Chương 3: Tiếng Gõ
Âm thanh đó không biến mất.
Nó cũng không vội vã.
Long Khiếu Thiên tỉnh hẳn khỏi giấc ngủ chập chờn, lưng vẫn dựa vào tường phòng khách, tay đã siết lấy báng súng từ trước khi ý thức kịp bắt kịp phản xạ. Bóng tối trong căn nhà đặc quánh, chỉ có một vệt sáng bạc mờ của ánh trăng lọt qua khe rèm cửa sổ hắn đã trèo vào lúc chiều.
Hắn nín thở, lắng nghe.
Tiếng động đến từ phía cuối con phố lúc nãy giờ đã gần hơn. Một nhịp kéo lê đều đặn - không phải bước chân bình thường, mà như có một bên chân không nhấc hẳn khỏi mặt đất, cứ lê theo sau bên còn lại. Nhịp điệu ấy dừng lại sau mỗi vài giây, im bặt, rồi lại tiếp tục, như thể thứ gì đó đang dừng để xác định phương hướng.
Nó đang tiến về phía căn nhà.
Long Khiếu Thiên đứng dậy khỏi góc phòng thật chậm, thật nhẹ, tránh để sàn gỗ kêu lên dưới trọng lượng cơ thể. Hắn men theo tường, tiến về phía cửa sổ đã chặn rèm, đứng nép sát vào mép tường bên cạnh khung cửa - vị trí một sĩ quan được huấn luyện luôn chọn theo bản năng, không đứng thẳng trước một ô cửa khi chưa biết điều gì đang ở phía bên kia.
Tiếng kéo lê dừng hẳn.
Ngay trước cửa nhà.
Im lặng kéo dài đủ lâu để Long Khiếu Thiên bắt đầu tự hỏi liệu mình có tưởng tượng ra toàn bộ chuyện này không - cùng loại nghi ngờ đã đến với hắn lúc chiều, trên nóc tòa nhà kia. Hắn gần như đã định bước ra khỏi vị trí nép mình, khi âm thanh tiếp theo vang lên, rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Ba tiếng gõ, đều đặn, cách nhau bằng một khoảng lặng bằng nhau tuyệt đối - không phải tiếng va chạm ngẫu nhiên của một vật thể lăn theo gió, không phải tiếng cành cây gõ vào kính. Đó là tiếng gõ cửa.
Tiếng gõ cửa của một con người đang xin được vào.
Trong một khoảnh khắc, mọi bản năng cảnh giác trong Long Khiếu Thiên khựng lại, nhường chỗ cho một thứ bản năng khác, sâu hơn, khó cưỡng hơn - thứ đã khiến hắn chọn nghề này ngay từ đầu.
Có người ngoài đó.
Một người sống sót, có lẽ đã đi lang thang cả ngày, nhìn thấy dấu hiệu có ai đó trong căn nhà này - ánh sáng lọt ra dù rất khẽ, hay đơn giản chỉ là một sự may mắn tuyệt vọng - và đang gõ cửa cầu xin được vào, không dám gọi lớn vì sợ thu hút thứ gì khác.
Miệng hắn đã hé mở để cất tiếng hỏi.
Rồi hắn khựng lại.
Dòng chữ trên tường bệnh viện hiện về trong đầu hắn, rõ ràng đến lạnh người: Nếu còn nghe thấy giọng nói - đừng tin.
Hai mươi năm kinh nghiệm không phải để dạy hắn tin vào trực giác đầu tiên. Nó dạy hắn kiểm chứng trước khi hành động - dù chỉ mất thêm ba giây.
Long Khiếu Thiên nhích người, thật chậm, đến khe hở nhỏ giữa hai lớp rèm nơi cửa sổ, nơi hắn có thể nhìn ra ngoài mà không phải lộ diện hoàn toàn.
Ánh trăng đủ sáng để hắn nhìn thấy nó.
Một dáng người đứng ngay trước cửa, quay lưng lại phía cửa sổ hắn đang nấp - như thể vừa mới gõ xong ở cửa chính và đang chuẩn bị làm điều đó thêm lần nữa. Dáng đứng nghiêng lệch bất thường, một bên vai sụp thấp hơn bên còn lại. Quần áo rách toạc từng mảng, để lộ phần da đã chuyển sang một màu xám xanh nhợt nhạt dưới ánh trăng - thứ màu da không thuộc về bất cứ ai còn sống.
