Thiên Hà Vấn Đạo

Chương 4: Linh Thể Song Tu – Địa Ngục Nhập Môn

Đăng: 01/07/2026 08:14 3,786 từ 1 lượt đọc

Bình minh sau đêm đại chiến không mang lại sự bình yên, mà chỉ phơi bày ra một hiện thực tàn khốc đến nghẹt thở. Trên danh nghĩa, Phạm gia đã giữ được một tia sinh cơ thần kỳ nhờ màn bứt phá oanh động của Lão tổ Phạm Quang Nghĩa. Thế nhưng, đằng sau vầng hào quang Kim Đan Cảnh Trung Kỳ ấy là một tàn cục thê lương, loang lổ vết máu khô và nồng nặc tử khí của ma đạo linh lực. Khói đen từ những tòa kiến trúc sụp đổ vẫn âm ỉ cháy, hòa cùng sương sớm tạo nên một bầu không khí ảm đạm, thắt lòng.

Gia tộc đã nhìn thấy ánh sáng của sự sống, nhưng con đường phía trước lại tràn đầy gai góc và vất vả đến tận cùng. Các tộc nhân vừa gạt nước mắt chôn cất người thân, vừa phải cắn răng vác từng viên đá, từng khúc gỗ để dựng lại bờ tường. Phạm gia đang oằn mình trong gian khó, từng tia hy vọng đều phải đổi bằng mồ hôi và máu.


Trong căn mật thất sâu dưới lòng đất, được gia cố vội vã bằng ba tầng trận pháp cách âm nghiêm ngặt, bầu không khí đặc quánh sự trang nghiêm. Long Tử Hiên ngồi tựa vào phiến thạch, vạt áo bạc rách nát thấm đẫm vết máu tím đen đã khô mờ. Gương mặt hắn trắng bệch, đôi đồng tử vàng rực vốn có của một vị Hoàng tử Thiên kiêu Long tộc Thượng giới giờ đây mỏi mệt, mờ nhạt đi trông thấy. Sự cộng hưởng của Cửu Thiên Đồng Mệnh Khế đêm qua đã vắt kiệt chút thần niệm tàn tạ của hắn.

Hắn khẽ ho một tiếng, gượng dậy xòe bàn tay gầy guộc ra. Hai luồng hào quang mang theo đạo vận nồng nặc lơ lửng xuất hiện, chiếu sáng cả căn hầm tối:

— Cha, mẹ. Bộ Thanh Vân Hóa Long Quyết hôm qua con chép lại chỉ là nền tảng cốt lõi để toàn tộc chuyển hóa chân khí, thanh lọc dư độc của Hóa Linh Tán. Còn đây là hai bộ võ kỹ Thiên Giai Thượng Phẩm mà con đã dùng chút thần niệm cuối cùng phục chế từ sâu trong ký ức truyền thừa.

Tử Hiên khẽ đẩy luồng hào quang thứ nhất về phía Gia chủ Phạm Quang Tâm:

— Bộ này gọi là Long Hoàng Phá Thiên Kiếm Quyết. Khi cha tu luyện, chân khí trong người sẽ nghịch chuyển hóa thành long lực sắc bén. Mỗi đường kiếm vung ra đều mang theo uy lực xé rách hư không, cực kỳ thích hợp với cương khí chính trực của cha.

Phạm Quang Tâm run rẩy đón lấy mảnh ngọc giản chép tay, chỉ một tia kiếm ý bá đạo vô song vô tình xẹt qua đã khiến thức hải của một tu sĩ luyện khí kỳ tầng chín như ngài chấn động kịch liệt. Ngài bàng hoàng nhìn đứa con nuôi tóc bạc, trong lòng dâng lên sóng cuộn biển gầm. Thiên Giai võ kỹ! Thứ thần vật này, dẫu có lật tung cả Thanh Vân Giới cũng là trấn phái chi bảo, không ngờ hôm nay lại nằm gọn trong tay ngài một cách dễ dàng như vậy.

Tử Hiên quay sang phu nhân Lâm Nguyệt Dao, giọng nói trở nên mềm mỏng, dịu dàng:

— Còn đây là Cửu Chuyển Thần Châm Võ Kỹ, thuộc Thiên Giai pháp môn. Mẹ vốn là y tu, bộ võ kỹ này không chỉ giúp mẹ dùng kim châm cứu người, phá giải vạn độc thiên hạ, mà khi đối địch, một châm xuất ra có thể nghịch chuyển kinh mạch kẻ thù, giết người trong vô hình.

