Nam Thiên Tu Tiên Truyện

Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang

Chương 11: Mật Đạo Đan Nê & Bệ Đá Cổ

Đăng: 13/09/2026 08:03 1,954 từ 1 lượt đọc

Cơn cuồng nộ của Cố Chấp Sự biến Bến Vạn Lạch thành một chảo lửa sôi sục.

Trong suốt năm ngày sau vụ đoàn thuyền chở Huyết Tinh Sa bị tiêu diệt ở Bến Gốm, hơn hai mươi phu thuyền và tiêu sư bị lôi ra tra tấn dã man. Hai kẻ có biểu hiện hoảng loạn trong đêm phục kích đã bị gã chấp sự mặt sắt đích thân vung đại đao chém đầu thị chúng ngay mép bến đá, máu tươi nhuộm đỏ cả một doi cát sông Chu. Toàn bộ bến đò bị phong tỏa nội bất xuất ngoại bất nhập, tháp canh được bổ sung thêm cung thủ ngày đêm rà soát từng bóng người qua lại.

Chú Tư (Lý Tứ) tìm gặp Lý Quân trong một góc kho thóc vắng vẻ. Sắc mặt người đàn ông dạn dày giang hồ xám xịt như tro tàn, giọng thì thào đầy âu lo:

"Thằng Quân... tình hình nguy cấp lắm rồi. Tổng Tiêu Đầu đã ký mật lệnh điều toàn bộ số Huyết Tinh Sa còn lại trong mỏ Núi Nưa vận chuyển theo đường rừng vượt biên ải ra Bắc trong vòng nửa tháng nữa. Bọn chó săn phương Bắc đang nghi ngờ có kẻ thông thuộc đường sông ngầm tiếp tay cho nghĩa quân... Chú e rằng khi chuyến hàng này đi trót lọt, chúng sẽ giết sạch toàn bộ phu thuyền ở bến này để diệt khẩu!"

Lý Quân nghe vậy, hai bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt lại. Hắn hiểu rõ: Thời gian không còn nhiều. Đợi chờ kẻ khác thương hại chính là con đường ngắn nhất dẫn tới cái chết.

Muốn sống sót và bảo vệ gia đình, hắn phải nhanh chóng khám phá ra bí mật tối thượng được ghi trong trang cuối cuốn Thủy Đạo Đồ Chí mà Cai Thụ đã trao cho hắn — hang ngầm cổ tích dưới chân Vực Xoáy Đan Nê.

Đêm rằm tháng Mười — tiết Hạ Nguyên.

Sương mù từ rặng Núi Nưa cuộn xuống dày đặc như dải lụa xám bao bọc lấy mặt sông Chu. Gió mùa đông bắc thổi rít từng cơn lạnh buốt thấu xương tủy, khiến đám lính canh trên tháp canh cũng phải co ro quấn chặt áo tơi rơm, mắt díp lại vì buồn ngủ.

Canh ba tối trời, một bóng đen nhỏ thó trườn ra khỏi gầm sàn lán trại ven mép nước.

Lý Quân cởi trần, chỉ mặc chiếc quần đùi vải thô bó sát. Hắn nuốt trọn một mẩu củ Bình Vôi trăm năm nướng chín, để cho luồng dược lực nóng ấm lan tỏa khắp tứ chi chống lại hàn khí cắt da của dòng sông đông giá. Bên hông hắn giắt con dao xương cá kiếm bén ngót, cuộn dây tơ tằm ngâm mỡ rái, và trước ngực buộc chặt mảnh Trống Đồng bọc kín trong bao da kín nước.

Hắn khẽ khom người, lướt mình xuống dòng nước sông Chu êm ả như một con rái cá đen trườn vào màn sương đêm mà không phát ra nửa tiếng động.

Vừa chìm xuống nước, Lý Quân lập tức vận hành Thủy Linh Lạc Vũ Quyết.

Luồng Thủy Linh Khí trong đan điền bùng lên đốm sáng lam nhạt, lan tỏa ra khắp các lỗ chân lông, tạo thành một màng khí tức mỏng manh bao bọc lấy thân thể hắn. Nhờ có màng khí này, lực cản của dòng nước dường như biến mất hoàn toàn. Hắn bơi lượn với tốc độ kinh người, xuôi dòng sông Chu trơn tru như một tia chớp dưới đáy nước.

Men theo những chỉ dẫn chuẩn xác đến từng sải tay trong cuốn Thủy Đạo Đồ Chí, Lý Quân bơi ngầm dưới đáy các bãi cọc tiêu, vượt qua trạm kiểm soát Ngã Ba Giàng mà không một tên tiêu sư nào hay biết.

