Tàn Hoả

Quyển 2: Những Người Còn Sống

Chương 2: Đứa Trẻ Không Khóc

Đăng: 01/08/2026 10:34 3,136 từ 2 lượt đọc

Sáng hôm sau, Long Khiếu Thiên tìm tới khu lều bị cô lập ngay khi buổi huấn luyện tuần tra kết thúc sớm hơn dự kiến.

Hắn không định làm điều đó một cách bí mật. Hai mươi năm trong nghề đã dạy hắn rằng những cuộc điều tra kín đáo, giấu giếm thường tự tạo ra nhiều nghi ngờ hơn là một sự quan tâm công khai, đường hoàng. Nếu ai đó hỏi vì sao hắn tới khu vực này, hắn đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời đơn giản và trung thực: hắn thấy một đứa trẻ đứng một mình trong bóng tối ba đêm liên tiếp, và với tư cách một người cha, hắn không thể bỏ qua điều đó.

Khu lều nằm khuất sau hai dãy kho chứa lương thực, cách biệt hẳn với phần còn lại của trại bởi một lớp lưới thép cao ngang ngực người lớn, đủ để ngăn trẻ nhỏ chạy lung tung nhưng không đủ để gọi là một hàng rào giam giữ thực sự. Vài túp lều bạt nhỏ dựng sát nhau, một khoảng sân đất nện ở giữa, nơi có thể từng được dùng làm chỗ chơi đùa cho trẻ mồ côi trong trại, giờ chỉ còn vài món đồ chơi tự chế nằm lăn lóc, phủ bụi.

Một người phụ nữ trạc năm mươi tuổi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ ọp ẹp trước cửa lều lớn nhất, tay vá lại một chiếc áo trẻ con đã sờn rách nhiều chỗ. Bà ngẩng lên khi thấy Long Khiếu Thiên bước tới, ánh mắt có chút cảnh giác nhưng không thù địch.

"Anh là người mới, đúng không?" Bà hỏi, đặt kim chỉ xuống đùi. "Người đứng ra bênh vực Lão Trần hôm qua."

"Vâng." Long Khiếu Thiên đáp, không ngạc nhiên vì bà biết chuyện đó. Trong một nơi chật hẹp như Trường An, tin tức lan nhanh hơn bất cứ điều gì khác. "Tôi là Long Khiếu Thiên. Tôi phụ trách một phần huấn luyện đội tuần tra."

"Vương Tú Anh." Bà tự giới thiệu, cuộn lại chiếc áo đang vá, đặt nó vào một chiếc giỏ mây bên cạnh. "Tôi trông coi khu này. Anh tới tìm ai?"

"Tối qua tôi thấy một đứa trẻ đứng ở rìa khu lều này, quay mặt ra ngoài hàng rào." Long Khiếu Thiên nói, chọn từng lời cẩn thận. "Người bạn đi cùng tôi nói đã thấy nó đứng đúng vị trí đó ba đêm liền. Tôi chỉ muốn biết cháu bé có ổn không."

Vương Tú Anh im lặng một lúc, ánh mắt bà đảo nhanh về phía một túp lều nhỏ hơn ở góc xa của khoảng sân, rồi quay lại nhìn Long Khiếu Thiên, như đang cân nhắc xem có nên nói thật hay không.

"Đó là Nghê Tiểu Nhi." Bà nói cuối cùng, giọng hạ thấp dù xung quanh chẳng có ai khác nghe được. "Con bé không giống những đứa trẻ khác ở đây."

"Không giống như thế nào?"

Vương Tú Anh thở dài, một hơi thở nặng nề của người đã chứng kiến quá nhiều thứ để còn ngạc nhiên trước bất cứ điều gì, nhưng vẫn chưa học được cách hoàn toàn dửng dưng.

"Con bé không khóc." Bà nói. "Từ ngày nó tới đây, tôi chưa từng thấy nó khóc một lần nào, kể cả khi bị ngã trầy đầu gối, kể cả khi..." Bà ngừng lại, rồi tiếp tục, giọng chậm hơn. "Kể cả khi mẹ nó qua đời."

Long Khiếu Thiên đứng im, chờ bà kể tiếp, không thúc giục, đúng cách hắn vẫn luôn để một nhân chứng tự tìm nhịp điệu của riêng họ khi kể lại một câu chuyện khó khăn.