Lâm Nguyệt Dao hốc mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy thiếu niên tóc bạc vào lòng, giọng nghẹn ngào:

— Con trai, đừng ép bản thân mình nữa... Mẹ không cần thần công, mẹ chỉ cần các con bình an. Con đã hao tổn bao nhiêu tinh huyết để đổi lấy tương lai cho cái gia tộc tàn tạ này rồi?

Tử Hiên lặng im, cảm nhận sự ấm áp của Lâm mẫu. Hắn khẽ lắc đầu, đẩy nhẹ bà ra rồi lật tay lấy ra một cuốn da thú lớn giao cho Lão tổ Phạm Quang Nghĩa:

— Lão tổ, đây là mười bộ võ kỹ Địa Giai Trung Phẩm, bao gồm đao pháp, quyền pháp và trận đồ phàm giới. Ngài hãy bí mật chọn lọc những tộc nhân trung thành nhất, lập ra Thần Vệ Đội, âm thầm truyền thụ cho họ. Phạm gia chúng ta muốn phục hận, tuyệt đối không thể phô trương. Phải biến cả gia tộc thành một thanh hung kiếm giấu trong bao, lặng lẽ rèn giũa, chờ ngày xuất vỏ!

Lão tổ Phạm Quang Nghĩa vuốt râu, ánh mắt rực cháy dã vọng:

— Tốt! Vương gia và lũ tà tu tưởng rằng ba năm sau thọ nguyên ta cạn kiệt sẽ là ngày Phạm gia triệt để diệt vong. Chúng không ngờ được, thời gian tới sẽ là cơn ác mộng kinh hoàng nhất của chúng!

Khi cha mẹ và Lão tổ đã rời mật thất để bắt tay vào công cuộc bế tộc tu luyện, trong căn hầm chỉ còn lại hai huynh đệ. Phạm Thiên Hà bấy giờ mới bước ra từ góc tối, nhìn chằm chằm vào Tử Hiên:

— Thương thế của đệ... thực chất ra sao?

Long Tử Hiên cười khổ, nụ cười tràn ngập sự tự giễu và bất lực. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy, lớp vảy rồng lở loét ẩn hiện dưới da thịt phàm nhân:

— Đại ca, ta không giấu huynh. Hai năm qua ở Phạm gia, linh đan diệu dược dẫu quý giá ở phàm giới nhưng cũng chỉ giúp thương thế của ta đỡ hơn một chút, giữ cho cái mạng rách này không bị sụp đổ mà thôi. Vương thúc của ta ở Thượng giới ra tay quá tàn độc, hắn đã đánh nát long đan, chém đứt gốc rễ đạo cơ của ta.

Tử Hiên thở hắt ra một hơi, ánh mắt thâm trầm đầy vất vả:

— Nếu không có đại cơ duyên nghịch thiên cải mệnh, bằng vào tốc độ khôi phục tự nhiên của cơ thể phàm thai này, có lẽ phải mất vạn năm ròng rã ta mới có thể trở lại thời kỳ đỉnh phong. Trợ giúp lúc này của ta cho huynh... thật sự rất hạn hẹp. Ta không thể ra tay giết địch, không có thần lực để che chở huynh. Thứ duy nhất ta có thể cho huynh lúc này, chỉ là kiến thức uyên thâm vạn năm, công pháp võ kỹ đỉnh cấp, và đứng từ bên cạnh quan sát, sửa chữa từng sai lầm nhỏ nhất trong đường đi nước bước của huynh mà thôi.

Thiên Hà bước tới, đặt bàn tay thô ráp lên bả vai đệ đệ, siết chặt:

— Như vậy là quá đủ rồi, Tử Hiên. Huynh trưởng như phụ, ta là đại ca, gông còng của gia tộc, huyết hải thâm thù của đệ, cứ để nắm đấm của ta gánh vác! Đệ chỉ cần làm đôi mắt của ta là đủ!


