Chương 9: Phân Chia Chiến Lợi Phẩm, Bí Cảnh Thiên Nhiên
Khói đen cuồn cuộn như những con hắc long khổng lồ bay cao ngút trời, cắn nuốt hoàn toàn những tàn tích cuối cùng của Hắc Hổ Trại. Ngọn lửa thiêu rụi đi những chiếc cũi sắt hoen rỉ, những hầm mỏ nồng nặc mùi máu và nước mắt, trả lại một khoảng trời thanh tịnh vốn có cho Hắc Ám Lĩnh sau mười năm ròng rã chìm trong bóng tối tàn bạo của tà tu. Trận chiến vây sát kẻ mạnh nửa bước Trúc Cơ Hắc Hổ đã chính thức khép lại, nhưng tàn tro nóng hổi của nó không mang lại sự yên bình, mà lại mở ra một chương mới đầy hung hiểm và điên cuồng cho ba huynh đệ.
Đứng
trước cánh cửa hắc thiết dày nặng của tổng kho tài nguyên Phạm Thiên Hà dùng
toàn lực vung một đao băm vỡ làm đôi ba bóng người lặng lẽ bước vào.
Dưới
ánh lửa bập bùng hắt vào từ đại điện đang sụp đổ bên ngoài, không gian mật khố
hiện ra đầy choáng ngợp. Hàng vạn viên linh thạch tinh thuần chất đống như một
ngọn núi nhỏ, phản chiếu thứ ánh sáng lóa mắt, nhuộm sáng rực cả căn hầm tối
tăm vốn được xây sâu trong lòng núi đá. Đi kèm với đó là hàng trăm gốc tiên thảo
hạ phẩm ngập tràn sinh cơ được cất giấu bừa bãi trong các hòm gỗ, cùng khoáng
thạch chất đống khắp nơi.
Phạm
Thiên Hà với vóc dáng vững chãi trầm ổn bước tới, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn lướt
qua một lượt núi của cải rồi quay sang Long Tử Hiên:
-Tử
Hiên, đệ kiểm kê thử xem. Số tài nguyên tích lũy mười năm của cái lò mổ người
này có đủ để đệ chữa trị thương thế huyết mạch và giúp ba chúng ta tiến cấp,
chuẩn bị cho giông bão sắp tới không?
Long
Tử Hiên nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt xếp, đôi đồng tử vàng rực khẽ lướt qua đống
linh thạch lấp lánh kia, trên môi thoáng hiện một nụ cười tự giễu đầy thâm trầm:
-
Đại ca, huynh nghĩ quá đơn giản rồi. Nơi này tuy gọi là tổng kho của một phương
trại chủ, nhưng gom góp lại cũng chỉ có khoảng hơn năm mươi vạn viên Hạ Phẩm
Linh Thạch, còn tài nguyên thuộc cấp bậc Trung Phẩm và Thượng Phẩm thì gần như
không có một mống. Đối với giới phàm trần hoặc tán tu luyện khí thì đây là một
khối tài sản khổng lồ, nhưng đối với huynh đệ chúng ta, nó chẳng thấm vào đâu.
Hắn
tiến lên một bước, gõ nhẹ cán quạt vào một góc núi linh thạch, trầm giọng phân
tích logic:
-
Huynh tu luyện thể thuật cấm kỵ chí cao Thiên Địa Táng Thân Quyết, muốn
đột phá từ mức nhập môn hiện tại lên sơ kỳ của tầng thứ nhất — Luyện Ngục
Tái Nhục — cần tới 4.600.000 viên Linh Thạch Hạ Phẩm! Chưa kể, huynh còn cần
vô số tài nguyên nghịch thiên mang thuộc tính hỏa huyết như Địa Tâm Huyết
Liên và Chân Huyết Yêu Vương cấp cao để rèn đúc lại huyết nhục. Hiện
tại tài phú tích lũy của chúng ta còn xa mới đủ, thực sự còn lâu mới đủ!
Thiên
Hà khẽ nhíu mày, nhìn xuống đôi bàn tay đầy vết chai sạn, mang theo ánh đồng cổ
xưa của lớp Huyết Quy Giáp dưới da, gật đầu quyết đoán không một chút do dự:
-
Con đường thể thuật cấm kỵ của ta vốn dĩ là một vực sâu không đáy, mỗi một bước
tiến đều cần dùng tài nguyên lấp đầy. Nếu đã như vậy, hiện tại chưa đủ điều kiện
thì tạm thời không mưu cầu đột phá sơ kỳ thể thuật nữa. Toàn bộ số tài phú linh
thạch này sẽ tích lũy lại, làm phần nền móng cho sau này. Trước mắt, ta sẽ tập
trung toàn lực tu luyện linh quyết Nguyên Thủy Thiên Kinh để nâng cao cảnh
giới tu vi pháp lực, gia tăng chiến lực tầm xa và độ linh hoạt trước.