Khi nó xoay người lại - chậm rãi, cứng đờ, như một con rối bị giật dây sai khớp - Long Khiếu Thiên nhìn thấy phần còn lại.
Nửa khuôn mặt bên trái đã mất, để lộ hàm răng và một phần xương gò má trắng hếu. Con mắt còn lại đục ngầu, không có tiêu điểm, không có sự sống, nhưng vẫn cử động - quét ngang qua mặt tiền căn nhà với một thứ chuyển động chậm rãi gần giống như đang tìm kiếm.
Không phải một người sống sót.
Long Khiếu Thiên lùi khỏi khe rèm, tim đập dồn trong lồng ngực đến mức hắn sợ chính âm thanh đó cũng đủ để bị nghe thấy.
Ba giây trước, hắn suýt mở cửa.
Nó gõ lần thứ ba.
Cốc.
Rồi im lặng.
Long Khiếu Thiên đứng bất động sau tấm rèm, một tay bịt miệng để kiểm soát nhịp thở đang dồn dập, tay kia siết chặt báng súng nhưng chưa rút ra khỏi bao. Ba viên đạn. Nếu bắn, tiếng nổ sẽ vang xa hàng trăm mét trong đêm tĩnh lặng này - và nếu ngoài kia còn nhiều thứ giống vậy, hắn vừa mới tự tay treo một tấm biển mời gọi tất cả bọn chúng.
Hắn cần một phương án khác.
Mắt hắn quét nhanh quanh phòng khách trong bóng tối, tìm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí cận chiến. Một cây cời lò sưởi bằng sắt dựng cạnh bệ lò gạch, đủ nặng, đủ dài để giữ khoảng cách.
Hắn vừa nhấc cây cời lò lên khỏi giá đỡ thì tiếng động ngoài cửa đổi khác.
Không còn là tiếng gõ đều đặn nữa.
Là tiếng cào.
Móng tay - hay thứ từng là móng tay - cào lên mặt kính cửa sổ, chậm rãi lúc đầu, rồi nhanh dần, mạnh dần, như thể sự kiên nhẫn giả tạo phút trước đã cạn kiệt hoàn toàn.
RẦM.
Cửa tấm kính vỡ tan trong một tiếng động chói tai, mảnh vụn văng tung tóe khắp sàn phòng khách. Cánh tay xám xịt, be bét những vết cắt do chính lớp kính vỡ gây ra mà dường như không hề khiến chủ nhân của nó đau đớn, thò qua khung cửa sổ, quờ quạng một cách tuyệt vọng và chính xác đến rợn người về phía nơi Long Khiếu Thiên vừa đứng.
Hắn đã kịp lùi ra xa hai bước.
Con vật - hắn buộc mình gọi nó bằng danh từ đó, vì không còn cách nào khác để giữ được sự bình tĩnh cần thiết - bắt đầu trèo qua khung cửa sổ vỡ, cơ thể va đập vào những mảnh kính còn sót lại trên khung mà không hề chậm lại, không hề phát ra tiếng rên đau đớn nào của con người.
Nó rơi huỵch xuống sàn phòng khách, gượng dậy nhanh hơn Long Khiếu Thiên tưởng, và lao thẳng về phía hắn.
Cây cời lò vung ra theo phản xạ, không phải kỹ thuật được huấn luyện bài bản, mà là bản năng thuần túy của một sinh vật đang cố sống sót.
Đầu nhọn của cây cời sượt qua vai con vật, không trúng đích chí mạng như hắn định, chỉ đủ để làm nó chệch hướng lao tới trong một phần giây. Long Khiếu Thiên tận dụng khoảnh khắc đó để lùi lại, va vào chiếc bàn trà sau lưng, suýt ngã.
Con vật gầm gừ - âm thanh trầm đục, gãy khúc, không giống bất cứ âm thanh nào một cổ họng con người bình thường có thể tạo ra - và lao tới lần nữa, hai tay quờ quạng, hàm răng va vào nhau lách cách như đang thử tìm khoảng cách để cắn.
