Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang
Chương 20: Sóng Lặng Giàng Ba & Cơ Duyên Đáy Nước
Nam Thiên Tu Tiên Truyện
Mục lục
30 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 30/30 chương
Khói lửa ngập trời Ngã Ba Giàng. Tiếng nổ long trời lở đất dưới đáy sông Mã vừa dứt thì chiếc thuyền đinh ba tầng chỉ huy kiên cố nhất của Bạch Hạc Tiêu Trang gãy đôi, nửa thân thuyền chìm nghỉm xuống dòng xoáy đỏ ngầu phù sa cuộn xiết.
Cố Chấp Sự rơi tõm xuống dòng nước buốt giá, đầu đập mạnh vào mảnh ván thuyền vỡ toác máu đầm đìa.
Là một tay đao phủ khét tiếng lăn lộn giang hồ mấy chục năm, từng là đầu lĩnh thủy phỉ ngang dọc vùng sông biển phương Bắc trước khi gia nhập Bạch Hạc Tiêu Trang, Cố Chấp Sự không phải hạng võ phu tầm thường dễ dàng mất mạng vì sóng dữ. Dù toàn thân bầm dập vì ngọn sóng xung kích của vụ nổ cọc lim, vết thương cũ ở bả vai toác ra xót buốt, gã vẫn gượng gạo vận chuyển một luồng nội kình Huyết Sát thâm hậu để bảo vệ tâm mạch, hai chân đạp nước cuồn cuộn, bơi dạt về phía doi cát Bến Bông hòng tìm đường trốn thoát lên bờ đê tháo chạy.
Gã vừa bơi vừa ngoái đầu nhìn lại, lòng đầy kinh hoàng và căm phẫn tột độ trước cảnh tượng tà trận sụp đổ tan tành. Doanh trại trên bờ đã biến thành biển lửa, cờ hiệu tiêu trang cháy rụi, đám thuộc hạ chết không toàn thây. Gã nghiến răng ken két, trong đầu chỉ nung nấu một ý nghĩ duy nhất: Phải sống sót rời khỏi khúc sông ma quỷ này! Chỉ cần lên được bờ đê, tìm ngựa phóng về phương Bắc bẩm báo với tổng đàn tổ chức sát thủ, gã sẽ dẫn đại quân quay lại san phẳng toàn bộ xóm vạn chài sông Mã, băm vằm từng đứa phu phen ra làm trăm mảnh để tế cờ!
Thế nhưng, gã vĩnh viễn không còn cơ hội thực hiện dã tâm tàn độc ấy nữa.
Bởi vì ngay trong làn nước sâu đục ngầu cuộn xoáy dưới chân gã, một sát khí lạnh buốt thấu tận xương tủy đang âm thầm áp sát!
Dưới đáy nước sâu hơn ba trượng, một bóng đen nhỏ thó lướt đi êm ru như loài giải ngầm nơi đáy vực. Đó chính là Lý Quân!
Đôi mắt đứa trẻ mười tuổi đen láy, tĩnh lặng và sắc lạnh tựa lưỡi dao găm xương cá. Hắn bơi ngầm theo con nước ròng, thân hình nhỏ bé uốn lượn nhịp nhàng theo từng gợn sóng phù sa, không để lộ ra nửa tia bọt khí hay một gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Lý Quân không hề có thói ngông cuồng của kẻ mới bước chân vào con đường tu luyện mà nhảy xổ lên mặt nước hò hét xưng danh. Người dân vạn chài sông Mã từ bao đời nay luôn khắc cốt ghi tâm một đạo lý sinh tồn mộc mạc: "Nước sâu thì lặn kín, việc lớn chớ khoe khoang; nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, trừ ác chớ để mầm tai họa."
Cố Chấp Sự là kẻ đại gian đại ác, tay vấy đầy máu tươi của bao người dân vô tội, lại nắm giữ mọi bí mật về đám phu thuyền và gia cảnh của từng người ở Bến Vạn Lạch. Nếu để một tên giang hồ xảo quyệt và tàn bạo như gã sống sót chạy thoát, không những tính mạng của Chú Tư, lão Cai Thụ mà cả gia đình Lý Quân nơi xóm nghèo chân núi Trường Lệ sớm muộn cũng sẽ bị tru diệt đẫm máu!