Hai huynh đệ di chuyển đến ngọn núi hẻo lánh và hiểm trở nhất ở hậu sơn. Ngọn gió đêm gầm rú trên đỉnh hậu sơn như muốn thổi bay chút tàn lực cuối cùng của hai thiếu niên. Thiên Hà đứng cô độc trên vách đá đứng trơ trọi, đôi bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau, ánh mắt khóa chặt vào khoảng không vô định tăm tối trước mặt. Lúc này, sâu trong thức hải của hắn, những dòng thần văn huyết sắc của Thiên Địa Táng Thân Quyết vẫn đang cuộn trào, tỏa ra thứ uy áp bạo liệt như muốn nuốt chửng linh hồn. Thế nhưng, tâm trí Thiên Hà không hề bị thứ sức mạnh hủy diệt ở tương lai ấy làm cho mê muội. Trái lại, hắn tỉnh táo một cách tàn nhẫn. Hắn nhìn thấu một sự thật, một cái hẫng chân chết người ngay trong giai đoạn lập đạo của chính mình.

Hắn quay phắt lại, nhìn thẳng vào đôi đồng tử vàng rực của Tử Hiên, thanh âm trầm thấp nhưng sắc lẹm, vang lên giữa tiếng gió ngàn:

— Tử Hiên, bộ cấm kỵ thể thuật này quả thực điên cuồng, về sau khi đại thành dẫu có thể tay không đón thần binh, một cước đạp vỡ tinh hà. Thế nhưng, đó là chuyện của tương lai! Còn hiện tại, ở giai đoạn đầu, luyện thể quá thô sơ và tù túng! Khi nhục thân chưa đạt tới ngưỡng viễn siêu phàm thai, ta lấy cái gì để áp sát kẻ thù? Chiến đấu thuần thể thuật ở cảnh giới thấp chẳng khác nào đem tấm thân máu thịt ra làm bia đỡ đạn.

Thiên Hà tiến lên một bước, khí độ quanh thân bỗng nhiên ngưng tụ thành một sự kiên định đến cực đoan, ánh mắt hắn rực cháy lên dã vọng ngút trời:

— Đám tu sĩ tiên đạo ngoài kia ngự kiếm phi hành, phất tay là vạn kiếm tề phát, hạ thủ từ khoảng cách ngàn trượng. Nếu ta bị vây khốn trong sát trận, hoặc bị cường giả đứng từ trên chín tầng mây dùng pháp bảo oanh kích xuống, chẳng lẽ ta phải đứng dưới mặt đất trương mắt ra làm một cái bao cát cứng cỏi chờ chết sao? Luyện thể thời gian đầu chưa bộc lộ được khả năng chiến đấu tầm xa, vậy thì ta sẽ dùng linh lực để bù đắp vào khoảng trống chí mạng đó! Ta mang Tam phẩm linh căn phế tài, nhưng đan điền này chưa chết lặng! Đêm nay, ta muốn nghịch chuyển càn khôn... Linh Thể Song Tu! Ta muốn nhục thân này là tấm khiên bất hoại, và linh lực dưới tay ta sẽ là lưỡi gươm phạt thiên, biến bản thân thành một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, tuyệt đối không có góc chết!

Nghe thấy ba chữ "Linh Thể Song Tu", sắc mặt của Long Tử Hiên lập tức kịch biến. Hắn gằn giọng đầy nghiêm trọng, thậm chí có phần tức giận:

— Đại ca! Huynh bị điên rồi! Bản thân bộ cấm kỵ thể thuật kia đã tiêu hao lượng thời gian và tài nguyên khổng lồ đến mức hoang đường rồi! Giờ huynh còn muốn phân tâm tu luyện linh lực? Con đường Linh Thể Song Tu từ cổ chí kim là một phép nhân khó khăn vô hạn, huynh đang tự đào mồ chôn mình đó!

Thiên Hà ngước lên, ánh mắt đen sâu thẳm tĩnh lặng đối diện thẳng với áp lực của Tử Hiên:

— Ý chí của ta đã quyết, trời cũng không cản nổi. Tư chất ta rác rưởi, nếu không chọn con đường điên cuồng nhất, lấy cái gì để nghịch thiên cải mệnh?

Nhìn ngọn lửa điên cuồng trong mắt Thiên Hà, Long Tử Hiên thở dài bất lực.

