Thiên Hà Vấn Đạo

Chương 8: Tội Ác Dưới Màn Đêm, Thiên Địa Vi Lô

Đăng: 01/07/2026 08:14 4,447 từ 2 lượt đọc

Hắc Ám Lĩnh. Đêm sâu.
Gió lạnh gào thét qua những vách đá tai mèo bén nhọn như lưỡi đao tẩm độc, mang theo mùi của sự thối rữa và tiếng khóc than u uất vĩnh hằng. Nơi này không đơn thuần là địa bàn của một băng nhóm tà tu cướp giật vô tri. Bản chất của Hắc Hổ Trại là một "lò mổ người" đúng nghĩa, một cỗ máy nghiền xương hút tủy nhân gian.
Để chuẩn bị cho trận chiến nghịch thiên phạt cường này, Long Tử Hiên đã đặt ra một nguyên tắc bất dịch: "Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng."
Chính vì vậy, từ ba ngày trước, việc thám thính toàn bộ sơn trại đã được vạch ra một cách nghiêm ngặt. Mộc Vũ tận dụng thân pháp quỷ mị của một Kiếm Thể bẩm sinh, áp sát rìa ngoài sơn trại. Cậu hoàn toàn phong bế linh lực để tránh kích động cảm ứng của Hộ Trại Đại Trận, chỉ dùng lực lượng cơ thể thuần túy, ẩn nặc như một con báo săn trong đêm tối. Từng vị trí trạm gác ngầm, chu kỳ tuần tra năm mươi bước một đội của tà tu, cho đến tần suất hoán ca đổi vị đều được Mộc Vũ ghi nhớ tỉ mỉ, truyền thông tin về cho Tử Hiên lập trận.
Biến số lớn nhất nằm ở sâu trong lòng thung lũng phía sau trại. Nhờ vào thiên phú nhạy cảm với linh khí, Mộc Vũ phát hiện ra những chiếc cũi sắt hoen rỉ giam giữ hàng trăm phàm nhân và tán tu cấp thấp. Bọn chúng bắt cóc họ về đây, xích cổ bằng xích sắt chế từ hàn thiết, ngày đêm đánh đập dã man trong các hầm mỏ sâu hoắm để khai thác linh thạch tinh thuần. Tội ác của Hắc Hổ Trại là một vết thương mưng mủ của tu chân giới, ngửi vào chỉ thấy mùi tanh tưởi của nhân tính bị vặn vẹo đến cực hạn.
Đêm thứ hai, Phạm Thiên Hà tự mình đóng vai một tán tu lang thang bị trọng thương, cố tình lảng vảng ở vùng biên thùy để dẫn dụ một tên tiểu đội trưởng Luyện Khí tầng năm của sơn trại ra ngoài. Với tu vi thực tế vượt trội bản chất, Thiên Hà dễ dàng bắt sống gã mà không hề gây ra tiếng động.
Mặc dù lúc này Long Tử Hiên vẫn đang chịu trọng thương, khí huyết bất ổn, không thể vận dụng các bí thuật Sưu hồn hao tổn thần thức, nhưng hắn vẫn có thừa thủ đoạn để khiến kẻ cứng đầu nhất phải mở miệng. Dưới những thủ pháp tra tấn điểm huyệt, đảo lộn kinh mạch cực kỳ tàn nhẫn kết hợp với đòn tâm lý đánh sập ý chí của Tử Hiên, tên tà tu chỉ chịu đựng được nửa nén hương đã khóc lóc thảm thiết, khai ra toàn bộ bố cục nội bộ.
Sơn trại có tổng cộng hơn ba trăm tà tu, chia làm ba đội do ba tên quản sự Luyện Khí tầng chín đỉnh phong đứng đầu. Thao túng tối cao là Trại chủ Hắc Hổ – một tu sĩ đã bước vào Trúc Cơ tầng một suốt mười năm qua.