Trừ ác phải trừ tận gốc, và phải trừ khử ngay dưới đáy dòng nước sâu này — nơi con nước sông Mã sẽ vĩnh viễn chôn vùi mọi dấu vết tội ác!
Lý Quân khẽ xoay cổ chân, Thủy Linh Khí bao bọc quanh thân thể giúp hắn lướt đi như một con cá trắm đen khổng lồ, luồn ngầm ngay dưới gầm dòng chảy của Cố Chấp Sự.
Tuy nhiên, Cố Chấp Sự là con cáo già chốn giang hồ. Dù đang trong cảnh ngộ chật vật giữa dòng nước xiết, đôi tai và linh cảm của một kẻ từng trải qua trăm trận chém giết bỗng rung lên hồi chuông cảnh báo. Gã cảm nhận được luồng nước dưới chân mình có sự dao động bất thường — một luồng xoáy nước cực kỳ êm ái nhưng lại chảy ngược chiều với dòng nước ròng tự nhiên!
"Có kẻ bơi ngầm bám theo ta!"
Cố Chấp Sự giật thót mình, ánh mắt ti hí lóe lên một tia hung quang hiểm độc. Gã liếc mắt nhìn xuống qua làn nước đục ngầu, lờ mờ trông thấy một bóng đen nhỏ bé đang rẽ nước lao lên.
Nhận ra vóc dáng nhỏ thó ấy chỉ tựa như một đứa trẻ chừng mười tuổi, nét mặt Cố Chấp Sự bỗng lộ rõ nụ cười tàn độc ghê rợn: "Một thằng nhãi ranh vạn chài mà cũng dám bơi theo đoạt mạng Cố mỗ? Được lắm, tao sẽ cho mày chết không kịp ngáp dưới đáy bùn!"
Cố Chấp Sự giả vờ như kiệt sức, hai tay buông lỏng mảnh ván thuyền, để mặc cho thân hình hộ pháp từ từ chìm nghỉm xuống dòng nước sâu ba trượng. Bàn tay phải của gã lén lút thò vào thắt lưng da trăn, rút phăng ra một thanh Ngạc Đoản Đao sáng loáng!
Đây là thanh đoản đao gia truyền của gã, dài một thước hai tấc, lưỡi đao tôi bằng thép nguội pha nước lá ngón độc địa, sống đao lởm chởm những chiếc răng cưa sắc nhọn như hàm cá sấu — thứ binh khí chuyên dụng để đâm chém và xé toạc da thịt trong các cuộc thủy chiến cận chiến dưới nước!
Khi Lý Quân vừa bơi áp sát cách gã chừng ba thước, Cố Chấp Sự bất thần phát động sát chiêu!
Gã co hai chân đạp mạnh vào làn nước, thân hình vặn gập ngược người lại như một con cá sấu khổng lồ quẫy đuôi trong đầm lầy! Thanh Ngạc Đoản Đao trong tay gã mang theo toàn bộ nội kình Huyết Sát hung hãn, rẽ toạc làn nước đục ngầu, đâm thẳng vào cuống họng Lý Quân bằng một chiêu thức mang tên Thủy Để Lạc Nhạn!
"Xoẹt... rít!"
Dưới đáy nước sâu, sức cản của làn nước nặng ngàn cân vốn dĩ làm chậm đi mọi quyền cước trên cạn. Nhưng với nội kình giang hồ thâm hậu của Cố Chấp Sự, lưỡi đoản đao xé nước tạo thành một luồng bọt khí rít gào chói tai! Áp lực nước bị mũi đao dồn nén cuộn thành một mũi dùi nhọn hoắt, ép thẳng vào mặt Lý Quân rát buốt như châm kim!
Nếu là một đứa trẻ vạn chài bình thường, đòn phục kích xảo quyệt và tàn khốc này chắc chắn sẽ xuyên thủng yết hầu, găm chặt đầu vào tảng đá ngầm mà chết không kịp nhắm mắt!