— Được... Huynh đã dám đem mạng sống ra đánh cược, ta liền điên cuồng cùng huynh một chuyến! Đêm nay, ta sẽ truyền cho huynh bộ linh quyết tối cao ẩn sâu trong tủy cốt của ta: 《Nguyên Thủy Thiên Kinh》. Bộ kinh văn này xuất xứ từ thuở khai thiên lập địa, mang danh "Vạn Tượng", ý nghĩa là dung nạp vạn vật. Nó sẽ ban cho huynh một cảnh giới cực kỳ vững chắc, chân khí thâm hậu đến mức có thể vượt cấp khiêu chiến.

Tử Hiên khóa chặt ánh mắt vào Thiên Hà, gằn từng chữ đầy nghiêm túc:

— Nhưng huynh hãy nghe cho rõ! Bộ công pháp này có 5 đại nhược điểm chí mạng vô cùng tàn khốc, huynh phải biết trước khi bắt đầu vận hành bái kinh:

  • Thứ nhất, Tốc độ tu luyện cực kỳ chậm: Đây là nhược điểm lớn nhất! Công pháp bình thường chỉ tuân theo quy luật đơn giản: Linh khí → luyện hóa → linh lực. Nhưng kinh văn này lại điên cuồng đi theo chu trình: Linh khí → tinh luyện → phân giải → dung hợp → chuyển hóa thành Thái Hư Nguyên Lực. Quá trình chuyển hóa này phức tạp và rườm rà đến mức cực đoan. Người khác mất 1 ngày để luyện hóa chân khí, huynh có thể phải mất tới 10 ngày, thậm chí là lâu hơn thế!

  • Thứ hai, Khát tài nguyên khủng khiếp: Bởi vì công pháp này không hấp thu linh khí tạp chất, nó chỉ gạn lọc lấy phần tinh hoa cốt lõi nhất. Một viên linh thạch bình thường, người khác có thể hấp thu được 70-80% năng lượng, nhưng huynh vận hành kinh này thì chỉ lấy được phần tinh nguyên lõi khoảng 10-20%, phần còn lại bị cưỡng ép đào thải thành tro bụi. Đổi lại, linh lực của huynh sẽ tinh thuần gấp nhiều lần kẻ khác. Cùng một cảnh giới huynh mạnh hơn họ, nhưng để đột phá lên cảnh giới mới, huynh cần lượng tài nguyên gấp hàng chục lần người thường!

  • Thứ ba, Phụ thuộc tuyệt đối vào thể chất: Thái Hư Vạn Tượng Quyết hấp thu quá nhiều lực lượng bá đạo vào người, một thân thể bình thường kinh mạch sẽ lập tức nổ tung vì không chịu nổi áp lực. Nhưng may mắn thay, huynh lại chọn tu luyện Thiên Địa Táng Thân Quyết! Bộ thể thuật cấm kỵ ấy không ngừng phá hủy rồi tái tạo lại thân thể huynh. Hai bộ công pháp này vô hình trung trở thành một cặp bài trùng hỗ trợ nhau. Nếu huynh bỏ luyện thể, bộ linh quyết này sẽ ngay lập tức biến thành quả bom hút cạn và xé rách đan điền huynh!

  • Thứ tư, Càng về sau càng nguy hiểm đến tính mạng: Giai đoạn đầu, huynh chỉ là hấp thu linh khí phàm trần. Nhưng sau này, kinh văn sẽ ép huynh phải hấp thu các loại nguyên lực cực đoan: Hỏa nguyên, Băng nguyên, Lôi nguyên, Sinh mệnh lực và Không gian lực. Nếu nhục thân không đủ mạnh để kiểm soát, các loại lực lượng xung đột này sẽ khiến huynh tự hủy, hồn phi phách tán trong chớp mắt!

  • Thứ năm, Tâm cảnh không đủ sẽ bị phản phệ: Công pháp mang tên "Vạn Tượng", dung nạp vạn vật. Nhưng nếu ý chí và tâm cảnh của huynh không đủ kiên định, càng hấp thu nhiều, huynh càng dễ bị mất kiểm soát, dẫn đến tâm ma bạo phát, ý thức hỗn loạn và linh hồn bị xé nát thành trăm mảnh!