Nói
đoạn, Thiên Hà phất tay, thu toàn bộ năm mươi vạn linh thạch vào trong túi trữ
vật chiến lợi phẩm cực lớn vừa tước đoạt được từ người Hắc Hổ.
Đúng
lúc này, ánh mắt Long Tử Hiên bỗng dừng lại ở một góc khuất sâu nhất của mật khố,
nơi một chiếc hộp gỗ cổ xưa làm từ trầm hương ngàn năm đang tỏa ra một luồng
sinh cơ vô cùng mỏng manh nhưng tôn quý. Hắn dùng cán quạt khẽ khều, phá bỏ tầng
cấm chế mờ nhạt, chiếc hộp bật mở, lộ ra một viên đan dược tròn trịa màu lam nhạt,
mặt đan ẩn hiện rõ ràng chín đạo vân sóng thủy triều tựa như chín con long ảnh
đang uốn lượn, tỏa ra hơi thở mát rượi thanh khiết đến tột cùng.
Đôi
đồng tử rồng của Tử Hiên khẽ dâng lên một tia chấn động, thần sắc lập tức
nghiêm lại:
-
Đây là... Ngũ Phẩm Hóa Long Hoàn? Tuy chỉ là một viên ngũ phẩm đan dược
của phàm giới, nhưng bên trong lại ẩn chứa một tia long khí. Đối với thương thế
huyết mạch bách kiếp bị vỡ nát hiện tại của ta, nó có thể giúp ta kích hoạt Nghịch
Long Ấn trong thức hải, đẩy nhanh tốc độ trị thương và khôi phục thêm một
tia linh khí! Tên Hắc Hổ này chắc chắn đã cướp được nó từ một di tích cổ nào đó
mà mắt phàm vô tri, không biết cách sử dụng nên mới cất xó ở đây.
Tử
Hiên không hề khách khí thu lấy viên đan dược, ánh mắt hắn bỗng thâm trầm nhìn
về phía bức mật thư độc ác của Thần Thánh Tiên Tông đang nằm gọn trong túi áo,
cười lạnh: - Trận chiến hôm nay tuy thắng, nhưng chúng ta đã triệt để chặt đứt
một tiền đồn kiếm chác bẩn thỉu của Thần Thánh Tiên Tông. Theo quy luật nộp kho
ghi trong mật thư, muộn nhất là mùa đông năm nay, người của tông môn đệ nhất
chính đạo kia sẽ phát hiện ra sự biến mất của Hắc Hổ Trại và phái cường giả xuống
điều tra. Chúng ta không có thời gian để lười biếng hay tận hưởng chiến thắng
đâu. Phải lập tức rút lui khỏi đây, trích ra một phần tài phú để tìm nơi bế
quan tu luyện.
Thiên
Hà gật đầu, hắn nhanh chóng chọn ra ba trăm gốc linh dược trị thương và ôn dưỡng
kinh mạch tốt nhất trong kho đưa cho Mộc Vũ: — Mộc Vũ, đệ sở hữu Cửu U Hoang
Thiên Phá Diệt Kiếm Thể, kiếm ý tự thân dẫu bài xích độc tố bên ngoài nhưng
kinh mạch phàm nhân lại phải chịu gánh nặng vỡ nát rất lớn mỗi khi Tiên
Thiên Kiếm Thai vận hành đại sát phạt. Hãy cầm lấy số tiên thảo này để điều
dưỡng khí huyết, gia cố kinh mạch.
Mộc
Vũ đón lấy linh dược, đôi mắt kiêu ngạo lạnh lùng vốn có của một sát thủ thiên
tài thoáng qua một tia cảm kích ấm áp, ôm chặt thanh Thừa Ảnh Kiếm trầm giọng:
— Đa tạ đại ca.
Ba
ngày sau, tại một đỉnh núi hẻo lánh, hiểm trở bậc nhất khuất sâu sau màn sương
độc dày đặc quanh năm của Hắc Ám Lĩnh.