Quan trọng nhất, ba người nắm được một quy luật chí mạng: Toàn bộ lượng linh thạch khai thác được từ mỏ đá ngầm không hề bị tiêu thụ ngay, mà được tập kết định kỳ về tổng kho tài nguyên nằm bên trái đại điện trung tâm. Bản thân Hắc Hổ tuy là kẻ vô cùng tàn ác và kiêu ngạo nhờ tu vi Trúc Cơ trấn áp tuyệt đối vùng này, nhưng bản tính gã lại cực kỳ cẩn thận, đa nghi. Gã có thói quen tự mình rời trại đi tuần tra đêm để đảm bảo không một mối nguy hại nào có thể đe dọa đến địa bàn của mình. Gã hoàn toàn tự tin vào năng lực kiểm soát của bản thân, mà không ngờ mình đã lọt vào tầm ngắm tử thần của ba gọng kìm phối hợp đầy tinh vi.
Trên một vách đá cao cách sơn trại nửa dặm, khuất sau một tòa Ẩn Khí Trận do Tử Hiên đích thân bố trí, ba bóng người đứng lặng giữa đêm tối. Long Tử Hiên ngồi xếp bằng, trước mặt hắn là ba bát đá chứa một thứ chất lỏng màu tím sẫm, tỏa ra thứ mùi hăng hắc quỷ dị.
Mười ngày qua, dựa trên những thông tin tra khảo được về Khôn Thổ Quyết — bộ công pháp chính của Hắc Hổ, Tử Hiên đã nhìn thấu cơ chế vận hành của nó. Khôn Thổ Quyết giúp gã rút Thổ linh khí từ lòng đất để tạo ra lớp phòng ngự dày đặc, nhưng dòng chảy linh lực trong kinh mạch lại vận hành thô nặng và có độ trễ lớn.
Để khắc chế toàn diện sơn trại, Tử Hiên đã bảo Thiên Hà và Mộc Vũ lặn lội khắp các đầm lầy độc ở ngoại vi để hái về hai loại độc thảo mang thuộc tính Thủy cực âm: Hủ Cốt Hoa và U Minh Thảo. Dưới sự pha trộn theo tỷ lệ nghiêm ngặt của Tử Hiên, kết hợp với bụi quặng linh thạch cấu trúc bất ổn, chúng biến thành một loại kịch độc mang tên: Phệ Linh Tán.
Cơ chế của loại độc này vô cùng quỷ dị: hạt độc vô sắc vô vị, vốn có đặc tính "Háo Linh" — tức là gặp linh lực vận hành liền bám chặt như dòi đục xương, cắn nuốt chân khí để tự nhân bản rồi đóng băng kinh mạch của mục tiêu. Bất kỳ tu sĩ nào vận công ở cường độ cao trong vùng độc đều sẽ trúng chiêu, linh lực vận hành càng nhanh, độc phát tán càng dữ dội. Riêng đối với Hắc Hổ, độc tính Âm Thủy này lại càng trở thành khắc tinh chí mạng. Theo lý luận phản khắc của ngũ hành, khi Thủy thuộc tính đạt đến độ cực âm tột cùng, nó sẽ mượn chính dòng Thổ linh lực thô nặng của gã để "hóa bùn thành đá", biến toàn bộ linh hải dày đặc của gã thành một khối u minh bàn thạch tự phong tỏa chính mình.
Tử Hiên gõ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ da thú đã đánh dấu chi tiết mọi góc chết của địch, trầm giọng phân tích:
Biến số lớn nhất là Trại chủ Hắc Hổ – Trúc Cơ tầng một. Gã thường xuyên tự mình xuất trại tuần tra vì bản tính đa nghi. Chính sự ngạo nghễ kết hợp với thói quen cẩn trọng quá mức này sẽ là chiếc khóa để chúng ta dắt mũi gã vào bẫy. Hơn nữa, toàn bộ linh thạch đều được chuyển vào tổng kho ở bên trái, điều này có nghĩa là khi chúng ta xử lý xong gã ở bên ngoài, toàn bộ kho tài nguyên đó sẽ nguyên vẹn trở thành chiến lợi phẩm của chúng ta mà không sợ bị gã điên cuồng phá hủy trong lúc tuyệt vọng.