Hắn rẽ ngược dòng sông Mã cuộn đỏ, bơi thêm mười dặm tiến thẳng về phía chân Núi Đan Nê.

Trước mắt hắn, ngọn núi hình chiếc chuông úp đen sẫm sừng sững giữa trời đêm, ngôi Đền Đồng Cổ trên đỉnh núi ẩn hiện mờ ảo trong mây bạc. Dưới chân núi, Vực Xoáy Đan Nê vẫn đang gầm réo sủi bọt trắng xóa như một con quái thú khổng lồ há miệng chờ nuốt chửng vạn vật.

Điều kỳ lạ là, khi Lý Quân bơi đến gần chân núi Đan Nê, mảnh Trống Đồng giắt trước ngực hắn bỗng rung lên từng nhịp khe khẽ, phát ra luồng nhiệt khí ấm áp lạ thường như thể một đứa con lưu lạc nghìn năm vừa tìm về được lòng đất mẹ!

Lý Quân nín một hơi dài qua ống sậy, rồi dứt khoát vứt bỏ ống thở, lặn thẳng xuống tâm xoáy nước.

Theo lời dặn của Cai Thụ: Dưới đáy vực xoáy sâu bốn trượng, ở vách đá ngầm phía tả ngạn có một khe nứt tự nhiên do dòng nước ngàn năm xói mòn — đó chính là cửa vào của một hang ngầm nuốt nước (siphon ngầm) thông thẳng vào lòng núi Đan Nê!

Lý Quân uốn mình theo chiều xoáy nước, lách người chui tọt vào khe nứt đá vôi đen ngòm.

Lực ép của dòng nước ngầm tức thì đè nặng lên màng nhĩ hắn kêu ong ong. Đường hầm ngầm tối đen như mực, nhấp nhô những tảng thạch nhũ sắc nhọn như dao cạo. Nhưng dựa vào linh giác thính nhạy của Thủy Linh Khí và sự bình tĩnh lạ thường của đứa con sông nước, Lý Quân trườn mình luồn lách qua từng khúc quanh hiểm trở.

Sau hơn một trăm trượng bơi ngầm trong đường hầm nghẹt thở, cơ thể hắn bỗng nhẹ bẫng. Dòng nước ngầm đẩy vút hắn lên cao!

"Ào!"

Lý Quân nhô đầu lên khỏi mặt nước, hít tràn lồng ngực bầu không khí khô ráo, thoang thoảng mùi trầm hương cổ kính.

Hắn trố mắt nhìn xung quanh, toàn thân sững sờ kinh ngạc.

Trước mắt hắn là một hang động đá vôi khổng lồ nằm sâu hoắm ngay dưới lòng núi Đan Nê, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài!

Trần hang cao vút rủ xuống hàng ngàn dải thạch nhũ lấp lánh ánh lân tinh màu xanh ngọc bích. Trên các vách đá vôi khô ráo mọc đầy những loài rêu phát quang kỳ ảo, tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu soi rõ toàn bộ lòng động.

Ở chính giữa hang động, trên một mỏm đá nhô cao khỏi mặt hồ nước ngầm tĩnh lặng, sừng sững một bệ đá tế tự cổ đại hình bát giác!

Lý Quân trèo lên bờ đá, bước từng bước thận trọng tiến về phía bệ đá. Bàn chân trần của hắn dẫm lên lớp bụi thời gian dày cộp. Trên bốn mặt bệ đá khắc chìm vô số hoa văn tinh xảo của thời đại Hùng Vương: Những dũng sĩ cởi trần đóng khố cầm rìu đồng, những đoàn thuyền chiến mũi cong chở chiến binh đầu đội lông chim, và hình tượng giao long uốn lượn uy nghiêm.

Ngay tại tâm điểm của bệ đá bát giác là một hốc tròn lõm sâu — hình dáng và kích thước của nó trùng khớp hoàn toàn với đáy của một chiếc Trống Đồng Đông Sơn cỡ đại!

Bất ngờ, mảnh Trống Đồng trong bao da trước ngực Lý Quân bỗng tự động tuột khỏi dây buộc, bay vút lên không trung!

"Keng...!"

Một tiếng chuông đồng ngân vang thanh thoát, trầm hùng tựa như tiếng sấm đầu mùa vọng lại từ ngàn năm trước vang vọng khắp hang đá. Mảnh Trống Đồng lơ lửng giữa luồng ánh sáng huỳnh quang xanh biếc, xoay tròn ba vòng rồi lẳng lặng đáp xuống, khớp chặt vào một góc vỡ trên bệ đá tế tự!