Nhận
thức được hiểm họa khôn lường từ con quái vật khổng lồ mang tên Thần Thánh Tiên
Tông, cả ba người điên cuồng lao vào luyện tập, trích ra mười vạn linh thạch hạ
phẩm dưới sự chỉ đạo của Tử Hiên bố trí một tòa tụ linh trận xung quanh vách
đá, không dám lãng phí một giây một khắc nào.
"Uỳnh!
Uỳnh!"
Dưới
cái nắng gắt xen lẫn tử khí chướng ngại của núi rừng, Phạm Thiên Hà cởi trần,
ngồi ngồi xếp bằng giữa tâm trận. Bộ công pháp vận hành theo một chu trình bạo
liệt và phức tạp đến cực đoan của Nguyên Thủy Thiên Kinh. Luồng linh khí
dồi dào hít vào từ trận pháp lập tức bị phân giải khắt khe qua năm tầng cấu
trúc bên trong cơ thể, gạn lọc hoàn toàn tạp chất rồi chuyển hóa thành từng sợi
Thái Hư Nguyên Lực màu tím sậm, chậm rãi rót vào đan điền. Dù tốc độ
tích lũy vô cùng chậm chạp do chu trình quá mức tinh vi, nhưng mỗi một tia linh
lực ngưng tụ lại đều dày đặc, kiên cố như thủy ngân, mang theo uy áp trầm hùng
sẵn sàng vượt cấp chiến đấu.
"OÀNG!!!"
Một
tiếng nổ vang trầm đục phát ra từ khí hải của Thiên Hà. Nhờ mười vạn linh thạch
điên cuồng cung cấp linh lực liên tục, bình cảnh mỏng manh cuối cùng đã sụp đổ.
Luyện Khí tầng bốn! Khí huyết toàn thân hắn dâng trào như sóng thần, phối hợp với
lực lượng nhục thân Huyết Quy Giáp cường hoành, giờ đây chiến lực của hắn hoàn
toàn có thể tay đôi, ngạnh kháng với tu sĩ Luyện Khí tầng tám, tầng chín mà
không rơi vào thế hạ phong!
Cách
đó không xa, Mộc Vũ đang cầm trong tay bản thể Thừa Ảnh Kiếm trong suốt như nước
suối. Thân hình gầy gò của hắn hóa thành một đạo thanh y quỷ mị, điên cuồng
vung kiếm vào khoảng không vạn trượng. Mỗi một chiêu thức xuất ra, kiếm ý Phá
Diệt lại rạch nát hư không, phát ra những tiếng rít u uất kinh hồn. Hắn vận
hành Hoang Thiên Phá Diệt Kiếm Quyết, nương theo thế trận linh khí bạo
liệt xung quanh, gầm khẽ một tiếng. Kiếm ý màu đen bộc phát ngập trời, cưỡng ép
đột phá gông cùm cuối cùng của Luyện Khí Kỳ bước chân vào Luyện Khí tầng chín
chân chính! Sát phạt chi kiếm của hắn giờ đây, dẫu là cường giả nửa bước Trúc
Cơ nếu lơ là cũng phải kiêng dè ba phần, máu nhuộm tại chỗ!
Trong
khi đó, Tử Hiên ngồi nhập định ở một hang đá tĩnh lặng, nuốt viên Ngũ Phẩm Hóa
Long Hoàn vừa tìm được. Nghịch Long Ấn trong thức hải của hắn rung động
dữ dội, hóa thành một vòng xoáy hút sạch toàn bộ dược lực lam nhạt, khôi phục
được một phần tổn thương gốc rễ của huyết mạch cốt tủy. Mái tóc bạc của hắn khẽ
bay múa trong gió, ánh vàng trong mắt rực lên đầy tôn quý. Dù tu vi bề ngoài hiển
thị mới chỉ là Luyện Khí tầng một do thân thể và đan điền bị tổn thương hạn chế,
nhưng khí cơ thần niệm của hắn đã ổn định, thâm thúy và sắc bén hơn trước rất
nhiều. Nhờ kinh nghiệm chiến đấu vạn năm và ánh mắt sắc bén của thiên kiêu long
tộc, lực chiến đấu của hắn lúc này e rằng không thua kém bất kỳ Trúc Cơ Kỳ cường
giả nào của phàm giới.
Sau
khi thành công củng cố cảnh giới mới, ba huynh đệ không hề dừng lại để nghỉ
ngơi hay tự mãn. Nhận thấy việc bế quan khổ tu đơn thuần không thể mài giũa tốt
nhất thanh kiếm chiến lực, dưới sự dẫn dắt và tầm nhìn chiến lược của Long Tử
Hiên, họ bắt đầu tiến sâu vào những vùng cấm địa chưa từng được khai phá của Hắc
Ám Sâm Lâm.
