh lẽo và mang theo một áp lực khủng khiếp bốc lên từ một hang động khuất sau cây cổ thụ nghìn năm.

Uy áp kinh người tràn ra, ép chặt mọi yêu thú trong vòng một dặm phải quỳ rạp xuống đất, im thin thít không gợn một tiếng động. Giữa bầu không khí ngộp thở ấy, Thiên Hà đè nén tiếng tim đập hỗn loạn trong lồng ngực. Hắn nín thở, khẽ khàng gạt bụi gai sang một bên rồi lặng lẽ bước vào bóng tối dày đặc, lạnh lẽo đến thấu xương của lòng hang.Đập vào mắt hắn là một cảnh tượng kinh tâm động phách.

Một thiếu niên xấp xỉ tuổi hắn đang nằm thoi thóp trên vũng máu màu tím đen. Dưới ánh sáng le lói hắt qua khe đá vách núi, ngoại hình của kẻ lạ mặt hiện lên đầy quái dị. Thiếu niên đó có mái tóc màu bạc trắng như tuyết xõa tung trên nền đất bẩn, đối lập đến gai người với làn da tái nhợt như xác chết.

Kinh dị nhất là từ vùng cổ kéo dài xuống hai cánh tay gầy guộc, những lớp vảy rồng hoàng kim rách nát, lở loét đang điên cuồng rỉ máu. Dòng máu màu tím đen của hắn mang tính ăn mòn cực mạnh, rơi xuống đá tảng khiến đá tảng bốc khói xèo xèo. Trên góc trán bên phải của thiếu niên, một khúc sừng rồng nhỏ màu vàng ròng bị gãy ngang, vết thương sâu hoắm lộ cả cốt tủy.

Đó chính là Long Tử Hiên — hoàng tử mang huyết mạch Tổ Long Chi Huyết tối cao của Thái Cổ Long Tộc. Hắn vừa trải qua một cuộc tàn sát đẫm máu của hoàng tộc Thượng giới, bị chính vương thúc phản bội, truy sát đến mức phải dùng cấm thuật đốt cháy vạn năm thọ nguyên để xé rách không gian, rơi xuống hạ giới rách nát này.

Bên dòng suối ngầm lạnh lẽo, giữa không gian thê lương ngập tràn tử khí, một tia động tĩnh nhỏ nhoi chợt phá vỡ sự im lặng. Cảm nhận được có sinh vật đang tiếp cận, đôi mắt Long Tử Hiên bỗng mở bừng!

Xoẹt! Đôi đồng tử rồng màu vàng rực như hai ngọn lửa địa ngục dựng đứng lên, xé toạc màn đêm bằng luồng sát khí nghẹt thở. Hắn gầm gừ trong cổ họng, dòng máu tím đen trào ra khóe miệng, âm thanh khàn đặc nhưng đầy uy áp:

– Tránh ra… phàm nhân ngu xuẩn! Chạm vào ta, ta sẽ khiến cả cửu tộc ngươi tro cốt không còn!

Áp lực mạnh đến mức khiến xương cốt của Thiên Hà kêu lên những tiếng răng rắc, vạt áo trắng bay lật bật. Thế nhưng, bước chân của vị Thiên kiêu Phạm gia không hề lùi lại dù chỉ một tấc. Hắn nhìn thẳng vào đôi đồng tử rồng đầy sát cơ kia. Ở khoảng cách gần, Thiên Hà nhìn thấu qua lớp ngụy trang hung tàn ấy. Hắn không thấy một con quái vật, hắn chỉ thấy một linh hồn cô độc tột cùng, một kẻ thà chết chứ không chịu khuất phục trước số phận — giống hệt như ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng hắn.

Thiên Hà lặng lẽ tiến lại gần. Hắn quỳ một gối xuống vũng bùn hôi hám, cởi chiếc áo khoác gấm trắng đắt giá của mình ra, thấm dòng nước suối mát lạnh, dịu dàng nhưng vô cùng dứt khoát lau đi vết máu đen bầm trên gương mặt sắc sảo của đối phương.

Hắn lấy ra từ trong ngực áo một bình ngọc thạch, đổ ra một viên đan dược bảo mạng cấp cao nhất do chính mẹ hắn luyện chế, nhìn thẳng vào mắt Long Tử Hiên:

– Ta không biết kẻ thù của ngươi mạnh thế nào, cũng không quan tâm ngươi là thần hay là ma. Nhưng ở trong cái hang này, mạng của ngươi là do ta bảo vệ. Muốn báo thù? Uống nó đi, giữ lại cái mạng rách này trước đã!

Oanh! Đầu óc Long Tử Hiên như có sấm sét nổ tung. Một sinh vật đứng trên đỉnh cao vạn giới, sinh ra trong hận thù và máu lạnh, nay lại nhận được sự ấm áp thuần khiết không chút tạp niệm từ một đứa trẻ phàm nhân.

Nhưng, lòng tự tôn của Thái Cổ Long Tộc khiến hắn không thể dễ dàng cúi đầu. Long Tử Hiên nghiến răng, dùng chút sức tàn hất mạnh tay, làm viên đan dược văng ra, rơi xuống nền đất, ánh mắt đầy sự cự tuyệt và đề phòng.

Thiên Hà không hề tức giận. Hắn nhặt viên đan lên, cẩn thận lau sạch bụi bẩn rồi đặt lại ngay ngắn trên một phiến đá bằng phẳng ngay cạnh tầm tay của Long Tử Hiên. Hắn lẳng lặng đứng dậy, dùng đoản kiếm chặt hạ những cành gai độc, dựng lên một hàng rào ngụy trang khéo léo che kín toàn bộ cửa hang, cắt đứt mọi hơi thở truyền ra ngoài trước khi rời đi.

0