Chương 2: Nghịch Thiên Cải Mệnh – Cửu Thiên Đồ Đằng
Bánh răng của số phận chưa bao giờ dừng lại.
Dị tượng kinh thiên động địa mười hai năm trước — luồng long khí viễn cổ xé rách thiên đạo Thanh Vân Giới, tạo nên ảo ảnh "Cự long quang minh" đâm xuống Phạm gia năm đó — thực chất chính là thời điểm Long Tử Hiên sa cơ.
Gánh chịu trọng thương chí mạng từ một cuộc vây sát ở tầng giới diện xa xôi, vị hoàng tử Thái Cổ Long Tộc vốn đã sống qua tuế nguyệt đằng đẵng buộc phải dùng cấm thuật hạ phàm.
Hắn rơi vào trạng thái đóng băng sâu dưới lòng hang suốt mười năm ròng rã.
Cho đến ngày định mệnh năm mười tuổi, Phạm Thiên Hà vô tình bước vào và đánh thức hắn.
Tiếng bước chân của Phạm Thiên Hà nhỏ dần, rồi mất hút sau hàng rào gai độc khéo léo che kín cửa hang.
Trong bóng tối tịch mịch nồng nặc tử khí, Long Tử Hiên nhìn chằm chằm vào viên đan dược phát ra ánh sáng nhàn nhạt trên phiến đá.
Lòng tự tôn của một long tộc tối cao gào thét bảo hắn không được chạm vào thứ rác rưởi của phàm nhân Hạ giới.
Trong tư duy của hắn, loài người là sinh vật xảo quyệt. Phàm nhân này cứu hắn chắc chắn là có mưu đồ lớn lao với long huyết, long bảo trên người hắn.
Thế nhưng, vết thương sâu hoắm lộ cả cốt tủy trên trán nện xuống từng đợt đau đớn thấu tận tâm can.
Thân xác hắn lúc này trọng thương chồng chất, kinh mạch đứt đoạn, tu vi bốc hơi sạch sành sanh, đến một phần vạn thời kỳ đỉnh cao cũng không bằng.
Hắn hiểu rõ, nếu đêm nay không giữ được cái mạng tàn này, mối thù diệt tộc, huyết hải thâm thù với tên vương thúc phản bội trên Thượng giới sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.
Hắn nghiến răng, run rẩy vươn năm ngón tay rớm máu chộp lấy viên đan dược, nuốt xuống.
OANH!
Viên đan dược bảo mạng cấp cao do Lâm Nguyệt Dao luyện chế vừa vào cuống họng liền hóa thành một dòng dược lực ấm áp, tạm thời giữ lại sinh cơ đang héo úa.
Đồng thời, nó kích hoạt "Thủy Tổ Nghịch Long Ấn" ẩn sâu trong thức hải của Tử Hiên.
Thần ấn tự động vận hành, điên cuồng hút ngược toàn bộ vảy rồng lở loét, sừng gãy và long khí nồng nặc vào sâu trong tủy cốt, khóa chặt lại để trị thương.
Nó ép một thân hoàng huyết tối cao ẩn vào tĩnh mịch, dùng bí pháp che mắt tối cao biến những lớp vảy lở loét lặn sâu dưới da, chỉ giữ lại mái tóc bạc trắng như tuyết không cách nào thay đổi.
Lúc này, trông hắn không khác gì một thiếu niên phàm nhân ốm yếu, hoàn toàn trống rỗng linh lực, không lộ một chút dao động tu vi nào ra bên ngoài.
Tuy nhiên, Long Tử Hiên không hề rời khỏi hang.
Sự phản bội tàn khốc ở Thượng giới khiến tâm lý hắn cực kỳ vặn vẹo và cảnh giác.
Với chút sức tàn yếu ớt hiện tại, hắn buộc phải cố thủ trong hang tối, lạnh lùng chờ đợi xem tên nhóc loài người kia khi nào sẽ quay lại lộ ra bản chất tham lam, đòi hỏi lợi ích.
Nhưng Long Tử Hiên đã nhầm.
Suốt một tháng trời sau đó, cứ cách hai ngày vào lúc canh ba, khi vạn vật còn chưa tỉnh giấc, Phạm Thiên Hà lại lẳng lặng gạt hàng rào gai độc bước vào.
Thiên Hà không đi tay không.
Hắn mang theo khi thì là vài ngọn thảo dược trị thương do hắn tự hái trên vách đá cấm địa, khi thì là một bình nước suối ngọt lành.