Đây
chính là chuỗi ngày tu luyện khắc khổ đến tận cùng xương tủy, một cuộc sinh tử
rèn luyện chân chính giữa máu, mồ hôi và hiểm nguy rình rập. Giữa màn sương độc
dày đặc quanh năm không thấy ánh mặt trời, ba bóng người như ba bóng ma di chuyển
áp sát mặt đất, mượn bóng tối để rèn luyện sự nhạy bén của các giác quan.
"Rống
—!"
Một
tiếng gầm xé toạc màn đêm lạnh giá, chấn động cả một vùng cổ thụ nghìn năm. Một
con Địa Long Tê cấp hai đỉnh phong (tương đương với tu vi Luyện Khí tầng chín đỉnh
phong của nhân loại) lao ra từ đầm lầy lầy lội. Toàn thân nó được bao bọc bởi lớp
biểu bì sừng dày như huyền thiết, mỗi bước chân dẫm xuống đều làm mặt đất rung
chuyển kịch liệt, sừng tạc trên đầu lóe lên hào quang hệ thổ nồng nặc.
Không
cần một lời ra hiệu, sự phối hợp của ba người đã đạt đến mức ăn ý như một bản
năng thể xác qua hàng trăm lần kề vai sát cánh.
Long
Tử Hiên đứng ở vị trí bọc hậu từ xa, đôi mắt rực sáng ánh vàng. Quạt xếp trong
tay vung lên, thần niệm vô hình bộc phát cưỡng ép khóa chặt toàn bộ quỹ đạo lao
tới và hướng di chuyển của con quái thú, truyền âm chuẩn xác vào đầu hai người:
"Bên trái ba trượng, hạ ba tấc, mệnh môn của nó đang lộ ra!"
Ngay
lập tức, Phạm Thiên Hà sải bước dài, nhục thân mang theo sức mạnh nặng nề của
Huyết Quy Giáp xông thẳng trực diện, không hề có một chút thoái lui. Hắn không
dùng vũ khí mà vận chuyển toàn bộ sức mạnh, vung một quyền mang theo Thái Hư
Nguyên Lực tím sậm bạo liệt, nện thẳng vào chiếc sừng tạc khổng lồ của Địa Long
Tê để ngạnh kháng.
"Oành!"
Một
tiếng động kinh thiên động địa vang lên, dư chấn thổi quét làm bật rễ cỏ cây
xung quanh. Lực phản chấn cực mạnh từ tu vi đỉnh phong của con thú khiến huyết
khí trong ngực Thiên Hà dâng trào dữ dội, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi,
nhưng ánh mắt hắn lại điên cuồng bốc cháy chiến ý. Hắn cắn chặt răng, hai chân
bấu chặt vào lòng đất như bàn thạch vạn năm, dùng toàn bộ sức mạnh nhục thân đồng
cổ để ghìm chặt cái đầu khổng lồ của con thú lại, cưỡng ép nó phải đứng im
trong ba hơi thở!
Chỉ
cần ba hơi thở là đã quá đủ cho một thiên tài kiếm đạo đệ nhất.
Từ
trong bóng tối dày đặc của tán lá cổ thụ, một bóng thanh y lướt đi như quỷ mị.
Mộc Vũ cùng Thừa Ảnh Kiếm hoàn toàn hòa tan vào bóng đêm tịch mịch. Kiếm ý Phá
Diệt đột nhiên bùng phát đến cực hạn, ngưng tụ thành một sợi chỉ đen mảnh như sợi
tóc nhưng sắc bén vô song, đâm thẳng vào khe hở nhỏ nhất trên lớp giáp cổ của
con thú, chính xác xuyên qua tử nhãn đi thẳng vào đại não.
"Phập!"
Kiếm
khí bạo tẩu từ bên trong, phá hủy hoàn toàn sinh cơ của Địa Long Tê. Con quái
thú khổng lồ đổ sụp xuống đất như một ngọn núi nhỏ, làm bụi đất bay mù mịt. Mộc
Vũ đáp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, kinh mạch toàn thân đau đớn co rút do vận
dụng Tiên Thiên Kiếm Thai quá độ vượt ngưỡng cơ thể, nhưng ánh mắt hắn lại sáng
rực như sao đêm. Hắn không nói một lời, lập tức khoanh chân nuốt một gốc linh
thảo điều dưỡng khí huyết, nhanh chóng khôi phục lực lượng.
