Chương 7: Kiếm Ngân Cửu U, Huyết Nhiễm Hắc Ám Lĩnh
Sương độc của Hắc Ám Ma Vực Lâm dần thoái lui khi ba bóng người tiến sâu vào ngoại vi Hắc Ám Lĩnh. Đây là vùng đất hỗn mang, nơi luật pháp của các tông môn chính đạo bị xóa nhòa, nhường chỗ cho sự ngự trị của tà tu, tán tu vong mạng và những thung lũng đầy rẫy yêu thú khát máu. Không khí nơi này đặc quánh mùi tanh sương và huyết nhục, mỗi bước chân dẫm lên lá mục đều phát ra tiếng rào rạo ghê rợn như tiếng xương khô vỡ vụn. Những gốc cổ thụ vặn vẹo như những cánh tay quỷ vươn lên giữa màn đêm, che khuất gần như toàn bộ ánh trăng, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ rọi xuống lối đi âm u.
Trong một khoảng rừng thưa rậm rạp khuất sau vách đá đứng, ba người tạm dừng chân bên một thân cây cổ thụ đổ nát phủ đầy rêu phong. Nhìn về phía Phạm Thiên Hà đang ngồi xếp bằng, Long Tử Hiên thầm gật đầu. Nhờ công pháp thần bí Nguyên Thủy Thiên Kinh kết hợp với sự kích hoạt của Huyết Quy Giáp sau trận huyết chiến dưới vực sâu, thiên địa linh khí xung quanh đang chậm rãi thấm vào nhục thân hắn.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ như tiếng vỏ trứng vỡ vang lên từ sâu trong xương tủy Thiên Hà. Hắn mở bừng mắt, một luồng kình khí thổ nạp nhàn nhạt bắn ra ngoài. Luyện Khí tầng hai! Thiên Hà nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được nhục thân của mình lại được tôi luyện thêm một tầng vững chắc, lực cánh tay tăng mạnh.
Tử Hiên khẽ mỉm cười, rồi gã quay sang liếc nhìn Tần Mộc Vũ. Thiếu niên thanh y lúc này đang ngồi lặng lẽ, tư thế thẳng tắp như một cây tùng vách đá. Thanh Thừa Ảnh Kiếm trong suốt đặt ngang đầu gối hắn, những đường gân kiếm màu đen ẩn hiện luân chuyển như đang hô hấp cùng nhịp với chủ nhân. Dù đã khai mở Kiếm Thể, nhưng khí cơ của Mộc Vũ vẫn giống như một khối quặng thô vừa ra lò, sắc bén có thừa nhưng thiếu đi sự biến hóa và sát chiêu bộc phá trọn vẹn để hóa thành nanh vuốt thực sự.
Tử Hiên khẽ xoay người, từ trong ngực áo rút ra một cuộn da thú thô ráp màu xám tro. Trên bề mặt miếng da thú vẫn còn vương chút mùi máu loãng của yêu thú cấp thấp, nhưng những dòng chữ, những đường vẽ kinh mạch nét mực đen sẫm bên trên lại vô cùng sắc sảo, uốn lượn như rồng bay phượng múa, mang theo một loại ý cảnh hủy diệt bức người. Đây là thứ mà Tử Hiên đã âm thầm dùng máu yêu thú kết hợp với bí pháp, thức thâu đêm viết lại từ trong trí nhớ vĩ đại của mình suốt mấy ngày qua trên đường đi. Gã không nói không rằng, vung tay ném thẳng cuộn da thú về phía Phạm Thiên Hà.
Thiên Hà giơ tay bắt gọn lấy, cảm giác thô ráp và luồng kiếm ý nhàn nhạt tản ra từ miếng da thú khiến hắn hơi sững sờ, khẽ nhíu mày hỏi: — Tử Hiên, đây là...?
Tử Hiên chắp tay sau lưng, tà áo khẽ lay động dù xung quanh không có gió, nhàn nhạt nói: — Đại ca, đây là "Cửu U Niết Bàn Kiếm Chỉ" mà đệ ghi chép lại từ trong trí nhớ trong mấy ngày qua. Bộ kiếm pháp này dùng ý cảnh hủy diệt tột cùng để sinh ra sát chiêu nghịch thiên, người thường cố chấp luyện sẽ bị kiếm khí rạch nát tay nát mạch, đan điền vỡ vụn. Nhưng đối với một kẻ sở hữu Phá Diệt Kiếm Thể như hắn, đây lại là tuyệt phối bất dung thiên địa. Đệ đưa cho huynh, huynh muốn xử lý thế nào thì tùy thuộc vào huynh.