Long Khiếu Thiên né sang trái, vung cây cời lò theo một đường chéo, lần này trúng vào phía thái dương bên còn nguyên vẹn của con vật.
Nó khựng lại một nhịp. Không ngã. Nhưng đủ chậm để Long Khiếu Thiên có thời gian lùi thêm hai bước, tạo khoảng cách, thở gấp.
Hắn nhìn quanh tìm đường thoát. Cửa trước đã bị chặn bởi chiếc tủ nhỏ hắn tự tay kê lên lúc chiều - giờ trở thành vật cản cho chính hắn nhiều hơn là cho kẻ địch. Cửa sổ vỡ nơi con vật vừa chui vào không phải lối thoát an toàn, đầy mảnh kính và giờ lại đang bị chắn bởi chính con vật đứng giữa.
Còn một lối duy nhất: hành lang dẫn ra phía sau nhà, nơi hắn nhớ mình đã thấy một cánh cửa bếp khi kiểm tra căn nhà lúc chiều.
Long Khiếu Thiên không chờ con vật lấy lại thăng bằng. Hắn lao qua khoảng trống giữa phòng khách và hành lang, cây cời lò vẫn nắm chặt trong tay, tiếng bước chân loạng choạng của con vật đuổi theo ngay sau lưng, gần đến mức hắn cảm nhận được cả hơi thở hôi thối phả vào gáy mình.
Cánh cửa bếp hiện ra trước mặt. Hắn xô mạnh, lao qua, quay ngoắt lại đóng sầm nó lại đúng lúc con vật va rầm vào mặt gỗ từ phía bên kia.
Chốt cửa. Không có chốt cửa nào cả - cánh cửa nội thất thông thường, không được thiết kế để chặn bất cứ điều gì nguy hiểm hơn một cơn gió lùa.
Long Khiếu Thiên ghì lưng vào cửa, hai chân chống xuống sàn, gồng hết sức lực còn lại trong cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau ba ngày hôn mê để giữ nó đóng chặt, trong khi những cú va đập từ phía bên kia dội vào lưng hắn liên hồi, mỗi lần lại khiến khung cửa kêu răng rắc thêm một chút.
Hắn không thể giữ thế này mãi.
Mắt hắn liếc quanh gian bếp trong ánh trăng lờ mờ lọt qua ô cửa sổ nhỏ phía trên bồn rửa. Một cánh cửa hậu dẫn ra sân sau, cách chỗ hắn đứng chừng ba mét.
Cần một khoảnh khắc để buông cửa và chạy tới đó. Một khoảnh khắc là đủ để con vật xô cửa bật tung và đuổi kịp.
Long Khiếu Thiên nhìn quanh lần cuối, ánh mắt dừng lại nơi bồn rửa bát. Một chồng đĩa sứ vẫn còn nguyên trong giá để, bám bụi nhưng chưa vỡ.
Hắn với tay, chưa rời khỏi vị trí ghì cửa, nhấc một chiếc đĩa, ném mạnh nó xuyên qua phòng khách, xa về phía cửa sổ vỡ đối diện - một tiếng loảng xoảng vang lên, đủ để thu hút thứ gì đó vẫn còn tồn tại bản năng phản xạ với âm thanh.
Cú va đập vào cửa bếp khựng lại nửa nhịp.
Chỉ nửa nhịp. Nhưng đủ.
Long Khiếu Thiên buông cửa, lao thẳng về phía cửa hậu, giật mạnh chốt, xô cánh cửa mở toang và lao ra ngoài sân sau đúng lúc tiếng cửa bếp phía sau bật tung, va đập vào tường với một tiếng động chói tai.
Hắn không quay đầu lại nhìn. Hắn chạy, vượt qua hàng rào gỗ thấp cuối sân, ngã sấp xuống bãi cỏ bên kia, gượng dậy ngay lập tức, tiếp tục chạy về phía con hẻm tối phía sau dãy nhà.