Không
chỉ đối đầu với yêu thú hung tàn bẩm sinh, Hắc Ám Sâm Lâm còn là nơi dung thân
của những kẻ tà tu liều mạng, độc ác vô tình.
Vài
ngày sau, trong lúc đang di chuyển qua một thung lũng đá, ba người đụng độ một
nhóm năm tên tà tu thuộc "Huyết Sát Môn" đang lẩn trốn sự truy sát của
chính đạo. Kẻ cầm đầu là một lão già có tu vi Luyện Khí tầng chín, chuyên đi
săn lùng tu sĩ trẻ tuổi để dùng huyết nhục luyện chế Huyết Đan tà ác. Khi thấy
ba thiếu niên quần áo rách nát, tu vi có vẻ "thấp kém" và non nớt,
đám tà tu lập tức cười sằng sặc đầy tàn nhẫn, vung ra vô số quỷ đầu đao mang
theo oán khí mang sắc đỏ ngập trời lao đến, định bụng ăn tươi nuốt sống con mồi.
Thế
nhưng, nụ cười tàn độc của chúng nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng tột độ
vĩnh hằng.
Phạm
Thiên Hà như một chiến thần điên cuồng bước ra từ địa ngục, hắn hoàn toàn lấy
nhục thân ngạnh kháng pháp bảo hạ phẩm của đối phương mà không thèm né tránh. Mỗi
một cái nhấc tay, một cú đá của hắn đều mang theo sức nặng vạn quân của Thái Hư
Nguyên Lực, đánh nát vụn binh khí huyền thiết của tà tu thành từng mảnh nhỏ.
Mộc
Vũ thì như một tử thần ẩn hiện trong sương mù, mỗi lần Thừa Ảnh Kiếm vung lên với
quỹ đạo quỷ mị là lại có một cái đầu tà tu rơi xuống đất, nhanh đến mức máu từ
cổ còn chưa kịp phun ra.
Long
Tử Hiên đứng ở vị trí trung tâm, quạt xếp khẽ động, mỗi một tia thần niệm phóng
ra đều chuẩn xác đánh gãy mạch vận chuyển pháp thuật đang ngưng tụ của tên cầm
đầu Luyện Khí tầng chín, khiến gã liên tục bị linh lực phản phệ, hộc máu điên
cuồng trong sự hoảng loạn.
Chỉ
trong vòng chưa đầy nửa nén nhang, toàn bộ nhóm tà tu hung bạo từng gieo rắc nỗi
sợ hãi cho bao người đã bị thảm sát sạch sẽ, không còn sống sót một mống.
Trải
qua hơn một tháng ròng rã điên cuồng chém giết và rèn luyện giữa ranh giới sinh
tử, gặm những mẩu bánh ngô khô khốc, uống nước suối độc đã được Tử Hiên dùng bí
pháp thanh lọc, quần áo của ba người đã rách rưới, loang lổ vô số vết máu khô
đen của cả bản thân, yêu thú và tà tu. Thân hình bọn họ gầy đi trông thấy,
nhưng cơ bắp dưới da lại càng thêm săn chắc, dẻo dai, ánh mắt sắc lẹm như đao
phong xuất vỏ.
Sự
phối hợp giữa ba người giờ đây đã đạt đến cảnh giới tối cao của chiến đấu phối
hợp: chỉ cần một ánh mắt khẽ chuyển, một nhịp thở thay đổi của người này, người
kia đã lập tức biết rõ phải công hay thủ ở vị trí hiểm hóc nào để bọc lót cho đồng
đội.
Sự
khắc khổ đến tận cùng ấy đã đem lại phần thưởng xứng đáng cho họ. Thu hoạch từ
việc thu thập nội đan yêu thú cấp cao, lột da cốt làm nguyên liệu rèn đúc, hái
được vài chục gốc linh thảo nhị phẩm quý hiếm như U Minh Quy Độc Thảo, Huyết
Tinh Thảo, cùng với việc vét sạch túi trữ vật của đám tà tu xui xẻo, ba
huynh đệ đã tích lũy thêm được một khoản tài phú không hề nhỏ: gần mười vạn Hạ
Phẩm Linh Thạch cùng một số lượng lớn đan dược, tài liệu hỗn tạp. Tổng tài sản
tích trữ của họ giờ đây đã tăng lên đáng kể, làm dày thêm cái vốn liếng để bước
tiếp trên con đường tu tiên đầy máu lửa và khát tài nguyên phía trước.