Có lúc, lại là vài cái bánh bao ngô thô sơ còn ấm nóng bọc trong chiếc lá sen.
Thiếu niên gấm trắng của Phạm gia chẳng nói chẳng rằng, chỉ lẳng lặng đặt thức ăn nước uống lên phiến đá, cẩn thiện thay những nhánh gai ngụy trang ở cửa hang cũ kỹ, rồi lại quay lưng dứt khoát bước đi.
Suốt một tháng, vị long tộc vạn năm đang ở thế rớt đài và đứa trẻ mười tuổi không nói với nhau một lời nào.
Chỉ có ánh mắt rồng sắc lẹm của Tử Hiên chằm chằm giám sát từ trong góc tối, và bóng lưng trầm ổn, tĩnh lặng như mặt hồ của Thiên Hà dưới ánh ban mai.
Thiên Hà không hỏi hắn là ai, không cầu báo đáp, cũng chẳng thèm ngó nghiêng xem Tử Hiên có bảo vật gì.
Sự kiên trì thuần khiết không chút tạp niệm ấy như một dòng nước mát, từng chút một gột rửa đi lớp phòng ngự lạnh băng trong lòng vị hoàng tử Long tộc.
Cho đến một ngày cuối tháng, khi thấy vết thương ngoài da của Tử Hiên đã hoàn toàn khép miệng, Thiên Hà mới đứng lại.
Hắn nhìn thẳng vào đôi đồng tử màu vàng rực nay đã bớt đi vài phần sát khí, chìa bàn tay đầy vết chai sạn ra:
– Khu rừng này sắp đến mùa thú triều, hang đá này không còn an toàn nữa.
– Theo ta về Phạm gia, đệ có thể làm một thị tòng bên cạnh ta để che mắt thiên hạ. Ở đó, ta lấy danh nghĩa Thiếu chủ Phạm gia đảm bảo, không ai có thể đụng đến một sợi tóc của đệ.
Nhìn bàn tay của đứa trẻ phàm nhân đang chìa ra trước mặt, Long Tử Hiên im lặng hồi lâu.
Thực lực hiện tại của hắn ngay cả một con dã thú cấp thấp cũng không đối phó nổi. Để thuận tiện trị thương và che giấu tung tích khỏi tai mắt Thượng giới, hắn chấp nhận đặt lòng tin vào một phàm nhân.
Hắn khẽ gật đầu, thu liễm chút long uy tàn tạ còn sót lại, chấp nhận dùng thân phận một vị thị tòng câm lặng theo Thiên Hà tiến vào Phạm gia.
Thế nhưng, nếu sự kiên trì trong hang tối của Thiên Hà mới chỉ làm Tử Hiên tạm chấp nhận mượn nơi lánh nạn...
...thì 700 ngày tiếp theo tại Phạm gia mới thực sự là đòn bẩy băm vằn sự kiêu ngạo tận xương tủy của vị Long hoàng Thượng giới.
Cứ mỗi ba mươi ngày, do tác dụng phụ của Nghịch Long Ấn khi áp chế long lực tổn thương, toàn bộ gân cốt của Tử Hiên lại co rút, đau đớn như bị róc xương lột da.
Thân thể mất sạch tu vi của hắn lúc này mỏng manh vô cùng, mỗi lần phát tác đều như đi một vòng qua quỷ môn quan.
Tháng đầu tiên tại Phạm gia, khi cơn đau ập đến vào đêm muộn, Tử Hiên nằm co quắp trong góc phòng tối, cắn chặt răng đến bật máu để không phát ra tiếng động.
Hắn dùng sự lãnh khốc vạn năm của mình để chống chọi, thà chịu chết chứ quyết không cầu xin loài người ban ơn.
Nhưng hắn đã nhầm. Hắn không cần cầu xin, bởi vì cửa phòng hắn chưa bao giờ khóa.
CẠCH!
Ngay khi tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầu tiên vô thức thoát ra từ kẽ răng Tử Hiên, cửa phòng liền bật mở.
Gia chủ Phạm Quang Tâm và phu nhân Lâm Nguyệt Dao vội vã bước vào, trên tay là bát canh thuốc còn nghi ngút khói.
Họ không gặng hỏi lai lịch, không điều tra tại sao thiếu niên tóc bạc này lại sở hữu cơ thể dị thường dị trạng đến vậy.