Ngay khi mảnh đồng nhập vị, bệ đá bỗng rung chuyển nhè nhẹ.

Từ một khe nứt bí mật dưới chân bệ đá, một chiếc tráp bằng đồng cổ phủ đầy hoa văn chữ Lạc Việt từ từ trồi lên mặt đất. Nắp tráp tự động bật mở, để lộ ra hai vật báu khiến Lý Quân nín thở:

Vật thứ nhất là một tấm bản đồng cổ khắc chi chít những đồ hình dẫn khí hoàn chỉnh của môn công pháp thượng cổ: Thủy Linh Cửu Biến Quyết.

Vật thứ hai là một viên hạt giống tròn xoe như ngọc trai, trong suốt như pha lê, tỏa ra luồng linh khí băng giá tinh khiết tột cùng — đó chính là Thủy Tinh Liên Tử (Hạt sen linh khí ngàn năm kết tinh từ long mạch sông Mã)!

Lý Quân run rẩy nâng tấm bản đồng cổ lên trước ngực. Trên mặt đồng rỉ xanh ngọc mát lạnh, tiền nhân không hề dùng thứ văn tự thế tục rậm rạp, mà chạm khắc vô cùng tinh xảo những đồ hình dẫn khí và bức phù điêu viễn cổ.

Khi ngón tay chai sần của Lý Quân chạm vào mặt đồng, tia Thủy Linh Khí mỏng manh trong đan điền hắn bỗng rung lên bần bật, khiến các đường vân kinh mạch chạm nổi trên tấm bản đồng bừng sáng lên một dải lam quang huyền ảo! Từng luồng ý niệm mộc mạc mà uy nghiêm tuôn chảy thẳng vào trực giác đứa trẻ vạn chài, chỉ dẫn rành mạch đường đi nước bước của chín tầng linh khí tuần hoàn: Thủy Linh Cửu Biến Quyết!

Đặc biệt, ở nửa dưới tấm bản đồng là một bức phù điêu sống động chạm khắc cảnh tượng hãi hùng thuở hồng hoang lập làng lập vạn: Những chiến binh Lạc Việt mình xăm thuồng luồng, tay lăm lăm rìu đồng, giáo mác đang kết trận cọc ngầm bọc đồng để giam giữ một con cự thú hung hãn — Cửu U Thủy Ma dưới đáy vực sâu nhất của Mã Giang. Phía trên rặng núi Nưa cao ngất, từng vệt quặng đỏ rực rỡ được chạm khắc như những tấm vảy rồng kiên cố bảo vệ phong ấn hộ quốc.

Nhìn đồ hình chạm nổi rành rọt và đối chiếu với những câu chuyện cổ tích ngàn đời các cụ già bên bến vạn từng thì thầm quanh đống lửa, Lý Quân bàng hoàng hiểu ra chân tướng: Chiếc Trống Đồng Lưỡng Nghi cổ xưa này chính là trận nhãn, còn mạch quặng Huyết Tinh Sa trên núi Nưa thực chất là lớp vảy bảo hộ đại trận! Nếu lũ tà tu phương Bắc đào cạn Huyết Tinh Sa, phong ấn sẽ sụp đổ, cự thú thức tỉnh sẽ dâng sóng thần nhấn chìm toàn bộ đất Thanh Hóa thành biển máu!

Sống lưng đứa trẻ mười tuổi lạnh toát, mồ hôi hột ứa ra đầm đìa.

Lý Quân đứng chôn chân bên bệ đá cổ, đôi mắt đen láy bùng lên một ngọn lửa kiên định chưa từng có.

Hắn nhận ra, số phận đã không còn cho phép hắn chỉ sống vì năm lượng bạc và nồi cơm trắng của gia đình nữa. Gánh nặng bảo vệ mạch sống của dòng sông quê hương và ngàn vạn đồng bào phàm trần đã chính thức đặt lên đôi vai gầy guộc của đứa trẻ vạn chài...

THƠ KẾT CHƯƠNG:

Tác giả: Xuân Hội

Vực thẳm Đan Nê khuất bóng đình,
Hang ngầm vách đá giấu uy linh.
Đồng xưa vạn thuở ghi bia tích,
Hạc lượn ngàn trùng rạng sắc minh.
Nén khí luồn sâu qua cửa tử,
Vào hang mở lối cõi trường sinh.
Dòng thiêng giữ vững neo bờ cõi,
Chí cả đồng nhi trọn nghĩa tình.

0