Nam Thiên Tu Tiên Truyện

Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang

Chương 30: Nga Sơn Tiền Dạ, Sông Hoạt Trùng Ba

Đăng: 13/09/2026 08:05 3,519 từ 2 lượt đọc

Mưa xuân giăng mắc những sợi tơ mỏng manh trên mặt biển Sầm Sơn.

Gió đông lạnh buốt từng cơn thổi rát mặt người qua rặng phi lao xanh ngắt, mang theo hơi thở mằn mặn ẩm ướt của biển cả hòa lẫn mùi hương hoa bưởi thanh khiết, ngào ngạt bốc lên từ những khu vườn nhỏ sau làng chài. Bờ cát sớm mai lạnh ngắt, từng đợt sóng vỗ vào chân ghềnh đá gồ ghề tạo nên những dải bọt trắng xóa. Tháng Hai âm lịch vừa qua, tiết Thanh Minh tháng Ba đang bước dần tới cửa. Trên những triền đê phù sa màu mỡ ven sông Mã, lớp bùn non mềm mại nuôi dưỡng thảm cỏ xanh mướt mượt mà trải dài đến tận chân trời.

Tại gian nhà ngói ba gian khang trang của gia đình họ Lý ở làng Hải Thôn, khói bếp lam chiều ấm cúng bốc lên nghi ngút qua mái ngói đỏ tươi ven chân rặng phi lao.

Lý Quân đứng bên giếng nước cổ sau nhà. Năm nay hắn vừa tròn mười ba tuổi. Trải qua những năm tháng dầm sương dãi nắng, lao động cật lực cùng những biến cố kinh tâm động phách, vóc dáng thiếu niên đã cao lớn phổng phao, bờ vai nở nang săn chắc như cây nghiến rừng già, nước da rám màu đồng hun của gió biển. Thế nhưng, đôi mắt hắn lại sâu thẳm, tĩnh lặng và trong trẻo lạ thường — đôi mắt của một người đã nếm trải sinh tử, vấp ngã đau đớn mà tự mình đứng dậy, rũ sạch bụi trần để rèn nên tâm tính kiên định như đá Trường Lệ.

Hắn khẽ thò tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc lọ gốm nhỏ.

Bên trong lọ là một giọt linh dịch Trống Đồng cực kỳ tinh khiết được hắn gom góp trong đêm trăng rằm vừa qua. Hắn nghiêng lọ, để giọt sương mai màu xanh lục óng ánh rơi tõm xuống đáy giếng sâu.

"Tõm..."

Một luồng khí tức thanh khiết, ấm áp lập tức lan tỏa khắp mạch nước ngầm. Nước giếng trong vắt bỗng khẽ sủi bọt tăm li ti, tỏa ra một mùi thơm the mát tựa sương sớm đầu cành. Nhờ có dòng nước ngậm linh khí này, cha mẹ hắn suốt những năm qua dẫu dãi gió dầm mưa quanh năm trên sóng nước vẫn tráng kiện lạ thường, hai em nhỏ không một lần ốm đau cảm mạo.

Lý Quân nhìn quanh ngôi nhà ngói ba gian khang trang cùng khoảng sân gạch đỏ au sạch sẽ — cơ ngơi ấm êm mà hắn cùng cha mẹ đã chắt chiu gầy dựng nên sau những năm tháng nhọc nhằn. Hắn biết, thời khắc phải dứt áo ra đi đã cận kề.

Mười năm một lần, cửa ngõ Nam Thiên Thần Khuyết tại Động Từ Thức nơi dãy Nga Sơn sắp sửa mở ra trong tiết Thanh Minh. Đó là cơ duyên ngàn năm có một để bước chân vào Tiên giới, tìm kiếm cội nguồn thân thế và đại đạo trường sinh. Nhưng đối với một người con đất Việt mang nặng ân tình cha mẹ, trước khi bước chân ra đi vì chí lớn, chữ "Hiếu" và chữ "Đễ" trong gia đình phải được chu tất vẹn toàn.