Tử Hiên chỉ tay về phía khu rừng sương mù rậm rạp nằm ở thung lũng phía Tây, địa hình thắt nút cổ chai cách xa sơn trại:
— Nếu đánh thẳng vào trại, ba trăm tà tu cùng đại trận phòng hộ sẽ nghiền nát chúng ta. Cho nên, kế hoạch là "Dụ rắn rời hang". Ta đã tính toán hướng gió và lưu lượng linh khí, rải sẵn Phệ Linh Tán vô sắc vô vị khắp lòng thung lũng phía Tây. Thứ độc dược này phát tán tự nhiên, hòa vào tử khí núi rừng, mục tiêu hít vào sẽ hoàn toàn không có cảm giác gì. Nhưng một khi gã bắt đầu vận chuyển Thổ linh lực thô nặng để chiến đấu, độc tố tính Thủy sẽ nương theo chu thiên vận hành mà thẩm thấu thẳng vào lục phủ ngũ tạng, phong bế toàn bộ kinh mạch và đóng băng linh hải. Tu vi kẻ đó càng cao, vận công càng mạnh, kịch độc bộc phát sẽ càng nhanh và dữ dội!
Hắn nhìn sang hai người đồng đội, ánh mắt lộ ra một tia sắc bén:
— Điểm mấu chốt của bẫy rập này chính là hai người. Mộc Vũ sở hữu Kiếm Thể bẩm sinh, kiếm ý thuần túy trong người đệ tự động bài xích và cắt nát mọi tạp chất vô hình khi vừa chạm vào da và niêm mạc. Còn Thiên Hà, huynh đang tu luyện bộ cổ kinh thuở khai thiên lập địa Nguyên Thủy Thiên Kinh. Dù tốc độ tích lũy của huynh cực kỳ chậm do chu trình tinh luyện phức tạp, nhưng chính cơ chế "Vạn Tượng" dung nạp vạn vật đó sẽ lập tức phân giải hoàn toàn độc khí ngoại lai ngay khi chúng vừa lọt vào cơ thể huynh, chuyển hóa thành Thái Hư Nguyên Lực tinh thuần. Hai người hoàn toàn miễn nhiễm với Phệ Linh Tán! Đây chính là ưu thế tuyệt đối để chúng ta vây sát gã trong vùng độc sương.
Nói đoạn, Tử Hiên lấy ra một mảnh vảy rắn màu đen xám bóng bẩy. Mộc Vũ lập tức nhận ra, đây chỉ là vảy của một con Thổ Mãng Luyện Khí cấp thấp mà cậu đã tiện tay chém chết khi hái thuốc hai ngày trước.
Thế nhưng lúc này, trên bề mặt mảnh vảy tầm thường ấy lại xuất hiện những đường vân trận pháp vô cùng tinh vi, ẩn hiện một luồng hào quang màu tím sẫm quỷ dị, tản ra một thứ linh áp đè nặng, khiến người ta có ảo giác đây là chí bảo ngàn năm.
Tử Hiên khẽ cười nhạt, đưa mảnh vảy cho Thiên Hà:
— Tên tiểu đội trưởng tà tu bị bắt hôm qua đã khai, Hắc Hổ đang kẹt ở Trúc Cơ tầng một suốt mười năm qua, gã điên cuồng tìm kiếm huyết cốt của biến dị Hắc Lân Yêu Mãng để cưỡng ép đột phá. Ta đã dùng bí thuật Mạt Nhật Phù Văn phong ấn một giọt tinh huyết bất ổn cấu trúc cùng bụi quặng linh thạch vào mảnh vảy này. Khí cơ mô phỏng giống đến chín phần mười. Kẻ có tâm ma và lòng tham như gã, một khi nhìn thấy dị tượng này, thần thức sẽ lập tức bị che mờ. Thiên Hà, huynh hãy cầm nó xuất hiện ở cổng chính. Thấy bảo vật biến dị xuất thế, gã chắc chắn sẽ tự mình ra tay để diệt khẩu và độc chiếm. Mộc Vũ mai phục sẵn ở mạn sườn Tây. Một khi gã lọt bẫy, hai người phải lập tức phối hợp vây sát.
Nửa canh giờ sau. Trước cổng chính Hắc Hổ Trại.
Mọi diễn biến xảy ra chính xác theo phản ứng tâm lý mà Tử Hiên đã tính toán. Phạm Thiên Hà lộ diện đúng vào thời điểm gã Trại chủ chuẩn bị xuất trại tuần đêm. Thiên Hà cố tình để lộ khí cơ Luyện Khí tầng ba cùng mảnh vảy mãng xà "biến dị" tỏa ra hào quang lấp lánh trên tay.
