Quyển 2: Những Người Còn Sống
Chương 1: Lời Thì Thầm
Đám đông tan dần sau khi cánh cổng đóng lại, nhưng thứ họ để lại không phải sự im lặng.
Long Khiếu Thiên nhận ra điều đó ngay khi bước xuống khỏi đoạn tường thành, nơi hắn vừa đứng nhìn bóng Lão Trần khuất dần vào cánh đồng tối. Người ta không giải tán theo cách một đám đông bình thường vẫn giải tán, ồn ào rồi lặng dần theo từng bước chân xa khỏi hiện trường. Họ tản ra theo từng cụm nhỏ, hai người, ba người, đầu cúi thấp, giọng hạ xuống chỉ đủ cho người bên cạnh nghe, và mỗi khi có ai đó đi ngang qua, những cuộc trò chuyện ấy lại khựng lại một nhịp, chờ cho khoảng cách đủ an toàn mới tiếp tục.
Đó là thứ âm thanh của một nỗi sợ chưa dám gọi thành tên.
Hắn đi ngang qua khu bếp tập thể, nơi vài người phụ nữ vẫn đang dọn dẹp nồi niêu sau bữa tối muộn, và bắt gặp ánh mắt của một trong số họ, một người phụ nữ trung niên hắn từng vài lần chào hỏi trong tuần đầu tiên ở Trường An. Bà ta nhìn hắn một giây, không dài hơn một giây, rồi quay đi, tay vẫn cọ chiếc nồi đã sạch từ lâu như thể động tác đó có thể giúp bà tránh được việc phải đối diện với hắn thêm chút nữa.
Long Khiếu Thiên hiểu ánh mắt đó. Hai mươi năm trong nghề đã dạy hắn đọc được sự khác biệt giữa khinh miệt, sợ hãi, và một thứ phức tạp hơn cả hai, thứ vừa kính trọng vừa dè chừng, dành cho người vừa làm điều đúng đắn mà không ai khác dám làm, và vì thế đã trở thành một biến số không lường trước được trong một hệ thống vốn quen với việc mọi thứ đều có thể đoán trước.
Hắn không phải một mối đe dọa với Phương Chính Nghị. Chưa phải. Nhưng hắn đã trở thành một câu hỏi, và trong một nơi vận hành trơn tru như cỗ máy này, câu hỏi luôn là thứ nguy hiểm hơn cả một lời phản kháng công khai.
Trên đường về khu lều gia đình, hắn đi ngang qua tấm bảng gỗ ở nhà ăn, nơi những cái tên vẫn xếp hàng ngay ngắn theo thứ tự bảng chữ cái, những con số bên cạnh vẫn được cập nhật đều đặn mỗi tuần bằng phấn trắng. Tên Trần Dật Minh vẫn còn đó, chưa ai gạch. Có lẽ sáng mai, hoặc chiều mai, một người trợ lý nào đó sẽ cầm viên phấn đỏ, kẻ một đường ngang qua nó, và cái tên ấy sẽ gia nhập hàng những cái tên khác đã im lặng biến mất khỏi ký ức tập thể của trại, như người phụ nữ đứng gần bảng từng nói với hắn, không ai nhắc tới họ nữa đâu.
Hắn đứng đó một lúc, nhìn cái tên chưa bị gạch, và tự hỏi có bao nhiêu cái tên khác đã từng đứng nguyên vẹn như vậy trước khi biến thành một đường kẻ đỏ.
Câu hỏi ấy không có câu trả lời nào khiến hắn dễ chịu hơn.
Chu Nhược Vy đang đợi ở cửa ngăn lều khi hắn về tới, một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ tạm, ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt nàng, khiến những nếp nhăn lo âu quanh khóe mắt hiện rõ hơn bình thường. Nàng không hỏi ngay về chuyện đã xảy ra ở cổng, dù chắc chắn nàng đã nghe kể lại, có lẽ đã nghe từ nhiều nguồn khác nhau, mỗi nguồn thêm bớt một chi tiết theo cách tin đồn vẫn luôn phát triển trong một không gian chật hẹp như Trường An.
"Anh không sao chứ?" Nàng hỏi, giọng thấp, kéo hắn ngồi xuống cạnh mình trên tấm chiếu trải sàn.
"Anh không sao." Hắn đáp, dù cả hai đều biết đó không hẳn là sự thật, chỉ là câu trả lời duy nhất phù hợp với hoàn cảnh này, nơi một câu trả lời trung thực hơn có thể khiến nàng thêm lo lắng mà không giải quyết được gì.
"Người ta đang bàn tán về anh." Chu Nhược Vy nói, mắt nhìn xuống đôi tay đang đan vào nhau trên đùi. "Có người nói anh dũng cảm. Có người nói anh liều lĩnh. Nhất Lang..." Nàng ngập ngừng, như đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không. "Nhất Lang nói với em rằng anh nên cẩn thận hơn."