Thiên Hà thông minh tuyệt đỉnh, làm sao không hiểu ý đồ sâu xa của vị đệ đệ kết nghĩa này. Tử Hiên tính tình cao ngạo lạnh lùng, lại vô cùng tinh tế. Gã muốn giúp Mộc Vũ có khả năng tự vệ và giết địch, nhưng lại muốn đem danh nghĩa cơ duyên này tặng cho Thiên Hà, để thắt chặt thêm sợi dây tình nghĩa và lòng trung thành tuyệt đối của Mộc Vũ với vị đại ca này. Hơn nữa, với một người coi trọng nghĩa khí, xem bằng hữu nặng hơn sinh mệnh như Thiên Hà, việc tự tay trao đi đại cơ duyên cho người cùng chung hoạn nạn mới là điều khiến hắn thỏa nguyện nhất.
Thiên Hà cười hào sảng, tiếng cười vang vọng làm chấn động vài phiến lá khô, hắn không một chút khách sáo, quay sang ngoắc tay với thiếu niên thanh y: — Mộc Vũ, lại đây! Thanh Thừa Ảnh của đệ đã khai phong, rực rỡ vô song nhưng chưa có nanh vuốt để xé rách màn đêm. Bộ kiếm pháp này, ta tặng đệ!
Tần Mộc Vũ run lên bần bật, đôi nhãn mâu sắc lẹm lộ ra vẻ chấn động sâu sắc. Hắn bước lên, hai tay cung kính đỡ lấy cuộn da thú từ tay Thiên Hà. Ánh mắt hắn nhìn Thiên Hà trầm trọng và tràn ngập sự cảm kích tột cùng, rồi khẽ gật đầu chào Tử Hiên. Hắn không thốt ra một lời khách sáo hay thề thốt sáo rỗng, bởi đối với vị kiếm khách cô độc này, mạng sống đã giao cho đối phương dưới đáy vực sâu kia, thì ơn nghĩa thiên thu này chỉ có thể trả bằng máu và độ sắc bén của thanh kiếm trên tay. Hắn vuốt nhẹ lớp da thú gồ ghề, cảm giác như đang chạm vào một định mệnh mới, một trang sử mới của cuộc đời mình.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ, ôm kiếm vào lòng, triệt để đắm chìm thần trí vào những dòng khẩu quyết thâm áo cổ xưa.
Một canh giờ trôi qua nhanh chóng trong sự tĩnh lặng đến ngạt thở của khu rừng.
Long Tử Hiên khoanh tay tựa lưng vào thân cây thạch bích, thần sắc nhàn nhã nhắm mắt dưỡng thần. Theo tính toán dựa trên nhãn quang và kinh nghiệm phong phú vô song của gã, dẫu Mộc Vũ có sở hữu Kiếm Thể nghịch thiên trăm triệu năm khó gặp, nhưng "Cửu U Niết Bàn Kiếm Chỉ" là bộ kiếm pháp có đẳng cấp cực cao, huyền ảo thâm sâu, biến hóa khôn lường. Ở mảnh đại lục phàm trần thấp kém này, những thiên tài yêu nghiệt đứng đầu các đại tông môn cũng phải mất ít nhất ba tháng ròng rã bế quan mới mong chạm đến ngưỡng cửa nhập môn. Mộc Vũ muốn diễn luyện và nắm bắt được thức thứ nhất, nhanh nhất cũng phải mất ba ngày ba đêm không ăn không ngủ.
VÚT!!!
Đột ngột, một luồng kiếm ý lạnh buốt thấu tận tâm can bộc phát ra ngoài, tạo thành một luồng cuồng phong vô hình quét qua mặt đất, cưỡng ép kéo Tử Hiên mở bừng mắt.
Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử của thiếu niên tóc bạc co rút lại thành một đường chỉ mảnh, lồng ngực chấn động, dâng lên một nỗi kinh hãi chưa từng có!
