Chương 3: Tàn Cục Trùng Sinh – Thần Công Định Đạo
Bình minh Thanh Vân Giới ló rạng qua màn sương dày đục. Ánh sáng nhạt nhòa ấy không mang lại sinh cơ, mà chỉ càng làm phơi bày cảnh tượng thê lương, tan hoang tột cùng của Phạm gia tại Hồng Lĩnh Đại Lục.
Nơi từng là tiền đường nguy nga nay chỉ còn là đống đổ nát vụn vỡ, gạch ngói loang lổ những vệt máu khô xen lẫn tàn tích hắc ám, khét lẹt của ma đạo linh lực. Khắp nơi vang lên tiếng rên rỉ đầy đau đớn của các tộc nhân bị trọng thương.
Đáng sợ hơn, Hóa Linh Tán — thứ độc hương thượng cổ do Vương gia lén hạ vào lư hương tế tổ — vẫn thoang thoảng trong không khí. Thứ dư độc quỷ quyệt này như những xiềng xích vô hình, bóp nghẹt kinh mạch, khiến linh lực của các vị trưởng lão bị trì trệ, hoàn toàn không thể vận hành.
Giữa đống đổ nát hoang tàn, Phạm Quang Tâm và Lâm Nguyệt Dao gượng đứng dậy, trường y rách nát đẫm máu. Ánh mắt họ run rẩy nhìn về phía phiến thạch vỡ ở trung tâm, nơi vị lão tổ Phạm Quang Nghĩa đang ngồi xếp bằng.
Sắc mặt ngài lúc này xám ngoét như tro tàn, sinh cơ yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Việc cưỡng ép bạo phát toàn bộ tu vi Kim Đan Cảnh ngay trong thời kỳ đại hạn để đẩy lui liên minh Vương gia đã vắt kiệt những giọt tinh huyết cuối cùng. Thọ nguyên vốn đã cạn, nay chỉ còn vỏn vẹn 3 năm ngắn ngủi.
— Lão tổ...
Phạm Quang Tâm quỳ sụp xuống, giọng nghẹn ngào trong u uất. Ngài hiểu rõ hơn ai hết, chỉ cần Lão tổ ngã xuống, Vương gia và thế lực tà tu đứng sau sẽ lập tức quay lại cắn xé. Phạm gia khi đó chắc chắn sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, triệt để diệt tộc.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, hai bóng người gầy guộc từ mật đạo hậu sơn vội vã bước ra. Phạm Thiên Hà vững vàng đỡ lấy Long Tử Hiên. Vị đệ đệ tóc bạc lúc này sắc mặt trắng bệch không một giọt máu, hơi thở đứt quãng vì linh hồn gánh chịu phản phệ nặng nề sau khi cộng hưởng kích hoạt Cửu Thiên Đồng Mệnh Khế.
Nhìn thấy cha mẹ vẫn bình an vô sự, hốc mắt Thiên Hà đỏ hoe, lập tức lao đến. Nhưng khi ánh mắt chạm phải dáng vẻ hấp hối của Lão tổ, lòng hắn thắt lại. Phạm gia thực sự đã bị dồn đến bờ vực tuyệt lộ rồi!
Long Tử Hiên nén lại cơn đau buốt thấu xương tủy từ sâu trong linh hồn, đôi mắt vàng rực như long nhãn lướt qua một lượt. Hắn nhìn thấy rõ sự tuyệt vọng và bi thương đang bao trùm lấy gia tộc đã cưu mang, che chở hắn suốt hai năm qua.
Ký ức về bát thuốc gia trì ấm nóng của Lâm mẫu hằng đêm, cái đỡ lưng hộ mạch ân cần của Phạm phụ mỗi khi hắn phát bệnh chợt ùa về. Trong khoảnh khắc ấy, sự kiêu ngạo nghìn năm của vị Long hoàng Thượng giới hoàn toàn chuyển hóa thành quyết tâm hộ tộc điên cuồng.
Dù linh hồn hắn có cao cao tại thượng, thì hai năm qua, phàm nhân gia tộc này đã cho hắn một mái nhà chân chính. Hắn lập tức vận dụng thần niệm, truyền âm thẳng vào thức hải của Thiên Hà:
“Đại ca, đừng hoảng loạn. Có ta ở đây, Phạm gia không chết được. Cứu lão tổ trước!”
Thiên Hà khựng lại, run lên vì kinh ngạc nhưng lập tức gật đầu, đặt trọn niềm tin vào đệ đệ.
