Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang
Chương 28: Lạc Thị Cầu Dược, Đa Diện Nhân Tâm
Nam Thiên Tu Tiên Truyện
Mục lục
30 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 30/30 chương
Gió bấc đầu xuân thổi rát mặt người.
Từng đợt sóng bạc đầu từ ngoài khơi xa cuộn trào, hung hãn đập vào chân vách đá sừng sững của Đền Độc Cước, làm bọt nước tung trắng xóa mù mịt cả một góc trời Sầm Sơn. Sau đêm giông bão kinh hoàng, bờ cát trải dài dưới chân rặng núi Trường Lệ ngổn ngang những thân cây phi lao gãy đổ, vỏ ốc vỡ vụn và những mảng rong biển đen thẫm dạt vào mép nước.
Giữa cảnh hoang tàn ấy, xác một chiếc thuyền buôn ba buồm đồ sộ bằng gỗ thiết mộc — thứ gỗ huyền thiết phương Bắc đen bóng, cứng như sắt thép — đang nằm nghiêng ngả trên bãi cát ngầm. Cột buồm chính bị sét đánh gãy đôi, dây chão đứt từng đoạn lòng thòng quất phần phật trong gió lạnh.
Xung quanh xác thuyền, mười mấy tay hộ vệ vạm vỡ mang giáp da ướt sũng, đao kiếm dài đeo ngang hông, sắc mặt hốc hác sau một đêm vật lộn giữa ranh giới sống chết. Ở trung tâm đám người, một chiếc cáng bằng gỗ trầm hương bọc lụa điều được đặt ngay ngắn trên mặt cát ướt.
Mùi gỗ trầm quý giá nồng nàn lan tỏa trong không gian, nhưng không thể nào át đi một luồng tử khí lạnh buốt thấu xương đang cuồn cuộn bốc lên từ chiếc cáng.
Trên đó, một thiếu nữ chừng mười hai tuổi nằm bất động. Nàng mặc bộ y phục gấm thêu hoa mai trắng muốt, mái tóc đen huyền buông xõa trên gối lụa. Khuôn mặt nàng thanh tú diễm lệ như ngọc tạc, nhưng lúc này lại trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi mỏng tím ngắt, hàng mi dài đọng những hạt sương muối li ti. Toàn thân thiếu nữ như bị bao bọc bởi một lớp sương giá vô hình, khiến mặt cát ẩm ướt xung quanh chiếc cáng bị đông cứng lại thành một lớp băng mỏng lạo xạo, tỏa ra hơi lạnh cắt da cắt thịt.
Bên cạnh cáng, một lão giả râu tóc bạc phơ, vận áo bào mây bạc quý phái đang quỳ sụp dưới cát. Lão chính là Lạc Hoài Sơn, cự đầu của một phân nhánh Lạc gia trứ danh vùng biên viễn phương Bắc.
Lạc Hoài Sơn run rẩy vươn bàn tay nhăn nheo, toan vuốt lại lọn tóc trên trán cháu gái, nhưng vừa tới gần tấc gang, luồng hàn khí quái dị đã cắn buốt đầu ngón tay lão như ngàn mũi kim châm.
Đôi mắt vằn tia máu của lão đong đầy nỗi đau đớn và tuyệt vọng đến cùng cực.
Ai ngờ được một Lạc thị từng lừng lẫy một phương, nay lại rơi vào cảnh nước mất nhà tan? Biến loạn trong tộc nổ ra, kẻ thù cấu kết ngoại bang thảm sát chi phái của lão. Cha mẹ Lạc Thanh Hà đã liều mạng đoạn hậu, lấy máu mở đường máu để lão ôm lấy đứa cháu gái độc nhất vượt ngàn dặm trùng khơi chạy trốn về phương Nam. Thanh Hà từ khi lọt lòng đã mang Cửu Cực Hàn Thể — một thể chất dị biến ngàn năm khó gặp. Bình thường nhờ đan dược trấn áp, hàn khí ngủ yên trong cốt tủy; nhưng đêm qua phong ba bão táp ập đến, kinh sợ tột cùng cộng thêm gió lạnh biển sâu đã khiến hàn ma thức tỉnh, bộc phát nuốt chửng kinh mạch của nàng!
Lão dạt vào vùng đất Ái Châu này với chút hy vọng mong manh về những truyền thuyết cổ xưa nơi non thiêng nước biếc. Nhưng nhìn thấy đứa cháu rứt ruột rứt gan hơi thở chỉ còn mong manh như sợi tơ nhện, cõi lòng Lạc Hoài Sơn như bị dao xé từng mảnh.
"Vàng... ta có vàng!"