Hắn gom củi khô xếp ngay ngắn đầy ắp chái bếp; bắc thang trèo lên kiểm tra cẩn thận từng hàng ngói mũi hài, chèn lại những viên ngói bị xô lệch sau mùa đông buốt giá để che mưa chắn bão cho cha mẹ; lại dùng chổi tre quét sạch lớp rong rêu trơn trượt trên sân gạch đỏ, nạo vét thông thoáng rãnh thoát nước quanh vườn.

Buổi trưa hôm ấy, Lý Quân đi phiên chợ huyện Quảng Xương. Bằng số tiền công dành dụm được từ những ngày bốc vác thuốc cho y quán và chút bạc phu thuyền tích cóp, hắn không mua cho mình một manh áo mới nào. Hắn cẩn thận chọn mua một chiếc đục thuyền bằng thép rèn sắc ngọt và một cuộn dây thừng bện vỏ cây gai dẻo dai biếu cha Lý Chấn sửa thuyền; mua một chiếc ấm đất nung pha trà biếu mẹ; mua cho hai em xấp giấy quyến trắng tinh, thỏi mực tàu thơm nức cùng bọc bánh đa vừng giòn rụm thơm lừng.

Bữa cơm tối hôm đó diễn ra dưới mái nhà ngói ấm cúng.

Bên ngọn đèn dầu lạc leo lét, mâm cơm đạm bạc nhưng đậm đà phong vị quê hương: Bát canh rau tập tàng nấu với con moi tươi ngọt lịm đầu lưỡi, đĩa cá kho tộ màu cánh gián đậm đà vị gừng nghệ và ớt cay xè, cùng niêu cơm gạo mới dẻo thơm ngào ngạt.

Hai đứa em Lý Hoa và Lý Hiển ăn ngon lành, ríu rít khoe những chữ Nho vừa học được từ thầy đồ trong làng. Lý Quân âu yếm xoa đầu hai em, gắp từng miếng cá ngon nhất vào bát cho cha mẹ, rồi dịu dàng dặn dò:

"Hiển, muội Hoa, hai em ở nhà phải ngoan ngoãn vâng lời cha mẹ. Sáng dậy sớm quét sân gánh nước, chiều tối phụ mẹ nhóm bếp nấu cơm, chăm chỉ học chữ rèn nết. Mấy hôm nữa anh đi xa theo thầy Tuệ Ông lên vùng núi Nga Sơn hái thuốc quý... Hai em phải biết đùm bọc lấy nhau, nghe chưa?"

Lý Hiển ngẩng khuôn mặt bầu bĩnh lên, ngây thơ hỏi:

"Anh Quân đi hái thuốc bao giờ mới về? Nhớ mang cho em mấy quả sim rừng chín mọng nhé!"

"Được, anh sẽ nhớ." Lý Quân mỉm cười, nhưng nơi đáy mắt thoáng gợn một nỗi niềm rưng rưng xúc động.

Lý Chấn đặt bát cơm xuống manh chiếu, ánh mắt người cha từng trải qua muôn trùng sóng gió nhìn chăm chú vào con trai trưởng. Ông nhìn thấy chiếc tay nải da trăn đã được gói ghém cẩn thận nơi góc phản gỗ, nhìn thấy đôi mắt sáng rực kiên định của con trai. Một người cha từng cõng con vượt rừng Ngàn Nưa trong đêm mưa máu, há lại không hiểu rằng đứa con của mình sinh ra không phải để giam mình sau lũy tre làng chài?

Lý Chấn khẽ thở dài một tiếng, bàn tay thô ráp, chai sạn nứt nẻ vì nước mặn đặt lên bờ vai vững chãi của Lý Quân:

"Quân nhi... Con từ nhỏ đã cẩn trọng, hiểu chuyện, lại có duyên phận sâu dày với cụ Tuệ. Chim non đủ lông đủ cánh thì phải bay ra biển lớn. Cha mẹ phận hèn, chỉ mong con đi xa nhớ lấy một điều: Làm người đất Việt, dẫu đi đến chân trời góc bể nào, dẫu gặp vinh hoa phú quý hay hoạn nạn gươm đao, cũng phải giữ lấy cái tâm trong sạch, không phụ lòng trời đất, không thẹn với tổ tiên."