"Anh biết." Long Khiếu Thiên nói, không giấu được một chút cay đắng trong giọng. "Cậu ấy đã nói với anh y hệt như vậy, ngoài kia, ngay sau khi cánh cổng đóng lại."
Chu Nhược Vy im lặng, và trong khoảng lặng đó, Long Khiếu Thiên nhận ra một điều mà hắn đã cố tránh nghĩ tới suốt cả ngày: vợ hắn, dù không nói ra, cũng đang đứng ở đâu đó giữa hai lựa chọn mà chính Nhất Lang đã đặt tên cho hắn buổi chiều nay, thích nghi hoặc ra đi. Và có lẽ, sau mười bốn ngày sống dưới sự bảo vệ và chỉ dẫn của Nhất Lang trong lúc hắn còn hôn mê trong bệnh viện, nàng đã bắt đầu nghiêng về phía thích nghi nhiều hơn hắn tưởng.
Hắn không trách nàng vì điều đó. Nhưng nhận ra nó vẫn khiến một góc nào đó trong ngực hắn thắt lại.
Long Tiểu Uy nằm co người trong góc lều, giả vờ ngủ, nhưng Long Khiếu Thiên nhận ra hơi thở của con trai mình không đều như một giấc ngủ thật sự. Hắn ngồi xuống cạnh con, không đánh thức nó, chỉ nhẹ nhàng kéo lại tấm chăn mỏng đã tuột khỏi vai nó.
"Con thức rồi phải không." Hắn nói khẽ, không phải câu hỏi.
Tiểu Uy mở mắt, nhìn cha một lúc trước khi trả lời.
"Con nghe hết chuyện ở cổng." Nó nói. "Bạn Tiểu Yên kể cho con."
"Con nghĩ sao về chuyện đó?"
Tiểu Uy im lặng, suy nghĩ nghiêm túc theo đúng cách nó vẫn luôn suy nghĩ về mọi thứ kể từ ngày Long Khiếu Thiên gặp lại nó ở Trại Hòa An, một sự nghiêm túc già dặn hơn hẳn tuổi mười một của nó.
"Con nghĩ ba đúng." Nó nói cuối cùng. "Nhưng con cũng sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ nếu ba tiếp tục làm những chuyện như vậy, một ngày nào đó ba cũng sẽ bị dẫn ra cổng, giống chú Trần." Giọng nó run nhẹ ở câu cuối, và lần đầu tiên kể từ khi đoàn tụ, Long Khiếu Thiên nhìn thấy trong ánh mắt con trai mình không phải sự điềm tĩnh gượng ép nó vẫn mang, mà là nỗi sợ hãi thật sự của một đứa trẻ mười một tuổi, thứ nó đã cố giấu kín suốt những ngày qua.
Long Khiếu Thiên không có câu trả lời nào đủ để xóa bỏ nỗi sợ đó, vì hắn hiểu, nói dối con trai mình lúc này còn tệ hơn cả im lặng. Hắn chỉ đặt tay lên đầu Tiểu Uy, vuốt nhẹ mái tóc rối của nó.
"Ba sẽ cẩn thận hơn." Hắn nói, đó là điều gần nhất với một lời hứa mà hắn có thể đưa ra lúc này, vì hắn biết mình không thể hứa sẽ không bao giờ đứng ra một lần nữa, không phải sau những gì hắn vừa chứng kiến ở cổng chính. "Nhưng ba sẽ không hứa sẽ luôn im lặng khi thấy điều gì đó sai."
Tiểu Uy gật đầu, chậm rãi, như đang cố chấp nhận một câu trả lời nó biết là sự thật dù không hoàn toàn khiến nó yên tâm. Rồi nó nhắm mắt lại, lần này là một giấc ngủ thật sự, mệt mỏi cuối cùng cũng thắng được nỗi lo âu.
Long Khiếu Thiên ngồi đó thêm một lúc lâu, nhìn con trai ngủ, rồi đứng dậy, bước ra ngoài lều, để Chu Nhược Vy và các con lại phía sau trong ánh đèn dầu vàng vọt.
Tiêu Nhất Lang đang đứng ngoài, tựa lưng vào cột chống của dãy lều bên cạnh, như thể đã chờ ở đó từ lâu.
"Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện." Nhất Lang nói, giọng không còn giữ được sự thân thiện đã có trong ngày đầu đoàn tụ.
"Nói đi." Long Khiếu Thiên đáp, đứng đối diện bạn cũ, hai tay khoanh trước ngực.