Suốt năm canh giờ liên tục của đêm đầu tiên ấy, Phạm Quang Tâm lặng lẽ ngồi xếp bằng phía sau lưng hắn, đem bàn tay đặt lên đại huyệt đạo. Ngài vận hành nguồn chân khí dồi dào của một tu sĩ Luyện Khí Cảnh Cửu Trọng để chải chuốt những đường kinh mạch đang điên cuồng bạo tẩu.
Lâm Nguyệt Dao thì dịu dàng bên cạnh, tỉ mẩn đút từng thìa canh ấm, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán hắn, ánh mắt tràn ngập sự xót thương của một người mẹ.
Tử Hiên tưởng đó chỉ là một sự thương hại nhất thời của loài người. Thế nhưng, hắn đã lầm.
Tháng thứ hai, tháng thứ ba... rồi đến tháng thứ mười hai.
Suốt một năm trời ròng rã, ròng rã hai mươi mấy đêm định kỳ gân cốt co rút như vạn tiễn xuyên tâm, chưa một lần nào căn phòng của hắn vắng bóng hai người họ.
Vào một đêm đông lạnh giá của năm thứ hai, khi Tử Hiên tỉnh lại sau cơn đau, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khiến lồng ngực thắt lại.
Phạm Quang Tâm đang ngồi gục đầu vào thành giường vì kiệt sức. Sắc mặt vị gia chủ trắng bệch, râu tóc như bạc thêm vài phần vì liên tục hao tổn gốc rễ tu vi Luyện Khí để hộ mạch cho hắn.
Bên cạnh, Lâm Nguyệt Dao đang gật gù ngủ quên, nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc áo bông sưởi ấm cho hắn.
Mười đầu ngón tay của bà đầy những vết bỏng đỏ rát cũ mới chồng lên nhau — đó là dấu vết của việc bà không quản đêm hôm, tự tay dùng linh hỏa sắc những loại thảo dược quý hiếm nhất cho hắn.
Sự hoài nghi vạn năm của Long Tử Hiên hoàn toàn sụp đổ dưới sự hy sinh câm lặng, bền bỉ và vô điều kiện ấy.
"Cha mẹ? Nhà?".
Những khái niệm chưa từng tồn tại ở Thượng giới đầy máu và mưu quyền, nay lại hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn.
Giọt nước mắt của Long tộc vốn nặng ngàn cân, đêm đó đã âm thầm rơi xuống gối.
Không đợi đến sáng, Tử Hiên dùng hình hài thiếu niên lết thân mình xuống giường, quỳ gối trước hai vị đại ân nhân.
Hắn dập đầu ba cái thật mạnh lên nền gạch đá đến mức trán rướm máu, dùng thanh âm khàn đặc cất tiếng:
– Cha... Mẹ...
Lâm Nguyệt Dao giật mình tỉnh giấc, nhìn thiếu niên tóc bạc đang quỳ dưới đất, bà bật khóc ôm chầm lấy hắn vào lòng:
– Đứa trẻ tội nghiệp, từ nay về sau, nơi này chính là nhà của con.
Vì giấu kín thân phận để tránh tai mắt kẻ thù, Tử Hiên chấp nhận dùng thân phận đứa con thứ hai được nhận nuôi. Theo thứ tự gia đình phàm trần, hắn danh chính ngôn thuận trở thành đệ đệ của Thiên Hà.
Ban đầu, hai chữ "Đại ca" đối với một vị Long hoàng vạn năm chỉ là một danh xưng cửa miệng để che mắt thiên hạ.
Nhưng chính nghị lực điên cuồng của Phạm Thiên Hà đã khiến hai chữ ấy trở thành sự kính trọng khắc sâu vào linh hồn hắn.
Thiên Hà lúc này chưa làm Đại điển thức tỉnh nên hoàn toàn chưa biết linh căn của mình ra sao.
Hắn chỉ thấy các thiên tài đồng lứa trong tộc đã bắt đầu cảm ứng được linh khí bộc phát ra bên ngoài. Còn bản thân mình thì tĩnh lặng như tờ, không đón nhận được một tia linh khí nào.
Không cam chịu đi sau, Thiên Hà tự biến cuộc sống của mình thành địa ngục để điên cuồng rèn luyện.
Mùa hạ năm thứ hai, dưới Thác Nước Hắc Long bạo liệt.
Dòng nước đổ xuống từ độ cao trăm trượng có thể nghiền nát lồng ngực một người trưởng thành. Thiên Hà tự xiềng chân bằng xích sắt nặng trăm cân, đứng im chịu trận ở rìa thác đá nhọn.
