Chương 23: Khánh Dương Ép Giao
Trống Đồng Trấn Tiên
Mục lục
23 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 23/23 chương
"Chó già! Bám chắc lấy tao! Phá cổng xuống núi ngay lập tức!"
Tiếng quát truyền âm của Trần Phong vừa dứt, con chó già Hoàng Thạch đã nhanh như cắt nhảy tót lên bả vai hắn, bốn cái chân ngắn ngủn quắp chặt lấy cổ áo chàm dệt thô.
Lúc này, hai cánh cổng tre bện bọc xích sắt của chợ An Khê chỉ còn cách nhau chưa đầy hai thước và đang sập lại rầm rập dưới sức đẩy của toán hộ vệ mặc giáp. Phía sau lưng hắn, luồng sáng đỏ tía của Mệnh Ấn Định Vị vẫn điên cuồng phun vọt ra từ trong bao tải rách, tựa như một tấm bia ngắm sống động dẫn đường cho bốn luồng sát khí Khai Linh cảnh đang xé gió lao tới.
"Rầm!"
Trần Phong không thèm ngoảnh đầu. Đôi mắt hắn bừng lên hai luồng ánh sáng màu vàng lam rực rỡ của Khai Linh cảnh tầng một dạt dào. Hắn siết chặt cán con rựa bén giắt bên hông, dồn toàn bộ luồng linh lực Thủy hệ cuồn cuộn từ hạt giống đan điền vào lưỡi thép. Con rựa rỉ sét bấy giờ run rẩy kịch liệt, bộc phát ra một đường đao mang màu xanh lam sắc bén dài tới nửa thước, chém mạnh một phát thẳng vào khe hở cuối cùng của cánh cổng đang khép lại.
"Đoàng!"
Sức mạnh của một kích Khai Linh cảnh va chạm dữ dội với thanh xích sắt chịu lực của cánh cổng, tạo ra một tiếng nổ vang trời. Những mảnh tre bện và xích sắt đứt đoạn bắn tư tung ngoài không trung.
Cùng lúc đó, Hoàng Thạch phối hợp ăn ý vô cùng. Nó há mõm gầm lên một tiếng, phun ra một luồng linh lực hệ Thổ màu vàng xám đặc quánh nện thẳng xuống bệ đá dưới chân cổng. Mặt đất dưới chân toán hộ vệ bỗng nhiên nứt toác, đùn lên một tảng đá lớn chèn chặt lấy khe hở, khiến cánh cổng khổng lồ khựng lại trong tích tắc.
Mượn đúng một cái chớp mắt hỗn loạn đó, Trần Phong dốc toàn lực vào mũi chân, thân hình như một bóng ma màu chàm lướt qua khoảng trống hẹp dưới bầm cổng, vọt thẳng ra ngoài bãi sạt lở đá phía sườn núi An Khê hoang vu.
"Đứng lại cho tao!"
Tiếng gào thét giận dữ của gã thợ rèn béo Tạ Thiết dội vang sau lưng. Bốn luồng áp lực Khai Linh cảnh của Cấm Âm Hội lao thẳng qua cánh cổng nát, điên cuồng bám sát gót hắn.
Trong màn sương mù dày đặc bắt đầu tụ lại trên sườn dốc đất đỏ, Trần Phong vừa chạy vừa dứt khoát giật phăng cái bao tải rách trên vai quăng thẳng xuống vực sâu bên cạnh. Cột sáng đỏ tía của Mệnh Ấn Định Vị lập tức rơi rụng theo chiếc bao tải, kéo theo ánh mắt của ba gã truy sát Cấm Âm Hội lầm tưởng mục tiêu rơi xuống vực nên lao thẳng theo hướng đó.
Chỉ còn lại một mình gã thợ rèn béo Tạ Thiết với tu vi Nhập Tục tầng sáu đỉnh phong đang thở hồng hộc đuổi theo hắn sát nút trên lối mòn sườn núi.
"Thằng ranh con! Mày chạy không thoát đâu!" Tạ Thiết gầm lên, tay vung một thanh đại đao mạ đồng chém thẳng vào lưng hắn.
Trần Phong khẽ nhếch mép cười nhạt. Hắn đột ngột khựng bước chân lại trên một tảng đá phẳng, thân hình xoay nửa vòng ảo diệu né tránh lưỡi đao trong gang tấc nhờ sự dẫn dắt của Vòng 1 Dư Âm. Con rựa bén trong tay hắn quét ngang một đường lạnh lùng, mang theo tiếng ngân u tịch của trống đồng dội thẳng vào lồng ngực gã thợ rèn.
"Binh!"