"Cậu biết Phương Chính Nghị không phải người dễ bỏ qua chuyện hôm nay." Nhất Lang nói, giọng hạ thấp dù xung quanh không có ai khác. "Ông ta sẽ không làm gì ngay, tôi biết ông ta đủ lâu để hiểu cách ông ta hành xử. Nhưng ông ta sẽ nhớ. Và một ngày nào đó, khi cậu ít đề phòng nhất, ông ta sẽ tìm cách khiến cậu tự loại mình ra khỏi Trường An, mà không ai có thể trách ông ta vì điều đó."
"Cậu lo cho tôi." Long Khiếu Thiên nói, không phải câu hỏi, giọng có phần châm biếm hơn hắn định. "Hay cậu lo cho vị trí của chính cậu, nếu tôi kéo theo rắc rối?"
Nhất Lang khựng lại, và trong khoảnh khắc đó, Long Khiếu Thiên nhìn thấy một tia gì đó lóe lên trong mắt bạn cũ, không hẳn là giận dữ, gần với tổn thương hơn.
"Cậu nghĩ tôi là loại người đó sao?" Nhất Lang hỏi, giọng trầm xuống. "Tôi đưa Nhược Vy và Tiểu Uy đi an toàn suốt mười bốn ngày, khi cậu còn nằm trong bệnh viện đó, không biết sống chết ra sao. Tôi làm mọi thứ có thể để giữ họ khỏi bị tổn thương. Cậu nghĩ giờ tôi lại muốn nhìn cậu tự đẩy mình vào chỗ chết sao?"
"Vậy cậu muốn tôi làm gì?" Long Khiếu Thiên hỏi thẳng. "Đứng nhìn một người bị đẩy ra ngoài tường chỉ vì gãy chân trong lúc làm việc, và không nói một lời nào?"
"Tôi muốn cậu sống." Nhất Lang đáp, gần như bật ra, giọng có gì đó gấp gáp không giấu nổi. "Tôi muốn cậu, Nhược Vy, và hai đứa nhỏ sống qua được mùa đông này, và mùa sau, và mùa sau nữa. Cậu nghĩ tôi thích cách Trường An vận hành sao? Tôi cũng ghê tởm nó không kém gì cậu. Nhưng tôi đã học được một điều mà có lẽ cậu chưa học được, Khiếu Thiên: đôi khi sống sót có nghĩa là nuốt xuống những thứ mình ghê tởm, chứ không phải lúc nào cũng đứng lên chống lại nó."
Long Khiếu Thiên nhìn bạn cũ thật lâu, cố tìm trong ánh mắt Nhất Lang dấu hiệu của sự dối trá, thứ dấu hiệu hắn từng được huấn luyện để nhận ra sau hàng trăm lần đối chất nghi phạm. Hắn không tìm thấy nó, không rõ ràng, không đủ để kết luận. Chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm, và có lẽ, một nỗi sợ hãi mà chính Nhất Lang cũng chưa dám gọi tên trước mặt hắn.
"Tôi sẽ cẩn thận hơn." Hắn nói cuối cùng, cùng lời hứa hắn vừa đưa ra với con trai mình vài phút trước. "Nhưng tôi sẽ không hứa im lặng mãi mãi."
Nhất Lang gật đầu, chậm rãi, như chấp nhận đó là câu trả lời tốt nhất hắn có thể mong đợi lúc này.
"Vậy thì ít nhất," anh ta nói, "hãy để tôi biết trước, lần sau, nếu cậu định làm điều gì đó có thể khiến Phương Chính Nghị chú ý. Tôi có thể giúp, nếu tôi biết trước."
Long Khiếu Thiên không hứa điều đó. Hắn chỉ gật đầu, một cử chỉ mơ hồ đủ để kết thúc cuộc trò chuyện mà không thực sự cam kết bất cứ điều gì, và cả hai đều hiểu rõ điều đó.
Nhất Lang bước đi trước, để lại Long Khiếu Thiên đứng một mình giữa khoảng tối giữa hai dãy lều.
Hắn không quay về lều ngay. Thay vào đó, hắn bước về phía đoạn tường thành gần cổng chính, nơi hắn vẫn thường lên vào buổi tối để nhìn ra bên ngoài, một thói quen đã hình thành chỉ sau vài ngày, như thể bản năng cảnh sát cũ vẫn cần một điểm quan sát cao để cảm thấy an toàn.
Tần Nguyệt đã đứng đó, như thường lệ, thanh kiếm tra trong vỏ sau lưng, ánh mắt nhìn ra bóng tối bên ngoài tường.
"Anh và Nhất Lang cãi nhau." Nàng nói, không quay đầu lại, khi hắn tới gần đủ để nàng nhìn thấy môi hắn dưới ánh trăng.
"Không hẳn là cãi nhau." Long Khiếu Thiên đáp, đứng cạnh nàng, cũng nhìn ra bóng tối. "Chỉ là hai người bạn cũ nhận ra họ không còn nhìn thế giới theo cùng một cách nữa."