Thế nhưng, Cố Chấp Sự đã tính sai một điều chí mạng: Dưới đáy nước sâu sông Mã này, Lý Quân mới chính là bậc chúa tể tuyệt đối!
Chứng kiến đường đao hung hãn bổ tới, khuôn mặt Lý Quân không hề biến sắc. Hắn không dại dột dùng sức mạnh thô kệch để chống chọi lại nội kình của một tay đao phủ trưởng thành.
Nguyên lý tối cao của Thủy Linh Lạc Vũ Quyết là: "Nước vốn vô hình vô tướng, gặp vuông thì vuông, gặp tròn thì tròn, mượn sức nước để đẩy sóng, nương theo lực gió để lướt mây".
Ngay khi mũi Ngạc Đoản Đao chỉ còn cách yết hầu ba tấc, thân hình nhỏ bé của Lý Quân bỗng mềm oặt ra tựa như một dải lụa trôi dạt. Hắn không lùi lại, mà vận chuyển Thủy Linh Khí tạo thành một lực xoáy ngược chiều kim đồng hồ quanh eo, mượn chính luồng sóng nước cuồng bạo do nhát đao của Cố Chấp Sự tạo ra để đẩy thân mình trượt vạt sang bên phải trong đường tơ kẽ tóc!
"Xoẹt!"
Lưỡi đoản đao rít qua làn nước, chỉ chém rách toạc một góc vạt áo tơi thô sơ của Lý Quân. Mũi răng cưa sượt qua bả vai hắn, rạch một đường xước nhỏ làm rỉ ra vài giọt máu tươi lập tức hòa tan vào dòng nước đỏ ngầu phù sa.
"Cái gì?!" Cố Chấp Sự trợn trừng hai mắt dưới nước, há hốc mồm kinh ngạc đến mức suýt nuốt phải ngụm nước bùn. Gã không thể tin nổi nhát đao sát thủ tất sát dưới đáy nước của mình lại bị một đứa trẻ mười tuổi hóa giải một cách nhẹ nhàng và xảo diệu đến mức phi nhân tính như thế!
Không để kẻ thù kịp định thần, đòn phản công đoạt mệnh của Lý Quân đã giáng xuống!
Ngay khoảnh khắc thân hình lướt qua sống đao của Cố Chấp Sự, Lý Quân uốn mình lộn ngược dẻo quẹo như loài rái cá săn mồi, trườn vút ra sau lưng tên ác bá như một con lươn ngậm bùn.
Trong tay trái của Lý Quân, con dao găm xương cá dài năm tấc bén ngót — vũ khí tùy thân của dân lặn sông — bỗng lóe lên một tia sáng xanh lam nhạt của Thủy linh khí!
Hắn không nhắm vào lưng đối thủ vì lớp da trăn bọc giáp của Cố Chấp Sự rất dày dặn. Bàn tay phải của Lý Quân co lại, ngón trỏ vươn ra như một mũi giáo sắt, điểm mạnh vào huyệt Khí Hải nằm dưới rốn ba tấc của Cố Chấp Sự bằng toàn bộ linh lực thuần khiết!
"PHỤT!"
Một luồng linh khí lạnh buốt như băng tuyết từ ngón tay Lý Quân xuyên thẳng qua lớp áo ướt sũng, đâm thẳng vào đan điền của Cố Chấp Sự!
Khí Hải là cội nguồn lưu chuyển chân khí của người luyện võ. Đột ngột bị luồng Thủy Linh Khí dị chủng sắc bén xâm nhập, toàn bộ nội kình Huyết Sát trong kinh mạch Cố Chấp Sự bỗng chốc ngưng trệ, đông cứng lại như gặp băng giá nghìn năm!
"Ục... ục... ục!"
Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến khiến Cố Chấp Sự không thể kiềm chế được, há to mồm giãy giụa. Làn hơi thở quý giá mà gã đang ngậm chặt trong lồng ngực lập tức trào ra thành một chuỗi bong bóng khí khổng lồ cuồn cuộn nổi lên mặt nước!
