Chương 27: Đại Nạn
Tận Thế Học Giả
Mục lục
28 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 28/28 chương
Long mở mắt đầu tiên.
Ánh sáng xám xịt len qua khe cửa đền chiếu lên mặt gã,
khiến gã nheo mắt lại. Toàn thân đau nhứt, miệng khô khốc, vị máu tanh còn đọng
lại ở đầu lưỡi. Gã cố ngồi dậy, nhưng vừa nhúc nhích đã suýt ngã sấp.
“Mẹ nó… còn sống à?” Long lầm bầm, giọng khàn khàn. Hắn
nhìn quanh, rồi trợn mắt: sân đền vẫn còn đó, máu khô loang lổ, tượng Phật đổ
nghiêng như đang nhìn gã chằm chằm. Khoa nằm cách đó vài mét, mắt nhắm nghiền,
hơi thở đều đặn – nhưng mặt tái mét, máu khô dính đầy áo.
Hằng nằm úp sấp bên trái, ngực phập phồng yếu ớt, vết
thương xuyên ngực vẫn rỉ máu. Dũng thì nằm bất động bên phải, mặt trắng bệch,
máu khô đóng vảy trên miệng. Còn Lan… xác cô bé nằm cách đó không xa, máu đã
đông đặc thành vũng đen.
“Ực”
Long nuốt nước bọt, cố bò dậy, lê đến bên Hằng trước.
Tay gã run run chạm vào mũi cô, còn thở, tốt. Gã thở phào, rồi lê sang Dũng –
tương tự, còn sống. Cuối cùng là Khoa – tim đập mạnh mẽ, nhưng mồ hôi túa như tắm,
như đang chịu đựng cơn đau khủng khiếp.
“May mắn thật…” Long thì thầm, ngồi dựa vào cột đền,
lau máu mũi còn sót lại. Hắn cố nhớ lại trận chiến – bóng đen quái dị, những
quy tắc giết chết người từng chút , và cái cảm giác tử vong cận kề. Gã đã nghĩ
mình chết chắc, nhưng rồi ánh sáng từ Khoa bùng nổ, mọi thứ kết thúc.
Khoảng mười phút sau, Hằng rên lên một tiếng, mở mắt.
Cô cố ngồi dậy, mặt nhăn nhó vì đau, tay ôm vết thương ngực.
“Long… mọi người sao rồi?” Giọng cô yếu ớt, nhưng mắt
đã quét quanh, kiểm tra tình hình.
“Lan chết rồi. Dũng và Khoa còn sống, nhưng Khoa đang…
thức tỉnh hay gì đó, tao không biết.” Long đáp, giọng khàn khàn. “Mày sao? Vết
thương kia…”
Hằng cắn răng, kiểm tra vết xuyên ngực – máu đã ngừng chảy, nhưng đau như dao cắt. “Còn sống là tốt rồi”
Cô bò sang bên Dũng, lay lay vai gã. Dũng rên rỉ, mở mắt,
mặt tái mét: “Lan… Lan đâu?”
Hằng cúi đầu: “Chết rồi”
Dũng nắm chặt tay, mắt đỏ hoe, nhưng không khóc. Gã cố
ngồi dậy, nhưng chân trái tê liệt, chắc gãy xương đùi. “Khốn kiếp… tao phải giết
nó…”
“Nó chết rồi. Khoa giết.” Long nói, giọng chứa đầy mệt
mỏi. “Giờ phải nghĩ cách ra khỏi đây. Khoa vẫn chưa tỉnh, mà chúng ta thì… không
còn sức chiến đấu”
Hằng gật đầu, cố đứng dậy. Là Thể Dục Giả DS2, cơ thể
cô hồi phục nhanh hơn người thường – vết thương đã bắt đầu khép miệng, dù còn
đau. Cô kiểm tra bản thân: “Thể lực vô tận” còn hiệu quả, giúp cô chịu đựng được.
