Tận Thế Học Giả

Chương 9: Quyết Định

Đăng: 20/09/2026 11:36 1,475 từ 7 lượt đọc

Sáng sớm, khi những tia sáng xám bạc đầu tiên len qua những vết nứt trên bầu trời, nhóm bốn Tri Thức Giả rời khỏi tầng hầm.
Khoa đứng ở lối ra tầng hầm, nắm chặt thanh sắt. Bên cạnh, Hà với con dao. Thư với một cây gậy tre nhỏ - không phải vũ khí tốt, nhưng là thứ duy nhất nàng tìm được. Và bà Lan, với chiếc gậy đã theo bà qua bốn mươi năm giảng dạy.
Bà Lan dẫn đầu, chiếc gậy tre trong tay phát ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, đủ để xua tan bóng tối còn sót lại. Khoa và Hà đi giữa, nắm chặt vũ khí thanh sắt cong vênh của Khoa và con dao dài của Hà. Thư đi cuối, đôi mắt sau gọng kính tròn đầy quyết tâm, dù tay nàng run nhẹ.
Họ đã lập kế hoạch suốt đêm. Bà Lan sẽ dùng "Song Quan Ngữ" để truyền thông tin sai lệch vào ký ức của Tìm Trí, khiến nó nghĩ rằng chúng yếu ớt và dễ bị đọc. Khoa sẽ tấn công chính diện, Hà dùng "Cảm Tri Địa Hình" để dự đoán đường chạy, còn Thư sẽ hỗ trợ từ xa bằng cách kích thích cây cỏ xung quanh mọc lên làm vật cản.
"Nhớ kỹ," bà Lan thì thầm trước khi ra ngoài. "Song Quan Ngữ chỉ lừa được một lần. Nếu thất bại, đoàn điệt.”
Họ bước ra đường phố. Không khí nặng nề, như thể cả thành phố đang nín thở. Vòng vây Ám Thi vẫn còn đó hàng chục con đứng im như tượng, mắt trắng đục nhìn ra ngoài. Ở trung tâm, Tìm Trí đứng bất động, đầu xoay ngược, hai hốc mắt đen ngòm quét qua không gian.
Nó nhận ra họ ngay lập tức. Một tiếng rít cao độ vang lên, làm không khí rung động. Ánh sáng xanh lè từ cổ họng nó nhấp nháy, cố gắng đọc ký ức từ xa.
"Chính là lúc này" bà Lan nói nhỏ, giọng bình tĩnh. Bà giơ gậy tre lên, ánh sáng trắng lan tỏa như màn sương. "Nguyệt Quang Thi!"
Ánh sáng bùng nổ, chiếu thẳng vào Tìm Trí. Nó lùi lại, lần đầu tiên thể hiện sự khó chịu. Nhưng không đủ để giết. Chỉ đủ để kéo dài thời gian.
Bà Lan bước tới gần hơn, thì thầm những lời mà chỉ bà mới hiểu hết lớp nghĩa: "Chúng ta thực lực không mạnh, phải tốc chiến tốc thắng lao vào tấn công trực diện mà bỏ phòng thủ tránh nó kêu gọi ám thi."
Lời nói của bà vang vọng trong không khí, nhưng nhờ "Song Quan Ngữ", mỗi người nghe hiểu khác nhau. Khoa và Hà nghe rõ ràng: "Chúng ta sẽ giả vờ tấn công trực diện, lừa nó đọc ký ức sai, rồi tấn công bất ngờ từ hai bên." Thư nghe: "Em ở lại, hỗ trợ từ xa." Nhưng Tìm Trí khi ánh sáng xanh của nó chạm vào ký ức chỉ đọc được lớp nghĩa giả: Chúng yếu ớt, không có kế hoạch, sẽ lao vào trực diện.
Nó tin. Đầu nó xoay, miệng mở rộng, ánh sáng xanh cường hóa. Nó lao tới, tay chân dài lê lết như nhện khổng lồ, nhắm thẳng vào Khoa ,kẻ đã làm nó bị thương trước đó.
"Chạy!" Hà hét lên, kéo Khoa sang trái.
Họ tách ra, theo kế hoạch. Tìm Trí đuổi theo Khoa nó cực độ thù kẻ này.
Khoa chạy zig-zag qua đường phố, thanh sắt trong tay siết chặt. Tim hắn đập thình thịch, nhưng sức mạnh Sơn Tinh giữ hắn vững chãi. Phía sau, Tìm Trí lao nhanh kinh hoàng, móng tay cào xé mặt đường, để lại những vết nứt sâu, những tia lửa tung tóe.
Hà vòng ra sau, dùng "Cảm Tri Địa Hình" để tìm điểm yếu. "Nó chậm ở chân trái!" Nàng hét lên.
Thư, từ xa, giơ tay lên. "Lúa Nước Trù Phú!" Những cây lúa từ chậu nhỏ nàng mang theo đột nhiên mọc vươn dài, quấn lấy chân Tìm Trí như dây thừng vào chân trái khiến nó vấp ngã, rít lên giận dữ.
Bà Lan xuất hiện từ bên phải, gậy tre đâm thẳng vào đầu. "Nguyệt Quang Thi Bùng Nổ!" Ánh sáng trắng như lưỡi dao, cắt vào da thịt xám đen của nó. Máu đen phun ra không phải máu, mà một chất lỏng xanh lè, tanh nồng như mực.