Nước sông Mã đỏ quạch phù sa lập tức tràn ồ ạt vào khoang mũi, khoang miệng Cố Chấp Sự. Phổi gã co thắt dữ dội, ngực tức nghẹn như bị tảng đá ngàn cân đè bẹp, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lòm vì ngạt thở!
Nhưng là một con thú dữ dạn dày đâm chém chốn sa trường, trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng hung hãn man rợ của Cố Chấp Sự bùng phát đến tột cùng. Gã biết rõ nếu không giết được đứa trẻ này ngay lập tức, gã sẽ chết chìm dưới đáy sông!
Gã không thèm quan tâm đến huyệt Khí Hải đang rỉ máu, gập mạnh cánh tay phải, dồn toàn bộ sức tàn đánh cùi chỏ sắt ngược ra phía sau bằng tuyệt kỹ giang hồ Thiết Chử Phá Thạch!
"BỐP!"
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên dưới đáy nước sâu!
Cùi chỏ hộ pháp của Cố Chấp Sự nện trúng bả vai phải của Lý Quân! Kình lực nặng nề của một tên lực điền trưởng thành dẫu bị giảm bớt trong nước vẫn khiến Lý Quân chấn động toàn thân. Khí huyết trong ngực hắn trào dâng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi, cả thân hình nhỏ bé bị đánh văng xa hơn một trượng, lưng đập mạnh vào một cọc đá ngầm phủ đầy rêu trơn!
Cố Chấp Sự xoay ngoắt người lại. Khuôn mặt gã lúc này méo mó, tím ngắt vì ngạt thở, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra đầy vẻ điên cuồng. Gã đạp nước lao tới như một con quỷ đói, hai bàn tay hộ pháp dang rộng, đè sấn Lý Quân dán chặt vào vách đá ngầm.
Thanh Ngạc Đoản Đao trong tay gã vung lên, lưỡi răng cưa nhọn hoắt nhắm thẳng vào giữa mi tâm Lý Quân đâm xốc xuống với tất cả sự tàn bạo tột cùng:
"Chết đi thằng súc sinh!"
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Lý Quân không hề hoảng loạn.
Trải qua muôn vàn phen vật lộn với sóng dữ sông Mã từ thuở lên năm lên bảy, đối mặt với những vực xoáy Đan Nê nuốt chửng thuyền bè, tâm tính của đứa trẻ vạn chài đã được tôi luyện vững vàng tựa như bàn thạch nghìn năm. Càng đối diện với cái chết cận kề, đầu óc hắn lại càng tỉnh táo, tĩnh lặng đến mức đáng sợ!
Nhận thấy mũi đoản đao rít gió đâm tới đỉnh đầu, hai bàn tay nhỏ bé của Lý Quân bỗng vươn lên bắt chéo thành hình chữ X theo thế ghìm đầu cá ngạnh khổng lồ mà hắn đã thuần thục từ thuở lên bảy khi theo cha cào hến, chuẩn xác kẹp chặt lấy cổ tay phải cầm đao của Cố Chấp Sự!
"Chặn!"
Lý Quân nghiến chặt răng, Thủy Linh Khí từ khắp các kinh mạch bùng phát toàn diện, biến hai cánh tay hắn cứng cáp như hai thanh sắt nguội. Mũi Ngạc Đoản Đao bị chặn đứng ngay trước trán Lý Quân chỉ đúng nửa tấc, kình phong xé nước làm đứt mấy sợi tóc mai của hắn trôi lơ lửng trong bùn đỏ!
Cố Chấp Sự nghiến răng trợn mắt, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể nặng hơn hai trăm cân đè ép xuống hòng bẻ gãy cánh tay đứa trẻ.
Thế nhưng, điều làm gã kinh hoàng tột độ là: Hai cánh tay nhỏ bé của Lý Quân không hề run rẩy! Trái lại, dưới sự hỗ trợ của luồng Thủy linh dồi dào, sức mạnh của đứa trẻ dường như vô cùng vô tận, hòa làm một với sức ép của toàn bộ dòng sông Mã đang đè nặng lên lưng gã!
Chưa dừng lại ở đó!