Lạc Hoài Sơn quáng quàng rút trong ngực áo ra một thỏi vàng ròng nặng trịch, ném mạnh xuống mặt cát trước đám đông dân chài làng Hải Thôn đang kinh ngạc tụ tập đằng xa. Thỏi vàng ánh lên sắc vàng rực rỡ giữa nền cát xám xịt. Lão cất giọng khàn đặc, nghẹn ngào van lơn:
"Ai cứu được cháu gái ta... Lạc gia ta xin dâng trọn rương vàng ròng ngàn lượng, bái làm đại ân nhân suốt đời!"
Tiếng kêu xé ruột của lão vang vọng giữa tiếng sóng gầm. Mấy vị lang y có tiếng nơi phố huyện nghe tin có thuyền buôn quý tộc gặp nạn vội vã chạy tới, thấy thỏi vàng ròng thì mắt sáng rực. Nhưng vừa bước tới gần chiếc cáng gỗ trầm, chưa kịp chạm vào cổ tay thiếu nữ, luồng hàn khí kinh hồn bạt vía đã xộc thẳng vào kinh lạc. Bàn tay mấy vị lang y lập tức tím tái, tê dại như bị rắn cắn, hoảng hốt thét lên ngã ngửa ra cát:
"Ma quỷ... Đây là tà khí phương Bắc! Không phải bệnh tật của người trần tục! Chết chắc rồi... Ai dám sờ vào là rước họa diệt thân!"
Mấy tay lang y ôm cánh tay buốt cóng, lồm cồm bò dậy cắm đầu chạy tháo thân.
Lạc Hoài Sơn nhìn bóng lưng bọn họ, toàn thân rã rời, hai hàng lệ già nua lăn dài trên gò má nhăn nheo:
"Chẳng lẽ trời xanh tuyệt đường Lạc gia ta sao..."
Đứng ngay sau lưng lão, Mã Tiêu — hộ vệ trưởng của đoàn thuyền, một gã đàn ông lưng hùm vai gấu với khuôn mặt sẹo ngang dọc — khẽ cúi đầu, nhưng đôi mắt hẹp dài lại kín đáo lóe lên vẻ lạnh tanh mưu mô.
Trong thâm tâm Mã Tiêu, sự tuyệt vọng của Lạc Hoài Sơn chính là miếng mồi ngon nhất mà hắn mong đợi. Hắn vốn đã ngấm ngầm nhận lời mua chuộc của kẻ thù Lạc gia, hứa hẹn sẽ để hai ông cháu "chết chìm giữa biển khơi". Đêm qua khi bão lớn ập đến, chính tay hắn đã cố tình neo giữ cánh buồm phụ chậm trễ nhằm dìm chiếc thuyền xuống đáy biển. Nào ngờ thuyền lại dạt vào bãi cát xứ Thanh này.
Nhưng dạt vào đây thì đã sao? Nhìn Lạc Thanh Hà hơi thở sắp dứt, Mã Tiêu biết chỉ cần qua thêm nửa khắc đồng hồ nữa, hàn độc công tâm, thần tiên cũng khó cứu. Chờ con nhãi con chết đi, lão già họ Lạc tuyệt vọng tự vẫn hoặc ngã quỵ, toàn bộ chiếc rương thiết mộc chứa đầy kỳ trân dị bảo và cuốn gia truyền đạo thư của Lạc thị giấu kín trong khoang thuyền sẽ nghiễm nhiên rơi vào tay hắn!
Thấy một vài lão ngư làng chài ái ngại nhìn lại gần, Mã Tiêu lập tức bước lên, tay đặt lên đốc đao, lớn tiếng quát tháo với giọng điệu đầy vẻ trung kiên nhưng thâm hiểm khôn lường:
"Lão gia! Nơi này chỉ là xóm chài man di hẻo lánh, toàn phường dân đen dốt nát thô bỉ, một chữ bẻ đôi không biết thì hiểu thế nào được bệnh tình cao quý của tiểu thư? Để bọn chúng tới gần chỉ làm uế tạp kim thân của người! Theo tiểu nhân, đây là ý trời... Chi bằng để tiểu thư an nghỉ nơi bãi cát thanh tịnh này, giữ trọn thanh danh cho Lạc gia!"
"Ngươi... câm mồm!" Lạc Hoài Sơn run rẩy quát lên trong tuyệt vọng, nhưng thân thể lão đã quá kiệt quệ.
Trong lúc đó, những người dân làng Hải Thôn đứng vây quanh bãi cát xì xào bàn tán.