Tần Nguyệt không nói gì thêm về chuyện đó. Nàng im lặng một lúc, rồi hỏi, giọng vẫn phẳng lặng như mọi khi nhưng có gì đó, rất khẽ, gần giống một sự quan tâm không quen thể hiện thành lời.
"Anh có hối hận không? Vì đã lên tiếng hôm nay?"
Long Khiếu Thiên suy nghĩ về câu hỏi đó thật lâu trước khi trả lời.
"Không." Hắn nói cuối cùng. "Nhưng tôi sợ. Không phải sợ cho bản thân tôi. Sợ những gì nó có thể mang lại cho Nhược Vy, cho hai đứa nhỏ."
"Đó là cái giá của việc còn giữ được lương tâm trong một nơi như thế này." Tần Nguyệt nói. "Không ai được miễn phí cả."
Hai người đứng đó im lặng một lúc lâu, gió đêm thổi qua đỉnh tường mang theo hơi lạnh của mùa sắp chuyển, và Long Khiếu Thiên để ánh mắt mình lang thang khắp khu trại bên dưới, những mái lều tối om, thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu chưa tắt.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm, xa về phía góc trại, khuất sau hai dãy kho chứa, nơi khu vực bị rào thêm một lớp lưới thép mà người ta gọi là khu chăm sóc đặc biệt.
Có một bóng người nhỏ đứng đó, một mình, ngay rìa ngoài cùng của khu lều bị cô lập, không cử động, không có dấu hiệu của sự sợ hãi hay bồn chồn mà một đứa trẻ đứng một mình trong bóng tối lẽ ra phải có.
"Đứa trẻ nào vậy?" Long Khiếu Thiên hỏi, chỉ tay về phía đó.
Tần Nguyệt nhìn theo hướng tay hắn, im lặng một lúc trước khi trả lời.
"Tôi không biết tên nó." Nàng nói. "Nhưng tôi đã thấy nó đứng đúng chỗ đó, đúng tư thế đó, ba đêm liên tiếp rồi."
Long Khiếu Thiên nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy thêm một lúc, cảm giác quen thuộc từ những ngày đầu tiên sau khi tỉnh dậy trong bệnh viện chợt trở lại, cảm giác của việc nhìn thấy một điều gì đó không nằm đúng vị trí của nó trong bức tranh chung, một chi tiết lệch nhịp mà bản năng nghề nghiệp cũ của hắn không cho phép bỏ qua.
Đứa trẻ ấy không nhìn về phía trại, nơi ánh đèn và hơi ấm của những gia đình còn nguyên vẹn tỏa ra. Nó đứng quay mặt ra ngoài, về phía bóng tối bên kia hàng rào lưới thép, như đang chờ đợi một điều gì đó, hoặc một ai đó, mà chỉ riêng nó biết sẽ đến.
"Ngày mai," Long Khiếu Thiên nói, giọng trầm xuống, gần như tự nhủ với chính mình hơn là nói với Tần Nguyệt, "tôi sẽ tìm hiểu xem nó là ai."
Tần Nguyệt không đáp lại ngay. Nàng chỉ đứng đó, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng nhỏ bé phía xa, và trong im lặng đó, Long Khiếu Thiên cảm nhận được một điều gì đó bất an đang len lỏi vào giữa cả hai người, thứ bất an không liên quan gì đến Phương Chính Nghị, đến Nhất Lang, hay đến bất cứ luật lệ nào của Trường An.
Nó liên quan đến một đứa trẻ đứng một mình trong bóng tối, quay lưng lại với ánh sáng, chờ đợi một điều gì đó mà không ai trong bức tường kiên cố này có thể đoán được.
Đêm đó, khi Long Khiếu Thiên cuối cùng cũng trở về lều, nằm xuống cạnh vợ con, hắn không thể ngủ được ngay. Hắn nằm nhìn lên mái lều bằng vải bạt, nghe tiếng thở đều của Chu Nhược Vy và hai đứa trẻ, và trong đầu hắn, hình ảnh bóng dáng nhỏ bé đứng lặng lẽ ở rìa khu lều bị cô lập cứ trở đi trở lại, không chịu tan biến.
Có một câu hỏi mới đã bắt đầu hình thành trong hắn, chậm rãi nhưng chắc chắn, giống như cách mọi câu hỏi lớn khác trong hành trình này đã từng bắt đầu: từ một chi tiết nhỏ, lệch nhịp, không ai khác để ý tới, cho tới khi nó lớn dần thành một điều không thể bỏ qua.
Đứa trẻ đó là ai, và nó đang chờ đợi điều gì trong bóng tối, mỗi đêm, ngay dưới bức tường kiên cố nhất mà loài người còn sót lại đã dựng nên?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.