“Tao cõng Dũng. Mày… kéo Khoa.” Hằng nói, giọng chắc
chắn.
Long nhìn Khoa – gã đàn ông to cao, thân thể giờ cứng
như đá sau khi lên danh sách 2, danh sách 1 Sơn Tinh được tăng cường rõ rệt.
“Kéo? Cõng nổi mới lạ. Tên này giờ chắc nặng gấp đôi người thường.”
Hằng nghĩ ngợi, rồi nhìn quanh sân đền: “Tìm xe kéo.
Khu này từng là du lịch, chắc có xe đạp hoặc xe đẩy hàng cũ.”
“Được”
Long gật đầu, lê dậy, hai người cùng tìm. Sau mười
phút, họ kéo về một cái xe đẩy hàng cũ kỹ từ khu nhà kho đổ nát, bánh xe còn tốt,
khung sắt rỉ sét nhưng chắc chắn. Họ trải lên trên một tấm vải rách, rồi cẩn thận
nâng Khoa lên xe.
“Nặng thật…” Long rên rỉ, Khoa nằm im lìm trên xe, nặng
như tảng đá, nhưng hơi thở vẫn đều.
Hằng cõng Dũng lên lưng – gã đàn ông to cao, nhưng cô
giờ danh sách 2, sức mạnh tăng vọt, cõng như cõng ba lô. Dũng xấu hổ, nhưng
không nói gì, chỉ nắm chặt vai cô.
Họ rời Đại Nam qua cổng phụ phía sau, tránh khu vực
trung tâm đầy xác Ám Thi. Lan được chôn vội dưới gốc cây đa già, kế bên Minh, mộ
đơn sơ, nhưng Dũng khắc tên cô lên một mảnh đá, cắm lên mộ.
“ Nén bi thương” Long cắt tiếng an ủi Dũng.
Ra khỏi Đại Nam, họ đi chậm rãi về phía Bắc, tìm một
nơi nghỉ chân. Khu vực xung quanh là những khu dân cư cũ, nhà cửa đổ nát, nhưng
họ tìm được một ngôi nhà hai tầng còn nguyên vẹn, cửa chính khóa chặt, nhưng cửa
sau bị gió thổi bung.
Bên trong sạch sẽ bất ngờ không có dấu hiệu quỷ dị, chỉ
có bụi bặm và mùi ẩm mốc. Họ chặn cửa lại, kéo Khoa lên tầng hai, đặt lên giường
cũ. Hằng cõng Dũng lên theo, rồi ngồi thở dốc.
“Ở đây dưỡng thương. Ít nhất hai ngày.” Hằng nói, giọng
mệt mỏi. “Chờ Khoa tỉnh dậy thì tính tiếp.”
Long gật đầu, ngồi dựa tường, lấy từ ba lô ra mấy gói
mì gói cuối cùng, nấu bằng bếp gas nhỏ tìm được trong bếp. Mùi mì lan tỏa, khiến
ai cũng nuốt nước bọt.
Khi ăn, họ kiểm kê chiến lợi phẩm từ Thủ Hộ Giả Thời
Gian.
Từ xác nó, rơi ra một đống đồ – không chỉ mảnh Kì Vật,
mà còn item kỳ lạ.
Long lôi ra:
“4 mảnh Danh Sách 2: một Văn Học Giả, một Toán Học Giả,
hai Địa Lý Giả.
1 mảnh Danh Sách 3 – Vật Lý Giả.
Và… một đôi giày.”
Đôi giày màu bạc, kiểu giày chạy điền kinh, trên mũi
giày khắc biểu tượng tia sét và dòng chữ mờ PuMa: 【Giày Thần Tốc – Dành riêng cho Thể Dục Giả】.
Mọi người nhìn nhau, rồi nhìn đôi giày. Đây là lần đầu
họ thấy item dành riêng cho con đường – không phải mảnh Kì Vật để lên cấp, mà
là trang bị tăng cường trực tiếp.