Thỏi vàng ròng nằm trơ trọi trên cát ướt lấp lánh chói mắt, đối với những người quanh năm bám biển, một manh áo rách còn phải vá víu thì khối vàng ấy có thể đổi lấy cả một đời ấm no. Nhưng lạ thay, không một cánh tay nào chìa ra tranh đoạt. Đôi mắt của những người dân chài lam lũ — những người từng chia nhau từng vốc gạo củ khoai trong bão dữ — nhìn về phía chiếc cáng không có lòng tham, mà chỉ tràn ngập sự xót thương chân chất.
"Tội nghiệp con bé quá... Trông xinh đẹp như tiên đồng mà người lạnh ngắt như tảng đá."
"Mới ngần ấy tuổi đầu, bão gió trôi dạt vào đây, cha mẹ đâu chẳng thấy, chỉ còn ông cháu bơ vơ..."
Một bà lão xóm chài khẽ chấm giọt nước mắt nơi khóe mắt nhăn nheo, lẩm bẩm cầu khấn thần sóng tha mạng cho đứa trẻ vô tội.
Chính lúc ấy, đám đông khẽ dạt ra hai bên.
Một bóng áo vải nâu sòng bạc màu, bước chân vững chãi nhưng ung dung từ triền đê rặng phi lao bước xuống. Đó là Tuệ Ông. Đi ngay sau lưng ông là một thiếu niên mười hai tuổi, vóc dáng săn chắc như cây lau đầm nước, vai mang chiếc tráp thuốc bằng gỗ xoan đào mộc mạc — Lý Quân.
Tuệ Ông bước qua thỏi vàng ròng trên cát mà không hề liếc mắt nhìn lấy một lần. Ánh mắt ông dừng lại trên chiếc cáng gỗ trầm hương, đôi mày hoa râm khẽ nhíu lại.
Lạc Hoài Sơn nhìn thấy phong thái thoát tục, đôi mắt sáng như đuốc của vị lão y làng chài, tựa như kẻ chìm dưới đáy nước vớ được chiếc cọc rơm, vội vàng bò tới dập đầu:
"Lão trượng... Lão tiên sinh! Xin cứu lấy cháu gái ta!"
Tuệ Ông khẽ nghiêng người tránh lễ lạy, vươn tay đỡ Lạc Hoài Sơn dậy, giọng nói trầm ấm như gió biển chiều thu:
"Trời đất có đức hiếu sinh. Người trôi dạt đến bờ biển nước Nam, gặp nạn nơi cửa ngõ thôn xóm ta, há có thể khoanh tay đứng nhìn? Lão trượng hãy cất vàng đi, cứu mạng đứa trẻ mới là lẽ thường."
Tuệ Ông bước tới trước cáng. Ông không dùng tay trần bắt mạch như đám lang bạt phố huyện, mà khẽ rút từ trong túi áo ra một sợi chỉ tơ tằm màu đỏ thắm. Ngón tay ông búng nhẹ, sợi tơ lướt qua làn gió buốt, quấn nhẹ ba vòng quanh cổ tay trắng ngần của Lạc Thanh Hà — thuật Huyền ty chẩn mạch tuyệt kỹ của y đạo cổ truyền!
Thế nhưng, chỉ trong chớp mắt, một biến cố rùng rợn xảy ra!
"Rắc... rắc!"
Một luồng khí lạnh the buốt mắt thường có thể nhìn thấy, tựa như làn khói trắng đục, men theo sợi tơ tằm đỏ thoăn thoắt bò ngược về phía Tuệ Ông! Sợi tơ tằm mềm mại lập tức đóng thành một que băng cứng đờ, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh băng tuyết lả tả rơi xuống cát!
Hàn khí mãnh liệt phản phệ khiến ngón tay Tuệ Ông chuyển sang màu tím bầm. Ông rùng mình lùi liền ba bước, khí huyết trong lồng ngực cuộn trào, phải vận kình lực mới áp chế được hơi lạnh đang xộc vào tâm can!
Sắc mặt Tuệ Ông trở nên vô cùng ngưng trọng, ông thở dài một tiếng:
"Cửu U Hàn Cực, hàn độc thấu cốt dĩ hóa thành băng! Tà khí này không thuộc về ngũ hành phàm trần, mười hai chính kinh đều bị băng phong kín mít. Tâm Bào Lạc chỉ còn một tia ấm áp mong manh le lói nơi Đản Trung. Trễ nửa khắc nữa, tim ngừng đập thì Đại La Kim Tiên cũng vô phương cứu chữa... Lão hủ y thuật phàm tục, không đủ chân hỏa thuần dương để áp chế luồng hàn ma này!"
Lời phán của Tuệ Ông như tiếng sét giáng thẳng vào đầu Lạc Hoài Sơn. Lão ngửa mặt lên trời, gào lên một tiếng ai oán rồi ngã quỵ xuống cát, ngất lịm trong tuyệt vọng.