Tần Mộc Vũ đã đứng dậy từ bao giờ. Hắn không hề rút thanh Thừa Ảnh Kiếm bên hông, mà chỉ đứng thẳng như một thanh trường kiếm ngạo nghễ giữa trời đất, giơ hai ngón tay trỏ và giữa làm kiếm chỉ, nhắm thẳng ra khoảng không vô định trước mặt. Xung quanh thân thể hắn, luồng kiếm khí phá diệt màu đen kịt cuồn cuộn dâng trào như nước thủy triều đen, điên cuồng vặn xoắn, gào rú rồi tụ lại hóa thành một tia kiếm mang mỏng manh như sợi tơ tằm nhưng đen đặc như hắc động tử thần ngay trên đầu ngón tay hắn.
— Cửu U Thức Thứ Nhất: Phá Diệt Nhất Chỉ! — Mộc Vũ khẽ quát, giọng nói lãnh khốc như băng ngàn năm.
HƯUUNGG!
Ngón tay hắn đâm ra, tia kiếm mang màu đen rạch rách không khí, để lại một vệt đen sẫm trong không gian và phát ra tiếng rít chói tai xé toạc màng nhĩ. Cách đó mười trượng, một tảng đá vạn cân cứng như hắc thiết nguội lập tức bị tia kiếm khí xuyên thủng một lỗ nhỏ trơn tru không một tì vết. Sau đó, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên, toàn bộ tảng đá khổng lồ nứt ra như mạng nhện rồi nổ tung thành một đống bột mịn trắng xóa! Sức tàn phá trực diện khủng khiếp đến mức khiến những tán lá cây cổ thụ xung quanh cũng bị chấn động rụng xuống rào rạo như mưa đổ.
Chưa dừng lại ở đó, thiên địa linh khí xung quanh ngoại vi Hắc Ám Lĩnh như bị một lực hút vô hình cực đại điên cuồng kéo đến, hóa thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ rít gào trên đỉnh đầu Mộc Vũ. Khí cơ của hắn bắt đầu kéo tăng vọt với tốc độ kinh người, giống như một ngọn núi lửa bị kìm nén bấy lâu nay đột ngột tìm được cửa xả, điên cuồng bùng nổ.
Luyện Khí tầng ngũ... Luyện Khí tầng lục... Luyện Khí tầng lục đỉnh phong!
Chỉ trong vòng chưa đầy hai canh giờ ngắn ngủi, từ một kẻ có kinh mạch bế tắc hoàn toàn, chịu đủ mọi sự sỉ nhục của thế gian, Tần Mộc Vũ không chỉ lĩnh hội được thức thứ nhất của tuyệt học cấp cao mà còn mượn thế kiếm ý cuồn cuộn để đột phá liền hai tầng cảnh giới! Khí huyết toàn thân hắn sôi sục như sóng đại dương, đôi nhãn mâu sáng rực lấp lóe tia sáng hủy diệt như ma thần thức tỉnh.
Phạm Thiên Hà đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một quả quyền đầu, nuốt nước bọt cái ực: — Cái quái gì thế này? Đột phá... đối với đệ dễ như ăn cơm bữa vậy sao? Tần đệ, đệ định dọa chết vị đại ca này đấy à?
Long Tử Hiên đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm, không thể bình tĩnh nổi. Hiện tại gã chỉ còn lại kinh nghiệm trận mạc lão luyện cùng một nhãn quang độc đáo vô song nhìn thấu thiên địa chứ hoàn toàn không có một chút tu vi hộ thân sát thương nào, nhưng cái nhìn của gã chưa bao giờ sai. Gã nhìn chằm chằm vào Tần Mộc Vũ như nhìn một con quái vật viễn cổ bước ra từ thần thoại. “Tốc độ lĩnh hội này... Chẳng lẽ bản thân ta đã đánh giá thấp tiềm năng của Cửu U Hoang Thiên Phá Diệt Kiếm Thể sao? Kẻ này nếu có đủ tài nguyên vĩ đại, tuyệt đối là một vị yêu nghiệt!”