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Lưỡi rựa của Trần Phong chém thẳng vào hộ giáp trước ngực Tạ Thiết, lực lượng Khai Linh cảnh tầng một bộc phát trực tiếp chấn vỡ toàn bộ lớp linh lực phòng hộ của gã béo, hất văng cả thân hình hộ pháp của gã bay ngược ra sau mười thước, đập mạnh vào vách đá nứt nẻ.
"Phụt!"
Tạ Thiết phun ra một ngụm máu tươi lẫn muội than đen xì, đôi mắt nhìn Trần Phong bấy giờ tràn ngập sự kinh hoàng tột độ:
"Mày... mày không phải Nhập Tục tầng một... Mày là Khai Linh cảnh!"
Trần Phong không thèm cho gã cơ hội nói lời thứ hai. Hắn lướt tới, sống rựa nện mạnh vào gáy Tạ Thiết khiến gã béo lập tức trợn mắt, ngất lịm đi trên bãi cỏ sương muối.
"Chó già, xử lý dấu vết!" Trần Phong dứt khoát truyền âm.
Hoàng Thạch lồm cồm bò xuống khỏi vai hắn, khịt khịt mũi rồi dùng chân cào đất đá lấp kín cơ thể gã thợ rèn béo vào một khe đá khuất, ngăn không cho ba gã Cấm Âm Hội dưới vực phát hiện ra khi bọn chúng quay lại.
Làm xong mọi việc, Trần Phong hít vào một hơi thật sâu. Hắn dùng Vòng 1 Dư Âm để nén chặt hạt giống đan điền Khai Linh của mình vào sâu bên trong, ngụy trang khí tức tụt giảm thê thảm trở lại mức Nhập Tục tầng một mỏng manh, hỗn loạn như một tên phế nhân sắp chết. Hắn nhặt hũ tro nhang dắt bên hông bôi nhẹ lên mặt cho xám xịt, vò nát vạt áo chàm mới tinh cho rách mướp vài chỗ, rồi lững thững đi về phía quảng trường gia tộc nằm ở đỉnh An Khê.
...
Quảng trường Đại tỷ thí của Trần gia lúc này rực rỡ cờ hoa, tấp nập đệ tử ngược xuôi. Nắng sớm hanh vàng xua tan đi lớp sương mù cuối cùng bám trên những hàng cột đá xanh chạm khắc hoa văn sóng nước thủy hệ sông Hồng Giang. Trên khán đài cao nhất, các vị trưởng bối chi chính và chi thứ đã an tọa chỉnh tề, tiếng trò chuyện mặc cả, bàn tán về suất khảo hạch của phái Tản Vân vang lên rì rào như ong vỡ tổ.
Khi Trần Phong bước chân vào khuôn viên quảng trường, một luồng âm thanh xầm xì lập tức đổ dồn về phía hắn.
"Kìa, không phải thằng phế vật Trần Phong đó sao?"
"Ủa, tưởng nó bị tẩu hỏa nhập ma, đứt hết kinh mạch sắp chết rồi chứ? Sao trông ăn mặc phẳng phiu, đi đứng vững vàng thế kia?"
Trần Phong lờ đi những ánh mắt soi mói khinh bỉ của đám đệ tử nội tộc. Hắn cố tình đi hơi khom lưng, thỉnh thoảng lại gập người ho khan rũ rượi đầy vẻ thảm hại của một kẻ khí huyết suy kiệt vừa mới gượng dậy sau trọng bệnh. Bên cạnh hắn, con chó già Hoàng Thạch lững thững đi sát gót, cặp mắt ti hí mắt lươn cảnh giác quét qua bốn phía.
"Anh Phong, thật không ngờ anh vẫn còn mạng để lết đến tận đây cơ đấy."
Một giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sự ngạo mạn, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía trước, chặn đứng lối đi của hắn.
Trần Phong khựng bước chân lại, chậm rãi ngẩng đầu lên dưới vành nón lá rách. Đứng chắn ngay giữa lối vào đài tỷ thí là Trần Khánh Dương thằng em họ đã tàn nhẫn cướp đi Cộng Âm Mệnh Văn của hắn bốn đêm trước. Hôm nay, Trần Khánh Dương mặc một bộ trường bào gấm thêu chỉ bạc vô cùng sang trọng, thần thái phi phàm của kẻ Nhập Tục cảnh đỉnh phong bộc lộ ra ngoài không chút giấu giếm.
Thế nhưng, dưới nhãn lực tinh vi của Trần Phong và sự phản hồi từ Dư Âm, hắn lập tức nhìn ra bả vai trái của Trần Khánh Dương vẫn còn hơi cứng ngắc, luồng linh lực Thủy hệ quanh vùng cổ của gã chuyển động có phần đứt quãng, hỗn loạn. Đó chính là di chứng từ màn cắn ngược của Cộng Âm Mệnh Văn đêm qua khi nó nghe thấy tiếng gọi của chủ nhân cũ.