“Sao giống game online vậy…nhưng game này
hơi tốn người chơi” Long lầm bầm, nhưng mắt sáng rực. “Mọi người, chia đi.”
Khoa còn hôn mê, nên Long và Dũng lấy 4 mảnh Ds 2:
Long lấy Văn Học Giả (đúng con đường gã, giờ chỉ thiếu 1 mảnh là hắn lên danh
sách 2),và Dũng cũng vậy, Hắn lấy Toán Học
Giả . Hai mảnh Địa Lý Giả, họ giữ tạm, chờ Khoa tỉnh chia sau.
Mảnh danh sách 3 Vật Lý Giả, họ để lại cho Khoa.
Hằng lấy đôi giày. Cô mang vào, đôi giày tự động co lại
vừa chân, ánh sáng bạc lóe lên hình đôi cánh.
【Giày Thần Tốc – Thể
Dục Giả】
【Hiệu quả: Tăng tốc
độ di chuyển 50%, tăng mạnh các kĩ năng thuộc con đường thể dục giả】
Hằng thử chạy một vòng quanh phòng – nhanh như gió,
chân như đạp trên mây. Cô mỉm cười :“Rất tốt!”
Long gật đầu trầm tư: “Item này hay. Chắc từ quỷ dị
cao cấp mới rơi. Giờ mọi người mới biết, ngoài mảnh Kì Vật, còn có trang bị
dành riêng con đường. Săn quỷ dị mạnh hơn nữa, biết đâu rơi đồ xịn.”
Dũng nằm dựa tường, giọng yếu ớt: “Nhưng đừng liều.
Chúng ta suýt chút là đoàn diệt”
Khoa tỉnh dậy vào chiều ngày thứ hai. Hắn mở mắt, toàn
thân đau nhức, nhưng sức mạnh mới tràn ngập. Hắn ngồi dậy, nhìn ba người bạn:
“Mọi
người… còn sống nhiều như vậy?”
Hắn hơi ngạc nhiên, theo trí nhớ trước khi ngất thì
Dũng và Hằng có lẽ đã chết.
Long cười toe, vỗ vai hắn (nhẹ nhẹ thôi): “Mày tỉnh rồi!
Kể đi, hai Danh Sách 2 thế nào?”
Khoa kể chi tiết kỹ năng mới, tất nhiên vẫn có chỗ giữ
lại. Cả nhóm tròn mắt, Long hít hơi lạnh nói: “Quái vật!” nghe xong Khoa kể làm
hắn càng khát vọng muốn lên danh sách 2, xem danh sách 2 con đường Văn Học Giả
là như nào.
Sau đó, họ quyết định về Thủ Đức ngay, do bị thương
nên Hằng cõng Dũng theo sau,
Mọi người rời ngôi nhà, hướng về Thủ Đức. Trên đường,
Khoa thì thầm với Long:
“Ngươi cũng cấp tốc lên danh sách 2 đi, Hà
và Thư có lẽ giờ đều là danh sách 2 rồi, đừng để lúc đó gặp mặt thì lúng túng,
mất mặt ta”
Long cười haha đáp: “Tao biết rồi” tuy bị Khoa khi dễ
nhưng hắn không giận chút nào ngược lại còn vui vẻ.
Con hàng này ngoài miệng lời thì chua chát nhưng trong
lòng đều muốn hắn mạnh lện để có thể sống sót.
Có 1 điều hắn chưa nói với Khoa, sau cuộc chiến hôm
đó. Hắn đã thức tỉnh kỹ năng ẩn của con đường Văn học giả của riêng hắn “ Lòng
người”
Lòng Người : Kĩ năng độc nhất của con đường Văn Học Giả
( Lắng nghe tiếng lòng)
Mọi văn học giả sẽ thức tỉnh kỹ năng ẩn của con đường
khác nhau. Tương tự như “ Kẻ thắng viết lại lịch sử”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.