Trong lúc hai tay đang ghìm chặt cổ tay cầm đao của Cố Chấp Sự, hai chân trần gân guốc của Lý Quân bỗng co lại rồi phóng vút lên như hai chiếc gọng kìm đồng khổng lồ, quặp chặt lấy cổ họng của Cố Chấp Sự từ phía sau!
Đây chính là miếng đòn kẹp cổ dìm nước tàn khốc của dân thợ lặn sông Mã — ngón khóa ngạt nước bí truyền chuyên dùng để ghìm chết những con trắm đen khổng lồ hay loài giải hung dữ nơi đáy vực!
"RẮC!"
Hai chân Lý Quân xiết mạnh, khóa chặt đường thở và mạch máu hai bên cổ Cố Chấp Sự!
Lồng ngực Cố Chấp Sự lúc này đã hoàn toàn cạn kiệt khí thở. Phổi gã như muốn nổ tung, mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng, bốn chi bắt đầu co giật loạn xạ, sức mạnh trên cánh tay cầm đao giảm đi quá nửa.
Thời cơ định đoạt sinh tử đã đến!
Lý Quân không cho kẻ thù nửa tia hy vọng sống sót. Hai bàn tay đang giữ chặt cổ tay Cố Chấp Sự bỗng vận chuyển kình lực xoắn ốc của Thủy Toàn Xâm Thực, vặn quặt cổ tay gã ngược ra sau lưng!
"RĂNG RẮC!"
Một tiếng gãy xương giòn tan vang lên rợn người dưới lòng đáy nước! Cả khớp cổ tay phải của Cố Chấp Sự bị vặn gãy gập hoàn toàn, gân tay đứt đoạn!
Thanh Ngạc Đoản Đao tuột khỏi bàn tay bại liệt, rơi tõm xuống đáy bùn sâu, cắm ngập vào lớp cát đỏ non.
Cố Chấp Sự đau đớn muốn thét lên nhưng miệng chỉ ục ục phun ra những dòng máu đỏ sẫm. Gã điên cuồng vung bàn tay trái cào cấu vào bắp chân Lý Quân, móng tay cào rách da thịt rỉ máu, nhưng đôi chân đứa trẻ như hai thanh sắt rèn nguội vẫn khóa chặt yết hầu gã không hề nhúc nhích nửa phân!
Tay trái Lý Quân nhanh như chớp rút con dao găm xương cá giắt bên hông ra.
Mũi dao sắc lẹm lướt qua một đường cong tuyệt mỹ trong làn nước phù sa.
"XOẸT!"
Một vệt máu đỏ tươi bốc lên nghi ngút dưới đáy nước sâu buốt giá.
Lưỡi dao xương cá cứa đứt ngọt ngào cuống họng Cố Chấp Sự!
Thân hình hộ pháp đồ sộ của tên ác bá khét tiếng bỗng chốc cứng đờ lại trong nửa nhịp thở. Đôi mắt ti hí của gã trợn trừng nhìn vào bóng tối thăm thẳm của dòng sông Mã mẹ, hai tay từ từ buông thõng xuống lớp bùn non, toàn bộ sinh lực và tội ác của một đời đao phủ tan biến hoàn toàn vào dòng nước cuộn xiết!
Cố Chấp Sự đã chết!
Gã chết dưới đáy sâu của dòng sông mà gã từng coi thường, chết dưới tay của một đứa trẻ phu thuyền mà gã từng coi như cỏ rác!
Lý Quân từ từ buông hai chân ra, lồng ngực hắn khẽ phập phồng điều hòa lại hơi thở. Hắn nhanh nhẹn tháo lấy chiếc túi vải nhỏ bọc da thú buộc ngang thắt lưng Cố Chấp Sự — nơi cất giấu toàn bộ ngân lượng và sổ sách cơ mật của Bạch Hạc Tiêu Trang.
Sau đó, Lý Quân nắm lấy cổ áo cái xác, kéo lê thi thể Cố Chấp Sự lặn sâu vào một hốc đá ngầm đen ngòm dưới chân doi cát Bến Bông.