Hắn đã vượt qua hai tầng đầu Tôi Bì và Luyện Cốt, đang ở ranh giới Tẩy Tủy tiến tới Hoán Huyết.
Có lần, một dòng nước xiết đột ngột giội xuống từ đỉnh thác khiến Thiên Hà gãy xương vai, ngất lịm đi dưới lòng suối.
Tử Hiên đứng trên bờ đá, ban đầu định lạnh lùng bỏ mặc. Nhưng nhờ sinh mệnh lực mạnh mẽ của giai đoạn Luyện Thể đã cận kề Hoán Huyết, Thiên Hà đột ngột tỉnh dậy.
Đứa trẻ loài người ấy gầm lên một tiếng, tự dùng tay trần bẻ khục một cái, nắn lại khớp xương vai của mình rồi lại đứng thẳng dậy dưới lòng thác.
Cảnh tượng đó khiến vị Long hoàng vốn kiêu ngạo hoàn toàn chấn động.
Hắn nheo mắt rồng, lạnh lùng truyền âm vào thức hải của Thiên Hà:
"Ngươi đang tự sát. Ngươi đến một tia linh khí còn chưa cảm ứng được, dù có Luyện Thể đến cực hạn phàm nhân thì cũng chỉ là một con kiến hôi dưới chân tu sĩ Luyện Khí Cảnh. Bỏ cuộc đi."
Thiên Hà ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm bốc cháy một ngọn lửa điên cuồng.
Hắn nhe răng cười, máu rỉ ra từ kẽ răng hòa vào nước thác:
– Bỏ cuộc? Tử Hiên... cha ta dạy, người tu tiên tuyệt đối không được mất đi lòng người! Còn ta tự dạy mình, tuyệt đối không được mất đi cốt khí!
– Nếu ta chưa cảm ứng được linh khí, ta sẽ dùng nắm đấm này rèn ra một con đường!
– Ta là đại ca, ta không mạnh mẽ lên thì làm sao bảo vệ được cha mẹ, bảo vệ được đứa đệ đệ tóc bạc là đệ?
BÙM!
Thiên Hà đấm thẳng tay vào vách đá ngầm, xương ngón tay lộ ra rướm máu mà không một tiếng kêu rên.
Nhìn nắm đấm rớm máu của đứa trẻ phàm nhân, trong lòng Long Tử Hiên đột ngột dâng lên một cảm xúc chưa từng có: Sự nể phục.
Hắn sống vạn năm trên Thượng giới, thấy vô số thiên kiêu nghịch thiên, nhưng chưa từng thấy ai có cốt khí điên cuồng đến vậy.
Từ một cái bóng giám sát đầy đề phòng, Tử Hiên tự nguyện bước xuống lòng suối, cùng đứng chịu trận với Thiên Hà.
Hai năm, một Long một Người, tiếng "Đại ca" từ miệng Tử Hiên thốt ra đã không còn là một lời nói dối, mà là sự công nhận tối cao từ linh hồn của một Long hoàng dành cho ý chí của một phàm nhân.
Năm lên 12 tuổi, Đại điển thức tỉnh linh căn của Phạm gia diễn ra dưới sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt đến từ các tông môn đại phái.
Vương gia — thế lực đối địch ngàn năm — đã âm mưu cấu kết với tà tu.
Chúng cố tình ép Phạm gia phải tổ chức đại điển sớm nhằm vạch trần việc Phạm Thiên Hà hoàn toàn không cảm ứng được linh khí, biến hắn thành trò cười để danh chính ngôn thuận chà đạp Phạm gia.
Khi Phạm Thiên Hà bước lên đài thạch, đặt bàn tay đầy vết chai sạn lên Thần Thạch...
Không có ánh sáng hoàng kim, không có rồng bay phượng múa như dị tượng năm xưa.
Thần thạch chỉ lóe lên ba vạch sáng mờ nhạt rồi dừng lại, tỏa ra một sắc xám đục ảm đạm:
– Tam phẩm linh căn! Phế tài!
– Giả! Tất cả là giả! Phạm gia lừa gạt thiên hạ! 'Thiên kiêu dị tượng' thực chất chỉ là một kẻ mang Tam phẩm linh căn rác rưởi không hơn không kém!
Tiếng cười nhạo của Gia chủ Vương gia như sấm nổ ngang tai.
Giữa vạn tiếng sỉ vả lăng mạ của đám đông, cục diện hỗn loạn lập tức bùng nổ. Cuộc thảm sát chuẩn bị từ trước của kẻ thù bắt đầu.