Tử Hiên chậm rãi bước đến trước mặt Lão tổ Phạm Quang Nghĩa. Cố nén sự suy nhược của cơ thể phàm thai, hắn cúi người hành lễ theo đúng phận con cháu, rồi đột ngột vươn ngón tay mảnh khảnh, điểm liên tiếp vào ba đại tử huyệt trên ngực Lão tổ để khóa chặt tàn lực đang tiêu tán.
Đồng thời, hắn khẽ cắn môi, ép ra một giọt máu tươi đỏ thẫm ẩn hiện một tia long uy viễn cổ tuy tàn tạ nhưng vô cùng tôn quý, bắn thẳng vào miệng ngài.
— Lão tổ, vận hành chân khí theo nghịch kinh mạch, tụ tại đan điền, phá rồi lập lại!
Tiếng nổ truyền âm của Tử Hiên vang lên trong đầu Lão tổ như sấm đánh ngang tai, xua tan màn sương mờ mịt của tử khí. Mọi người xung quanh kinh hãi định lao vào ngăn cản vì cho rằng đó là hành vi đại nghịch bất đạo, nhưng Lão tổ Phạm Quang Nghĩa trong cơn hấp hối bỗng trợn mắt, toàn thân run rẩy.
Giọt hoàng huyết của Tử Hiên vừa vào bụng liền hóa thành một luồng năng lượng bạo liệt, bá đạo vô song, trực tiếp hòa tan hoàn toàn độc tố Hóa Linh Tán đang gặm nhấm kinh mạch ngài. Không chỉ vậy, một phương pháp chuyển hóa linh lực cổ xưa, huyền diệu chưa từng xuất hiện ở Thanh Vân Giới đột ngột khắc sâu vào tâm trí ngài.
⚡️ OÀNG!!! ⚡️
Thiên địa linh khí xung quanh cấm địa hậu sơn đột ngột bạo động điên cuồng, hóa thành một vòng xoáy khổng lồ vây quanh, hút thẳng vào đỉnh đầu Lão tổ. Sắc mặt ngài từ xám ngoét chuyển sang hồng hào một cách thần kỳ, mái tóc bạc phơ bay múa cuồng loạn dưới uy áp kinh người.
Nhờ có giọt huyết mạch tối cao cùng phương pháp "Nghịch chuyển thần kinh" từ Thượng giới, Lão tổ không những vượt qua tử kiếp, mà bình cảnh Kim Đan Cảnh Sơ Kỳ giam cầm ngài suốt trăm năm qua đột ngột nứt vỡ!
Linh lực cuồn cuộn như triều dâng, ngài trực tiếp đột phá lên Kim Đan Cảnh Trung Kỳ, thọ nguyên kéo dài thêm 200 năm!
— Trời không diệt Phạm gia ta!
Lão tổ đứng bật dậy, uy áp Kim Đan Trung Kỳ hùng hậu quét qua, khiến toàn bộ tộc nhân chấn động tâm can. Họ đồng loạt quỳ sụp xuống, reo hò trong những giọt nước mắt hạnh phúc tột cùng.
Sau khi cứu sống Lão tổ, sắc mặt Long Tử Hiên càng thêm tồi tệ, tái mét như tờ giấy. Hắn lảo đảo suýt ngã nhưng được Thiên Hà kịp thời đỡ lấy.
Hiểu rõ việc Vương gia rút lui chỉ là tạm thời, Phạm gia muốn sinh tồn thì bắt buộc phải lột xác toàn diện trong âm thầm, Tử Hiên ra hiệu cho cha mẹ và Lão tổ lui vào một gian mật thất nhỏ chưa bị sụp đổ hoàn toàn.
Hắn ho nhẹ một tiếng, cố nén cơn choáng váng kịch liệt trong đại não, chậm rãi bước đến góc bàn, lấy ra một cuốn sổ giấy ố vàng rồi thong thả mài mực. Lúc này, vẻ ngạo nghễ thường ngày của vị Long hoàng hoàn toàn thu liễm.