Đứng sau lưng sư phụ, Lý Quân đứng lặng im, đôi mắt chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất.
Bàn tay thiếu niên làng chài khẽ siết chặt lấy quai tráp thuốc.
Trong đầu hắn, ký ức kinh hoàng nơi rừng thiêng Ngàn Nưa năm ngoái bất giác ùa về như một cơn ác mộng: Cảnh tượng hắn vì tự mãn, vì lòng tham bảo dược Huyết Đằng ngàn năm mà suýt làm mồi cho răng độc Thất Tiết Mãng; cảnh xương bả vai vỡ nát dưới đòn thù của tên đầu lĩnh sơn tặc; và hình ảnh người cha Lý Chấn cõng hắn vượt suối băng rừng, vừa đi vừa khóc trong đêm tối...
Cú ngã đau đớn ấy đã khắc sâu vào xương tủy hắn bài học về sự cẩn trọng và lòng khiêm tốn. Thế giới này quá rộng lớn, hung hiểm khôn lường, tu vi Luyện Khí tầng ba của hắn chỉ như hạt cát giữa bão cát sa mạc.
Một giọng nói thì thầm trong thâm tâm hắn: Hãy lui lại! Sư phụ cả đời hành y còn bất lực trước tà độc này, một đứa trẻ như ngươi can thiệp vào làm gì? Tên hộ vệ mặt sẹo kia ánh mắt hung ác, sát khí ẩn tàng, rõ ràng không có ý tốt. Nhúng tay vào vũng nước đục này, nếu cứu không được, há chẳng phải rước họa sát thân cho cha mẹ và cả xóm chài hay sao?
Nỗi sợ hãi rất đỗi con người dâng lên, giằng xé tâm can Lý Quân.
Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại hướng về thiếu nữ trên cáng gỗ trầm.
Gương mặt non nớt cùng đôi mắt nhắm nghiền của nàng khiến hắn bất giác nhớ tới bé Út ở quê nhà Bến Vạn. Dưới lớp sương giá buốt lạnh, đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, bờ môi tím tái mấp máy như đang rên rỉ trong một cơn ác mộng vô tận của bóng tối và băng giá. Một giọt nước mắt từ khóe mi nàng ứa ra, chưa kịp lăn xuống đã đông cứng thành hạt băng trong suốt.
Nàng cũng có người thân yêu nàng tha thiết, cũng có một người ông sẵn sàng dập đầu nát trán trên cát biển để xin cho nàng một hơi thở!
Lời dạy của Tuệ Ông trong đêm trao tặng bộ kim châm bỗng vang vọng bên tai hắn:
"Kẻ mang y thuật mà thấy người chết đuối trước mắt lại rụt tay vì sợ ướt áo, thì ngàn cuốn y thư cũng chỉ là giấy lộn!"
Vấp ngã ở Ngàn Nưa dạy hắn bài học về sự thận trọng, chứ không dạy hắn sự hèn nhát và vô cảm!
Lý Quân đón lấy luồng gió biển mằn mặn phả vào lồng ngực. Đôi mắt trong veo như làn nước Vực Đan Nê của hắn bỗng ánh lên một ngọn lửa kiên định lạ thường. Hắn tiến lên một bước, chắp tay cúi đầu trước Tuệ Ông:
"Thưa thầy! Hàn khí tuy mãnh liệt, nhưng tính hàn vốn ngưng trệ. Độc khí phong bế kinh mạch nhưng lại chừa ra huyệt Khí Hải chưa bị triệt để đông kết. Đồ nhi... muốn mượn Thập Tam Ngân Châm, dùng cơ chế Thủy Hỏa Ký Tế thử mở một đường sinh lộ xem sao!"
Tuệ Ông giật mình nhìn đệ tử. Thấy ánh mắt thiếu niên không hề có chút kiêu ngạo của kẻ háo danh, mà chỉ thuần khiết một tấm lòng từ bi và dũng khí của bậc lương y, Tuệ Ông khẽ gật đầu, đặt bàn tay ấm áp lên vai hắn:
"Cẩn thận. Giữ lấy bản tâm!"
"Thằng nhãi ranh to gan!"
Một tiếng quát tháo như sấm rền bất ngờ nổ ra. Mã Tiêu mặt đằng đằng sát khí xông tới chắn ngang trước cáng, rút phắt thanh đoản đao sáng loáng cắm phập xuống cát ngay trước mũi chân Lý Quân!