Hắn đẩy cái xác sâu vào trong kẽ đá tai mèo rỗng ruột — nơi mà từng dòng cát bồi nghìn năm của sông Chu và sông Mã đang cuồn cuộn đổ về. Chỉ cần sau một đêm đông ròng rã, lớp bùn non và cát bồi dày cả trượng sẽ vĩnh viễn vùi lấp thi thể Cố Chấp Sự xuống tận đáy sâu địa tầng, không để lại nửa dấu vết cho người đời sau đàm tiếu.
Trong mắt bàn dân thiên hạ ngày mai, Cố Chấp Sự chỉ đơn giản là một tên ác bá phương Bắc bị dòng nước lũ kinh hoàng của đêm Đông Chí cuốn trôi mất xác không thấy tăm hơi.
Xong xuôi mọi việc, Lý Quân khẽ thở phào nhẹ nhõm, bơi ngược lên tầng nước nông hơn nép mình sát một rạn đá ngầm.
Đúng lúc đó, từ phía trên mặt nước bỗng truyền xuống những tiếng nổ chói tai tựa như xé rách chín tầng mây trời!
"UỲNH! UỲNH! XOẸT!"
Lý Quân giật mình nép sát vào khe đá, ngước nhìn lên qua làn nước trong vắt ven bờ đê Thiệu Hóa.
Cảnh tượng trên bầu trời đêm lúc này khiến hắn chấn động tâm can!
Trên mặt sông, tên ma tu Ô Chấp Pháp của Hắc Sát Tông sau khi bị ma trận phản phệ hộc máu trọng thương, đang lảo đảo nhảy lên một chiếc thuyền nan nhỏ nhẹ toan chèo thục mạng xé sóng phóng chạy về hướng bắc qua dãy Tam Điệp.
Thế nhưng, gã chưa kịp chèo được mười trượng thì từ trên chín tầng mây đen u ám, một luồng kiếm quang màu xanh ngọc bích rực rỡ dài hơn mười trượng đột ngột xé toạc màn đêm buốt giá giáng thẳng xuống!
Đó là một vị kiếm tu Trúc Cơ của cõi tiên Nam Thiên ngự kiếm tuần tra biên giới!
Vị tiền bối vốn ngự kiếm tuần sát dải bờ biển duyên hải xứ Thanh, cảm ứng được luồng ma khí tà ác và huyết sát bùng nổ dữ dội tại Ngã Ba Giàng liền lập tức cưỡi gió bay tới trảm yêu trừ ma!
"Nghiệt súc ma đạo phương Bắc, dám làm càn nơi cõi thiêng non nước Nam Thiên, chạy đi đâu!"
Tiếng quát lảnh lót như sấm rền cửu thiên vang vọng khắp khúc sông đêm đông. Đạo kiếm quang màu ngọc bích chém ngang qua không trung, phát ra tiếng rít xé gió rợn người làm rung chuyển cả mặt sông Mã!
"KENG! RẮC!"
Chiếc chuông ma đạo Hắc Hồn Chung mà Ô Chấp Pháp trong cơn hoảng loạn vội vã ném lên chống đỡ bị kiếm quang ngọc bích chém nát vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn rơi rào rào xuống mặt nước. Đạo kiếm khí sắc bén tuyệt luân lướt qua, chém đứt ngọt cánh tay phải của tên ma tu Luyện Khí cửu tầng!
"A A A! ĐẠI NĂNG TRÚC CƠ!"
Ô Chấp Pháp gào thét thảm thiết, biết gặp phải bậc kiếm tu chân chính của tiên môn bản địa, gã không tiếc mạng sống điên cuồng cắn nát đầu lưỡi tự bạo nửa phần tinh huyết, phát động bí thuật tàn độc Huyết Độn Thuật!
Cả thân hình gã hóa thành một làn khói máu đỏ lòm xé gió phóng thục mạng qua dãy Tam Điệp, trốn chạy thảm hại về phương Bắc!
Vị kiếm tu áo trắng Nam Thiên khẽ cười nhạt một tiếng đầy khinh bỉ, đạp mây xanh lướt gió đuổi theo làn khói máu, chỉ trong chớp mắt cả hai bóng người đã biến mất sau ngàn tầng mây đêm mịt mùng.
Khắp khúc sông Ngã Ba Giàng, không gian bỗng chốc rơi vào một khoảng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng sóng phù sa vỗ ì oạp vào chân đê.