Nhận được tin báo, cửa đại điện mở ra. Trại chủ Hắc Hổ bước ra ngoài không trung, giáng lâm trước cổng trại. Nhìn thấy tu vi thấp kém của Thiên Hà và khí cơ mãnh liệt đầy mê hoặc từ thứ "linh vật" trên tay hắn, lòng tham và sự tự phụ của một tu sĩ Trúc Cơ lập tức che mờ lý trí của Hắc Hổ. Thói quen tự mình độc chiếm tài nguyên bấy lâu nay khiến gã không một chút do dự. Gã cười lạnh đầy ngạo nghễ, hóa thành một vệt xám điên cuồng đuổi theo Thiên Hà khi hắn thi triển thân pháp tháo chạy về phía thung lũng phía Tây.
Vừa đặt chân vào thung lũng, Hắc Hổ khịt mũi, bản năng mười năm lăn lộn trên lưỡi đao khiến gã đột ngột khựng lại. Gã liếc nhìn màn sương núi lờ mờ xung quanh, cẩn trọng phóng thích thần thức mạnh mẽ của Trúc Cơ quét qua một lượt. Tuy nhiên, Phệ Linh Tán do Tử Hiên đặc chế là thứ vô sắc, vô vị, lại được cấu tạo từ bụi quặng linh thạch bất ổn hòa lẫn hoàn toàn vào tử khí tự nhiên của Hắc Ám Lĩnh, biến nó thành một cái bẫy hoàn mỹ không một gợn sóng. Thần thức Trúc Cơ lướt qua mà không phát hiện bất kỳ dấu vết của linh lực dao động hay trận pháp nhân tạo nào.
Nghĩ bụng đây chỉ là chướng khí núi sâu tự nhiên, cộng thêm sự tự tin tuyệt đối vào tu vi Trúc Cơ có thể bách độc bất xâm đối với độc tố phàm trần, Hắc Hổ cười gằn đầy vẻ ngạo mạn. Gã nín thở, bế tắc toàn bộ lỗ chân lông, sải bước xông thẳng vào tử địa. Gã lật tay ấn mạnh xuống, linh lực hệ Thổ trong người cuộn trào như đại hồng thủy, ngưng tụ thành một bàn tay bằng nham thạch khổng lồ xé rách không khí vỗ xuống:
Con kiến hôi, nộp mạng!
“Uỳnh!!! Rắc rắc —”
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên, dư chấn thổi quét làm bật rễ những thân cây cổ thụ xung quanh. Phạm Thiên Hà vung trọng đao chống đỡ chính diện, sức mạnh khủng khiếp của tu vi Trúc Cơ phản chấn khiến thanh đao trong tay hắn run lên bần bật, thân hình vạm vỡ bị hất văng ra xa hơn hai trượng, gót chân cày sâu xuống lòng đất tạo thành hai rãnh dài. Khóe miệng hắn trào ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt lại rực lên điên cuồng.
Nhìn thấy con mồi chỉ bị chấn động mà không chết, sự cẩn trọng của Hắc Hổ trỗi dậy, gã bắt đầu cảm thấy có gì đó bất thường. Không để gã kịp suy nghĩ, một bóng ma bạc đột ngột xé rách màn sương lướt tới — Mộc Vũ ra tay! Thanh trường kiếm mang theo kiếm ý sắc bén như kim châm, điên cuồng đâm vào những góc hiểm hóc nhất trên thân thể gã.
Thiên Hà cũng gầm lên một tiếng, vận chuyển thân pháp áp sát, hai người phối hợp nhịp nhàng như hai gọng kìm, luân phiên công kích bằng những chiêu thức quỷ quyệt. Họ không mưu cầu sát thương trực diện, mà cố ý áp sát dồn dập, ép Hắc Hổ phải liên tục vận chuyển linh lực ở cường độ cao nhất.
Hắc Hổ vừa chống đỡ vừa cười lạnh, cơ bắp toàn thân gã căng phồng như đá tảng, mỗi một quyền vung ra đều mang theo tiếng nổ gầm vang của không khí, ép cho hai thiếu niên liên tục thổ huyết lùi lại. Đối với gã, việc kết liễu hai tên nhóc Luyện Khí này chỉ là vấn đề vài chục hơi thở.