Người mẹ khẽ quay mặt đi giấu giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen, gắp thêm cho con miếng cá kho: "Ăn đi con... Ăn cho chắc dạ mà đi đường xa."

Hơi ấm của tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng như dòng suối ngọt ngào tưới mát tâm can Lý Quân, xua tan đi mọi âu lo, tiếp thêm cho hắn sức mạnh vô song để đương đầu với phong ba bão táp phía trước.

Đêm khuya canh ba.

Làng Hải Thôn chìm sâu trong giấc ngủ tĩnh mịch. Tiếng sóng biển Sầm Sơn vỗ về bờ cát Trường Lệ rì rào như khúc ca muôn thuở.

Lý Quân khoác áo chàm bước sang Tuệ gia y quán.

Dưới giàn hoa thiên lý thoang thoảng hương thơm, Tuệ Ông vẫn ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ mộc, ngọn đèn dầu lạc leo lét soi bóng chòm râu bạc như cước của ông xuống mặt bàn. Trên bàn, một ấm nước chè xanh nghi ngút khói cùng một chiếc tráp thuốc nhỏ bằng gỗ bách.

Lý Quân bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt người thầy già:

"Thưa ân sư, đêm đã khuya, người vẫn chưa nghỉ ngơi?"

Tuệ Ông ngước nhìn đệ tử, ánh mắt hiền từ mà uy nghiêm như bậc cổ thụ trầm mặc trước gió đông. Ông khẽ nâng Lý Quân dậy, chỉ tay sang chiếc ghế đối diện:

"Ngồi xuống đi con. Uống với lão hủ một bát nước chè xanh."

Lý Quân hai tay bưng bát sành, nhấp một ngụm nước chè ấm nóng. Vị chát nhẹ đầu lưỡi nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho vị ngọt hậu thanh tao lan tỏa khắp cuống họng.

Tuệ Ông đẩy chiếc tráp gỗ bách về phía hắn:

"Ngày mai con lên đường tới Nga Sơn. Cõi thế mênh mông, Tiên môn hiểm trở khôn lường. Trong tráp này là những phương thuốc bách thảo do chính tay lão hủ bào chế từ Nam dược: Thuốc giải chướng khí rừng sâu, bột cầm máu liền xương, thuốc xua đuổi rắn rết độc trùng và ba viên Hồi Xuân Đan hộ tâm. Con hãy giữ lấy phòng thân."

Lý Quân trân trọng đón lấy chiếc tráp, nghẹn ngào: "Đại ân dạy dỗ của thầy, đồ nhi khắc cốt ghi tâm."

Tuệ Ông khẽ vuốt râu, ánh mắt nhìn ra khoảng trời đêm sâu thẳm ngoài biển khơi, cất giọng trầm bổng, uyên bác:

"Quân nhi, con theo ta học y ba năm, chữ Nho chữ Nôm đã thông, y lý đã tường, Thập Tam Ngân Châm cũng đã nắm được thần vận. Nhưng hôm nay, trước giờ con bước chân vào con đường tầm tiên vấn đạo, ta muốn con ghi nhớ một đạo lý tối thượng của trời đất."

Lão y dừng lại một nhịp, giọng nói trầm hùng như tiếng chuông đồng ngân vang giữa đêm thanh:

"Người tu đạo phương Bắc trọng pháp lực bá đạo, lấy đoạt trời cướp đất làm vinh, coi vạn vật chúng sinh như cỏ rác để đạp lên mà thăng thiên. Nhưng người nước Nam ta từ thuở các Vua Hùng dựng nước đến nay, tu tiên chính là tu tâm, là hòa hợp với linh khí non sông gấm vóc, là giữ lấy cội nguồn giống nòi! Cổ trận Động Từ Thức là di sản của bậc Thượng Cổ Chân Tiên nước Nam để lại, nơi đó không khảo nghiệm tu vi cao thấp hay đao kiếm sắc bén, mà khảo nghiệm tấm lòng và đạo hạnh của kẻ bước vào! Tâm tà thì vạn kiếp trầm luân trong ảo trận; tâm thiện, chí bền thì non sông che chở, thông thiên triệt địa!"