Cả vị kiếm tu chính đạo lẫn tên ma tu phương Bắc chạy trốn đều đinh ninh rằng: Ma trận Huyết Thủy bị phá hủy tan tành là do Long mạch sông Mã tự thân bộc phát phản phệ, tức giận vì lũ tà ma dám làm càn nơi cõi thiêng non nước.
Tuyệt đối không một ai ngờ tới, mắt xích đầu tiên dẫn đến sự sụp đổ chấn động đất trời ấy lại bắt nguồn từ một đứa trẻ phu thuyền đang nép mình dưới đáy bùn sâu!
Mảnh Trống Đồng Đông Sơn giắt trong ngực áo Lý Quân vẫn im lìm nằm ngoan ngoãn dưới lớp vải thô, không hề để lộ ra nửa tia hào quang nào.
Thấy trên mặt nước đã hoàn toàn yên ắng, Lý Quân bắt đầu bơi lội rà soát quanh khu vực chiếc thuyền đinh chỉ huy vừa bị đánh chìm.
Từ thuở lên năm lên bảy, Lý Quân đã theo cha lặn sông cào hến, mót củi mục, nhặt từng chiếc đinh gỉ rơi rớt dưới đáy bùn để đem bán đổi lấy củ khoai củ sắn. Bản tính tằn tiện, chịu khó và cẩn thận của con nhà vạn chài nghèo khó đã ngấm sâu vào máu thịt hắn. Hắn hiểu rõ: Sau cuộc đụng độ long trời lở đất của hai vị tu sĩ trên không trung, chắc chắn sẽ có dị bảo rơi rớt xuống lòng nước sâu.
Quả nhiên, khi lặn qua một khe đá ngầm cạnh doi cát Bến Bông, tay Lý Quân chạm vào một vật cứng hình chữ nhật bị cát vùi lấp một nửa.
Hắn cẩn thận gạt lớp bùn cát ra. Đó là một chiếc hộp gỗ mun bọc ngọc dài chừng một gang tay, bề mặt khắc hoa văn mây nước cổ kính, trên nắp hộp có một đường nứt nhỏ do kiếm khí từ trên trời rớt xuống chém trúng.
Lý Quân khẽ cạy nắp hộp ra xem.
Bên trong hộp gỗ lót một lớp lụa vàng êm ái. Xếp ngay ngắn bên trong là hai mươi viên đá nhỏ trong suốt sáng lấp lánh như những hạt sương mai, chạm tay vào thấy mát lạnh rười rượi — đó chính là Linh Thạch Hạ Phẩm; một chiếc lọ ngọc nhỏ đựng ba viên thuốc tễ tròn xoe tỏa hương thơm ngát tựa mùi cỏ mật; và nằm ở chính giữa là một miếng ngọc bội màu xanh biếc thẫm, nhẵn bóng không chút tì vết.
Trên bề mặt miếng ngọc có chạm khắc đường nét một loài chim lạ dang cánh lượn giữa mây trời, phía dưới có hai nét khắc cổ uốn lượn kỳ dị như rồng bay phượng múa.
Lý Quân cầm miếng ngọc lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ ngơ ngác tò mò.
Một đứa trẻ làng chài nghèo khổ mười tuổi đầu, cả đời chỉ biết cầm mái chèo, cào hến, vá lưới, chưa từng được bước chân vào trường làng học lấy nửa con chữ, thì làm sao hắn có thể đọc được hai chữ triện cổ này là chữ gì, càng không thể biết miếng ngọc này lai lịch từ đâu hay thuộc về môn phái nào!
Hắn chỉ cảm nhận được một điều kỳ diệu: khi đầu ngón tay chạm vào miếng ngọc thẫm màu, một luồng khí tức thanh mát, êm dịu bỗng từ lòng bàn tay len lỏi vào kinh mạch, khiến tâm thần đang mỏi mệt sau một đêm căng thẳng bỗng trở nên sáng rõ, nhẹ nhõm lạ thường.
"Vật này chắc chắn là đồ quý của người tu đạo..." Lý Quân thầm nhủ trong bụng.