Tuy nhiên, Hắc Hổ không hề biết rằng, dù gã đã nín thở và đóng băng lỗ chân lông, nhưng loại kịch độc vô hình kia lại nương theo những lỗ hổng khí cơ khi gã đại khai đại hợp chiến đấu, thẩm thấu qua hộ thể linh quang và đi thẳng vào kinh mạch.
Trận chiến kéo dài đến hơi thở thứ một trăm. Thiên Hà và Mộc Vũ lúc này khắp người đã đẫm máu, xương sườn gãy vụn vài chiếc, chật vật không chịu nổi. Nhưng trong mắt họ lại hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.
Hắc Hổ mất kiên nhẫn, gã đột ngột lùi lại một bước, hai tay bắt quyết tốc độ cao, định dùng sát chiêu để kết thúc trận đấu:
— Lũ ranh con, đi chết đi! Địa Sát Chưởng, chôn thây!
Gã điên cuồng rút Thổ linh lực dày đặc từ linh hải để rót vào linh quyết. Nhưng ngay vào khoảnh khắc linh lực đại hải cuộn trào, nhược điểm chí mạng của Khôn Thổ Quyết lập tức bộc phát. Dòng linh lực thô nặng, di chuyển chậm chạp của gã vừa vận hành liền gặp phải Phệ Linh Tán tính Thủy đang chực chờ sẵn. Kịch độc gặp linh lực kích phát, lập tức biến thành hàng triệu dải băng xích vô hình, bám chặt lấy Thổ linh lực, như một lớp xi măng đông cứng nhanh chóng xơ hóa và đóng băng toàn bộ kinh mạch, cắn nuốt sạch sẽ tiên thiên chân khí!
“Phựt!”
Một tiếng động trầm đục vang lên từ sâu bên trong cơ thể gã. Sắc mặt Hắc Hổ trong nháy mắt chuyển từ xám ngoét rồi tím tái. Gã trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút lại đầy kinh hoàng. Một cơn đau xé rách tâm can, dữ dội gấp vạn lần tra tấn đột ngột bùng nổ từ lục phủ ngũ tạng, lan tràn khắp tứ chi bách mạch.
— Không... Không thể nào! Linh hải của ta... Linh lực của ta đâu?! — Hắc Hổ gào lên một tiếng thảm thiết.
Gã lảo đảo khuỵu hai gối xuống đất, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Vị cường giả Trúc Cơ mười năm trấn thủ một phương giờ đây trơ trọi nhận ra, toàn bộ linh hải mênh mông của mình đã bị một tầng băng dày màu tím sẫm phong tử hoàn toàn. Do tác dụng phong tỏa của độc tính, gã không thể điều động, không thể cảm ứng, thậm chí một tia linh khí nhỏ nhất cũng không thể ép ra ngoài. Gã... đã biến thành một phế nhân trong chớp mắt!
Giữa màn sương độc kịch liệt cuộn trào, Hắc Hổ ngước khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn lên. Đập vào mắt gã là hình ảnh Phạm Thiên Hà và Mộc Vũ đứng vững vàng trong vùng trung tâm sương độc, thần sắc thả lỏng như thường, hoàn toàn không chịu một chút mảy mảy ảnh hưởng nào. Ánh mắt họ nhìn gã, lạnh lùng như nhìn một con thú săn đã sa vào bẫy rập vĩnh hằng.
Đúng lúc đó, toán viện binh gồm ba tên quản sự Luyện Khí tầng chín cùng năm mươi tên tà tu nghe động tĩnh lớn, đằng đằng sát khí lao vào thung lũng:
— Giết lũ nhóc đó, cứu trại chủ!
Nhưng đám tà tu vừa lao vào với tốc độ cực nhanh, khí huyết và linh lực trong người chúng đang vận hành ở mức tối đa để cứu viện. Chính sự vận công điên cuồng vô tri này đã khiến Phệ Linh Tán ẩn tàng trong không khí bị hút mạnh vào cơ thể thông qua các khiếu huyệt đang mở rộng.