Nghe xong 5 đại nhược điểm tàn khốc, Thiên Hà không hề lùi bước, ngược lại đôi mắt hắn rực sáng lên một tia chiến ý điên cuồng:

— Thật tuyệt vời! Một bộ linh quyết bá đạo điên cuồng như vậy mới xứng đáng để Phạm Thiên Hà ta đem mạng ra cược! Tử Hiên, truyền công đi!

Tử Hiên điểm một ngón tay vào trán Thiên Hà, luồng kim quang mang hương vị tang thương tràn vào đại não hắn. Đồng thời, Tử Hiên cũng bắt đầu truyền dạy bộ thân pháp thần cấp "Tinh Hà Bộ" để hắn có tốc độ né tránh khi chiến đấu.


Thấm thoát, hai năm ròng rã trôi qua trong im lặng.

Đối với Phạm Thiên Hà, hai năm này là một chuỗi những ngày tháng tự hành xác vượt qua giới hạn của người thường dưới sự giám sát và sửa chữa sai lầm nghiêm khắc của Tử Hiên. Vì chọn con đường Linh Thể Song Tu, toàn bộ thời gian ban ngày hắn phải đổ mồ hôi trên những cọc gỗ nhọn hoắt cắm đầy gai độc để luyện thân pháp. Đến đêm muộn, khi cơ thể rách nát, hắn lại ngồi thiền định, vận hành 《Nguyên Thủy Thiên Kinh》 để chậm rãi đi qua chu trình tinh luyện linh lực phức tạp và dưỡng thương.

Sự kéo chân về mặt thời gian của thể thuật, cộng với tốc độ tinh luyện cực kỳ chậm và khát tài nguyên của linh quyết đã tạo nên một áp lực kinh hoàng. Suốt hai năm trời, một khoảng thời gian đủ để các thiên tài ngoài kia bay cao bay xa, thì Phạm Thiên Hà mới chỉ trầy trật, gian nan đột phá đến Luyện Khí Tầng 1.

Tốc độ này quá chậm, chậm đến mức đáng nực cười trong mắt giới tu tiên! Thế nhưng, luồng Thái Hư Nguyên Lực màu tím sậm ngưng tụ như chất lỏng trong đan điền hắn lại vô cùng tinh thuần, mang theo uy áp trầm hùng áp đảo hoàn toàn tu sĩ đồng cấp. Đồng thời, nhờ sự cố gắng khắc khổ vượt người thường và sự chỉ bảo tận tình của Tử Hiên, Thiên Hà cũng đã triệt để nhập môn Tinh Hà Bộ cùng các vũ kỹ phòng thân. Mỗi bước chân giẫm ra như đạp trên tinh quang, tàn ảnh biến hóa khôn lường.

Năm nay, Phạm Thiên Hà vừa tròn 14 tuổi. Thân pháp đã thành, linh lực tự vệ đã có, giờ là lúc hắn phải đối mặt với địa ngục thực sự của cấm kỵ thể thuật: Hoàn thành tầng nhập môn của Thiên Địa Táng Thân Quyết.

Ngồi xếp bằng sâu trong hang động biệt lập, Thiên Hà cắn chặt một thanh gỗ am kết, chính thức vận hành dòng khẩu quyết bạo liệt của Đệ Nhất Trọng: Luyện Ngục Tái Nhục.

UỲNH!!!

Nỗi đau đớn tột cùng giội thẳng vào đại não và da thịt. Chân khí như hàng vạn lưỡi dao nhỏ li ti, điên cuồng băm vằn từng thớ thịt, phá hủy lớp da phàm trần từ bên trong. Máu tươi phun ra từ lỗ chân lông nhuộm đỏ cả phiến thạch. Thiên Hà cắn chặt răng đến mức thanh gỗ trong miệng nát vụn, gân xanh trên trán bạo khởi, cơ thể run rẩy bần bật dữ dội.

Đi kèm với nỗi đau đớn ấy là một sự tiêu hao tài nguyên hoang đường đến mức rùng mình. Để giúp Thiên Hà nhập môn thành công và tái tạo lại huyết nhục mới, cha mẹ và Lão tổ đã cắn răng mở toang đại tài khố, đốt sạch chín phần mười (9/10) lượng tài nguyên tích góp suốt một trăm năm qua của Phạm gia. Từng gốc huyết sâm quý hiếm, từng đống linh thạch núi cao được ném vào trận pháp bồn tắm dược liệu của hắn liền bị cơ thể hắn hút sạch, hóa thành tro bụi chỉ trong vài canh giờ.