Vương gia cùng lũ tà tu mang theo huyết khí ngợp trời tràn vào tiền đường.
Các trưởng lão Phạm gia do hít phải độc hương thượng cổ Hóa Linh Tán được Vương gia lén trộn vào lư hương hiến tế từ trước, đồng loạt quỵ ngã. Tu vi trong người bị bóp nghẹt, không thể vận hành linh lực.
Thế nhưng, kẻ thù đã đánh giá thấp gia phong của Phạm gia!
Giữa vòng vây trùng điệp, Phạm Quang Tâm rút trường kiếm, toàn thân bùng cháy chiến ý, chắn trước đài cao.
Ngài hộc máu nhưng ánh mắt hiên ngang, thét lớn:
– Phạm gia ta đứng vững trăm năm nay dựa vào cốt khí, chứ không dựa vào một cái Linh căn! Người đâu! Bảo vệ thiếu chủ và Tử Hiên rút vào hậu sơn!
Lâm Nguyệt Dao dẫu sắc mặt tái nhợt vì độc tố, vẫn quyết liệt đứng vai kề vai bên cạnh phu quân, song đao trong tay ngân vang:
– Thiên Hà! Tử Hiên! Cho dù linh căn của con có là tam phẩm hay phế tài, các con vẫn là huyết nhục, là niềm tự hào của ta! Đi mau! Ở đây có cha mẹ cản hậu!
Máu nhuộm đỏ trường y của Phạm Quang Tâm và Lâm Nguyệt Dao.
Họ dùng chính mạng sống và tình yêu vĩ đại của mình để tạo thành một bức tường đồng vách sắt, cản bước chân lũ tà tu, đẩy hai đứa trẻ vào mật đạo sau núi.
Mật đạo tối tăm nồng nặc mùi đất ẩm và tử khí. Hai thiếu niên chạy điên cuồng, tiếng bước chân dồn dập vang vọng.
Thế nhưng, kẻ thù nhanh chóng dùng bí pháp tầm long phát hiện hành tung.
Hai tên tà tu Trúc Cơ Cảnh lão luyện mang theo sát khí ngợp trời, gầm thét đuổi sát nút và chặn đầu chúng ngay tại chính hang động định mệnh năm xưa.
– Hai thằng nhóc rác rưởi, chết đi!
Một tên tà tu mặt mũi vặn vẹo cười sằng sặc, lưỡi kiếm ma đạo quấn quanh huyết quang mang theo uy áp bạo liệt của Trúc Cơ tu sĩ bổ thẳng xuống đầu Long Tử Hiên.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Long Tử Hiên cắn răng bước lên một bước.
Thân xác phàm nhân này của hắn hiện tại hoàn toàn trống rỗng thần lực, căn bản không chịu nổi áp lực từ phản phệ.
Nhưng hắn thà điên cuồng phá vỡ Nghịch Long Ấn, chấp nhận vỡ nát thần hồn để kéo theo kẻ thù cùng chết chứ nhất quyết không chịu nhục.
Thế nhưng, một lực đạo khổng lồ từ phía sau đột ngột kéo phăng hắn lại:
– Tránh ra! Đệ muốn tự bạo sao?!
Thiên Hà hét lên. Hắn dùng hết sức bình sinh lao thẳng lên trước, rút ra thanh đoản đao bằng sắt nguội vốn dùng để rèn luyện thể phách, vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp tích lũy suốt hai năm qua để gạt đỡ.
XOẢNG!
Thanh đoản đao phàm trần vỡ vụn trước linh lực Trúc Cơ Cảnh.
Lưỡi ma kiếm thế như chẻ tre đâm xuyên qua bả vai Thiên Hà, máu tươi bắn tung tóe.
Thế nhưng, lưỡi kiếm đột ngột khựng lại!
Thân thể đạt đến giai đoạn Hoán Huyết, gần như Thể Phách Đại Thành được tôi luyện hai năm dưới thác nước trăm trượng của Thiên Hà cứng như đá tảng, kẹp chặt lấy thân kiếm đầy máu.
Thiên Hà không ngã.
Hắn nghiến răng kèn kẹt đến mức nứt ra, hai tay trần trụi bóp chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén của tên tà tu, gầm lên một tiếng chấn động cả hang tối:
– Tam phẩm linh căn thì đã sao? Ý chí của ta... trời cũng không diệt nổi! Bước qua xác ta trước!
Máu của Thiên Hà tuôn chảy thành dòng, theo thân kiếm nhuộm đỏ mặt đất, thấm vào dòng máu rồng đang trào ra từ khóe môi của Long Tử Hiên.