Chỉ trong mười mấy hơi thở ngắn ngủy, kịch độc nương theo linh lực cuồn cuộn đồng loạt bộc phát. Ba tên quản sự Luyện Khí tầng chín dẫn đầu thốt lên một tiếng nghẹn ngào, linh hải chấn động, lập tức ngã quỵ. Năm mươi tên tà tu phía sau cũng lần lượt sụp đổ tu vi ngay tại chỗ, ôm cổ gào thét thảm thiết trên mặt đất trong sự ngỡ ngàng và tuyệt vọng tột độ của Hắc Hổ.
— Thiên Hà, Mộc Vũ, kết thúc đi! — Giọng Tử Hiên từ trên vách đá truyền âm xuống, lạnh lùng và quyết đoán.
Thiên Hà nuốt một ngụm máu tanh, gầm lên một tiếng đầy chiến ý, xoay chuyển trọng đao lao thẳng vào đám viện binh đang mất sạch khả năng kháng cự. Mộc Vũ cũng kéo theo vệt kiếm quang bạc, như một cỗ máy gặt lúa điên cuồng lướt qua cổ đám tà tu tội ác.
Trong lúc hai người đồng đội dọn dẹp chiến trường, Long Tử Hiên từ trên vách đá chậm rãi bước xuống. Sắc mặt hắn tuy vẫn tái nhợt vì trọng thương, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như đầm nước cổ. Hắn đứng trước mặt Hắc Hổ đang thoi thóp, quạt xếp trong tay khẽ động, bắn ra ba mũi phi châm tẩm độc độc môn, chuẩn xác đâm thẳng vào ba đại huyệt trí mạng trên ngực gã.
“Phập! Phập! Phập!”
Hắc Hổ trợn trừng mắt, độc công tâm, gã quỳ sụp xuống đất. Thân hình cường giả Trúc Cơ mười năm sừng sững cuối cùng ngã rụp xuống vũng máu, chết không nhắm mắt.
Hôm sau. Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới xua tan sương mù tà tị của Hắc Ám Lĩnh.
Ba người quay trở lại Hắc Hổ Trại. Mất đi Trại chủ và toàn bộ ban quản sự cốt cán, đám tà tu còn lại trong trại như rắn mất đầu, hoàn toàn tan rã và tháo chạy tán loạn khi nhìn thấy thủ cấp của Hắc Hổ được Thiên Hà treo trên đầu đao.
Thiên Hà và Mộc Vũ đập tan toàn bộ cũi sắt, giải thoát cho hàng trăm phàm nhân và tán tu bị bắt dịch. Sơn trại tội ác mười năm qua bị châm một mồi lửa, cháy rụi hoàn toàn, khói đen bốc cao ngút trời, chính thức bị xóa sổ khỏi bản đồ Hắc Ám Lĩnh.
Trước khi ngọn lửa thiêu rụi tất cả, ba người nhanh chóng tiến thẳng về phía tổng kho tài nguyên nằm bên trái đại điện trung tâm. Nhờ kế hoạch "điệu hổ ly sơn" chính xác, toàn bộ kho tàng hoàn toàn nguyên vẹn. Khi cánh cửa hắc thiết nặng nề bị phá vỡ, hàng vạn viên linh thạch tinh thuần lấp lánh cùng vô số tiên thảo, khoáng thạch chất đống như núi hiện ra trước mắt. Đây chính là chiến lợi phẩm khổng lồ giúp họ tích lũy tài nguyên tu luyện cho chặng đường dài phía trước.
Giữa đống đổ nát hoang tàn của đại điện trung tâm, Long Tử Hiên bước vào mật thất ngầm bằng đá hắc thạch duy nhất còn nguyên vẹn. Hắn cần thu thập tài nguyên cốt lõi cuối cùng để cả nhóm điều dưỡng thương thế.
Trên một chiếc bàn đá ở góc mật thất, hắn tìm thấy một chiếc hộp ngọc tinh xảo màu xanh biếc. Bên trong không có đan dược, mà chỉ có một lệnh bài bằng bạch ngọc khắc hai chữ cổ: "THẦN THÁNH" và một bức mật thư làm bằng giấy da tằm cao cấp.