Mộc Vũ thu tay, vòng xoáy linh khí thế cục dần dần tiêu tán vào không trung. Hắn cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn dữ dội trong hệ thống kinh mạch rộng mở, ánh mắt sắc lẹm như đao nhìn về phía thâm sâu tối tăm của Hắc Ám Lĩnh, trầm giọng: — Đại ca, nhị ca. Kiếm đã sắc, có thể đi giết chóc được rồi! Nợ máu của đại ca dưới vực sâu kia, phải dùng sinh mạng của lũ tà tu và yêu thú ở đây để rửa hận!
Sự tiến bộ thần tốc và màn đột phá nghịch thiên của Mộc Vũ chính là phát súng lệnh tàn nhẫn cho hành trình đẫm máu của ba người tại Hắc Ám Lĩnh. Mục tiêu tối thượng: Tích lũy đủ 460.000 viên hạ phẩm linh thạch cho Phạm Thiên Hà. Một con số khổng lồ, là tài phú cả đời của một gia tộc cỡ trung, là điều không tưởng đối với bất kỳ toán tán tu thông thường nào. Nhưng với ba con mãnh hổ vừa hạ sơn, đây chỉ là một cái bia ngắm trần trụi để họ thực hiện một cuộc tàn sát và liệp sát quy mô lớn.
Ròng rã mười lăm ngày trôi qua sau đó. Mười lăm ngày không một khắc ngơi nghỉ, mười lăm ngày đắm chìm trong mùi máu tanh và tiếng gầm rú của tử thần. Hành trình săn giết của họ quét qua hàng chục thung lũng, càn quét từ bìa rừng ngoài cùng tiến dần vào sâu bên trong ngoại vi. Ba người phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo, phân công rõ ràng, tạo nên một cỗ máy gặt hái sinh mạng đáng sợ.
Phạm Thiên Hà luôn là người dẫn đầu, vác chiến đao làm tiên phong mở đường. Thể chất Huyết Quy Giáp sau khi được tôi luyện trong hoạn nạn, kết hợp với sự vận hành thần bí của Nguyên Thủy Thiên Kinh giúp hắn có một nhục thân yêu nghiệt, dẻo dai và cứng cáp đến mức cực đoan. Hắn biến thành một bức tường đồng vách sắt trần trụi, lao thẳng vào giữa bầy thú. Bất kỳ con yêu thú nào lao ra, đao của Thiên Hà liền chém thẳng, lấy ngạnh kháng ngạnh, lấy bạo chế bạo, điên cuồng áp đảo thiên quân. Mỗi bước tiến của hắn đều khiến mặt đất rung chuyển, thu hút toàn bộ sự chú ý và công kích của kẻ địch về phía mình.
Mộc Vũ ẩn nấp trong bóng tối như một bóng ma kiếm khách độc hành. Mỗi khi Thiên Hà kiềm chế và làm tiêu hao nhuệ khí của mục tiêu, thanh Thừa Ảnh Kiếm trong tay Mộc Vũ sẽ xuất hiện giống như một tia chớp đen kịt vô thanh vô tức. "Phá Diệt Nhất Chỉ" kết hợp với thân kiếm trong suốt sắc bén vô song, chỉ một chiêu duy nhất là xuyên thủng sọ yêu thú hoặc chẻ đôi đan điền tà tu, kết liễu mạng sống đối phương trong chớp mắt mà không để lại một tiếng động thừa thãi nào.
Trong khi đó, Long Tử Hiên chậm rãi bước đi phía sau cùng. Dù hoàn toàn không có tu vi để trực tiếp ra tay giết địch hay tung ra những đòn sát thương hủy diệt, nhưng với nhãn quang độc đáo nhìn thấu vạn vật cùng kinh nghiệm chiến đấu phong phú độc nhất vô nhị, gã chính là bộ não tối cao, là người định đoạt chiến cục của cả đội.
— Thiên Hà, ba bước về bên trái, dưới gốc hắc linh chi có một con Kịch Độc Hắc Táo đang rình rập, dùng chuôi đao đập mạnh, chặt đứt chân sau của nó! Mộc Vũ, góc mười một giờ, gió thổi ngược ba phần, đâm thẳng vào mắt trái của con phong lang vương! — Giọng nói trầm ổn, lạnh lùng và chuẩn xác đến tàn nhẫn của Tử Hiên liên tục vang lên giữa những trận chiến hỗn loạn.
