Sơn hải vấn đạo

Đang ra

Sơn hải vấn đạo

I Tác giả: ia_m_ai
Cây Bút Triển Vọng
Tiên hiệp Tu tiên Tu luyện Thăng cấp
155Chương
2.6KLượt đọc
2độc giả quan tâm
1đề cử hợp lệ
183.9KChữ

Số liệu quan tâm và đề cử đã được điều chỉnh để hạn chế tương tác bất thường, nhằm bảo đảm công bằng cho các tác phẩm.

Đọc từ đầu Chương mới nhất
Đề cử Báo cáo

Không thiên tài. Không may mắn. Không hậu thuẫn. Trần Mặc đến Minh Uyên Môn vào một buổi tờ mờ sáng ở bến Dạ, mang theo duy nhất một thứ: thói quen nhìn thấp một thoáng trước khi nhìn thẳng vào người đối diện. Ngũ Vân Thạch sáng đều bốn vân — Kim, Thủy, Hỏa, Thổ — thiếu Mộc. Tạp linh căn. Ngoại môn. Không tài nguyên long mạch chính. Trong mắt vương triều họ Vương và mười tông môn lớn của Văn Lang, hắn là loại đệ tử để quên. Phạm Hải Dực — thuần Thủy gia tộc đời thứ ba — cười khinh hắn ngay buổi khảo hạch đầu. Mạc Huyền — song hệ Thủy Thổ, gương mặt thân thiện không bao giờ chạm đến mắt — chìa tay làm bạn. Cả hai đều nhầm về hắn, theo hai cách khác nhau. Vì dưới lớp sương của hồ Dạ Trạch, dưới rễ cây già của núi Ngàn Hống, dưới cả hệ thống ngũ hành mà ai cũng coi là mặc định, tồn tại một mạch long khí cổ hơn cả vương triều — không thuộc hành nào, không thuộc ai. Một thế lực không tên đang săn lùng những kẻ tạp linh căn năm hệ trên khắp lãnh thổ. Một ẩn tu đã đặt chân đến mạch ấy rồi chủ động quay lưng. Và Trần Mặc — kẻ không tin bất kỳ ai, kể cả chính mình — sắp phát hiện ra rằng "tạp" và "hỗn nguyên" trông giống nhau trên đá khảo hạch, nhưng khác nhau ở chỗ nào thì cả thiên hạ đã quên. Từ Luyện Khí đến Hóa Thần. Từ một sân khảo hạch đá xám đến long mạch quốc gia dưới lòng kinh đô. Sơn Hải Vạn Đạo — vạn con đường, một câu hỏi: kẻ không tin ai có thể xây được điều gì bền vững, hay sự cẩn trọng tuyệt đối cuối cùng chỉ là một tên gọi khác của cô đơn?

Mục lục

Danh sách chương

155 chương Chương cũ
Chương 101: Nợ Không Trả Được Chương 102: Mảnh Cuối Cùng Chương 103: Trình Bày Trước Đinh Huyền Cơ Chương 104: Đúng Mà Không Thắng Chương 105: Mạc Huyền Rời Đi Chương 106: Lệnh Không Có Tên Chương 107: Cổng Mở Ra Phía Không Ai Biết Chương 108: Thị Trấn Ven Sông — Người Không Tu Luyện Sống Thế Nào Chương 109: Hồng Lô Tông — Lò Luyện Không Ngủ Chương 110: Giá Của Đan Dược Là Thông Tin Chương 111: Nguyễn Phong Tử Và Câu Hỏi Không Mời Chương 112: Vùng Mỏ Phía Đông — Long Cốt Đường Chương 113: Trưởng Lão Không Nên Nói Chương 114: Đường Về Biển — Thương Đội Tàu Chương 115: Lam Hải Môn — Cửa Nước Mặn Chương 116: Lời Mời Không Có Điều Kiện Chương 117: Hoang Dã — Không Có Quy Tắc Nào Ở Đây Chương 118: Dương Thanh Lãng — Gió Chạm Mặt Nước Chương 119: Bí Cảnh Nước — Đặt Nền Chương 120: Vũ Liệt Phong — Người Đến Trước Bóng Tối