Trần Khánh Dương nheo mắt nhìn chằm chằm vào Trần Phong. Khi thấy bước đi của Trần Phong không hề có sự run rẩy, khí sắc tuy có phần nhợt nhạt nhưng gân cốt dường như đang tự phục hồi với tốc độ cực nhanh, trong lòng gã lập tức dâng lên một luồng nghi kị và tham lam tột độ.
Gã hắc y nhân đêm hôm trước mang về một mảnh đồng thau giả, nói rằng đã bị Trần Phong phát hiện. Lúc đó gã và cha mình chỉ nghĩ gã hắc y nhân vô dụng, lấy nhầm đồ nát. Giờ đây nhìn thấy Trần Phong phục hồi nhanh bất thường thế này, Trần Khánh Dương hoàn toàn tin chắc tên phế vật này đang giấu giếm mảnh đồng cổ thật sự thứ bảo vật có khả năng vá lại đan điền thần kỳ mà gã thèm khát bấy lâu nay.
"Mảnh đồng của anh đâu?"
Trần Khánh Dương bước tới sát người Trần Phong, hạ thấp giọng xuống đầy vẻ đe dọa.
"Giao nó ra đây. Một thằng phế nhân đan điền dập nát như anh giữ lại thứ đó cũng chỉ phí của trời. Đưa nó cho tôi, tôi sẽ xin cha chừa cho anh một chân quản sự nhàn hạ ở bến sông Đông suốt đời."
Trần Phong khẽ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt lộ ra vẻ mỉa mai:
"Thằng em họ quý hóa à, mày cướp Mệnh Văn của tao chưa đủ, giờ lại muốn giật nốt miếng đồng nát của một thằng sắp chết sao? Lòng tham của cha con mày xem ra còn sâu hơn cả đáy sông Hồng Giang đấy."
"Mày..." Trần Khánh Dương bừng bừng nổi giận, luồng linh lực Nhập Tục tầng chín bộc phát ra ngoài định trực tiếp ra tay trấn áp.
"Láo xược! Đứa nào cho phép mày ăn nói xấc láo với thiếu chủ của chi chính ngay trước đài tỷ thí hả?"
Một giọng nói uy nghiêm, thâm trầm như sấm bên tai đột ngột dội thẳng xuống từ phía khán đài cao.
Đại trưởng lão Trần Đình Lâm cha của Trần Khánh Dương chầm chậm bước xuống cầu thang đá. Lão mặc bộ trường bào màu xanh sẫm của người nắm quyền lực tối cao trong tộc, khí tức Khai Linh cảnh trung kỳ dạt dào tỏa ra xung quanh khiến đám đệ tử đứng gần đó đều phải run rẩy cúi đầu. Lão nhìn Trần Phong bằng ánh mắt lạnh buốt, không một chút tình cốt nhục, cao giọng tuyên bố trước toàn thể gia tộc:
"Trần Phong! Theo luật tổ tiên họ Trần ta suốt trăm năm qua, tất cả các loại tài nguyên, linh thảo, hay kỳ trân dị bảo mà đệ tử trong tộc nhặt được ở khu vực núi An Khê này đều thuộc quyền sở hữu chung của gia tộc. Bản tộc sẽ điều phối chúng cho những đệ tử có thiên phú cao nhất để cống hiến cho sự hưng thịnh của dòng họ."
Lão vuốt râu, gương mặt lộ rõ vẻ đạo mạo giả tạo nhưng vô cùng tàn nhẫn:
"Mày hiện tại đan điền đã vỡ, gân cốt phế bỏ, không còn khả năng tu luyện nữa. Mảnh đồng cổ có khả năng ôn dưỡng kinh mạch mà mày đang giữ, bắt buộc phải giao nộp lại cho ban thủ quỹ gia tộc để ban tặng cho Khánh Dương trước giờ khảo hạch phái Tản Vân. Đây là quy củ nội tộc, kẻ nào dám kháng mệnh sẽ bị trục xuất khỏi gia phả, phế bỏ vĩnh viễn quyền ở lại thành An Khê này!"
Lời tuyên bố của Đại trưởng lão lập tức biến một vụ ép đoạt tài sản cá nhân đơn giản trở thành một vấn đề quy củ tộc quy vô cùng nặng nề. Áp lực từ toàn bộ ban trưởng lão đổ dồn xuống đầu Trần Phong, ép hắn vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trần Phong đứng yên tại chỗ, hai bàn tay siết chặt lại dưới vạt áo chàm.
