Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang
Chương 12: Thủy Tinh Liên Tử & Đột Phá Luyện Khí
Nam Thiên Tu Tiên Truyện
Mục lục
30 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 30/30 chương
Ánh huỳnh quang xanh biếc từ những dải thạch nhũ và loài rêu cổ trên vách đá rọi xuống mặt hồ nước ngầm phẳng lặng như gương.
Trong lòng hang động ngầm dưới chân Núi Đan Nê, thời gian dường như ngưng đọng. Lý Quân ngồi xếp bằng trên bệ đá tế tự bát giác bằng đá hoa cương xám xịt. Trước mặt hắn, mảnh Trống Đồng Đông Sơn vẫn nằm khớp chặt vào một góc bệ đá, tỏa ra luồng hơi ấm mơ hồ tựa như một tấm khiên hộ mệnh vô hình che chở cho hắn khỏi hàn khí ngàn năm của lòng đất sâu.
Trong lòng bàn tay nhỏ bé của Lý Quân, viên Thủy Tinh Liên Tử tròn xoe như ngọc trai lẳng lặng phát ra những tia sáng lam nhạt trong suốt.
Mùi hương sen cổ tích thanh tao, lành lạnh lan tỏa khắp khoang mũi. Bên cạnh là tấm bản đồng khắc trọn vẹn chín tầng công pháp của môn Thủy Linh Cửu Biến Quyết.
Trên tấm bản đồng cổ, những đồ hình dẫn khí cổ xưa chỉ dẫn rành rọt: Người phàm trần cốt nhục thô lậu, kinh mạch bế tắc tựa bùn lầy, đan điền như khối đá tảng chưa từng khai mở. Muốn bước qua ngưỡng cửa dẫn khí nhập thể, người phàm không có linh căn trời sinh bắt buộc phải mượn một dị bảo thuần khiết của trời đất làm "hạt mầm dẫn đạo", từ đó mới đúc nên tia linh căn đầu tiên trong cơ thể.
Lý Quân sinh ra nơi đầu sóng ngọn gió, thân thể chỉ là phàm phu tục tử, chưa từng biết linh căn tiên gia tròn méo ra sao. Viên Thủy Tinh Liên Tử kết tinh từ long mạch ngàn năm của dòng sông mẹ này, chính là hạt mầm Thủy Linh duy nhất để một đứa trẻ vạn chài gieo vào đan điền, đánh cược một phen thoát thai hoán cốt!
Lý Quân ngưng thần trong giây lát, đưa viên hạt sen pha lê lên môi rồi dứt khoát nuốt ực vào bụng!
"Oanh!"
Viên hạt sen vừa trôi qua cuống họng liền tan chảy ra như một dòng băng tuyết lỏng cực hàn, cuồn cuộn đổ thẳng xuống dạ dày!
Cơn đau đớn khủng khiếp giáng xuống trong chớp mắt.
Đó không phải là cơn nóng rát như bị bỏng lửa, mà là một thứ hàn khí buốt giá thấu tận tủy sống! Toàn bộ 365 đường kinh mạch và huyệt đạo trên cơ thể Lý Quân dường như bị hàng ngàn mũi kim băng đâm xé cùng một lúc. Máu huyết trong người hắn đặc quánh lại, nhịp tim đập chậm dần, từng thớ thịt đông cứng như khúc gỗ khô. Trên đôi lông mày rậm và làn da ngăm đen của đứa trẻ mười tuổi bỗng chốc phủ lên một lớp sương muối trắng xóa!
"Răng... rắc...!"
Hai hàm răng Lý Quân đánh vào nhau lập cập phát ra những tiếng kêu rợn người. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, lồng ngực căng tức như bị một tảng đá ngàn cân đè nén. Cơn hàn độc mãnh liệt của linh dược ngàn năm đang điên cuồng tàn phá thân xác phàm tục của hắn. Nếu thần trí hắn mê muội buông xuôi, trái tim hắn sẽ lập tức bị đóng băng và vỡ vụn thành trăm mảnh!