Tử Hiên đứng thẳng người, hai tay dâng cuốn sổ da lên trước mặt Phạm Quang Tâm và Lão tổ, khom lưng hành lễ, giọng nói thập phần cung kính và thành khẩn:
— Cha, Lão tổ. Đợt thảm sát này cho thấy công pháp hiện tại của Phạm gia chúng ta có quá nhiều sơ hở. Con hai năm qua được cha mẹ nuôi nấng, hàm ân sâu nặng như biển trời. Trong lúc hôn mê ở mật đạo vừa rồi, từ trong tàn niệm truyền thừa con bỗng thức tỉnh được một bộ công pháp phù hợp nhất với huyết mạch tộc ta. Nó vốn đến từ ngoài đại lục, thuộc cấp bậc Thiên Cấp Hạ Phẩm. Con xin mạo muội chép lại đoạn khẩu quyết cốt lõi để dâng tặng gia tộc.
Hít!
Tiếng hít khí lạnh đồng loạt vang lên trong mật thất. Thiên Cấp công pháp! Ở Thanh Vân Giới này, một bộ Địa Cấp công pháp đã đủ để tạo nên một tông môn siêu nhiên, còn Thiên Cấp chính là thứ thần vật tối cao chỉ tồn tại trong thần thoại viễn cổ!
Thực ra, trong ký ức của Long Tử Hiên không thiếu những bộ thần công Thượng giới đỉnh phong. Nhưng hắn thừa hiểu, cơ thể và thiên phú của người phàm Thanh Vân Giới quá mức yếu ớt, nếu cưỡng ép tu luyện thần công chí cao, kết cục duy nhất là bị bạo nổ kinh mạch mà chết.
Bộ Thiên Cấp này — mang tên "Thanh Vân Hóa Long Quyết" — chính là sự lựa chọn hoàn mỹ nhất. Nó có thể giúp phàm nhân gia tốc tốc độ tu luyện lên gấp 10 lần, rèn luyện ra thứ chân khí sắc bén, kiên cố như long khí.
Căn mật thất hoàn toàn chìm vào yên lặng, chỉ còn lại tiếng ngòi bút của Tử Hiên sột soạt trên nền giấy cổ. Hắn viết vô cùng cẩn trọng, từng nét chữ tuy thanh mảnh nhưng ẩn chứa một loại đạo vận trầm hùng, huyền ảo.
Sau nửa canh giờ, khi chữ cuối cùng hạ xuống, sắc mặt hắn đã trắng bệch không còn huyết sắc, nhưng cuốn sổ da đã được lấp đầy bởi những dòng thần văn phức tạp nhưng mạch lạc. Hắn khép cuốn sổ lại, đôi tay run rẩy giao tận tay cho Phạm Quang Tâm:
— Cha, mọi người hãy bí mật tu luyện, tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài nửa chữ. Nếu không sẽ rước lấy họa diệt môn.
Nhìn cuốn sổ chép tay giản dị nhưng bên trong lại chứa đựng cả tương lai và vận mệnh của cả đại tộc, Phạm Quang Tâm và Lão tổ run rẩy vì kích động. Họ nhìn đứa con nuôi mới ở hai năm nhưng tấm lòng hiếu nghĩa ngút ngàn, vội vàng đỡ lấy mật tịch, nghẹn ngào không thốt nên lời.
Thế nhưng, giữa niềm vui vô bờ bến của cả tộc, có một bóng người vẫn đứng lặng im trong góc tối. Đó là Phạm Thiên Hà.
Hắn nhìn cuốn sổ chép tay tỏa ra đạo vận lóa mắt kia, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay đầy vết chai sạn của mình. Đại điển thức tỉnh vừa rồi đã phơi bày một sự thật tàn khốc: Hắn chỉ sở hữu Tam phẩm linh căn — một phế tài đúng nghĩa trong mắt người đời.
Bộ Thanh Vân Hóa Long Quyết này dẫu có nghịch thiên đến đâu, thì với tư chất rác rưởi của hắn, tu luyện cả đời cũng chỉ có thể dừng lại ở Luyện Khí Cảnh. Hắn vĩnh viễn không thể báo thù, vĩnh viễn không thể đứng ra bảo vệ tộc nhân.
Nhìn thấy ánh mắt cô độc nhưng đang rực cháy ngọn lửa không cam chịu của đại ca, Long Tử Hiên bước đến, vỗ nhẹ vào vai hắn, dùng thần niệm truyền âm:
“Đại ca, công pháp đó là dành cho họ. Còn huynh... đêm nay hãy đi cùng ta vào hậu sơn. Ta sẽ cho huynh thấy con đường chân chính dành cho kẻ nghịch thiên.”