Thực lực của Tử Hiên dẫu chưa hồi phục tới một phần vạn, nhưng linh hồn hắn và Thiên Hà đã chạm đến sự cộng hưởng tuyệt đối.
Sự hy sinh đến điên cuồng của một phàm nhân vì một Long tộc sa cơ đã làm chấn động quy tắc minh minh trong trời đất.
Bí pháp truyền thừa tối cao ẩn sâu trong Nghịch Long Ấn cảm ứng được ý chí nghịch thiên này, đột ngột bị kích hoạt: Cửu Thiên Đồng Mệnh Khế thành hình!
BÙM!!!
Một đạo quang trụ màu tử kim từ đỉnh đầu hai người đâm thẳng lên vách đá. Luồng long uy thượng cổ mênh mông như biển cả đột ngột quét qua.
Hai tên tà tu Trúc Cơ Cảnh thậm chí chưa kịp hét lên một tiếng kinh hoàng, thân thể đã bị áp lực tuyệt đối này nghiền nát thành một làn sương máu, tan biến không một dấu vết.
Khế ước thành công, thạch động trở lại vẻ tĩnh mịch.
Tử Hiên gắng gượng gục đầu vào vai Phạm Thiên Hà, đôi mắt rồng rực cháy một ngọn lửa kiên định thấu tận trời xanh.
Nhìn thiếu niên phàm nhân vừa cứu mạng mình, hắn biết từ nay, sợi xích số phận đã buộc chặt hai người lại làm một:
– Đại ca... từ nay về sau, mạng của đệ là của huynh, mạng của huynh là của đệ. Chúng ta quay lại cứu cha mẹ!
Cùng lúc đó tại tiền đường, Phạm gia đang rơi vào cảnh máu chảy thành sông.
Đúng vào khoảnh khắc sinh tử khi kiếm của Vương gia chủ sắp bổ xuống lồng ngực đẫm máu của Phạm Quang Tâm...
...một luồng uy áp Kim Đan Cảnh vô biên từ độ sâu cấm địa hậu sơn đột ngột bùng nổ, hóa thành một đạo cầu vồng xé rách màn đêm lao vút về tiền đường!
OÀNG!!!
Phạm Quang Nghĩa lão tổ xuất hiện với mái tóc bạc phơ bay loạn, một chưởng mang theo thiên địa linh khí bạo liệt của Kim Đan tu sĩ đập bay Gia chủ Vương gia.
Tên cự địch khạc máu lùi lại mấy trượng, kinh hãi nhìn vị lão tổ vốn tưởng đã tọa hóa.
Nhận thấy không thể ăn trọn Phạm gia trong một sớm một chiều, liên minh kẻ thù cắn răng gầm thét, cuốn lấy tàn quân kinh hãi rút lui, giữ lại một tia sinh cơ cuối cùng cho Phạm gia.
Thế nhưng, cái giá phải trả là quá đắt — tuổi thọ của lão tổ sau trận huyết chiến bạo phát tu vi Kim Đan này không còn quá ba năm.
Từ trong bóng tối mật đạo bước ra, chứng kiến cảnh tượng tiền đường đổ nát và tấm lưng gầy gò nhưng kiên cường của lão tổ...
...ánh mắt của Phạm Thiên Hà và Long Tử Hiên rực cháy một quyết tâm điên cuồng.
Phạm gia không sụp đổ.
Và từ trên đống đổ nát ngập tràn máu và nước mắt này, họ nhất định sẽ đứng lên!
💖 CẢM ƠN ĐỘC GIẢ THÂN YÊU!
Tác giả xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến toàn thể các đạo hữu đã luôn theo dõi, yêu thích và đóng góp những ý kiến cực kỳ quý giá để xây dựng nên một siêu phẩm chỉn chu, logic và hoành tráng như ngày hôm nay! Sự đồng hành của các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất của tôi.
⚔️ ĐÓN ĐỌC CHƯƠNG 3
Nghịch cảnh trùng sinh: Phạm gia sẽ làm sao để đối mặt với đống đổ nát sau cuộc thảm sát? Sự xuất hiện của bộ công pháp Thiên cấp bí ẩn từ ngoài đại lục sẽ thay đổi vận mệnh toàn tộc ra sao?
Con đường điên cuồng: Phạm Thiên Hà sẽ chấp nhận tu luyện môn thần thể tàn khốc nhất thế gian như thế nào khi mang thân xác phế tài?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.