"Mẹ con bé tên Tô Uyển." Vương Tú Anh nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dãy kho chứa phía sau, như đang nhìn thấy một điều gì đó không còn tồn tại nữa. "Bà ấy tới Trường An trong đợt đầu tiên, trước cả khi bức tường này được dựng xong hoàn chỉnh. Lúc đó bà ấy vẫn còn là một người mẹ bình thường, chăm chút cho con từng chút một, dạy con hát, dạy con đan len. Tôi còn nhớ có lần thấy bà ấy ngồi cả buổi chiều tết tóc cho Tiểu Nhi, vừa tết vừa kể chuyện cổ tích, con bé cười suốt."

"Rồi chuyện gì xảy ra?"

"Không ai biết chính xác." Vương Tú Anh lắc đầu. "Chỉ biết dần dần, bà ấy đổi khác. Đầu tiên là những chuyện nhỏ, quên không gọi con dậy đúng giờ, quên chia phần ăn cho con trước khi ăn phần của mình, những chuyện một người mẹ bình thường không bao giờ quên. Rồi tệ hơn. Bà ấy nhìn con gái mình như nhìn một người xa lạ. Có lần tôi thấy Tiểu Nhi ngã, khóc thét lên gọi mẹ, mà Tô Uyển chỉ đứng đó, nhìn con bé, không một chút phản ứng nào trên mặt, như đang nhìn một cái cây đổ chứ không phải con ruột mình đang đau."

Long Khiếu Thiên cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì câu chuyện quá kỳ lạ, mà vì nó gợi lên trong hắn một nỗi sợ mơ hồ hắn chưa dám gọi tên, về việc con người có thể mất đi những gì trong quá trình cố gắng sống sót qua một thế giới đã đổi khác thế này.

"Bà ấy không đánh con, không bỏ đói con." Vương Tú Anh tiếp tục, như đang cố giải thích một điều khó giải thích. "Bà ấy vẫn cho con ăn, vẫn giữ con sạch sẽ, làm đúng mọi bổn phận một người mẹ cần làm. Nhưng không còn chút hơi ấm nào trong đó nữa. Cứ như tất cả những gì gọi là tình cảm bên trong bà ấy đã bị rút cạn, chỉ còn lại vỏ ngoài của các thói quen. Người trong trại đồn rằng bà ấy đã Giác Tỉnh một loại năng lực gì đó, nhưng cái giá phải trả là mất đi khả năng gắn bó với người khác, kể cả với chính con mình."

"Bà ấy giờ ở đâu?"

Vương Tú Anh im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, ánh mắt bà cụp xuống nhìn đôi tay đang đan vào nhau trên đùi.

"Mất rồi." Bà nói, rất khẽ. "Ba tháng trước. Bà ấy đi ra ngoài tường một mình, giữa đêm, không ai biết vì sao, không ai ngăn được vì lúc đó không ai để ý bà ấy đã rời khỏi lều. Sáng hôm sau người ta tìm thấy dấu vết ngoài cánh đồng, không tìm thấy xác. Có lẽ xác sống đã tìm ra bà ấy trước." Bà ngừng lại, rồi nói thêm, giọng nghẹn lại một chút. "Tiểu Nhi không khóc khi nghe tin đó. Con bé chỉ hỏi tôi một câu, mẹ con có còn nhớ mặt con không, trước khi... Tôi không biết trả lời sao cho đúng, nên tôi chỉ ôm nó vào lòng. Nó để tôi ôm, nhưng nó không ôm lại. Nó chưa từng ôm lại ai kể từ đó."

Long Khiếu Thiên đứng lặng, những lời của Vương Tú Anh đọng lại trong ngực hắn nặng nề như một tảng đá. Hắn nghĩ tới Chu Nhược Vy, tới cách nàng vẫn xếp gối gọn gàng cho con trai ngay cả trong những phút cuối cùng trước khi phải bỏ chạy khỏi nhà, một chi tiết nhỏ nhặt nhưng chứa đựng cả một tình yêu không gì lay chuyển được. Và hắn nghĩ tới Tô Uyển, người mẹ đã đến Trường An với đầy đủ tình yêu ấy, rồi dần dần đánh mất nó, không phải vì bị ai tước đoạt bằng bạo lực, mà vì một cái giá vô hình nào đó mà thế giới mới này áp đặt lên những người đã Giác Tỉnh.