Gã hộ vệ đầu lĩnh trừng trừng đôi mắt vằn đỏ, gằn từng tiếng cay độc:
"Lão già kia còn bó tay chịu trói, một thằng nhãi con chăn trâu cắt cỏ, chân lấm tay bùn nơi xóm chài hôi tanh này dám ăn nói càn rỡ?! Mày định dùng mấy cây kim may vá bẩn thỉu kia để làm nhục tôn nghiêm của tiểu thư Lạc thị ta sao? Mau cút đi, nếu không một đao này sẽ lấy mạng chó của mày!"
Dân làng Hải Thôn hoảng hốt kêu lên, mấy người đàn ông vội vã cầm mái chèo bước lên toan bảo vệ Lý Quân.
Thế nhưng, Lý Quân không hề chớp mắt. Đối diện với mũi đao sắc lạnh và sát khí hung tàn của tên hộ vệ, tâm cảnh hắn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng. Hắn đã từng nhìn thẳng vào mắt tử thần nơi miệng rắn Ngàn Nưa, chút sát khí giả tạo này làm sao lay chuyển được hắn?
Lý Quân khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào tim đen Mã Tiêu:
"Vị tráng sĩ này, tiểu thư của các người khí tức như ngọn đèn trước gió, từng cái chớp mắt đều là sinh mạng. Ngươi ngoài miệng nói giữ gìn tôn nghiêm cho chủ, nhưng năm lần bảy lượt ngăn cản cứu chữa. Lão gia của ngươi khóc than xé ruột, còn nơi khóe mắt ngươi lại ẩn giấu sự sốt ruột mong tiểu thư mau tắt thở. Ngươi là hộ vệ trung kiên, hay là kẻ đang thèm muốn chiếc rương thiết mộc trong khoang thuyền kia?"
Từng lời, từng chữ của Lý Quân như mũi dùi đâm toạc tấm màn kịch giả tạo!
Ánh mắt Mã Tiêu bỗng thắt lại, mặt gã biến sắc, toàn thân run lên vì bị vạch trần:
"Mày... mày ngậm máu phun người! Đi chết đi!"
Thẹn quá hóa giận, Mã Tiêu vung một chưởng mang theo kình phong cuồn cuộn giáng thẳng vào ngực Lý Quân, muốn một chưởng đánh chết thiếu niên để bịt miệng!
"Quân nhi coi chừng!" Tuệ Ông biến sắc hô lớn.
Nhưng ngay khoảnh khắc chưởng phong sắp ập tới, Lý Quân khẽ bước chân trái sang ngang, thân hình lay động tựa như một cọng lau mềm trước gió bão — Lăng Ba Bộ Thủy!
"Vút!"
Chưởng phong xé gió đánh hụt vào khoảng không. Thân hình Lý Quân nhẹ nhàng lướt qua sườn Mã Tiêu, bước chân hắn lướt trên cát ẩm không để lại nửa vết chân sâu, nhu hòa mà ảo diệu khôn cùng!
Mã Tiêu mất đà suýt nữa ngã chúi mũi xuống cát, chưa kịp xoay người lại thì một giọng nói già nua nhưng chứa đầy uy áp phẫn nộ đã vang lên:
"Mã Tiêu! Ngươi dám làm càn?!"
Lạc Hoài Sơn lúc này vừa tỉnh lại, nghe trọn vẹn câu nói đanh thép của Lý Quân và chứng kiến thân pháp thần kỳ của thiếu niên, lão như bừng tỉnh khỏi cơn mê muội! Nhìn gương mặt biến sắc của Mã Tiêu, lão trưởng lão từng trải qua trăm trận gió sương há lại không nhận ra sự phản trắc?
Lạc Hoài Sơn run rẩy chỉ thẳng vào mặt Mã Tiêu:
"Lùi lại ngay! Từ giờ trở đi, nếu ngươi dám bước lên nửa bước, Lạc mỗ dẫu có liều mạng già này cũng kích hoạt huyết chú đồng quy vu tận với ngươi!"
Mã Tiêu nghiến răng ken két, sắc mặt xám ngoét, đành hậm hực thu đao lùi lại ba bước, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lý Quân lại càng thêm phần oán độc thấu xương.
Lạc Hoài Sơn quay sang, run rẩy nhìn Lý Quân bằng ánh mắt van nài:
"Tiểu ân công... Xin người hãy ra tay! Lạc gia ta đặt trọn sinh mạng cốt nhục vào tay người!"
Lý Quân khẽ gật đầu. Hắn không nói thêm một lời thừa thãi, quỳ một gối bên cạnh cáng gỗ trầm.
"Tách."
Chiếc tráp thuốc bằng gỗ xoan đào mở ra. Tấm vải lụa điều đỏ thắm được trải rộng trên mặt cát. Mười ba mũi kim bạc gia truyền của Tuệ gia — Thập Tam Ngân Châm — lấp lánh kim quang thuần khiết dưới ánh nắng nhạt đầu xuân.