Đêm muộn, khi cả tộc đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày kinh hoàng, Long Tử Hiên lẳng lặng dẫn Phạm Thiên Hà đi sâu vào cấm địa hậu sơn — nơi tĩnh mịch và hẻo lánh nhất của Phạm gia.
Tử Hiên dừng lại bên một phiến thạch phẳng, cẩn thận quan sát xung quanh rồi đưa tay vào ngực áo, lấy ra một vật. Đó không phải là bảo vật hào quang vạn trượng, mà là một mảnh ngọc giản cổ xưa, xám xịt và loang lổ những vết nứt chí mạng. Bề mặt của nó hoàn toàn trống rỗng, không hề có một tầng cấm chế hay dao động linh lực nào.
Thiên Hà nhướng mày đầy nghi vấn: — Đây là...
— Thứ này là tàn vật ta mang theo khi trốn chạy khỏi Thần giới. — Long Tử Hiên nhìn mảnh ngọc, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp tột cùng. — Suốt vạn năm qua ở Thượng giới, nhìn khắp chư thiên với vô số thần tử mang huyết mạch chí cao, không một ai dám tu luyện thứ này. Nó không có cấm chế bảo vệ, bởi vì kẻ tạo ra nó tin rằng: Cấm chế mạnh nhất trên đời chính là lòng tham và sự yếu đuối của sinh mệnh. Nó không ban cho ngươi sức mạnh từ hư vô, nó chỉ dạy ngươi cách tự táng chính mình, tự tạo ra sức mạnh tối thượng từ đống đổ nát của thể xác.
Tử Hiên cầm mảnh ngọc giản, run rẩy ép ra một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, nhỏ lên bề mặt xám xịt đầy vết rạn.
🔥 UỲNH! 🔥
Một luồng sát ý đỏ thẫm như biển máu từ trong các vết nứt của ngọc giản đột ngột bộc phát, hóa thành một màn sương huyết dịch trôi nổi giữa không trung. Bốn chữ cổ kim toát ra khí thế muốn chôn vùi cả cõi hồng trần hiện hình: THIÊN ĐỊA TÁNG THÂN QUYẾT!
— Đây chỉ là một tàn thiên bị vỡ nát từ thời thái cổ. — Giọng Tử Hiên trầm xuống, nghiêm trọng đến cực điểm. — Ta dùng mắt rồng thần niệm của mình cũng chỉ đọc được ba tầng đại cảnh giới còn sót lại trong mảnh ngọc này. Nhưng cấu trúc của nó, dẫu ở Thần giới, cũng là một cấm kỵ chấn động cổ kim:
=== 🛑 THIÊN ĐỊA TÁNG THÂN QUYẾT 🛑 ===
⚔️ ĐỆ NHẤT TÁNG THIÊN CẢNH: HỒNG MÔNG TÁNG THỂ (Táng phàm thân — phá vỡ giới hạn sinh linh)
Nhất Trọng — Luyện Ngục Tái Nhục: Phá hủy da thịt, tái tạo huyết nhục mới.
Nhị Trọng — Táng Cốt Đoạn Mệnh: Xương cốt bị nghiền nát rồi tái sinh. Mỗi lần sống sót, thân thể mạnh lên gấp bội.
Tam Trọng — Cửu Kiếp Bất Diệt Thân: Trải qua 9 lần tử kiếp. Phàm giới không ai có thể hủy diệt.
🪐 ĐỆ NHI TÁNG THIÊN CẢNH: THÁI CỔ TÁNG THẦN KHU (Táng tiên thể — đúc thành thần thân)
Tứ Trọng — Sơn Hà Trấn Thần Thể: Một quyền ép nát núi sông. Thân thể nặng tựa thế giới.
Ngũ Trọng — Vạn Cổ Long Hoang Thể: Huyết khí hóa long, có thể dùng nhục thân chống lại pháp tắc thiên địa.
Lục Trọng — Chư Thiên Bất Tử Thân: Tàn hồn không diệt, thân thể có thể tái tạo từ một giọt máu.
🌌 ĐỆ TAM TÁNG THIÊN CẢNH: THIÊN ĐẠO TÁNG DIỆT THÂN (Táng đại đạo — vượt qua thần linh)
Thất Trọng — Thần Ma Táng Giới Thể: Một thân phá giới, có thể chính diện đại chiến với Thần Đế.
Bát Trọng — Vạn Kiếp Luân Hồi Thể: Không sợ thời gian bào mòn. Mỗi lần bị hủy diệt là một lần tiến hóa hoàng kim.