Giữa ranh giới sinh tử mong manh, ý chí sắt đá của đứa con sông Mã bùng lên ngùn ngụt!
Trong tâm trí Lý Quân hiện lên hình ảnh người cha gầy guộc ho rũ rượi bên mạn thuyền nan rách nát, bàn tay nứt nẻ tưa máu của mẹ đang vá lưới dưới ngọn đèn dầu lạc, và ánh mắt ngây thơ đói khát của hai đứa em thơ. Hắn nhớ lại những đêm mùa đông rét mướt ngâm mình dưới đáy sông Mã buốt giá để mò từng con ốc, nhớ khúc xoáy tử thần Đan Nê gầm rú nuốt chửng rương sắt...
Nước sông Mã dữ dội ngàn năm hắn còn vượt qua được, chút hàn khí này làm sao khuất phục nổi hắn?!
Lý Quân cắn chặt môi đến bật máu tươi. Hắn vận chuyển thần thức, ép chặt từng luồng suy nghĩ vào đồ hình chim Lạc trên bệ đá, bắt đầu vận hành tầng thứ nhất của Thủy Linh Cửu Biến Quyết: Ngưng Khí Khởi Triều!
Như cảm nhận được ý chí bất khuất của chủ nhân, mảnh Trống Đồng Đông Sơn đặt bên cạnh bỗng rung lên một tiếng "keng" trầm hùng! Một dải ánh sáng huỳnh quang xanh ngọc bích từ mảnh đồng bắn ra, bao bọc lấy trái tim và đan điền của Lý Quân, ngăn chặn dòng hàn khí bạo liệt không cho xâm lấn vào tâm mạch.
Dưới sự dẫn dắt của công pháp cổ truyền và sự bảo hộ của bảo vật, luồng băng tuyết cực hàn trong người Lý Quân bắt đầu bị thuần hóa. Dòng năng lượng lạnh buốt ấy từ từ tan chảy, biến thành một luồng chân khí thủy hệ thanh khiết dạt dào, chảy róc rách qua các khớp xương, gột rửa từng ngóc ngách của kinh mạch.
Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra: Từ hàng ngàn lỗ chân lông trên da thịt Lý Quân, một chất dịch màu đen sẫm nhờn nhát, bốc mùi hôi thối tanh tưởi bắt đầu bị trục xuất ra ngoài. Đó chính là toàn bộ tạp chất phàm tục tích tụ qua bao năm ăn uống kham khổ và dầm bùn ngâm nước của kiếp người cơ hàn!
Kinh mạch được đả thông, da dẻ hắn dần dần trở nên săn chắc, mịn màng nhưng dẻo dai tựa như da cá mập biển sâu.
"Ầm!"
Đột nhiên, dưới rốn ba thốn của Lý Quân vang lên một tiếng nổ trầm đục tựa như tiếng đập nước vỡ bờ.
Đan điền vốn chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi nay bỗng chốc mở rộng ra thành một xoáy nước chân khí màu lam biếc rộng chừng một tấc! Luồng Thủy Linh Khí cuồn cuộn chảy vòng quanh xoáy nước, phát ra tiếng sóng vỗ rì rào êm dịu, sinh sôi không ngừng.
Ngũ quan của hắn bừng sáng rực rỡ.
Lý Quân từ từ mở mắt ra.
Trong bóng tối của hang ngầm, hai mắt hắn phát ra hai tia sáng xanh biếc sắc lẹm như lưỡi gươm tuốt khỏi vỏ. Đôi tai hắn nghe rõ mồn một tiếng từng giọt nước nhỏ tí tách từ trần hang cách xa năm mươi trượng, tiếng gió luồn qua khe nứt đá vôi ngoài dòng sông Mã. Hắn cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng như một cánh chim, sức lực trong hai cánh tay cuộn trào tựa như có thể nhấc bổng một tảng đá nặng ba trăm cân!