Lý Quân nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng sóng biển gầm réo, tiếng gió rít qua rặng phi lao, tiếng bàn tán xôn xao của dân chài... tất cả đều tan biến khỏi tâm trí hắn.
Trong không gian tĩnh lặng vô biên của thức hải, chỉ còn lại sự luân chuyển của chân khí.
Hắn vận khởi Thủy Linh Cửu Biến Quyết. Nhưng lần này, không còn là dòng nước đơn thuần. Cơ chế Thủy Hỏa Ký Tế mà hắn ngộ ra sau trận chiến sinh tử ở Ngàn Nưa bắt đầu vận hành: Nước là mẹ của vạn vật, nhu hòa bao dung; nhưng sâu trong lòng biển lạnh luôn ẩn chứa một ngọn lửa ngầm — đó là chân hỏa sinh mệnh từ đan điền!
"Keng..."
Ngón trỏ và ngón cái của Lý Quân kẹp lấy mũi ngân châm thứ nhất dài ba thốn.
Một sợi chân khí ấm áp như ánh nắng sớm mai lập tức truyền vào thân kim. Mũi kim bạc khẽ rung lên, phát ra tiếng ngân nga trầm bổng tựa tiếng đàn bầu.
"Hạ châm!"
Mũi kim thứ nhất chuẩn xác cắm vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân thiếu nữ!
"Xì xì..."
Vừa chạm vào huyệt đạo, hàn khí trong cơ thể Lạc Thanh Hà như đàn rắn độc bị kinh động, điên cuồng lao tới cắn nuốt mũi kim. Một lớp sương muối trắng toát lập tức bám lấy thân kim, muốn men theo ngón tay Lý Quân đóng băng kinh mạch của hắn!
Đầu ngón tay Lý Quân tê dại buốt nhói. Nhưng hắn không hề rút lui, cũng không dùng kình lực cứng đối cứng. Áp dụng khẩu quyết "Thượng thiện nhược thủy", hắn để chân khí nhu hòa uốn lượn, mượn chính sự lạnh giá của hàn độc làm lực đẩy, dẫn dắt tà khí chuyển hướng, không cho nó tiếp tục xông lên tim!
Mũi kim thứ hai: Âm Lăng Tuyền!
Mũi kim thứ ba: Tam Âm Giao!
Mũi kim thứ tư: Túc Tam Lý...
Đôi bàn tay thô ráp của thiếu niên làng chài lúc này linh hoạt và chuẩn xác đến độ khó tin. Từng mũi ngân châm hạ xuống nhanh như chim én lướt sóng, không một giọt máu ứa ra. Mỗi mũi kim cắm xuống lại rung lên bần bật, phát ra những thanh âm huyền diệu, nối liền với nhau tạo thành một đồ trận kim quang bao bọc lấy hạ thân thiếu nữ.
Dưới sự dẫn dắt của ngân châm, lớp băng mỏng đóng trên bắp chân Lạc Thanh Hà bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
Thế nhưng, khi Lý Quân hạ tới mũi kim thứ mười: huyệt Khí Hải, và mũi thứ mười một: Cự Khuyết, biến cố cực kỳ hiểm nghèo bùng nổ!
Hàn độc tích tụ trong tạng phủ thiếu nữ dường như có linh tính. Nhận thấy đường lui bị phong tỏa, toàn bộ nguồn hàn ma cuồng bạo điên cuồng dồn tụ về trước ngực nàng, hóa thành một khối u đen tím giãy giụa dữ dội ngay tại huyệt Đản Trung — cửa ngõ của Tâm Bào Lạc!
Sương muối bốc lên ngùn ngụt từ ngực thiếu nữ, nhiệt độ xung quanh hạ xuống đến mức nước biển dạt vào mép cát cũng lập tức đóng băng.
Gương mặt Lý Quân trắng bệch. Chân khí trong đan điền của hắn tiêu hao với tốc độ khủng khiếp, mười đầu ngón tay hắn bắt đầu đóng một lớp băng mỏng, da thịt tê dại mất dần cảm giác.
"Quân nhi! Dừng lại, mau buông tay!" Tuệ Ông thất thanh kêu lên khi thấy đệ tử sắp bị hàn độc nuốt chửng.
Lạc Hoài Sơn ngã quỵ ôm mặt khóc ròng. Mã Tiêu đằng xa lóe lên ánh mắt đắc thắng tàn độc.
Nhưng ngay trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lý Quân cắn chặt bờ môi đến ứa máu. Vị mặn tanh nồng của máu tươi kích thích ý chí kiên cường như rễ phi lao cắm sâu vào lòng cát đá của hắn.