Vào
một đêm trăng khuyết mờ ảo, sau khi vừa kết thúc một trận chiến ác liệt với một
đàn Sói Độc hung hãn và thu dọn chiến lợi phẩm xong, ba huynh đệ tìm đến một ngọn
núi đá hoang vu, biệt lập để tạm thời ngồi nghỉ ngơi, điều tức khí huyết.
Khi
Phạm Thiên Hà đang ngồi xếp bằng vận công đưa hơi thở cuối cùng của dòng Thái
Hư Nguyên Lực điên cuồng luân chuyển sau trận chiến để củng cố vững chắc tu vi
Luyện Khí tầng bốn vừa đột phá, đan điền của hắn đột ngột chấn động dữ dội một
cách bất thường. Luồng linh lực màu tím sậm bỗng nhiên bạo tẩu, đại phóng ra
ngoài cơ thể, cộng hưởng một cách quỷ dị với Kiếm Khí Phá Diệt đang còn vương
sót lại, chưa kịp thu liễm hoàn toàn từ cơ thể Mộc Vũ ở ngay bên cạnh.
Hai
luồng sức mạnh một bên là Nguyên Thủy Vạn Tượng chi lực mang hơi thở khai
thiên, một bên là Phá Diệt chi kiếm mang ý chí hủy diệt khi va chạm và hòa quyện
vào nhau đã tạo nên một biến số kinh hoàng vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
"RẮC...
RẮC..."
Cả
ngọn núi đá khổng lồ dưới chân họ thình lình run rẩy kịch liệt như gặp phải một
trận địa chấn đại hồng thủy. Địa mạo xung quanh vặn vẹo một cách đáng sợ, những
rặng cây cổ thụ nghìn năm ngã đổ rạp xuống, mặt đất dưới chân nứt toác ra một
khe rãnh khổng lồ sâu hun hút, tỏa ra hơi thở tang thương, cổ xưa tột cùng từ
lòng đất sâu thẳm hắt lên.
—
Biến số lớn rồi! Địa mạch của Hắc Ám Lĩnh thay đổi, trận pháp tự nhiên giấu sâu
dưới lòng đất đã bị linh lực chiến đấu và sự cộng hưởng năng lượng của hai người
kích hoạt rồi! — Long Tử Hiên sắc mặt biến đổi kịch liệt, đôi đồng tử rồng co rụt
lại, thét lớn vang vọng.
Chưa
kịp để ba người kịp thi triển thân pháp Tinh Hà Bộ để tháo lui khỏi phạm
vi nguy hiểm, một lực hút vô hình, bạo liệt và mạnh mẽ như một lỗ đen vũ trụ từ
dưới khe nứt đại địa đột ngột bùng nổ, bao phủ lấy không gian. Áp lực tuyệt đối
khiến linh lực toàn thân họ bị đóng băng trong chớp mắt, nuốt chửng cả ba bóng
người vào trong bóng tối hun hút, không đáy của lòng đất.
Ba
huynh đệ triệt để sa chân vào một bí cảnh cổ xưa ẩn khuất ngàn năm nay chưa từng
có dấu chân người phàm. Địa thế thay đổi, nguy cơ rình rập khắp nơi trong bóng
tối dày đặc của tử địa hoàn toàn mới này. Liệu nơi đây là đại họa sát thân, vùi
thây xương cốt của ba thiếu niên, hay là đại cơ duyên nghịch thiên giúp họ lột
xác, gom đủ tài phú để bước tiếp trên con đường phạt thiên?
HẾT
CHƯƠNG 9
Lời cảm ơn từ Tác giả:
Thân gửi các vị bằng hữu và bạn đọc,
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã dành thời gian theo dõi và đồng hành cùng chương truyện này. Sự ủng hộ, những lượt đọc và từng lời bình luận của mọi người chính là nguồn động lực lớn nhất để tác giả tiếp tục hoàn thiện tác phẩm.
Chặng đường phía trước còn rất nhiều sóng gió và những diễn biến hấp dẫn đang chờ đón. Rất mong sẽ tiếp tục nhận được sự yêu mến và ủng hộ của các bạn ở những chương tiếp theo!
Nếu yêu thích câu chuyện, đừng quên để lại một bình luận hoặc tương tác để tiếp thêm động lực cho tác giả nhé! Chúc các bạn đọc truyện thư giãn!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.