Từng lời, từng chữ của Tuệ Ông như ngọn hải đăng soi rọi vào tâm thức hỗn mang của thiếu niên mười ba tuổi!

Lý Quân dập đầu ba lạy sát đất:

"Đồ nhi xin khắc ghi lời răn dạy của ân sư! Dẫu thịt nát xương tan, quyết không làm điều trái với đạo trời, không thẹn với non sông đất Việt!"

Tuệ Ông mỉm cười gật đầu, đưa tay đỡ hắn dậy, trong mắt ánh lên niềm tin tưởng vô bờ bến.

Tờ mờ sáng hôm sau.

Sương mù lãng đãng giăng mắc trên mặt nước bến Sầm Sơn. Mặt trời chưa ló rạng, nhưng phương đông đã ửng lên một vệt hồng nhạt như ráng mây đầu xuân.

Lý Quân khoác lên mình bộ quần áo vải thô màu nâu sồng giản dị, đầu đội chiếc nón lá chuốt nan tre kỹ càng, lưng đeo tráp thuốc và tay nải da trăn chống nước, bên trong giắt kín mảnh vỡ Trống Đồng, Thần Khuyết Ngọc Lệnh cùng cuộn cổ giản U Vân Bí Lục.

Hắn bước xuống chiếc thuyền nan nhỏ nép mình bên bãi bồi.

"Vút!"

Mái chèo bằng gỗ nghiến cứng ngắc, nhẵn bóng trong lòng bàn tay chai sạn khẽ gác nước rẽ sóng, chiếc thuyền nan nhẹ nhàng lướt đi trong làn sương mai mờ ảo lạnh buốt. Từng hạt mưa xuân ẩm ướt lất phất đọng trên chiếc nón lá và manh áo tơi gai thô ráp. Lý Quân đứng ở mũi thuyền, ngoái đầu nhìn lại xóm chài thân yêu. Dưới chân rặng phi lao xanh rì, bóng cha mẹ và hai em nhỏ đứng trên dải cát ẩm vẫy tay tiễn biệt nhạt nhòa trong màn sương khói.

Hắn siết chặt cán chèo gỗ cứng, ngực áo khẽ nhói lên một nhịp xúc động, hít sâu một lồng ngực đầy ắp gió biển quê hương, rồi dứt khoát xoay mũi thuyền hướng thẳng vào cửa lạch, ngược dòng sông Mã! Làn nước sông đục ngầu phù sa táp vào mạn thuyền mát lạnh, lớp bùn đỏ màu mỡ dạt vào đôi bờ lau sậy.

Dòng sông Mã buổi sớm mùa xuân cuộn chảy phù sa màu mỡ.

Lý Quân vận dụng yếu lĩnh "Thượng thiện nhược thủy", mượn sức nước đẩy thuyền nan lướt nhanh như tên bắn. Từ hạ lưu Sầm Sơn, hắn ngược dòng qua núi Hàm Rồng sừng sững uy nghiêm, vượt qua Bến Bông, bến Gốm, rồi tiến thẳng về ngã ba sông nơi phân nhánh dòng sông Chu và sông Hoạt.

Đến ngã ba sông, hắn khẽ bẻ lái, đưa thuyền nan rẽ vào dòng sông Hoạt êm ả hiền hòa, xuôi về vùng đất Nga Sơn ở phía đông bắc xứ Thanh.

Càng tiến sâu vào đất Nga Sơn, cảnh sắc non nước càng biến ảo kỳ thú, tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ mở ra trước mắt thiếu niên làng chài.