Không thể lùi! Lùi một bước là đứa trẻ này chết! Lùi một bước là bản tâm mình sụp đổ!
"Ong..."
Chính lúc ý chí của hắn đạt đến đỉnh điểm, mảnh vỡ Trống Đồng cổ xưa giấu nơi ngực áo Lý Quân bỗng khẽ chấn động. Một luồng hơi ấm vô hình, mang theo sinh khí thuần hậu của đất mẹ non sông ngàn năm, lặng lẽ tràn vào kinh mạch hắn, tiếp sức cho ngọn lửa chân khí đang lụi tàn!
Lý Quân mở bừng đôi mắt, hét lên một tiếng trầm hùng:
"Dẫn Hỏa Quy Nguyên, tà ma tiêu tán!"
Mũi ngân châm thứ mười ba — mũi kim dài nhất, lấp lánh ánh kim quang rực rỡ — dứt khoát giáng thẳng vào trung tâm huyệt Đản Trung!
"Phập!"
"Xì xì xì...!"
Một tiếng rít chói tai như sắt nung nhúng vào nước lạnh vang lên dữ dội! Một làn khói đen kịt mang hơi thở băng tuyết nồng nặc mùi tử khí từ đầu kim phun vọt lên không trung rồi tan biến giữa ánh nắng ban mai.
Đồng thời, mười đầu ngón tay của Lạc Thanh Hà khẽ co giật. Từ các đầu ngón tay nàng, mười giọt máu đen thẫm, đặc quánh như nhựa cây nhỏ tí tách xuống cát ướt. Vừa chạm vào cát, mười giọt máu độc lập tức đông cứng thành mười hạt băng đen nhánh, sắc nhọn như gai sắt!
Khối hàn khí đen tím trước ngực tiêu tán.
Lớp sương muối bao phủ toàn thân Lạc Thanh Hà rã ra thành những giọt nước long lanh. Làn da trắng bệch như tử thi của nàng dần dần lấy lại sắc hồng hào của sự sống, tựa như cánh hoa mai đầu xuân hé nở giữa tuyết tan.
Lồng ngực nàng khẽ phập phồng. Một hơi thở ấm áp, yếu ớt nhưng đều đặn từ từ thoát ra qua bờ môi nhỏ nhắn.
Hàng mi dài rợp bóng khẽ run rẩy. Rồi, đôi mắt to tròn, trong veo như bầu trời mùa thu từ từ mở ra.
Trong cơn mê man dài dằng dặc của bóng tối và băng giá vô tận, Lạc Thanh Hà cứ ngỡ mình đã chìm sâu xuống đáy vực U Minh vĩnh hằng. Nhưng rồi, nàng nghe thấy một tiếng đàn tơ đồng du dương tha thiết, cảm nhận được một dòng nhiệt lưu ấm áp như ánh nắng sớm mai dịu dàng che chở cho trái tim nàng.
Khi mở mắt, cảnh tượng đầu tiên lọt vào tầm mắt nàng không phải là Diêm La địa phủ, mà là bầu trời bao la xanh ngắt của bờ biển phương Nam, những tán phi lao đung đưa trong gió biếc...
Và, một khuôn mặt thiếu niên trạc tuổi mình.
Khuôn mặt ấy đẫm mồ hôi, da dẻ rám nắng gió biển, bờ môi rướm máu vì kiệt sức, nhưng đôi mắt thiếu niên nhìn nàng lại trong sáng, thuần khiết và ngập tràn sự bao dung, ấm áp như bếp lửa chiều đông nơi xóm nghèo.
Thiếu nữ khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, cất lên thanh âm yếu ớt như tiếng chim non:
"Nước... ấm quá..."
"Thanh Hà! Cháu gái của ta!"
Lạc Hoài Sơn nhào tới, ôm chầm lấy cháu gái mà khóc nấc lên từng hồi, nước mắt già nua thấm đẫm vạt áo gấm. Những tay hộ vệ đi theo cũng nghẹn ngào rơi lệ, đồng loạt quỳ rạp xuống bãi cát dập đầu tạ ơn trời đất.
Người dân làng Hải Thôn vỡ òa reo hò, tiếng cười nói rộn rã xua tan đi sự ảm đạm của buổi sớm sau giông bão.
Chỉ riêng Mã Tiêu đứng chôn chân tại chỗ. Mặt gã xám ngoét như tro tàn, bàn tay nắm chặt đốc đao run lên bần bật. Kế hoạch hoàn hảo bị một thằng nhãi ranh phá hỏng hoàn toàn! Nhìn thiếu niên áo nâu đang thở dốc bên cáng thuốc, trong đáy mắt Mã Tiêu lóe lên một tia oán độc tột cùng, xen lẫn nỗi kinh hoàng trước thứ thủ pháp châm cứu như thần tiên giáng thế.