Tử Hiên mở bức mật thư ra đọc, ánh mắt hắn vốn luôn bình thản bỗng nhiên co rụt lại kịch liệt. Trên mặt giấy, những dòng chữ viết bằng mực kim sa lấp lánh lộ ra một sự thật kinh hoàng:
"Hắc Hổ, sản lượng linh thạch đợt này nộp về tông môn đang bị thiếu hụt nghiêm trọng. Thần Thánh Tiên Tông đang tiến vào giai đoạn chuẩn bị cho đại hội trăm năm, nhu cầu tiêu hao tài nguyên cực lớn. Nếu trong mùa đông này ngươi không bắt thêm đủ hai ngàn phàm nhân và tán tu cấp thấp tống xuống mỏ đá vắt kiệt sức lao động để tăng tốc khai thác, thủ cấp của ngươi sẽ thế chỗ. Đám nô lệ cũ có kiệt lực chết đi cũng không cần quản, chỉ cần linh thạch nộp đủ. — Khấu bái, Chấp Pháp Trưởng lão của Thần Thánh Tiên Tông."
Thần Thánh Tiên Tông... Môn phái đệ nhất chính đạo, cột trụ chính nghĩa của toàn bộ đại lục này.
Hóa ra, Hắc Hổ Trại và cái lò mổ người tàn bạo, bắt cóc phàm nhân, xích cổ tán tu bắt làm nô lệ đào khoáng ngày đêm cho đến chết này thực chất chỉ là một "tiền đồn khai thác tài nguyên đen" được nuôi dưỡng và bảo hộ bởi chính thế lực đứng đầu phe chính đạo. Sự độc ác tột cùng của tà tu, lại là công cụ kiếm lợi nhuận sạch sẽ cho những kẻ tự xưng là tiên phong chính nghĩa.
Không quan tâm đến hào quang vạn trượng, không màng đến công lý thế gian, những kẻ đứng trên đỉnh cao ấy chỉ cần lợi ích.
Không gian mật thất rơi vào một khoảng im lặng đến nghẹt thở. Bọn họ cứ nghĩ mình vừa tiêu diệt một băng tà tu để thực thi công lý và sinh tồn, nhưng hóa ra, họ vừa vô tình chặt đứt một sợi dây cung cấp "tài nguyên " của một con quái vật khổng lồ đứng ở đỉnh cao của thế giới này. Con quái vật đó chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ nghiền nát ba người bọn họ thành tro bụi.
Long Tử Hiên chậm rãi khép bức thư lại, ánh mắt nhìn vào bóng đêm sâu thẳm ngoài cửa mật thất. Một nụ cười thâm trầm, lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn:
— Thú vị lắm. Bàn cờ này... hóa ra lớn hơn ta tưởng rất nhiều.

Lời tác giả:
Lời đầu tiên, mình xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến toàn thể các đạo hữu đã và đang theo dõi, ủng hộ hành trình của ba huynh đệ. Những lượt đọc, lượt thích và những dòng bình luận mổ xẻ tình tiết của mọi người chính là nguồn động lực to lớn nhất để mình vững tay chèo!
Như các bạn đã thấy ở cuối Chương 8, một âm mưu động trời đã được hé lộ. Ba huynh đệ tưởng như chỉ triệt hạ một trại tà tu, ai ngờ lại vô tình đắc tội với "ông trùm" đứng đầu chính đạo — Thần Thánh Tiên Tông. Biến số này sẽ đẩy vận mệnh của họ về đâu?
Hãy cùng đón đọc CHƯƠNG 9 sẽ được lên sóng chính thức vào lúc 20h00 TỐI MAI!
🔥 BẬT MÍ "SƯƠNG SƯƠNG" NỘI DUNG CHƯƠNG 9:

  • Đập hộp chiến lợi phẩm cực khủng: Sau khi đốt rụi Hắc Hổ Trại, ba huynh đệ sẽ tiến hành kiểm kê tổng kho tài nguyên. Hàng vạn linh thạch tinh thuần, tiên thảo, khoáng thạch chất đống như núi... Liệu số tài nguyên này có đủ giúp Long Tử Hiên chữa trị trọng thương và giúp cả ba đột phá tu vi?
  • Bật chế độ "Try-hard" rèn luyện: Nhận thức được hiểm họa khôn lường từ Thần Thánh Tiên Tông, cả ba không dám lười biếng một giây, điên cuồng lao vào luyện tập để nâng cao thực lực trước khi giông bão ập đến.
  • Kỳ ngộ bí cảnh...
0