Hai bên bờ sông Hoạt là bạt ngàn những cánh đồng cói xanh mướt ngút ngàn tầm mắt, rập rờn theo từng cơn gió xuân se lạnh như sóng biển dập dờn. Mùi ngai ngái, thơm ngọt của thân cói non phơi nắng quyện lẫn trong làn mưa phùn giăng mắc. Trên những bãi bồi phù sa, hàng trăm người dân Nga Sơn đang tất bật thu hoạch cói, phơi những sợi cói chẻ đôi nhuộm phẩm đỏ thắm, vàng tươi, trắng ngà trải dài trên bờ đê, chuẩn bị dệt nên những chiếc chiếu hoa nổi tiếng khắp kinh kỳ.

Và nổi bật giữa nền xanh mướt mát của đồng cói phù sa ấy là những rặng núi đá vôi Nga Sơn sừng sững nhô lên giữa mây trời!

Những khối núi đá vôi màu xám tro kỳ vĩ với muôn hình vạn trạng: ngọn thì tựa như con rùa đá khổng lồ đang bò ra biển, ngọn lại như mũi kiếm chọc thủng màn mây, ngọn tựa như bức tường thành thiên nhiên kiên cố che chở cho xóm làng. Trên những vách đá dựng đứng cheo leo, hàng ngàn gốc đào rừng cổ thụ đang đồng loạt bung nở hoa đỏ thắm! Từng cánh hoa đào rụng lả tả theo gió xuân, rơi rắc xuống dòng sông Hoạt trong veo, dập dềnh trôi theo làn nước tựa như những chiếc thuyền hoa nhỏ nhắn của cõi tiên bồng.

"Đẹp quá..." Lý Quân buông lơi mái chèo, ngỡ ngàng thốt lên.

Hắn từng thấy vẻ dữ dội của biển khơi Sầm Sơn, từng nếm trải sự âm u rùng rợn của rừng thiêng Ngàn Nưa, nhưng chưa bao giờ hắn được chiêm ngưỡng một vùng non nước vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng, thoát tục như vùng đất Nga Sơn này!

Trưa hôm ấy, thuyền nan của Lý Quân cập vào bến đá dưới chân núi Thần Khuyết, gần khu vực đền thờ Mai An Tiêm và chùa Hàn Sơn.

Đúng vào dịp tiết Thanh Minh, nơi đây tấp nập người trần tục từ khắp các vùng phủ Hoằng Hóa, Hà Trung, Tĩnh Gia nô nức kéo về trẩy hội chùa Tiên. Khắp bến sông rộn rã tiếng cười nói, tiếng hò khoan đối đáp mộc mạc của những chàng trai cô gái dệt chiếu, mùi hương trầm nghi ngút bay ra từ ngôi đền cổ kính.

Trên các sạp hàng ven sông, những trái dưa hấu đỏ au ngọt lịm — giống dưa truyền thuyết của ông tổ Mai An Tiêm khai phá nơi bãi cát hoang — được bổ ra mời chào khách thập phương.

Lý Quân buộc thuyền nan vào một gốc dừa nước, bước lên bờ. Hắn ghé vào một quán nước chè vối ven đường, gọi một bát chè xanh cùng một miếng dưa đỏ lót dạ sau chặng đường dài chèo chống.

Thế nhưng, khi vừa ngồi xuống chiếc ghế tre, đôi tai thính nhạy của một tu sĩ Luyện Khí tầng ba và linh giác mẫn cảm từ công pháp Thủy Linh lập tức khiến Lý Quân khẽ rùng mình!

Dưới vẻ ngoài náo nhiệt, ồn ã của lễ hội dân gian phàm trần, không gian nơi đây đang ẩn giấu những dao động linh khí cực kỳ kỳ dị và căng thẳng!

Ánh mắt Lý Quân kín đáo quét qua đám đông.

Ở quán trà đối diện, ba người đàn ông trung niên mặc áo đạo bào rách rưới bằng vải thô, đầu đội nón lá rách, tay cầm la bàn phong thủy bằng đồng thau đang thì thầm to nhỏ. Trên người bọn họ tỏa ra linh áp nhàn nhạt của Luyện Khí tầng bốn, tầng năm — đó là những tán tu bản địa của đất Nam Thiên, nghe tin phong thanh về cổ trận xuất hiện cũng lén lút tìm về săn lùng cơ duyên!