Trong lòng hắn bấy giờ đang nảy số nhanh khủng khiếp để đánh giá tình hình. Nếu lúc này hắn thẳng thừng từ chối và bộc phát tu vi Khai Linh cảnh tầng một ra để đối kháng, hắn hoàn toàn có thể tự vệ trước cha con Đại trưởng lão. Thế nhưng, làm như vậy sẽ lập tức khiến Trống Đồng Đông Sơn giấu trong ngực áo bị lộ diện trước hàng trăm cặp mắt, bao gồm cả những tai mắt của lũ Cấm Âm Hội chắc chắn đang ẩn nấp rình mò trong đám đông. Hơn nữa, việc bộc lộ bài tẩy quá sớm trước khi bước lên đài tỷ thí chính thức sẽ giúp Trần Khánh Dương có thời gian chuẩn bị phòng bị.
Hắn cần phải ẩn nhẫn, chấp nhận chịu một chút thiệt thòi nhỏ trước mắt để bảo toàn mục tiêu tối thượng của mình.
Con chó già Hoàng Thạch dưới chân hắn khẽ hừ một tiếng lười biếng, khẽ dùng cái đầu lông lá hếch nhẹ vào chân hắn, truyền âm đầy lém lỉnh:
"Nhóc con, diễn kịch chút đi. Cho bọn chúng ăn chút bả để lát nữa trên võ đài tụi mình thu lưới một mẻ lớn luôn!"
Trần Phong hiểu ý. Gương mặt hắn bỗng chốc co rúm lại đầy vẻ căm phẫn, bất lực và đau đớn tột cùng. Hắn run rẩy thò tay vào trong ngực áo, chầm chậm lôi ra một mảnh đồng thau xù xì, sứt mẻ mảnh đồng thau giả thứ hai mà hắn đã lén tẩm một chút linh lực thủy hệ ôn hòa của gốc Hồng Giang Thảo bám vào bề mặt từ đêm qua để ngụy trang.
"Các người... cướp đi Mệnh Văn của tôi chưa đủ, giờ đến chút hy vọng hồi phục duy nhất này cũng muốn tuyệt đường sống của tôi sao!" Giọng Trần Phong run lên bần bật, u uất và phẫn nộ vô cùng.
Trần Khánh Dương nhìn thấy mảnh đồng tỏa ra luồng linh khí thủy hệ nhạt nhòa trong tay hắn, đôi mắt gã sáng rực lên vì tham lam. Gã bước vội lên một bước, thô bạo giật phăng mảnh đồng thau giả từ tay Trần Phong.
Cầm mảnh đồng thau giả trong tay, cảm nhận được luồng dược lực thủy hệ mỏng manh bám trên bề mặt, Trần Khánh Dương hoàn toàn tin tưởng đây chính là món bảo vật giúp Trần Phong gượng dậy được mấy ngày nay. Gã nâng niu mảnh đồng trong tay, cười lên đầy đắc ý và khinh bỉ:
"Hừ, phế vật thì vẫn chỉ là phế vật mà thôi. Giữ lại thứ này đúng là phí phạm!"
Đại trưởng lão Trần Đình Lâm thấy con trai đã lấy được đồ, khẽ hừ một tiếng lạnh lùng rồi phẩy tay áo quay lưng bước đi, không thèm liếc nhìn Trần Phong thêm một cái:
"Biết điều giao ra là tốt. Trần Phong, niệm tình mày từng có công với tộc, hôm nay ta vẫn cho phép mày đứng dưới đài xem buổi tỷ thí của Khánh Dương. Hãy nhìn cho kỹ thế nào là khoảng cách giữa phế nhân và thiên tài!"
Đám đông đệ tử xung quanh lập tức cười rộ lên đầy vẻ chế giễu, bám đuôi theo cha con Đại trưởng lão tiến về phía khu vực VIP của võ đài.
Trần Phong đứng lặng im giữa sân nắng, đầu hơi cúi xuống dưới vành nón lá che khuất đi khuôn mặt của mình.
Thế nhưng, dưới bóng râm của chiếc nón lá rách, khóe miệng hắn bấy giờ chầm chậm rộng ngoác ra, lộ ra một nụ cười độc địa, lạnh buốt và sâu thẳm đến tận xương tủy.
Hắn thong thả vuốt ve bề mặt Trống Đồng Đông Sơn thật sự vẫn đang nằm im lìm, an toàn tuyệt đối dưới lớp bao tải rách gác trên vai, khẽ thì thầm bằng giọng truyền âm với con chó già:
"Chó già... Mồi đã nuốt sạch. Để xem lát nữa trên đài tỷ thí, gã em họ quý hóa của tao làm sao để dùng cái mảnh đồng nát đó để cứu cái mạng chó của nó."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.