Hắn không giảo hoạt toan tính, cũng không hấp tấp đem ra khoe khoang. Bản tính cẩn trọng, biết mình biết người mách bảo hắn: Thứ gì mình chưa hiểu rõ thì tốt nhất hãy cất kỹ, sau này có cơ duyên học chữ, học đạo rồi mới lần tìm cội nguồn.
Lý Quân cẩn thận đặt miếng ngọc vào lại trong hộp gỗ mun, bọc kín bằng lớp vải bạt buồm cũ rồi nhét sâu vào chiếc tay nải da trăn chống nước, giắt chặt bên hông cùng chiếc túi vải của Cố Chấp Sự.
Lúc này, trời đã rạng đông.
Từ phía bến Gốm và các bờ đê Thiệu Hóa, hàng ngàn người dân xóm vạn chài và phu thuyền của Cai Thụ, Lãm Mập bắt đầu ùa ra bờ sông. Khói lửa của những chiếc thuyền lương bị đốt cháy vẫn bốc lên nghi ngút trong gió mai.
Nhìn thấy chiếc thuyền đinh chỉ huy của lũ ác bá đã gãy đôi chìm nghỉm, cờ hiệu Hắc Sát Tông biến thành tro bụi, bà con vạn chài ôm nhau khóc nức nở trong niềm vui sướng tột cùng:
"Trời phật phù hộ! Thần sông Mã hiển linh rồi!"
"Đền Đồng Cổ linh thiêng đã giáng sấm sét trừng trị lũ giặc ác phương Bắc!"
Mọi người quỳ rập đầu bên bãi bồi tạ ơn trời đất, không một ai biết rằng đứa trẻ mười tuổi từng chia nhau bát cơm độn khoai với họ đang lặng lẽ ngâm mình dưới đáy nước lạnh ngắt cách đó ba trượng.
Ánh bình minh đầu đông rọi xuống mặt sông Mã một dải ánh sáng đỏ quạch như màu máu hòa cùng phù sa đục ngầu. Mây mù tan dần trên rặng núi Nưa xa xăm, để lộ một vòm trời bao la, tĩnh lặng và vô tình đến rợn ngợp. Đứa trẻ làng chài nép mình sau rễ cọc mục, nhìn tàn tro khói lửa bay lả tả trên mặt nước, nhìn bóng người phàm trần trên bờ đang khóc cười trong niềm vui mong manh.
Hắn hiểu rằng, từ giây phút này, cuộc đời hắn đã vĩnh viễn rẽ sang một lối đi khác. Hắn không còn là đứa trẻ ngây ngô chỉ biết cào hến bắt cá, mà đã dấn thân vào con đường tu tiên nghịch thiên cải mệnh — nơi cô độc tựa bóng chim bay giữa trời đông buốt giá, nơi sinh tử chỉ cách nhau trong đường tơ kẽ tóc, và lòng người hiểm độc còn muôn phần đáng sợ hơn những đợt sóng dữ ngoài biển khơi.
Lý Quân không lên bờ nhận công, cũng không khoe khoang một lời nào.
Hắn lặng lẽ lặn sâu theo con nước ròng đang chảy xiết. Thân hình nhỏ bé áo nâu hòa vào dòng phù sa màu mỡ của dòng sông mẹ, lướt êm ru xuôi thẳng về hướng biển Đông, nơi có mái ấm gia đình, nơi người mẹ nghèo và cha già đang mỏi mắt ngóng chờ...
Khúc dạo đầu nơi bến nước phàm trần đã chính thức khép lại trong sự bình lặng, kín kẽ và trầm mặc tuyệt đối.
THƠ KẾT CHƯƠNG:
Tác giả: Xuân Hội
Sóng dập Giàng Ba rạng cõi giang,
Gươm thiêng chém tặc rẽ mây sang.
Gian manh rụng cổ chìm hang lạnh,
Ngọc quý chôn sâu dạt bãi hoang.
Kín tiếng bền gan nương đức trọng,
Sông sâu lắng nước giữ thanh vang.
Về xuôi gửi bóng êm bờ bãi,
Một dải non sông rực ánh vàng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.