Thế nhưng, điều khiến da gà toàn thân Lý Quân dựng đứng lên không phải là đám tán tu kia.

Mà là ở góc khuất của rặng nhãn cổ thụ phía sau bến đá!

Nơi đó, bốn bóng người to lớn mặc áo choàng đen trùm kín đầu, đeo mặt nạ quỷ dữ bằng gỗ mun, đang đứng im lìm như những bức tượng đá giữa làn mưa phùn. Trên người bọn chúng tỏa ra một luồng khí tức tanh nồng của huyết sát và hơi lạnh căm căm quen thuộc — thứ khí tức giống hệt với tên ma tu áo đen trên chiếc thuyền đinh chỉ huy ở Ngã Ba Giàng và độc khí của Mã Tiêu!

"Tà tu Hắc Sát Môn phương Bắc!"

Ánh mắt Lý Quân đanh lại. Bàn tay hắn khẽ siết chặt chén nước chè vối.

Quả nhiên lũ tà ma này không hề từ bỏ! Dù mất Thần Khuyết Ngọc Lệnh ở sông Mã, dù âm mưu của Mã Tiêu bị vạch trần ở Sầm Sơn, bọn chúng vẫn cử những cao thủ tinh nhuệ nhất lần mò về Nga Sơn, rình rập quanh Động Từ Thức để tìm cách đục nước béo cò, thậm chí toan tính dùng vũ lực giết người đoạt bảo vật khi cấm chế hé mở!

Chính lúc ấy, trong lồng ngực Lý Quân, một biến cố lạ lùng bùng nổ!

"Rung... ong..."

Miếng ngọc bội Thần Khuyết và cuộn thẻ tre U Vân Bí Lục giắt chặt trước ngực hắn bỗng đồng thời nóng rực lên như hòn than hồng! Mảnh vỡ Trống Đồng Đông Sơn cũng khẽ chấn động, phát ra một luồng sinh khí ấm áp chảy tràn khắp kinh mạch!

Lý Quân giật mình ngước nhìn lên vách núi đá vôi Thần Khuyết sừng sững phía trước.

Trên lưng chừng vách núi dựng đứng, nơi có một vòm hang đá hình vòng cung ẩn hiện sau những rặng đào rừng đỏ thắm — chính là cửa Động Từ Thức!

Lúc này, một làn sương mù màu tía nhạt kỳ ảo (tử hà) bỗng từ trong lòng hang đá cuồn cuộn tràn ra, bao phủ lấy toàn bộ vách núi. Trong làn sương tía ấy, những vệt phù văn chữ Vân Triện cổ xưa lấp lánh ẩn hiện như ngàn vạn vì sao sa giữa ban ngày!

Một luồng uy áp Thượng Cổ Chân Tiên mênh mông như biển cả từ từ thức tỉnh!

Động Từ Thức... đã bắt đầu chuyển động!

Thời khắc định mệnh của cuộc đời thiếu niên làng chài mười ba tuổi đã điểm!

Lý Quân đặt bát nước chè xuống bàn, kéo sụp vành nón lá che khuất nửa khuôn mặt trầm tĩnh. Hắn đứng dậy, bước chân vững chãi như bàn thạch, hòa mình vào dòng người trẩy hội đang đổ dồn về phía chân núi thiêng.

Một bàn cờ thế cuộc ngàn năm giữa ánh sáng và bóng tối, giữa đạo tâm và tà niệm, giữa người con đất Việt và lũ giặc ngoại bang phương Bắc... sắp sửa mở ra một ván cờ sinh tử long trời lở đất nơi cửa động bồng lai!

THƠ KẾT CHƯƠNG:

Tác giả: Xuân Hội

Gió thổi Nga Sơn rộn biển khơi,
Thuyền nan rẽ sóng dạt mây trời.
Ơn sâu dốc dạ đền ân phụ,
Chí lớn vươn mình rạng sáng đời.
Động thẳm hoa đào vương cõi tục,
Cửa tiên mây khói ngút phương vời.
Nga Sơn dặm ruỗi bền gan thép,
Mảnh áo phong trần dạ chẳng vơi.

0