Tìm Trí gầm gừ giận dữ, xoay đầu một trăm tám mươi độ, ánh sáng xanh quét qua bà Lan. Nó đọc và phát hiện bị lừa. Lớp nghĩa giả tan vỡ. Nó rít lên điên cuồng, cao độ đến mức kính cửa sổ xung quanh vỡ tan.
"Không ổn!" Khoa hét. Tìm Trí không còn săn mồi nữa. Nó điên loạn. Ánh sáng xanh từ cổ họng bùng nổ, lan tỏa như sóng xung kích. Và cùng lúc, vòng vây Ám Thi... điên cuồng.
Hàng chục con Ám Thi rống lên, không còn đứng yên. Chúng lao vào tòa nhà nơi đám học sinh đang trú ẩn. Tiếng hét vang lên từ tầng hầm, tiếng kính vỡ, tiếng thịt xé.
"Không!" Bà Lan quay đầu, mặt tái mét.
Qua khe cửa sổ tầng hầm, bà thấy Minh bị một con Ám Thi cào xé, máu phun. Một nữ sinh khác bị kéo lê, hét thất thanh. Tám học sinh, những đứa trẻ bà bảo vệ suốt hai mươi ngày đang bị đồ sát.
"Chúng... chúng là học trò của ta!" Bà Lan gầm lên, giọng vỡ òa trong tuyệt vọng. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua. "Ngươi muốn chết!"
Bà lao về phía tòa nhà, nhưng Tìm Trí chặn đường. Nó rít lên, ánh sáng xanh quét qua, cố đọc ký ức bà để làm bà tê liệt.
Song bà Lan không dừng lại. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, di sản Hồ Xuân Hương bùng nổ. Bà nhớ đến nữ thi hào – không chỉ thơ mỉa mai, mà còn là biểu tượng của sức mạnh phụ nữ Việt Nam, được dân gian tôn thờ như thánh nhân. Một kỹ năng ẩn, chỉ kích hoạt trong lúc sinh tử.
"Thánh Nhân Quang Hoàng – Quang Thi Bạo Liệt!"
Toàn thân bà sáng rực. Ánh sáng trắng không còn dịu nhẹ, mà chói lòa như mặt trời. Nó bùng nổ từ gậy tre, chiếu thẳng vào hốc mắt Tìm Trí. Sinh vật rít lên đau đớn, lần đầu tiên che mắt. Hai hốc đen ngòm chảy ra chất lỏng xanh, nó mù tạm thời, loạng choạng lùi lại.
"Chạy đi! Cứu tội nhỏ!" Bà Lan hét với Khoa và Hà, giọng yếu ớt. Bà đã dùng hết năng lượng tinh thần, cơ thể run rẩy, máu tươi từ khắp người chảy không ngừng.
Khoa lao tới, nhưng Ám Thi đã tràn vào tầng hầm. Hắn nghe tiếng hét chỉ còn ba học sinh sống sót, co cụm trong góc. Thư lao vào, dùng lúa quấn lấy Ám Thi, nhưng chúng quá đông.
Trong khoảnh khắc đó, Khoa cảm nhận được áp lực vô hạn. Danh sách 1 Sơn Tinh không chỉ sức mạnh của núi, mà còn là của vạn quân. Hắn nhớ đến truyền thuyết: Sơn Tinh dời núi chắn sông, không phải một mình, mà với sức mạnh của thiên nhiên, của vạn vật.
"Chết đi!" Khoa gầm lên. "Sơn Tinh – Vạn Quân Thể!"
Sức mạnh bùng nổ. Không chỉ cơ bắp hắn, mà xung quanh – những mảnh bê tông, đá vụn, thậm chí xác xe rung động, như được triệu hồi. Chúng bay lên, tạo thành một "nấm đấm" đá, lao vào Tìm Trí.
Kết hợp với "Khai Sơn Quyền", Khoa lao tới. Nắm tay hắn sáng rực, đấm thẳng vào đầu Tìm Trí giờ đã mù và yếu đi.
Ầm!
Đầu nó nổ tung như quả dưa hấu. Chất lỏng xanh bắn tung tóe. Thân hình cao ba mét đổ sụp, rung chuyển mặt đất.
Ám Thi xung quanh đột ngột dừng lại, như mất đi chỉ huy. Chúng rống lên hỗn loạn, rồi tan tác chạy do cảm nhận được uy áp từ vạn quân thể tỏa ra.
Nhưng quá muộn. Tầng hầm chỉ còn máu và xác. Tám học sinh – chỉ còn Thư sống sót, ôm xác Minh, khóc nức nở.
Bà Lan quỳ xuống, ánh sáng trên gậy tre mờ dần. Bà nhìn Khoa, Hà,và Thư những người sống sót. "Ta... xin lỗi”
Bà ngã xuống, mắt nhắm nghiền. Không còn hơi thở.
Khoa đứng đó, tay dính đầy máu xanh. Hà quỳ bên bà Lan, nước mắt lăn dài. Thư thì thầm: "Cô... cô ơi...cô ơi"
Trong khoảnh khắc đó, họ cảm nhận rõ ràng sự khủng khiếp của tận thế.

0
Ủng hộ tác giả Võ Hoàng Dương Nếu bạn thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình một ly cafe để giữ nhiệt. Chân thành cám ơn