Lý Quân chậm rãi rút từng mũi kim bạc ra, cẩn thận dùng rượu ngô lau sạch rồi cất vào tráp. Hắn đứng dậy, bước chân có phần lảo đảo vì kiệt lực, nhưng trong lòng lại thanh thản và nhẹ nhõm vô cùng.
Cú ngã ở Ngàn Nưa đã được hàn gắn bằng chính sự cứu rỗi của ngày hôm nay. Hắn đã không trốn chạy, đã không vì sợ hãi mà quay lưng với sinh mệnh!
"Tiểu ân công! Đại ân đại đức này, Lạc gia ta ba đời không dám quên!"
Lạc Hoài Sơn gạt nước mắt, run rẩy bước tới toan quỳ lạy Lý Quân. Lý Quân vội vàng đưa hai tay đỡ lão dậy, mỉm cười đôn hậu:
"Lão trượng đừng làm vậy, tổn thọ cho vãn bối. Thầy con thường dạy, y giả thấy người nguy nan há có thể làm ngơ. Tiểu thư tuy đã qua cơn nguy kịch, nhưng hàn căn đã cắm sâu vào cốt tủy từ thuở lọt lòng, thủ pháp của con chỉ tạm thời phong tỏa hàn độc, ép máu độc ra ngoài mà thôi. Muốn chữa dứt điểm, e rằng phải cần đến những linh dược chí dương ngàn năm nơi núi thẳm."
Lạc Hoài Sơn run lên vì kinh ngạc. Thiếu niên này không chỉ có y thuật kinh người, mà kiến thức về thể chất dị biến của cháu gái lão cũng thấu triệt đến từng chân tơ kẽ tóc!
Lão lập tức quay lại, sai người khiêng chiếc rương gỗ thiết mộc tới, mở toang nắp rương.
Bên trong, ngoài hàng trăm thỏi vàng ròng sáng rực lóa mắt, còn có vô số chuỗi ngọc trai biển sâu, ngọc bích quý giá, và ở góc trong cùng là những cuộn thẻ tre cổ bọc lụa tím tỏa ra khí tức tang thương cổ kính.
"Tiểu ân công! Toàn bộ số vàng bạc này xin dâng tặng ân công và tôn sư để tạ ơn cứu mạng!" Lạc Hoài Sơn cung kính dâng hai tay.
Thế nhưng, Lý Quân nhìn đống vàng ngọc bạc triệu ấy, ánh mắt vẫn trong veo như nước suối, hắn khẽ lắc đầu:
"Dân chài chúng con quen ăn sóng nói gió, manh áo vải bát cơm cá kho tộ là đủ ấm lòng. Vàng ròng ngàn lượng đối với chúng con chỉ là gánh nặng. Nếu lão trượng thật lòng có nhã ý, xin hãy giữ lại để thuốc thang bồi bổ cho tiểu thư."
Hành động dứt khoát không màng danh lợi ấy khiến Lạc Hoài Sơn và toàn bộ đám hộ vệ phương Bắc bàng hoàng sững sờ. Đứng giữa bãi cát nghèo xơ xác, tấm lòng và phẩm giá của người dân đất Việt cao đẹp và sáng trong hơn bất kỳ khối vàng ròng nào trên thế gian!
Lý Quân toan quay bước theo Tuệ Ông trở về y quán. Nhưng khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua góc của một cuộn thẻ tre cổ bọc lụa tím trong rương, bước chân hắn bỗng khựng lại.
Tim hắn đập thình thịch liên hồi!
Nơi mép cuộn thẻ tre ấy, có khắc chìm một biểu tượng cổ xưa uốn lượn như mây vần vũ — đó chính là thứ chữ Vân Triện huyền bí, giống hệt với ký tự khắc trên mảnh ngọc bội màu xanh biếc mà hắn mót được từ đáy sông Mã và đồ hình kỳ bí nơi vách đá ngầm Vực Đan Nê!
Một cánh cửa bí ẩn ngỡ như bế tắc bấy lâu, bỗng nhiên hé mở một tia sáng rực rỡ giữa buổi sớm đầu xuân!
THƠ KẾT CHƯƠNG:
Tác giả: Xuân Hội
Bão táp dạt thuyền tới bến duyên,
Hàn băng phong kín giấc cô miên.
Đường kim cứu mạng xua tà khí,
Ngọn lửa hồi sinh ấm cõi thiền.
Lạc thị bôn ba mang họa hiểm,
Thầy xưa dốc dạ cứu người hiền.
Lòng gian giấu mặt gieo thù hận,
Chí sáng soi đời vững lái thuyền.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.