Khi giọt tài nguyên cuối cùng cạn kiệt, tiếng nổ trầm đục vang lên, Thiên Hà mở mắt, toàn thân rũ bỏ lớp da chết, để lộ ra một thân hình rắn rỏi lấp lánh ánh đồng cổ xưa. Nhập môn thành công, nỗi đau đớn tột cùng xé thịt băm vằn tạm thời dừng lại. Hắn đã đúc nên tầng Huyết Quy Giáp dưới da, giúp nhục thân miễn nhiễm với đao kiếm phàm trần, tay không có thể bóp nát hạ phẩm linh khí.

Nhìn tài khố gia tộc trống rỗng chỉ còn lại một phần mười, Thiên Hà đứng dậy, vác lên vai thanh đoản đao rớm máu, ánh mắt nhìn về phía thế giới rộng lớn bên ngoài:

— Gia tộc vì ta đã cạn kiệt tài nguyên. Cấm kỵ thể thuật này càng về sau, khi bắt đầu một giai đoạn mới, đau đớn cứ mỗi cấp lại tăng lên gấp đôi cả linh hồn và thể xác. Phạm gia đã oằn mình bảo vệ chúng ta suốt hai năm qua, ta không thể tiếp tục làm gánh nặng cho cha mẹ.

Tử Hiên bước đến bên cạnh, mái tóc bạc bay múa trong gió đêm, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ kiêu hãnh:

— Đại ca, huynh nhập môn Thân pháp, Vũ kỹ, Linh quyết và Thể thuật đều đã hoàn thành. Ba năm hẹn ước của gia tộc với Vương gia hiện tại đã trôi qua hai năm, gia tộc nhờ công pháp của ta truyền thụ đã dần ổn định và đi vào quỹ đạo. Đã đến lúc huynh đệ ta phải rời gia tộc, tự tìm tài nguyên, tự đoạt sinh cơ của thiên địa để bước lên con đường riêng rồi!

Thiên Hà bật cười, tiếng cười khàn đặc nhưng kiêu ngạo tột cùng vang vọng giữa thung lũng lạnh giá:

— Phải! Chúng ta rời tộc! Ta sẽ tự tay dùng nắm đấm này viết nên một chương mới cho cuộc đời mình!

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng lạnh lẽo của Thanh Vân Giới, hai bóng thiếu niên lặng lẽ quỳ xuống dập đầu ba cái thật mạnh hướng về phía phòng ngủ của cha mẹ. Họ không để lại một lời từ biệt ồn ào để tránh làm lung lay quyết tâm của gia tộc. Hai bóng người, một trầm hùng vững chãi như đại sơn, một thanh mảnh tôn quý bước thẳng vào bóng đêm dày đặc ngoài kia, chính thức dẫm chân lên con đường đầy máu và xương cốt của chư thiên vạn giới.

Liệu quyết định Linh Thể Song Tu điên cuồng có giúp Phạm Thiên Hà sống sót giữa thế giới tu tiên đầy rẫy cá lớn nuốt cá bé? Liệu lượng tài nguyên khổng lồ như vực sâu không đáy của cấm kỵ thể thuật và nhược điểm tinh luyện cực chậm của linh quyết có chôn vùi bước chân của thiếu niên mười bốn tuổi? Và một ngày nào đó, khi nắm đấm của hắn đủ sức xé rách vạn dặm mây mù, vị thiếu chủ năm nào có đường đường chính chính quay trở về, dùng tư thái của một bậc chí tôn để bảo vệ, báo đáp gia tộc đã hy sinh tất cả vì hắn?

Câu trả lời... xin hẹn gặp lại các đạo hữu ở những tập tiếp theo!

💖 CẢM ƠN ĐỘC GIẢ THÂN YÊU!

• Tác giả xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến toàn thể các đạo hữu đã luôn theo dõi, yêu thích, bấm Like, Chia sẻ và đồng hành cùng bộ truyện! Sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất để tôi tiếp tục dốc hết tâm huyết, cùng các bạn tạo nên một siêu phẩm chỉn chu, logic và hấp dẫn đến từng câu chữ như thế này.

0