Chỉ khi khoảng cách đã đủ xa, tiếng động đuổi theo đã nhạt dần rồi mất hẳn, Long Khiếu Thiên mới dám dừng lại, gập người xuống, hai tay chống gối, thở hổn hển đến mức cơn đau nơi vết thương cũ ở hông bùng lên dữ dội.
Hắn còn sống.
Hắn ngồi tựa lưng vào tường một ngôi nhà xa lạ khác, cách hiện trường vừa rồi gần một cây số, chờ cho nhịp tim chậm lại, chờ cho hai tay ngừng run.
Trong bóng tối, hắn kiểm tra lại cơ thể mình bằng phản xạ nghề nghiệp - sờ nắn từng vùng da hở, tìm vết cắn, vết cào sâu. Chỉ có vài vết xước nông nơi cẳng tay, có lẽ từ lúc ngã trên bãi cỏ, và một vết rách trên ống quần. Không có gì nghiêm trọng hơn.
Hắn đã thoát, trong gang tấc, nhưng đã thoát.
Ký ức về ba tiếng gõ cửa quay trở lại trong đầu hắn, rõ ràng không kém khoảnh khắc nó xảy ra. Đều đặn. Có chủ đích. Giống hệt cách một con người lịch sự gõ cửa nhà người lạ.
Long Khiếu Thiên ngồi im một lúc lâu, cố tìm một lời giải thích hợp lý cho chi tiết đó, theo đúng cách hắn vẫn luôn xử lý mọi hiện trường trong hai mươi năm sự nghiệp - tìm nguyên nhân, loại trừ những khả năng phi lý, giữ lại khả năng đơn giản nhất.
Có lẽ đó chỉ là quán tính còn sót lại trong cơ thể - cánh tay va vào cửa theo một nhịp ngẫu nhiên nào đó, ba lần liên tiếp chỉ là sự trùng hợp mà bộ não hoảng loạn của chính hắn đã tự động sắp xếp lại thành một khuôn mẫu có ý nghĩa, bởi vì bộ não con người luôn làm vậy khi đối diện với hỗn loạn - tìm trật tự ngay cả ở nơi không có trật tự nào tồn tại.
Đó là lời giải thích hợp lý nhất. Đó cũng là lời giải thích duy nhất hắn có thể chấp nhận được, nếu muốn tiếp tục bước đi vào buổi sáng hôm sau mà không phát điên vì một câu hỏi không có câu trả lời.
Hắn chọn tin vào nó.
Và gạt phần còn lại - phần rất nhỏ nhưng không chịu im lặng hoàn toàn trong đầu hắn, phần vẫn đang thì thầm rằng một con vật không còn sự sống, không còn lý trí, sẽ không bao giờ biết chờ đủ lâu giữa ba tiếng gõ để nghe xem có ai trả lời không - xuống đáy ý thức, nơi hắn cất giữ mọi thứ quá sức chịu đựng để đối diện ngay lúc này.
Trời bắt đầu hửng sáng khi Long Khiếu Thiên đứng dậy, phủi bụi trên quân phục, nhặt lại cây cời lò hắn đã vô thức mang theo suốt quãng đường chạy trốn.
Hắn không còn cách nhà mình bao xa nữa.
Ánh bình minh xám bạc trải dài trên những mái nhà im lìm, và trong thứ ánh sáng đầu ngày ấy, thành phố trông gần như bình thường trở lại - nếu người ta cố tình không nhìn kỹ vào những ô cửa vỡ, những chiếc xe bị bỏ lại, và khoảng lặng nặng nề vẫn còn phủ khắp mọi con phố.
Long Khiếu Thiên siết chặt cây cời lò trong tay, bước đi.
Một đêm trước, hắn vẫn còn là một người đàn ông tin rằng chỉ cần đủ thận trọng, đủ tuân theo những quy tắc đã học được suốt hai mươi năm, mọi hiện trường đều có thể được xử lý an toàn.
Sáng nay, hắn mang theo một quy tắc mới, đơn giản hơn tất cả những gì trường đào tạo cảnh sát từng dạy hắn:
Đừng mở cửa. Đừng ra ngoài. Và nếu còn nghe thấy giọng nói - dù nó có vẻ người đến đâu - đừng bao giờ tin.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.