Cửu Trọng — Chí Tôn Táng Thiên Thể: Đỉnh cao tuyệt đối của nhục thân, có thể cưỡng ép chống lại và chôn vùi thiên đạo.
==================================
Tử Hiên nhìn thẳng vào mắt Thiên Hà, gằn từng chữ:
— Bộ công pháp này dẫu là chính đạo tối cao, nhưng con đường tu luyện của nó vô cùng khắc khổ, đi kèm với nỗi đau đớn xé tâm can và lượng tài nguyên khổng lồ đến mức hoang đường. Như huynh thấy đó, mảnh ngọc nát này chỉ ghi chép đến Cửu Trọng. Nhưng Cửu Trọng không phải là điểm cuối! Từ sau đó, công pháp hoàn toàn đứt đoạn. Đại ca, huynh phải tự mình hoàn thiện phần còn thiếu và bước đi trên con đường mà chính người sáng tạo ra nó cũng chưa từng đi qua!
Hắn chỉ tay vào Đệ Nhất Táng Thiên Cảnh:
— Đặc biệt, chỉ cần huynh luyện xong Đệ Nhất Táng Thiên Cảnh, đạt đến viên mãn Tam Trọng, huynh sẽ vô địch phàm giới! Luyện xong Đệ Nhị Táng Thiên Cảnh, huynh sẽ vô địch tiên giới. Nhưng hãy nhớ kỹ, toàn bộ nỗi đau đớn xé rách linh hồn và thể xác sẽ giội thẳng vào đại não của huynh mà không có bất kỳ cấm chế nào che chắn. Huynh có dám bước vào con đường cửu tử nhất sinh này không?
Thiên Hà im lặng. Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay đầy vết chai sạn, thô ráp của mình. Rồi không một chút do dự, hắn bước tới, dứt khoát giật lấy mảnh ngọc giản cổ xưa từ tay Tử Hiên.
Ngay khi lòng bàn tay hắn chạm vào bề mặt ráp nhám đầy vết nứt, máu tươi từ vết thương chưa lành của trận chiến ban ngày lập tức bị mảnh ngọc điên cuồng hút lấy.
HƯU!
Màn sương máu giữa không trung đột ngột biến đổi, hóa thành một dòng chữ bừng cháy huyết quang, trực tiếp khắc sâu vào thức hải của Thiên Hà:
“Muốn phá thiên địa, trước phải táng chính mình.”
Thiên Hà đứng lặng phắc dưới ánh trăng lạnh một lúc lâu. Rồi hắn đột ngột bật cười, ánh mắt bốc cháy một ngọn lửa điên cuồng và ngạo nghễ chưa từng có:
— Ta đã biết mình chỉ có Tam phẩm linh căn, không thiên phú, không huyết mạch, không đường tắt để đi. Một gia tộc nhỏ không nuôi nổi tài nguyên cho ta? Ta sẽ tự đi cướp của kẻ thù, tự đi đoạt của thiên địa! Không nhìn thấy điểm cuối của mảnh ngọc nát này? Vậy thì Phạm Thiên Hà ta sẽ dùng nắm đấm này tự đánh ra một con đường, tự mình viết tiếp phần còn thiếu, biến bản thân thành điểm cuối cùng của đại đạo!
Long Tử Hiên nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng kiên định như đại sơn của Thiên Hà. Hắn nhìn mảnh ngọc giản cổ xưa đang cam chịu nằm ngoanãn trong tay vị phế tài Hạ giới kia. Lần đầu tiên trong vạn năm qua, vị Long hoàng kiêu ngạo tột đỉnh của Thần giới cảm thấy chấn động sâu sắc từ tận linh hồn.
Người phàm này, thật sự muốn làm điều mà vô số chư thần Thần giới phải thất bại!
Từ đêm đó, cầm trong tay mảnh ngọc giản rách nát không cấm chế, Phạm Thiên Hà chính thức bước chân vào địa ngục tu luyện mang tên Thiên Địa Táng Thân Quyết...
❤️ CẢM ƠN ĐỘC GIẢ THÂN YÊU! ❤️
• Tác giả xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến toàn thể các đạo hữu đã luôn theo dõi, yêu thích và đóng góp những ý kiến cực kỳ quý giá để xây dựng nên một siêu phẩm chỉn chu, logic và hoành tráng như ngày hôm nay! Sự đồng hành của các bạn chính là nguồn động lực lớn nhất của tôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.