Nhờ có sự chỉ điểm chuẩn xác đến từng ly từng tí, nhìn thấu mọi góc chết và sơ hở của kẻ địch từ Tử Hiên, Thiên Hà và Mộc Vũ như hổ mọc thêm cánh, không tốn một chút lực thừa hay dính phải một vết thương hiểm hóc nào liền có thể giải quyết nhanh gọn những mối nguy hiểm cấp bách. Không chỉ vậy, ánh mắt sắc bén của Tử Hiên còn giúp cả đội thu hoạch được không ít chiến lợi phẩm, dược thảo quý giá nằm khuất sâu trong các vách đá hiểm hóc mà người thường chẳng bao giờ ngó ngàng tới.
— Dừng lại. Đại ca, lật phiến đá phủ đầy rêu đen bên cạnh khe suối kia ra. Bên dưới có một cây Huyết Tinh Thảo ba mươi năm tuổi, vừa vặn để bổ sung khí huyết cho huynh. — Tử Hiên nhướng mày chỉ tay, ánh mắt đầy vẻ tự tin và ngạo nghễ.
Thiên Hà hí hửng chạy lại, dùng đoản đao gạt mạnh phiến đá, quả nhiên lộ ra một ngọn linh dược đỏ rực như máu, tỏa ra linh khí hộ thể nồng đậm. Hắn cẩn thận hái lấy, lòng tràn đầy vui sướng.
"Phập!"
Cùng lúc đó, một tiếng động sắc gọn, lạnh lùng vang lên từ bụi rậm phía sau. Thừa Ảnh Kiếm của Mộc Vũ rút ra từ ngực của một tên tà tu thuộc Huyết Sát Bang đang định lén lút tiếp cận từ lùm cây rậm rạp nhằm bắn lén. Tên tà tu này có tu vi Luyện Khí tầng tám, ánh mắt lúc chết vẫn còn trợn trừng đầy kinh hãi, đồng tử co rút vì không tin nổi bản thân ẩn nấp hoàn hảo lại bị phát hiện. Trước nhãn quang nhìn thấu mọi ngụy trang của Tử Hiên, gã chưa kịp kích hoạt hộ thân phù đã bị Mộc Vũ một kiếm đâm thủng tim, chết không nhắm mắt.
Thiên Hà thành thục cúi xuống, một tay rạch bụng con Nhị Tinh Yêu Thú lấy ra viên Yêu đan đỏ rực còn nóng hổi, tay kia giật phắt túi trữ vật trên người tên tà tu, đổ rào rào toàn bộ linh thạch bên trong ra một phiến đá lớn. Tiếng linh thạch va vào nhau lách cách nghe thật vui tai và kích thích dâng trào giữa không gian u ám, chết chóc của Hắc Ám Lĩnh.
Thiên Hà lau vệt máu tà tu bắn trên mặt, cẩn thận kiểm kê rồi ngửa mặt lên nhìn Tử Hiên và Mộc Vũ, ánh mắt lóe lên chiến ý hừng hực cùng sự hưng phấn tột độ: — Tổng kết lại, sau mười lăm ngày liệp sát điên cuồng vừa qua, chúng ta đã tiêu diệt tổng cộng bốn mươi hai tên tà tu rải rác, săn giết hơn một trăm con Nhị Tinh và Tam Tinh yêu thú. Tổng thu nhập hiện tại trong túi trữ vật của ta bao gồm: 8.500 viên hạ phẩm linh thạch, 35 viên Yêu đan các loại, cùng với 12 gốc linh dược như Huyết Tinh Thảo và Hắc Linh Chi. Nếu tìm được thương hội để quy đổi toàn bộ Yêu đan và linh dược này, chúng ta sẽ có tổng cộng khoảng 15.000 viên hạ phẩm linh thạch!
Nói đến đây, Thiên Hà khẽ tặc lưỡi, nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt lộ ra một chút sốt ruột: — Mười lăm ngàn viên linh thạch đối với tán tu bình thường là một gia tài khổng lồ, nhưng so với con số bốn mươi sáu vạn viên đè trên đầu ta... thì vẫn còn quá chậm! Cứ theo tốc độ nhặt nhạnh từng chút một thế này, bao giờ mới gom đủ? Chúng ta cần những mồi ngon lớn hơn, những con cá mập thực sự tích lũy tài phú bằng máu!