"Tôi có thể gặp cháu bé không?" Hắn hỏi.

Vương Tú Anh gật đầu, chỉ tay về phía túp lều nhỏ ở góc xa. "Nó ở trong đó, hoặc đang đứng ở rìa hàng rào như mọi khi. Nhưng đừng mong nó nói nhiều. Con bé kiệm lời lắm."

Long Khiếu Thiên cảm ơn bà, rồi bước về phía túp lều được chỉ, nhưng chưa kịp tới nơi, hắn đã nhìn thấy Nghê Tiểu Nhi đứng đúng ở vị trí Vương Tú Anh vừa nói, tại rìa hàng rào lưới thép, quay mặt ra ngoài, về phía cánh đồng trống trải bên kia tường thành.

Đứa trẻ nhỏ hơn hắn tưởng, có lẽ chỉ bảy tám tuổi, tóc đen cắt ngắn ngang vai, mặc một chiếc áo cũ đã sờn nhưng sạch sẽ. Nó đứng thẳng lưng, hai tay buông thõng hai bên, hoàn toàn bất động, không giống dáng đứng của một đứa trẻ đang chơi đùa hay khám phá, mà giống một người lính đang canh gác một điều gì đó chỉ riêng nó biết.

"Chào cháu." Long Khiếu Thiên nói, dừng lại cách con bé vài bước, giữ khoảng cách vừa đủ để không khiến nó cảm thấy bị đe dọa. "Chú là Long Khiếu Thiên."

Nghê Tiểu Nhi quay đầu lại, nhìn hắn bằng một ánh mắt phẳng lặng đến mức khiến Long Khiếu Thiên phải kìm lại một cơn rùng mình nhẹ. Không phải sự sợ hãi, không phải sự tò mò thường thấy ở trẻ con khi gặp người lạ. Chỉ là một sự quan sát khách quan, lạnh lùng, như thể nó đang đánh giá hắn theo cách một người trưởng thành đánh giá một mối nguy tiềm ẩn, chứ không phải cách một đứa trẻ nhìn một người lớn mới quen.

"Cháu đang nhìn gì vậy?" Hắn hỏi, nhẹ nhàng.

"Bên ngoài." Nghê Tiểu Nhi đáp, giọng nói đều đều, không mang chút cảm xúc nào, dù câu trả lời quá ngắn để nói lên được điều gì.

"Cháu tìm ai à?"

Con bé không trả lời ngay. Nó quay đầu lại, tiếp tục nhìn ra cánh đồng trống, và trong khoảnh khắc im lặng đó, Long Khiếu Thiên gần như nghĩ nó sẽ không nói gì thêm nữa.

"Mẹ cháu từng nói," nó nói cuối cùng, giọng vẫn đều đều như trước, "nếu cháu đứng đủ lâu ở một chỗ, người đi lạc sẽ tìm thấy đường về."

Câu nói ấy khiến ngực Long Khiếu Thiên thắt lại. Hắn không biết Tô Uyển đã nói câu đó vào lúc nào, trước hay sau khi bà bắt đầu đổi khác, nhưng dù là lúc nào, giờ đây nó đã trở thành một nghi thức, một lời hứa đứa con gái nhỏ vẫn đang giữ, dù người mẹ đã không còn ở đó để chứng kiến.

"Cháu vẫn nghĩ mẹ sẽ về à?" Hắn hỏi, cố giữ giọng thật nhẹ nhàng.

"Không." Nghê Tiểu Nhi đáp, không do dự, không một chút run rẩy trong giọng nói. "Cô Vương nói mẹ cháu chết rồi. Cháu tin cô ấy."

Sự thẳng thắn lạnh lùng trong câu trả lời đó khiến Long Khiếu Thiên khựng lại. Một đứa trẻ bình thường, dù có chấp nhận sự thật đến đâu, cũng thường mang theo một chút gì đó của nỗi đau khi nói về cái chết của mẹ mình, một sự ngập ngừng, một ánh mắt cụp xuống, một giọng nói khẽ vỡ. Nghê Tiểu Nhi không có bất cứ dấu hiệu nào trong số đó.