Luyện Khí Tầng Một!
Hắn đã chính thức phá tan bức tường phàm trần, trở thành một tu sĩ Luyện Khí chân chính của Nam Thiên Giới!
Lý Quân đưa hai ngón tay trỏ và giữa chụm lại thành hình kiếm chỉ, vận chuyển một tia Thủy Linh Khí từ đan điền dồn ra đầu ngón tay.
Hắn khẽ quát một tiếng: "Thủy Tiễn!"
"Xoẹt!"
Hơi nước ẩm ướt trong không khí xung quanh lập tức bị hút lại, ngưng tụ thành một mũi tên nước màu lam nhạt dài nửa gang tay, sắc nhọn như thủy tinh bắn vút ra khỏi đầu ngón tay hắn!
"Phập!"
Mũi tên nước cắm ngập sâu hơn một tấc vào vách đá vôi cứng như thép trước mặt, để lại một lỗ thủng tròn xoe nhẵn thín bốc khói mờ ảo!
Lý Quân nhìn lỗ thủng trên đá, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động khôn tả. Một đòn Thủy Tiễn này uy lực tuy chưa thể so với đại đao đỏ máu của Cố Chấp Sự, nhưng nếu dùng để ám sát hay tự vệ bất ngờ trong đêm tối, dẫu là một võ sĩ nội gia phàm trần giáp trụ đầy mình cũng khó lòng thoát chết!
Hắn thu liễm chân khí, quỳ xuống dập đầu ba cái thật sâu trước bệ đá tế tự tổ tiên.
Mảnh Trống Đồng đã cắm sâu vào bệ đá, trở thành một thể thống nhất với đại trận phong ấn, lúc này tu vi của hắn còn quá thấp kém, chưa thể lay chuyển hay mang toàn bộ bệ đá đi được. Hắn cẩn thận cuộn tấm bản đồng cổ ghi chép Thủy Linh Cửu Biến Quyết nhét vào túi da kín nước bên hông, nhặt con dao xương cá kiếm rồi nhảy xuống hồ nước ngầm.
Lý Quân lội xuống làn nước mát lạnh, rửa sạch toàn bộ lớp bùn đen và tạp chất tanh tưởi bám trên da thịt.
Sau đó, hắn uốn mình lặn vào đường hầm ngầm siphon.
Lần này, với tu vi Luyện Khí Tầng Một và Thủy Linh Khí hộ thân, cơ thể hắn lướt đi trong dòng nước ngầm như một con rồng con rẽ sóng, tốc độ nhanh gấp bội phần, dễ dàng vượt qua các khúc cua hiểm trở mà không tốn nửa phần sức lực.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Lý Quân đã trồi lên khỏi mặt nước sông Chu, lén lút trườn qua các cọc gỗ bến thuyền, trở về căn lán rách Bến Vạn Lạch khi trời vừa hửng sáng.
Hắn lại khoác lên mình manh áo cộc vá chằng vá đụp, cầm chiếc chổi tre quét dọn mùn cưa bên mép bùn, gương mặt vẫn ngây ngô đen sạm như một khúc gỗ mục vô hại. Nhưng bên trong đôi mắt sâu thẳm của đứa trẻ vạn chài, ngọn lửa của một bậc chí tôn sông nước đã bắt đầu âm thầm rực cháy...
THƠ KẾT CHƯƠNG:
Tác giả: Xuân Hội
Hạt ngọc tan dần buốt giá đông,
Hang sâu khí tụ rạng màu đồng.
Thân phàm gột rửa vơi trần tục,
Khí hải bừng sôi đúc chiến công.
Thủy tiễn vươn dài xuyên đá vách,
Tâm nhàn dưỡng chí vượt ngàn chông.
Chân trời bão nổi mây u ám,
Đáy nước rồng con đợi gió lồng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.