Trước khi chính thức phát động cuộc tấn công vào Hắc Hổ Trại, ba người tìm đến một mật động khuất gió để điều tức, chuẩn bị trạng thái đỉnh phong nhất.
Nhìn đống linh thạch lấp lánh vừa cướp được từ đám tà tu, Phạm Thiên Hà đưa ra một quyết định táo bạo. Thay vì cất giữ để gom góp cho con số bốn mươi sáu vạn, hắn cần phải mạnh lên ngay lập tức để bảo vệ bản thân và các đệ đệ. Hắn trực tiếp lấy ra hai ngàn viên hạ phẩm linh thạch, điên cuồng hấp thu linh lực tinh thuần bên trong để thăng tiến tu vi.
Nguyên Thủy Thiên Kinh vận hành đến cực hạn, đem linh lực cuồn cuộn hóa thành những dòng năng lượng tràn vào đan điền.
"OÀNG!!!"
Trong mật động vang lên một tiếng gầm rú trầm đục của khí huyết. Khí hải trong đan điền Thiên Hà khuếch trương dữ dội, áp lực linh lực chấn động làm sập xuống vài mảnh đá nhọn. Luyện Khí tam tầng! Khí huyết toàn thân hắn dâng trào như đại dương cuộn sóng, thực lực của hắn tăng trưởng gần như gấp đôi. Kèm với đó là khả năng chịu đựng của nhục thân khi rèn luyện mỗi ngày cùng với hiệu quả của cấm kỵ thể thuật sức mạnh của hắn không kém các tu sỹ luyện khí tầng 6 tầng 7.
Cùng lúc đó, ở phía đối diện, Tần Mộc Vũ cũng mở bừng mắt. Sát khí và oán niệm từ bốn mươi hai tên tà tu bị hắn tự tay kết liễu trong mười lăm ngày qua đã biến thành chất dinh dưỡng tốt nhất cho Cửu U Hoang Thiên Phá Diệt Kiếm Thể. Luồng kiếm ý hủy diệt màu đen kịt quanh thân hắn bỗng chốc co rút lại rồi bộc phát ra ngoài một cách bạo liệt!
"XOÈO!!!"
Kiếm khí vô hình rạch nát hư không. Khí cơ của Mộc Vũ tăng tiến một cách điên cuồng, trực tiếp đột phá xiềng xích, nhảy vọt lên Luyện Khí tầng bát đỉnh phong! Chỉ một cái liếc mắt của hắn lúc này cũng đủ khiến những kẻ định lực yếu kém phải nát tan tâm mật. Sự tiến cấp cấp tốc này dù chỉ dừng lại ở tầng tám, nhưng đối với một Kiếm Thể nghịch thiên mà nói, chiến lực thực tế của hắn đã đủ để chém giết Luyện Khí tầng chín thông thường như cắt cỏ!
Tử Hiên bước lại gần, vạt tóc bạc khẽ lay động dưới trăng. Khóe môi gã nhếch lên một đường cong lạnh lùng, đầy vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo vô song. Ánh mắt gã xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang cuồn cuộn bốc lên từ thung lũng âm sâm cách đó không xa — nơi đóng quân của Hắc Hổ Trại.
— Muốn nhanh, thì phải cướp của kẻ giàu. Đi thôi, đêm nay ba chúng ta sẽ đi san bằng sào huyệt của bọn chúng, biến Hắc Hổ Trại thành địa ngục trần gian!
Dưới ánh trăng mờ đục và lạnh lẽo của Hắc Ám Lĩnh, ba bóng người lặng lẽ hòa vào bóng đêm đặc quánh. Một đại ca vác đao nhục thân Luyện Khí tầng ba kiên cố, một kiếm khách thanh y Luyện Khí tầng tám đỉnh phong sắc lẹm, cùng một vị "bộ não" tóc bạc thâm trầm.
Thế gian này, bắt đầu rung chuyển từ những bước chân đầu tiên của ba thiếu niên!
❤️ CẢM ƠN ĐỘC GIẢ THÂN YÊU! ❤️
• Tác giả xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến toàn thể các đạo hữu đã luôn theo dõi, yêu thích và đóng góp những ý kiến cực kỳ quý giá để xây dựng nên một siêu phẩm chỉn chu, logic và hoành tráng như ngày hôm nay! Sự đồng hành của các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất của tôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.