"Vậy sao cháu vẫn đứng đây mỗi tối?" Hắn hỏi.

Lần này, con bé im lặng lâu hơn, và khi nó trả lời, có một khoảng dừng rất nhỏ trước câu nói, khoảng dừng duy nhất trong suốt cuộc trò chuyện khiến Long Khiếu Thiên cảm nhận được một điều gì đó, dù rất mờ nhạt, vẫn còn sống bên trong đứa trẻ này.

"Cháu không biết." Nó nói. "Chỉ là chân cháu tự đưa cháu tới đây."

Đúng lúc đó, Tiểu Yên chạy tới từ phía sau Long Khiếu Thiên, thở hổn hển vì vừa chạy một quãng đường dài từ khu lều gia đình. Con bé dừng lại cách Nghê Tiểu Nhi vài bước, nhìn nó với ánh mắt tò mò không giấu diếm, khác hẳn sự dè dặt Long Khiếu Thiên vẫn giữ.

"Chào." Tiểu Yên nói, đơn giản, không chút ngập ngừng. "Tớ là Tiểu Yên."

Nghê Tiểu Nhi nhìn cô bé một lúc, không trả lời ngay, nhưng cũng không quay đi như hắn tưởng nó sẽ làm.

"Nghê Tiểu Nhi." Nó nói cuối cùng.

"Cậu đứng đây làm gì?" Tiểu Yên hỏi, bước tới gần hơn một chút, đứng cạnh Nghê Tiểu Nhi, cùng nhìn ra cánh đồng trống bên ngoài hàng rào.

"Chờ." Nghê Tiểu Nhi đáp, ngắn gọn như mọi câu trả lời khác của nó.

"Chờ ai?"

"Tớ không biết." Con bé nói, và lần này, có một điều gì đó trong giọng nói của nó thay đổi rất nhẹ, một sự bối rối mơ hồ mà trước đó chưa từng xuất hiện khi nó nói chuyện với Long Khiếu Thiên. "Chỉ là tớ vẫn chờ."

Tiểu Yên không hỏi thêm. Nó chỉ đứng đó, im lặng cùng Nghê Tiểu Nhi, nhìn ra cánh đồng, và Long Khiếu Thiên nhận ra một điều lạ lùng đang xảy ra trước mắt hắn: hai đứa trẻ, một đứa từng khóc nức nở khi chứng kiến cha mình chết trước cổng sắt, một đứa dường như đã quên mất cách khóc từ lâu, giờ đứng cạnh nhau trong im lặng, và sự im lặng ấy, dù không có một lời an ủi nào, dường như vẫn mang lại điều gì đó cho cả hai.

"Ba con muốn con về nhà." Tiểu Yên nói với Nghê Tiểu Nhi sau một lúc, dùng từ "ba" để chỉ Long Khiếu Thiên một cách tự nhiên đến mức chính con bé có lẽ cũng không nhận ra mình vừa nói gì. "Cậu có muốn đi cùng bọn tớ không? Cô Nhược Vy nấu cháo ngon lắm."

Nghê Tiểu Nhi quay đầu lại, nhìn Tiểu Yên, rồi nhìn Long Khiếu Thiên, ánh mắt phẳng lặng của nó dường như dao động rất nhẹ, gần như không thể nhận ra nếu không quan sát kỹ.

"Không." Nó nói. "Cháu phải ở đây. Nếu mẹ cháu tìm về mà không thấy cháu ở chỗ cũ, mẹ sẽ không biết đường tìm tiếp."

Câu nói ấy, dù mang một logic trẻ con không còn hợp lý sau khi chính nó vừa thừa nhận mẹ mình đã chết, lại chứa đựng một nỗi đau sâu sắc đến mức Long Khiếu Thiên không nỡ phản bác. Có lẽ đây chính là cách duy nhất Nghê Tiểu Nhi còn giữ được để không hoàn toàn buông bỏ một điều gì đó, dù chính nó cũng không còn tin vào điều đó nữa.

"Vậy chú sẽ để cháu ở đây." Long Khiếu Thiên nói, giọng dịu dàng. "Nhưng nếu cháu đổi ý, cửa lều nhà chú luôn mở. Cháu biết chỗ tìm chú rồi."

Nghê Tiểu Nhi không trả lời, chỉ gật đầu rất khẽ, gần như không thể nhận ra, rồi quay lại nhìn ra cánh đồng trống như trước.

Trên đường trở về, Tiểu Yên nắm chặt tay Long Khiếu Thiên hơn bình thường, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Sao không ai đưa bạn ấy về sống chung với người khác?" Nó hỏi, giọng ngây thơ nhưng câu hỏi lại xoáy sâu vào một điều Long Khiếu Thiên chưa từng nghĩ tới rõ ràng cho tới lúc này. "Bạn ấy không có ba mẹ nữa, đúng không? Giống con."

Long Khiếu Thiên dừng bước, nhìn xuống con bé, cố tìm một câu trả lời đủ trung thực mà không khiến nó thêm lo lắng.

"Chú không biết." Hắn nói thật. "Có lẽ chưa ai đủ can đảm nhận nuôi một đứa trẻ như vậy. Hoặc có lẽ, trong một nơi như Trường An, người ta không còn đủ chỗ trong lòng để nghĩ tới việc đó nữa."

Câu trả lời ấy khiến chính hắn cảm thấy khó chịu ngay khi vừa nói ra, vì nó gợi lên một điều hắn không muốn thừa nhận: rằng ở một nơi vận hành theo những con số trên tấm bảng chỉ tiêu tuần, một đứa trẻ không đóng góp được gì, không mang lại lợi ích rõ ràng nào cho cộng đồng, rất dễ trở thành một chi tiết bị bỏ quên, giống như cái tên chưa bị gạch của Lão Trần, chỉ đang chờ tới lượt mình.

Hắn nghĩ tới câu hỏi Nhất Lang từng đặt ra cho hắn ngoài cổng, ngày họ vừa đoàn tụ, về việc liệu hắn có định thích nghi hay không. Và giờ đây, đứng đây, nhìn về phía khu lều cô lập nơi Nghê Tiểu Nhi vẫn đứng một mình trong bóng tối chờ đợi một người sẽ không bao giờ quay lại, Long Khiếu Thiên hiểu rõ hơn bao giờ hết cái giá thật sự của sự thích nghi ấy. Nó không chỉ là việc chấp nhận luật lệ tàn nhẫn của Phương Chính Nghị. Nó là việc dần dần học cách không còn nhìn thấy những đứa trẻ như Nghê Tiểu Nhi nữa, học cách bước ngang qua chúng mà không còn cảm thấy gì, như cách chính mẹ nó đã học được trước khi mất đi hoàn toàn khả năng ấy.

Đêm đó, khi Long Khiếu Thiên lại đứng trên tường thành, nhìn xuống khu lều cô lập nơi bóng dáng nhỏ bé của Nghê Tiểu Nhi vẫn đứng đúng vị trí cũ, quay mặt ra ngoài bóng tối, hắn tự hỏi liệu có phải chính hắn cũng đang dần đi trên con đường ấy, con đường mà mỗi ngày, mỗi luật lệ hắn buộc phải chấp nhận để giữ gia đình mình an toàn, đang âm thầm bào mòn đi một phần nào đó trong hắn mà hắn còn chưa nhận ra.

Câu hỏi cũ của hắn, ta giữ được ai, giờ đã mọc thêm một nhánh mới, sắc bén hơn, khó trả lời hơn.

Ta sẽ đánh mất bao nhiêu phần của chính mình, trong lúc cố gắng giữ lấy những người còn lại?

Phía xa, dưới ánh trăng mờ nhạt, Nghê Tiểu Nhi vẫn đứng đó, bất động, chờ đợi một điều nó biết rõ sẽ không bao giờ tới, và không ai trong bức tường kiên cố này, kể cả chính Long Khiếu Thiên, biết được liệu có ngày nào con bé sẽ thôi chờ đợi, hay sẽ tiếp tục đứng đó mãi mãi, cho tới khi tất cả những gì còn sót lại trong nó cũng lặng lẽ tan biến, giống như mẹ nó đã từng.


0
Ủng hộ tác giả Lạc Nam Tử Nếu yêu thích tác phẩm, bạn hãy ủng hộ mình một ly cafe kèm lời góp ý để mình tiến bộ hơn nhé. X...